29/04/2013

CÂU CHUYỆN HÒA GIẢI, HÒA HỢP DÂN TỘC

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 29/04/2013 | 29.4.13

Mõ Làng

Đã 38 năm trôi qua kể từ ngày 30/4/1975 câu chuyện hòa hợp dân tọc cứ đeo đẳng trong tâm thức nhiều người và hầu như mỗi ngày mỗi gay gắt hơn. Theo thống kê của Bộ Ngoại giao thì hiện nay có hơn 4 triệu người Việt Nam định cư ở hơn 100 quốc gia trên thế giới. Quốc gia có nhiều người Việt nhất là MĨ có đến 1,8 triệu. Tất nhiên, trong số họ không phải tất cả đều liên quan đến vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc. bởi vì, lí do ra đi, định cư của họ khác nhau. Lịch sử câu chuyện người Việt ra đi, định cư ở nước ngoài có mấy lí do: Di tản sau sự kiện 30/4/75, thuyền nhân trong những năm 70 - 80, ra đi có trật tự theo chương trình đoàn tụ gia đình và xuất khẩu lao động. Trong số đó, hầu như chỉ có những người di tản sau chiến tranh mới đặt ra vấn đề hòa hợp dân tộc. 

Thực ra, đối với Đảng và Nhà nước Việt Nam, câu chuyện hòa hợp dân tộc không phải bây giờ mới nhắc đến. Ngay từ trước năm 1975, ông Lê Duẩn, trong bữa cơm với các cán bộ địa phương ở Vĩnh Linh, Quảng Trị đã đặt câu hỏi: “Sau khi Việt Nam đánh thắng đế quốc Mỹ, thống nhất đất nước, việc gì là lớn nhất?”.Và ông đã trả lời: "Vấn đề lớn nhất sau chiến tranh cần phải làm, đó là hòa hợp dân tộc". 

Năm 2004, Bộ Chính trị ĐCS Việt Nam đã có Nghị quyết 36 về Việt Kiều và đã xác định: Việt kiều là một bộ phận không thể tách rời của cộng đồng dân tộc Việt; Là nguồn lực quan trọng góp phần xây dựng đất nước; Là cầu nối cho tình hữu nghị, tăng cường hợp tác giữa Việt Nam với các nước. 

Năm 2008, nguyên Thủ tướng Võ Văn Kiệt trong Đại lễ Phật đản Vesak tại Hà Nội đã đồng ý với một ý tưởng xây dựng một tượng đài hòa bình ở TP HCM, hay ở bất cứ nơi nào đó để tưởng nhớ những người đã nằm xuống trong chiến tranh, dù ở bất cứ bên nào. Chỉ tiếc rằng ông ra đi mà chưa kịp thực hiện được cử chỉ tốt đẹp ấy.

Điểm nhấn gần đây nhất là Luật Quốc tịch năm 2008 đã tạo điều kiện cho phép công dân Việt Nam có thể mang hai quốc tịch, Luật sửa đổi, bổ sung Điều 126 Luật nhà ở và Điều 121 Luật đất đai cho phép mở rộng đối tượng người Việt Nam ở nước ngoài được mua và sở hữu nhà ở tại Việt Nam, miễn thị thực cho kiều bào cư trú trong nước 3 tháng, bước đầu xây dựng chính sách, biện pháp thu hút chuyên gia, trí thức kiều bào trở về đóng góp cho đất nước.... 

Trên thực tế, nhà nước Việt Nam cũng đã đánh giá rất cao những đóng góp của Việt Kiều với xây dựng đất nước, mà nổi bật là trên ba lĩnh vực kinh tế, tri thức và bảo tồn văn hóa Việt. Về kinh tế, chỉ tính riêng năm 2012, kiều hối của người Việt từ nước ngoài gửi về được ghi nhận là hơn 10 tỷ USD. Tất nhiên trong đó có đóng góp của mấy trăm nghìn người xuất khẩu lao động gửi về nhưng phần lớn là của kiều bào định cư ở nước ngoài đầu tư về trong nước. Lĩnh vực thứ hai rất quan trọng là trí thức kiều bào về nước tham gia công việc giảng dạy, nghiên cứu, trao đổi với các nhà khoa học. Lĩnh vực thứ ba là giữ gìn bản sắc văn hóa của người Việt Nam ở nước ngoài trong điều kiện thế hệ thứ nhất đang mất dần vì tuổi già. 

Có thể nói, về quan điểm, chính sách của ĐCS Việt Nam, nhà nước Việt Nam là đã rõ, chẳng có lí do gì, điểm nghi ngờ nào trong chính sách rộng mở con đường hòa hợp dân tộc với người Việt Nam ở nước ngoài. Vậy, tại sao cứ đến dịp này nhiều trang mạng, đài phát thanh tiếng Việt ở nước ngoài cứ gào lên với giọng điệu cho rằng chính quyền Việt Nam thiếu thiện chí trong vấn đề hòa hợp dân tộc, phân biệt đối xử, mặc cảm với người Việt ở nước ngoài. 

