09/05/2013

TRAO ĐỔI VỚI NHÀ VĂN THÙY LINH

Tác giả: Unknown viết lúc 09/05/2013 | 9.5.13

Mõ Làng 

Hôm nay, nghe đám hóng hớt trên mạng nói Thùy Linh nghênh chiến với Mõ trên trang Quê Choa của Bọ Lập. Rúc vô coi, quả đúng thật. He he, cười kiểu Bọ Lập phát vì trước đây Mõ cũng hay vào thăm Bọ, chẳng là ở đó có nhiều bài lí sự hay phết. Gần đây thì thỉnh thoảng thôi vì dạo này Bọ đưa những entry thiên lệch vô lí, lại rất hay cổ vũ cho những chiêu trò ăn vạ rẻ tiền bên Dân làm báo, Chênh, Thụy, Diện…như vụ Nguyễn Hoàng Vi chẳng hạn. Thôi hôm nào dành một entry với Bọ, hôm nay trò chuyện với em Thùy Linh cái đã. 

Này em Thùy Linh, việc gì em phải tru tréo lên rằng anh là “Dư luận viên”. Làm cái nghề viết lách như em mà không biết dư luận viên với nhà báo, nhà văn như em chỉ khác nhau cái tên gọi. Còn bản chất là “Lấy ngòi bút làm đòn xoay chế độ” à. Khi cầm bút mà em không ý thức được rằng, báo chí, văn học đều có chức năng của nó trong đời sống xã hội, báo chí là “Quyền lực thứ tư” đó sao. Sao em không tự hỏi mình và hỏi luôn đám Chênh, Lập, Thụy, Diện lập Blog bleo để làm gì? Có phải lương thiện nhất cũng là để phản biện xã hội, thực hiện chức năng tư tưởng. Còn hạ đẳng là đơm đặt, bơm, vá, kích, thổi lòng thù hận? Xét cho cùng thì em cũng là một dư luận viên đó thôi. Cũng dùng ngòi bút của mình để cổ vũ cho cái ác, cái đê tiện, cái âm mưu hại nòi giống. Sao em giành lấy cái quyền được viết Blog cho mình mà không cho anh viết. Sao em cho mình cái quyền được chửi đời, chửi anh, chửi tất với đủ thứ từ bẩn thỉu mà không cho anh nói. Em lu loa anh ăn tiền lương để viết bài. Vậy em và cái đám kia ăn lương ai để viết bài mà hăng thế? 

Này em Thùy Linh, sao em gào lên với anh rằng “Họ đã biến các cuộc tranh luận công khai trên diễn đàn về các vấn đề đang tồn tại sự bất đồng trong xã hội thành một chiến trường thực sự giữa hai bờ chiến tuyến”. Có quan trọng không khi ai đó đứng về “lề” nào. Nếu có hai lề thực sự như em nói và có cuộc chiến thì anh mừng, vì như vậy chức năng phản biện xã hội đã có trên báo chí. Quả là sẽ chán ngắt nếu chỉ có một bên ra rả triết lí của mình. Cái cốt lõi, theo anh là cái tâm của người viết và cái lí của họ. Nếu có tâm, có tầm vì cái tốt, cái đẹp cho con người thì sẽ có nhiều người đọc. Nếu có lí, có tình thì sẽ có nhiều người đồng tình. Vậy thôi. Bà con mình cũng có hiểu biết và bản lĩnh của họ. Em với anh chỉ việc viết và viết, còn đọc và chọn lọc là của đọc giả, phải không cô bé? Vì vậy, lề nào không quan trọng. Cũng đừng phân chia vậy, vì nếu quá đà là có thể thành kẻ thù của nhau, mất đoàn kết. 

