15/06/2013

CHẨN BỆNH CHO PHẠM VIẾT ĐÀO

Tác giả: Unknown viết lúc 15/06/2013 | 15.6.13

Mõ Làng

Khi có tin ông Phạm Viết Đào bị bắt vì tội " lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân" theo điều 258 Luật hình sự Việt Nam. Bệnh là như vậy, nhưng tôi thấy hơi lạ về căn nguyên của bệnh. Loại như Lập, Diện, Thụy… còn có thể mắc lỗi này vì tụi ấy là nhà văn hay sống theo cảm tính chứ không theo lí tính. Đằng này Đào đã có thâm niên hàng chục năm là thanh tra ngành Văn hóa, thông tin. Như người ta nói, trong thời gian tại nhiệm, ông Đào đã phát hiện không ít vụ vi phạm của báo chí. Vậy thì vì cái gì? Câu hỏi này đã buộc tôi phải sang lại kho blog của lão để tìm căn nguyên làm cho ông Đào mắc bệnh. Té ra lão Đào có bệnh thật và bệnh của lão có căn nguyên từ những dấu hiệu sau:

Đầu tiên, là do thiếu chất, chất tri thức nền tảng. Hành pháp mà không hiểu, không nhớ pháp luật. Ai đời một cán bộ cấp Vụ chuyên phát hiện, nắn chỉnh hành vi sai lệch chuẩn mực về văn hóa thông tin mà lại phạm luật khi viết blog. Tôi ngờ rằng, khi tại nhiệm ông Đào chỉ dùng luật như cái cần câu để giật cá. Để mưu lợi khi đi thanh tra. Mải cắm cúi ăn nên quên mất cái lưỡi câu trong con cá, có thế nên mới mắc câu. Vì thiếu chất tri thức nên ông Đào như người đi trong rừng mà chỉ thấy cây chứ không thấy rừng. Ông ấy cứ nghĩ cái blog của ông không liên quan gì đến báo chí thông tin, xuất bản nên viết gì thì viết, lấy tin ở đâu đưa lên cũng được. Đã khai thác internet thì ở nước nào cũng như nhau, chẳng ai có quyền hạn chế.

Thứ hai, ông Đào mắc chứng vĩ cuồng, tự huyễn hoặc mình như là vĩ nhân, cái gì cũng thông tuệ. Chính trị, kinh tế, quân sự, ngoại giao, tôn giáo, tâm linh… tất tần tật cái gì cũng trong tầm hiểu biết của mình. Thậm chí, nhìn vào đâu cũng thấy cái sai của người khác, mà là sai ở tầm chiến lược ấy, không phải chuyện thường. Lên Hà Giang thấy ngay ngày trước đánh Tàu sai từ cấp trung đoàn trở lên khi dàn trận. Qua Điện Biên, thấy ngay cái sai từ việc đánh đồi A1. Về Quảng Ninh thấy ngay cái sai trong xét xử và kêu án tử hình người vô tội. Nhìn cách đi lại của giới ngoại giao là biết chính sách ngoại giao sai ở chỗ nào… Hội thảo nào cũng có mặt ông và cứ ngỡ rằng mình là trung tâm vũ trụ. Từ hòn đá đền Hùng đến tự do thông tin… Việc gì cũng kinh thiên động địa

Thứ ba, ông Đào bị ám thị bởi tà khí của tiềm năng con người khi tháp tùng các đoàn ngoại cảm đi gọi hồn. La một người có học hành, thậm chí là được học ở phương Tây, vậy mà ông đắm đuối, mê muội với lên đồng, ngoại cảm, hô hào, quảng bá cho những thứ đó. Không biết động lực nào đẩy ông vào chốn thánh thần mà thấy ông dành không ít thời gian cho nó. Con người ta, nếu đi theo đường tâm linh mà đến mức mê muội thì mất hết sự tỉnh táo, rất dễ phán bừa.