Thực ra, đó là ý đồ đen tối đó chỉ là của một bộ phận nhỏ người Việt Nam ở nước ngoài. Bộ phận này, chủ yếu nằm trong số những người di tản sau chiến tranh. Đặc biệt là số những người bị tập trung cải tạo sau chiến tranh ra đi theo chương trình nhân đạo. Chính họ chứ không phải ai khác vẫn nuôi lòng thù hận, cố chấp không muốn chìa tay ra để bắt tay với những người trong nước khi cánh tay hòa giải bên trong luôn rộng mở. Ở ngay tại nước ngoài, cứ vào dịp 30/4 họ tổ chức “ngày quốc hận”. Mặc dù cho đến bây giờ, người tham gia vào những hoạt động này chỉ lơ thơ vài chục. Họ lập hàng trăm tổ chức để tìm cách phá hoại nước nhà bằng nhiều cách. Có những tổ chức đưa người, vũ khí về tận trong nước, lập căn cứ vũ trang, khởi sự bạo loạn như Lê Quốc Túy, Mai Văn Hạnh (79 – 84) đã đưa hàng trăm tay chân về lập căn cứ vũ trang trong nước. Như Võ Đại Tôn (1981). Như Hoàng Cơ Minh (85 – 89) đưa hàng trăm người vũ trang xâm nhập về VN qua đường Thái Lan, Lào. Như Ksor Kok gây nên cuộc bạo động ở Tây Nguyên năm 2004… Gần đây, ở Mĩ vẫn còn những lực lượng người Việt thúc ép chính quyền địa phương ra tuyên bố không chấp nhận các quan chức Việt Nam đến thành phố mình. Các trang mạng cực đoan thường xuyên chia rẻ khối đại đoàn kết toàn dân, vu cáo, bôi nhọ Việt Nam, lăng nhục, thóa mạ cả với lãnh tụ HỒ Chí Minh mà người Việt yêu mến, tôn thờ…

Mặc dù vậy, chính sách của nhà nước Việt Nam là rất rõ ràng và thiện chí. Ông thứ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn, đồng thời là chủ tịch UB về người Việt Nam ở nước ngoài đã nói: "Thực hiện chính sách đại đoàn kết dân tộc, tiếp theo việc cho phép những quan chức, sĩ quan cấp cao chế độ Sài Gòn cũ được về nước, dân sự hóa nghĩa trang Bình An (tỉnh Bình Dương)... ta đã tạo điều kiện giúp tìm kiếm, cải táng hài cốt những người thân diện HO chết trong thời gian học tập, cải tạo. Bên cạnh đó, thúc đẩy việc thành lập các tổ chức của người Việt Nam ở Mĩ, Canada, Australia, hợp nhất tổ chức thành Tổng hội hoặc Hội người Việt Nam ở địa bàn có điều kiện…, hỗ trợ sự liên kết giữa các Hội người Việt Nam, các tổ chức doanh nhân kiều bào ở các nước để tạo sức mạnh tập hợp đoàn kết kiều bào...Ngoài ra sẽ cử các đoàn công tác liên ngành đến các địa bàn có đông kiều bào để chủ động trực tiếp đối thoại với các tổ chức và cá nhân còn mặc cảm, định kiến với đất nước...". 

Đành rằng, suốt mấy chục năm qua vẫn còn đây đó những chủ trương, những hành xử khiến người Việt trong và ngoài nước chưa thật tin vào nhau. Song đó là hậu quả của chiến tranh. Nếu không có những mưu toan chắc cũng không có sự đối phó. Mất mát không phải chỉ có một bên nào mới gánh chịu tất cả. Máu người Việt đã chảy từ cả hai phía, những người mẹ mất con, người vợ mất chồng có cả từ hai phía. Nhà tan, cửa nát có từ cả hai phía... Sao lại cứ khăng khăng rằng phải lật đổ bên này, tiêu diệt bên kia mới hòa giải được mối hận thù!

Thiết nghĩ, muốn hòa giải, cái quan trọng nhất là làm thế nào để sự mặc cảm, thù hận, phân biệt đối xử giảm đi và cả hai phía phải gần gũi hơn, chìa bàn tay ra để kéo lại. Như cha ông ta thường nói, muốn vỗ tay thành tiếng thì phải vỗ bằng hai tay, chứ không thể một tay. Nó phải từ hai phía. Hai phía phải tìm cách để cùng gặp nhau. 