Này em Thùy Linh, sao em lại đưa ra một câu hỏi ngớ ngẩn rằng: “Bao giờ thực sự có tranh luận chính danh công khai, đàng hoàng?”. Thế nào là chính danh? Làm thế nào để chứng tỏ là chính danh. Có cần thiết vậy không, có phải đấy là tiêu chí đánh giá đúng sai không? Khi mà chính em có cái tên đẹp là Thùy Linh nhưng chắc gì đã là tên cúng cơm của em. Khi mà Quê Choa, Tễu và vô vàn những cái tên khác trên mạng đâu có chính danh. Nghề viết như em và nhiều nhà văn, nhà báo khác còn vẽ ra cái “Bút danh” cơ mà. Anh nghĩ cái bút danh ấy chẳng quan trọng. Trong tranh luận trung thực, có khi cái bút danh ấy lại bóp méo tính trung thực đấy. Cái mà trong tuyên truyền người ta gọi là “Uy tính của tấm danh thiếp”. Chẳng hạn, một ông giáo sư đến nói chuyện với sinh viên chắc được háo hức chờ đợi hơn một ông dư luận viên không tên tuổi. Mặc dù đôi khi ông giáo sư nọ nói sai, nói nhạt như ông Đăng gì đấy. Trong lúc trên mạng, em là nhà văn, còn anh là Mõ, loại xếp thứ hạng thấp trong làng thì việc gì mà tức tối. 

Này em Thùy Linh, căn cứ vào đâu mà em nói anh dùng ngôn từ bạo lực, hận thù, cợt nhã, thóa mạ. Em đã đọc hết các bài anh viết chưa? Trong đó có những gì như em nói không, hay là sự phản ánh chân thực những gì các em đã làm. Em hãy thử đọc lại các bài viết, comment trên các trang Dân Làm Báo, Tễu, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Trường Thụy, Cầu Nhật Tân… xem sao. Ở đó thượng vàng, hạ cám đủ cả, phế phẩm, thứ phẩm đủ cả. Ngay cả ông anh Quê Choa của em chỉ giỏi viết đụ địt thôi chứ chính trị, chính em thì dở ẹc. Đấy là anh chưa nói trong các trang đó, nếu chiểu theo luật hình sự, luật báo chí thì khối thằng bị khởi tố hoặc chí ít cũng bị khởi kiện đấy. Đừng tưởng rằng, chỉ cần chua một câu “Bài viết thể hiện quan điểm và hành văn của tác giả” là phủi tay đâu. Vậy quan điểm đó, hành văn đó được đăng ở đâu? Chủ trang có chịu trách nhiệm gì không khi lan truyền, quảng bá cho nó? Các em dốt luật nên không hiểu, mỗi khi mà cơ quan công quyền nó chụp lại, in ra những thứ đó thì đấy là chứng cứ đấy. Chẳng qua anh thấy các em đôi khi cũng có lí, có lợi nên các anh đánh đòn gió cho các em bớt bớt cái mồm bẩn đi kẻo mang vạ vào thân mà thôi. 

Túm lại, viết gì, viết như thế nào cho đúng là ở cái tâm với đất nước, với nhân dân. Còn đọc gì, đồng tình hay không là ở cái nền văn hóa của mỗi người. Đừng ngụy biện rằng, chỉ có các em mới là chân lí đúng.Hẹn em lúc nào đi cafe thì anh công khai. 

26 nhận xét

NONG THI XUAN
13:30 9 tháng 5, 2013 Reply

Mo lang mang danh la nguoi cua dang ma vo van hoa bien chat the nay sao.Hoc tap dao duc tac phong cua bac dau co the.

Nặc danh
14:07 9 tháng 5, 2013 Reply

Chỉ có mõ mà không có miệng.

14:16 9 tháng 5, 2013 Reply

Thật sự nên xem lại xem ai là người vô văn hóa ở đây đi bạn "Nong thi xuan" gì gì ấy ạ? Đọc bài viết xong đọc cm của bạn tôi có cảm giác như vừa ngồi dự "hội nghị" xong bị ngay một đứa xằng bậy nào "ném đá" vào vậy. Bạn nói tác giả nói vô văn hóa? Ở chỗ nào vậy? Tôi đã đọc đi đọc lại mà chẳng hiểu chỗ nào là vô văn hóa và biến chất cả? Hay bạn cũng chỉ là một kẻ đứng về bên cái lề của Thùy Linh, của Chênh, của Tễu, bạn cũng chỉ là kẻ "há mồm ra chửi đổng thiên hạ" để khi ngậm mồm lại thì được cả miệng tiền thối tha của bọn phản động, bán nước? Tự do về ngôn luận là quyền tự do chính đáng, nhưng không thể lợi dụng cái quyền ấy để dựng chuyện, xuyên tạc, bôi nhọ người khác được.