Thứ tư, ông Đào đã bị cám giỗ vì danh – lợi hảo. Danh trong thế giới ảo là sự nổi tiếng nhờ có những bài viết hay, sắc sảo, hoặc là có những thong tin kiểu giật gân mà chỉ có mình mới có. Khoản viết hay đường văn chương thì không biết thế nào vì tôi chưa bao giờ được đọc tác phẩm của ông. Nghe đâu ông chỉ có văn học dịch. Vậy nên chỉ còn ngã thứ hai, thông tin giật gân. Thông tin giật gân phải là thứ thâm cung, bí sử cỡ “Bí mật quốc gia”, không phải ai cũng có. Mạnh hơn nữa là tính thời sự của tin. Mạng mẻo bây giờ nhiều người copy, pate rất nhanh, nên ai đưa thông tin lên sớm là vều nhiều. Vều nhiều là nổi danh trong làng internet. Vì cái danh hảo đó mà ông Đào đã cố công bằng mọi cách, khai thác lại các mối quan hệ, nhất là quan hệ trong giới chóp bu để lấy tin. Ông nào ruột để ngoài da hoặc có chút động cơ mượn tay blogger triệt hạ nhau là chết. Lợi là thứ vật chất và phi vật chất thu được từ các bài viết. Đừng tưởng mạng mẻo tự do chẳng làm gì ra lợi ích. Một thời ông Đào đã chả PR cho công ty của con trai là gì. Đó là thứ hợp pháp.

Thứ năm, ông Đào mắc chứng đố kị, tư thù nên bài viết chẳng có tính phản biện, xây dựng mà chỉ sặc mùi đã kích, chê bai, kích động. Đã kích theo lối dựng chuyện, chê bai theo lối quy kết bé xé ra to. Kích động theo lối khoét dao vào nỗi đau của dân chúng. Dù cho sự kiện chỉ có tính bộ phận, cá biệt, không đại diện. Trò này ông Đào chỉ thua Nguyễn Xuân Diện tí chút.

Năm cái chứng đó đã phá hết Tâm – Can – Tì - Vị - Phế của Đào tiên sinh nên mới nguy kịch như vậy. Ai có triệu chứng thì nên tự mua thuốc uống mà phòng trước nhé nhé.

12 nhận xét

21:25 15 tháng 6, 2013 Reply

Lại một người nữa có địa vị trong xã hội đi vào con đường đen tối. Vì thù ghét và lợi ích cá nhân mà có những hành vi mang tính chất phản động, việc ông Đào bị bắt cũng là dễ hiểu. Nhưng có câu hỏi đặt ra là ông Đào có liên quan đến Diện, Ba Sàm... gì đó không mà các thủ đoạn giống giống nhau như vậy? Là người có kiến thức và làm việc bao năm trong ngành văn hóa, thông tin mà lại cuồng mê ngoại cảm gọi hồn, chìm đắm trong thế giới ảo, đáng buồn cho người như ông Đào.

06:53 16 tháng 6, 2013 Reply

Càng đọc nhiều bài của Mõ làng tôi càng thấy thích cái lối viết triết lý và văn vẻ, cách dùng từ rất đắt và lịch lãm. Đọc đoạn: "ông Đào chỉ dùng luật như cái cần câu để giật cá. Để mưu lợi khi đi thanh tra. Mải cắm cúi ăn nên quên mất cái lưỡi câu trong con cá, có thế nên mới mắc câu" mới thấy được cái tài của người cầm bút.
Like cho Mõ làng

10:16 16 tháng 6, 2013 Reply

Ông Phạm Viết Đào ông ta mắc nhiều bệnh thế chả hóa ra bản tính ông ta lại thay đổi. Ngay trước ông ta có thể gọi là một trí thức chính nghĩa nhưng giờ đây ông ta lại quay đi 360 độ. Tôi cũng nghĩ rằng ông ta là một kẻ tham lam tiền bạc với ông ta có lẽ còn quan trọng hơn cả đạo đức. Thật đáng buồn cho người đầu đã hai thứ tóc mà lại như vậy