38 năm đã trôi qua đủ để một thế hệ thứ hai đã đến tuổi chính chắn. Vậy mà vẫn còn những người nuôi lòng thù hận. Ấy là cố chấp và nhỏ nhen. Nói với các bạn rằng, ngay tại nước Mĩ, lich sử dân tộc ấy cũng đã trải qua cuộc chiến tranh tàn khốc Bắc – Nam, cuộc đấu tranh quyết liệt chống phân biệt chủng tộc, nhưng họ đã hòa hợp lại. Nước Úc, người thổ dân với người xâm lược họ đã cùng nhau xây dựng một đất nước giàu mạnh. Ở Nam Phi, ông Mandela sau 30 năm bị người da trắng cầm tù vì chống phân biệt chủng tộc đã trở thành tổng thống do chính người da đen và da trắng bầu nên. Vậy sao người Việt mình ở nước ngoài vẫn nuôi mãi lòng thù hận, chỉ muốn lật đổ chính quyền chứ không chịu hòa hợp.



7 nhận xét

03:29 30 tháng 4, 2013 Reply

Nếu không có cái ngày ấy thì có lẽ đất nước vẫn sẽ còn bị cắt chiến tranh sẽ vẫn còn trên đất nước ta. Vậy các người muốn điều đó xảy ra lắm sao? Muốn nhìn thấy cảnh huynh đệ tương tàn lắm sao mà cứ muốn đòi quay lại cái thời kỳ loạn lạc vì chiến tranh như vậy

04:12 30 tháng 4, 2013 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
04:25 30 tháng 4, 2013 Reply

chiến tranh đã lùi xa 38 năm rồi, đất nước cũng đã vững vàng đi lên tiến bộ hơn xưa rồi vậy thì tại sao các ông ở hải ngoại vẫn cố tình không thèm tỏ thái độ hợp tác nhỉ? Cố chấp để giải quyết cái gì chứ. Để giờ đây thì đến quê hương đất nước còn chẳng về được, con cháu cũng chẳng biết mặt quê cha đất tổ ra làm sao thì đúng là quá hổ thẹn rồi

04:39 30 tháng 4, 2013 Reply

Nếu các ông vẫn còn cố chấp không chịu hòa giải như vậy thì khổ nhất vẫn là con cái các ông mà thôi. mang tiếng là người Việt Nam mà lại không biết đến quê hương có đặc sản gì, có danh làm thắng cảnh gì nổi tiếng thì vứt

23:47 2 tháng 5, 2013 Reply

Qua sự kiện 30-4-1975, rất nhiều người của chính quyền Sài Gòn cũ đã rời bỏ quê hương và định cư ở nước ngoài. Cho đến bây giờ họ vẫn không bao giờ nguôi ngoai về chính quyền cộng hòa cũ, và đối với họ chính quyền cộng sản là một cái gì đó xấu xa. Cái nhìn của họ đối với Đảng Cộng sản còn rất chủ quan phiến diện. Hòa hợp dân tộc không phải là dễ bởi lẽ tư tưởng tôn sùng chính quyền cũ đã ăn sâu vào trong máu của họ, không dễ gì có thể thay đổi. Và hơn nữa, đối với những người xa quê như vậy thì những gì họ nhìn thấy được về sự thay đổi của Việt Nam là không có. Mà thay vào đó, tư tưởng thân phương Tây vốn đã có sẵn lại càng sinh sôi nảy nở. Vì vậy, để hòa giải dân tộc thì Đảng va Nhà nước cần có các chính sách tích cực hơn nữa.

10:09 3 tháng 5, 2013 Reply

Đối với mấy người như Hoàng Cơ Minh, Võ Đại Tôn,... thì làm sao mà hòa giải được, họ mang trong mình dòng máu gọi là thù hằn rồi, hóa giải nghe viển vông quá. Điều quan trọng bây giờ là còn rất nhiều người Việt Nam sinh sống ở nước ngoài, Nhà nước cần phải hòa hợp được với họ, bởi lẽ có như thế Việt Nam mới phát huy được sức mạnh dân tộc. Sự đóng góp của Việt Kiều trong xây dựng đất nước là rất lớn, mà nổi bật là trên ba lĩnh vực kinh tế, tri thức và bảo tồn văn hóa Việt. Việt Kiều dù xa quê hương nhưng họ luôn hướng về quê hương, Đảng và Nhà nước ta cần quan tâm đến những kiều bào hơn nữa.

21:34 15 tháng 5, 2013 Reply

Chiến tranh đã qua đi giặc ngoại xâm và tay sai ngụy quân ngụy quyền đã được dẹp loạn và vì con dân Việt thì không thể không thừa nhận nên với những con người lâm đường lạc lối trong thời chiến có cơ hội làm lại có cơ hội quay lại quê hương nhưng một số kẻ thì dường như không chịu hiểu chuyện vẫn ngày đêm miệt mài chia rẽ dâ tộc và xuyên tạc lịch sử dân tộc. Và tất cả với chúng dường như nước đổ đầu vịt không thấm đâu cả.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!