Nặc danh
15:30 9 tháng 5, 2013 Reply

Suy nghiệm tháng Tư, trò chuyện với nhà văn Thùy Linh
Kính Hòa, phóng viên RFA
2013-04-23
Nhà văn Thùy Linh vốn không bắt đầu sự nghiệp của mình bằng ý định trở thành nhà văn, nhưng Văn đã thành nghiệp và Chị đã đoạt các giải thưởng lớn về văn học như: Giải Nhất cuộc thi truyện ngắn Báo Văn Nghệ (1985) với truyện "Mặt trời bé con của tôi"; giải Nhì (không có giải Nhất) cuộc thi truyện ngắn Tạp chí Văn nghệ Quân đội (2001-2002) với truyện "Gió mưa gửi lại"; giải B (không có giải A) của Hội Nhà văn Việt Nam trao cho tập truyện ngắn "Gió mưa gửi lại" (2004). Chị cũng viết trang blog buudoan.com mà trong đó chị viết nhiều về chính trị xã hội. Là một người trưởng thành sau cuộc chiến Việt Nam kết thúc, chị hầu như không có kỷ niệm về chiến tranh,
“Chiến tranh với Linh là những nỗi nhớ về mẹ, và về không gian yên bình ở thôn quê khi đi sơ tán để tránh bom Mỹ. Linh hầu như không có kỷ niệm gì về chiến tranh.”
Dù vậy hình ảnh người lính vẫn có mặt trong các truyện ngắn của nhà văn Thùy Linh.
“Người lính không thóat khỏi tâm lý hậu chiến. Nhân vật trong câu chuyện Những người còn lại là người lính bị điên lên sau chiến tranh. Linh biết những chuyện đó khi tiếp xúc với những bạn nhà văn đã từng là lính. Khi nói chuyện, dù bắt đầu với đề tài gì họ cũng lại quay về với chiến tranh, họ bị ám ảnh bởi chiến tranh. Những người bạn văn của Linh đã từng là lính cứ mỗi dịp 30/4 là họ lại tập trung lại, kể về những người đồng đội đã hy sinh, rồi họ khóc.”
Nhà văn Thùy Linh nói về ngày 30/4 như sau,
“Ngày càng đậm nét trong Linh là cuộc chiến tranh đó dường như chưa chấm dứt, mà nó còn tiếp diễn giữa những người Việt với nhau. Đến cái ngày này, những người tạm gọi là bên thua cuộc vẫn còn nhìn cuộc chiến đó với đầy hận thù, những người bên thắng cuộc thì vẫn tuyên truyền nó theo lối cũ, hãnh tiến và hãnh diện. Như thế làm cuộc chiến tranh tiếp diễn, huynh đệ tương tàn giữa những người Việt với nhau. Đó là một ngày rất là buồn vì bao nhiêu sinh mạng con người đã ngã xuống trên mảnh đất này mà chưa đem lại một nền hòa bình thực sự bởi vì vẫn còn cuộc chiến trong ý thức, trong cách hành xử của cả bên thắng lẫn bên thua. Niềm vui chiến thắng của một bộ phận người Việt không thể che lấp nỗi buồn của nhiều người”
Nhà văn nói về nỗi buồn và sự mất mát của những người bên phía Việt nam cộng hòa,
“Trong ngày 30/4 ấy, ngay tại Việt nam này thôi, cũng có những gia đình tưởng nhớ người thân của họ bỏ mình trong cuộc chiến.”
Vì thế, chị nói ý nghĩ của mình về cái cách mà nhà nước Việt nam tuyên truyền về ngày 30/4 như sau,
“Đó là cái cách nói bất nhẫn, mà đối với Linh là không thể chấp nhận được.”
Chị Thùy Linh cũng đồng ý với nhà văn Andrew Lâm về cách mà người Việt Nam trẻ tuổi hành xử với ngày 30/4,
“Gần như thế, những người ở độ tuổi từ Linh trở xuống hầu như không còn ai nghĩ đến cái mà người ta gọi là thắng lợi của cuộc chiến. Cái cách nói của nhà cầm quyền không thu hút sự chú ý của phần đông dân chúng. Giới trẻ thì không quan tâm, còn giới công chức thì chỉ đơn thuần nghĩ đó là ngày nghỉ để đi chơi. Có rất ít người còn chiêm nghiệm lại cuộc chiến, chắc chỉ trừ những người lính”
Nhà văn Thùy Linh chú tâm vào các số phận con người, các số phận éo le trong cuộc sống đương đại, nhưng chị lại cho rằng ngòi bút của chi bây giờ đã bất lực
“Linh hầu như bỏ bút vì cảm thấy bút của mình bất lực trước cuộc sống”
Chúng ta nhớ lại trong lần nói chuyện với nhà văn Andrew Lam, anh cho rằng các văn nghệ sĩ Vịệt nam cần một không gian để bày tỏ, và văn học thực sự cần có sự đụng chạm, cọ xát mạnh mẽ để dấy lên những tranh luận, những ý tưởng mới. Sự bất lực của nhà văn Thùy Linh phải chăng là một dấu lặng trước một va chạm , để làm tung trào một không gian mở cho văn học nghệ thuật và ý tưởng Việt nam?

Nặc danh
15:33 9 tháng 5, 2013 Reply

Lúc mọi người kỷ niệm chiến thắng Bạch Đằng, Đống Đa... chắc là bà nhà văn Thùy Linh này xót xa cho Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống... lắm bà con nhỉ!?

Nặc danh
15:35 9 tháng 5, 2013 Reply

Mô đen tắc kinh rồi, chữ nghĩa hết sạch rồi, có còn gì để viết nữa đâu, thế mà con dị mọ "bất lực trước cuộc sống"! Tội nghiệp cho thằng phi công trẻ, he he

16:17 9 tháng 5, 2013 Reply

Bác Mõ Làng nói chí phải. Việc viết gì, viết thế nào là ở cái tâm của mỗi người đối với đất nước. Người đọc đồng tình hay không là do nền văn hóa của mỗi người. Bản thân tôi cũng là một người đọc. Tôi nhận biết được đâu là đúng đâu là sai. Đọc các bình luận trên đây cũng có thể biết ai là người thế nào, có nhận thức thế nào. Thật buồn cho một số bạn trẻ còn nhận thức chưa sâu nên bị kẻ khác lợi dụng làm công cụ cho những kẻ xấu.

Nặc danh
16:40 9 tháng 5, 2013 Reply

Người ta chỉ sống có một lần ở đời thôi Mõ ạ! Vậy ta phải sống như thế nào? Chả nhẽ ta chỉ mang công sức và trí tuệ ra chỉ để kiếm mỗi miếng ăn cho vào miệng bằng bất cứ giá nào thôi hay sao ? Hay ta sẵn sàng tự dối trá với mình mà viết lách nói năng những thứ rác rưởi mà loài người tiến bộ đã lên án và ghê sợ đấy thôi. Văn chính là con người Mõ a, Mõ viết thế nào là người ta biết Mõ thế ấy ngay, dù Mõ có hô phong hoán vũ, đánh trống thổi kèn, lúc đằng vân lúc độn thổ...thì Mõ vẫn là Mõ! Mõ đừng tưởng thế giới ảo này che đậy được cho mình. Vì ông Bụt đã chỉ ra trong kinh rằng: Luật nhân quả và nghiệp quả cứ âm thầm cộng tội lừa đảo, dối trá của mỗi người và người ấy phi trả qủa báo đó thôi! Hãy biết sợ Mõ ạ!

Nặc danh
16:47 9 tháng 5, 2013 Reply

Người viết ra mà không biết mình viết đúng hay sai, tà hay chính, phải hay trái thì khác nào người mù xem voi. Thật phí cả kiếp làm người, thà làm con vật còn hơn!

17:18 9 tháng 5, 2013 Reply

Ai chẳng có quyền tự do báo chí và ngôn luận. Bác Mõ có cách nhìn nhận vấn đề và cách viết khác hẳn với nhà văn Thùy Linh thì nhà văn Thùy Linh đứng lên để chỉ trích nhỉ? Văn hay hay không không phải là đánh giá chủ quan của một người mà là tất cả mọi người. Đừng có áp đặt ý nghĩ chủ quan của mình lên người khác kẻo có ngày ăn gạch đấy

Nặc danh
18:31 9 tháng 5, 2013 Reply

Mõ giấu đầu nhưng lại hở đuôi. Chỉ đọc qua cũng nhận ra ngay là DLV.
Mõ nói là tranh luận nhưng đâu có dám đi thẳng vào điều Thùy Linh nói, đã thế lại còn ngụy biện. Ví dụ, chuyện " chính danh".Cho dù Thùy Linh chỉ là bút danh nhưng ai cũng biết rõ vể cô ấy cũng như Lập, Diện, Chênh... Sao Mõ Làng không dám công khai tên tuổi mình ra? Sợ cái gì? Cá nhân tôi rất ghét Lập Bọ và em y, Cu Vinh vì đấy đúng là những kẻ cơ hội nhưng vẫn phải khen họ vì họ dám đứng tên mình. Chân tiểu nhân còn hơn ngụy quân tử mà.Tôi là một sĩ quan an ninh cao cấp, cả đời bảo vệ chế độ này nhưng tôi không đồng tình, ủng hộ cách làm của các bạn như Mõ. Đã chiiens đấu phải đối mặt đàng hoàng chứ không núp bụi. bịt mặt.
Đỗ Phú Quốc ( Xin lỗi, vì kém về tin học nên đành chon mục ẩn danh để guiwr và ghi tên ở đây.

Nặc danh
18:39 9 tháng 5, 2013 Reply

Cái blog bẩn này tự nhiên lại được nhà văn Thùy Linh quảng cáo hộ. Thôi thì cũng đáng để bà con biết chất của dư luận viên là thế nào hihi

Nặc danh
18:53 9 tháng 5, 2013 Reply

Thùy Linh tên thật là Trần Nguyệt Tuệ. sinh năm 1959 tại Hà Nội, từng tốt nghiệp trường Đại học An ninh,
Nó cũng có ních nêm đấy thui? con này bố láo với bài này:
http://giangnamlangtu.wordpress.com/2013/02/26/nha-van-thuy-linh-thua-me-thua-dang/

19:32 9 tháng 5, 2013 Reply

- Mình đã nghe có một Thùy linh hay viết blog trước đây học đại học an ninh,và hình như có công tác tại cục công tác chính trị bộ công an.Không biết có pải Thùy Linh này không ?
- Web Thùy Linh và bài "Kẻ giấu mặt- dư luận viên" ở đây : http://www.buudoan.com/

20:01 9 tháng 5, 2013 Reply

Hãy đọc nhiều bài trên http://www.buudoan.com/ thì khắc biết nội dung :"KẺ GIẤU MẶT - DƯ LUẬN VIÊN: có tư tưởng của Thùy Linh như thế nào.Bà này nhiều tuổi rồi nha

Nặc danh
10:21 10 tháng 5, 2013 Reply

Địt mẹ cái con Tlinh này, nó là cái lồn gì?
Cả đời chuyên gây sôc bác MÕ à:
1. Học an ninh ra làm báo - sôck
2. Bỏ báo đi học Nga - sock
3. Bỏ chồng lấy chồng kém 12 tuổi - sock
4. Thời gian ở Nga, dân Vietj gọi là Linh Nhà Thổ vì ngủ cùng và chuyên sếp hình với nhiều đàn ông một lúc. - sôck
5. Bỏ viết văn vào đài truyền hình, xin vào đảng để thăng chức - sock so với tâm sự của con nài.
6. Quỵt tiền của Người đàn bà viết văn duwois chân đèo ngang - sock
7. năm 2010 chính thuwcd tham gia Dân chủ giả cầy - sock
8. Giờ về hưu, hết vị, không ai biết nên chém mấy anh Tre làng, Mõ làn để mong nổi tiếng. _ sôck

nặ....c danh
11:07 10 tháng 5, 2013 Reply

Thêm một cái sốc nữa: ném cục đá bự vào bãi phân to văng tung tóe.

17:03 10 tháng 5, 2013 Reply

Bác Mõ Làng nói hay lắm, đối phó với loại người này cần gì phải nương tay. Loại người không có tâm thì có trí thức để làm gì, chỉ là thành phần nguy hiểm cho xã hội. Cô ta và đồng bọn cổ vũ cho cái ác, cái đê tiện, cái âm mưu hại nòi giống mà dám lên tiếng để phỉ báng bác Mõ, cô ta lấy cái quyền ấy ở đâu ra chứ. Nếu mà là tôi thì mong đá đít cô ta mấy phát cho bõ tức

10:22 11 tháng 5, 2013 Reply

Hay quá bác mõ viết thêm vài bài nữa chó mụ thùy linh kia không há mồm được nữa cái loại người giả nhân giả nghĩa như thùy linh sớm muôn cũng bị lật tẩy thôi lưới trời lồng lộng những kẻ âm mưu phá hoại hòa bình đất nước không từ thủ đoạn để kiếm tiền thì sớm muộn cũng bị quả báo

Nặc danh
23:37 12 tháng 5, 2013 Reply

"Viết gì, viết như thế nào cho đúng là ở cái tâm với đất nước, với nhân dân. Còn đọc gì, đồng tình hay không là ở cái nền văn hóa của mỗi người" Hay! Like!

Nặc danh
20:36 14 tháng 5, 2013 Reply

Bác mõ phán chỉ có chuẩn.
Nói rất nhẹ nhàng, mà sao vẫn có lắm cái đứa nó văng này văng nó với bác nhey.
Bọn này chắc chưa thèm đọc hết cái tít. Thấy người là cắn

22:16 14 tháng 5, 2013 Reply

Đọc mấy comment trên mà cười chảy nước mắt. Có thằng tên Nặc Danh luôn mồm kêu bác Mõ sao không dám để tên tuổi trong khi thằng/con nặc danh này đếm comment cũng không có tên gì sất. Lại vu cho bác Mõ ăn tiền viết bài trong khi nó chửi rõ hăng như chó cắn (chắc cũng được khơ khớ tiền đấy).

23:14 14 tháng 5, 2013 Reply

Cuộc tranh luận ai cũng muốn mình là người đúng, háo thắng đấy là bản năng của con người rồi, nhưng sự thật thì vẫn chỉ có một. Mõ hay Thùy Linh đều là những người tranh luận về những vấn đề nhạy cảm,và chân lí trong đó hãy để người đọc tự chọn lọc. Rồi bản chất của mỗi người đều sẽ hiện lên hết cả thôi.

20:53 15 tháng 5, 2013 Reply

Có tài mà không có tâm ấy thì tài đến đâu cũng sẽ là kẻ phá hoại đến đấy thôi nghe không nặc danh. Cũng như mấy đứa nói mà không nghĩ ấy cái mẹt Thùy Linh ấy có viết vì tâm hay không hay là vì tiền vì bị ép bởi những kẻ giật dây ả. Ả lấy cái lý do gì chụp cho bác mõ là DLV hay là do bác đã vạch mặt ả và rận Lập với giới blog. Ả chụp cho bác mõ cái danh này danh nọ rồi vu khống bác Mõ thế này thế nọ còn ả và những cái ngôn từ trên các blog của đám rận ấy chợ búa vô văn hóa không thiếu thứ gì cả.

Nặc danh
18:12 4 tháng 10, 2013 Reply

Bài viết " cái chết của loa phường" của Cánh cò Blog là một cú tát nảy lửa vào mặt những kẻ văn nô bồi bút...

23:51 2 tháng 1, 2014 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!