13:25 16 tháng 6, 2013 Reply

Ông ta mắc chứng vĩ cuồng thảo nào ông ta lại có kiểu coi mình là nhất, mình giỏi giang trên tài người khác nhưng lại không được vị trí thích hợp. Ông ta làm đến Chánh văn phòng Hội Nhà văn Việt Nam, Ủy viên BCH Hội Nhà văn Việt Nam. Đến rồi nhưng vẫn chưa thỏa mãn bản chất tham lam vốn có của ông ta. Giờ đây ông ta quay lưng lại với đất nước thì dù có nhiều tiền nhưng sự tôn trọng của mọi người với ông ta trở thành con số 0

16:18 16 tháng 6, 2013 Reply

Phạm Viết Đào không phải là văn thơ, báo chí mà có tính ngơ ngơ ngẩn ngẩn nghệ sĩ. Phạm Viết Đào là một nhà văn hóa, một vị thanh tra cấp bộ, suốt cuộc đời được ăn bổng lộc của nhân dân, được chế độ đào tạo ,bồi dưỡng. Vậy mà không hiểu sao cuối đời rồi lại mắc bệnh hoang tưởng, bị xúi bẩy đi làm cái việc chẳng ra làm sao cả. Lão đã bán danh phận, phẩm giá một đời làm cán bộ của lão bằng những đồng Đô la nhơ bẩn của hải ngoại. Khôn 3 năm dại 1 giờ.

17:07 16 tháng 6, 2013 Reply

Ngu thì chết chứ có bệnh tật gì đâu. Sống lâu có kinh nghiệm có kỹ năng sống để dạy bào con cháu. Đằng này cụ lại càng già càng rồ dại, đi theo bọn vớ vẩn nó xúi dục làm những việc mà cả nước đều căm ghét. Cả cuộc đời lão đi làm công tác thanh tra giờ lại vướng vào luật pháp. Đúng là câu cá về ăn mà quên mất có lưỡi câu ở trong mồm.

20:32 16 tháng 6, 2013 Reply

Phạm Viết Đào chả có bệnh gì cả. Chỉ mắc mỗi chứng loạn tâm thần, càng về già thì bệnh các nặng nên đôi khi viết lách, nói năng linh tinh. Có khi hắn nói thế nhưng không hiểu gì đâu, vì hắn đã là thanh tra nhiều năm rồi, nắm rất rõ luật pháp nên hắn phạm pháp là điều đương nhiên của chứng rối loạn.

09:45 17 tháng 6, 2013 Reply

Thế là thánh Đào cuối cùng cũng đã được vô nhà đá để đoàn tụ với đồng bọn rồi à? Đúng là càng già càng ngu mà. Đến cái tuổi gần đất xa trời thì tự biết mà an phận thủ thường, đằng này lại thích xông pha. Cho chết! Còn cả đám rận Diện, Chênh, Vinh.. nữa. Chúng mày cứ nhìn vào rận Đào này mà làm gương nhé. Sẽ có lúc vào chung một chỗ với nhau thôi

11:05 17 tháng 6, 2013 Reply

Đâu ông ta lắm bệnh đấy chứ bạn Huongrung, bác Mõ làng chẩn đoán bệnh cho ông ta chuẩn xác không bị sai lệch tí nào, đúng là bác sĩ giỏi mà. Tôi thấy rõ bệnh nặng nhất của ông ta chính là vĩ cuồng, tự huyễn hoặc mình như là vĩ nhân, cái gì cũng thông tuệ và còn bệnh nữa là hám danh lợi. Hai bệnh đấy kết hợp vào trong ông Phạm Viết Đào tạo nên con người phản bội lại đất nước. Một người có đạo đức không xứng đáng với trí thức của ông ta

Nặc danh
14:39 21 tháng 6, 2013 Reply

Bọn bay đúng là dậu đổ bìm leo,

Nặc danh
14:44 21 tháng 6, 2013 Reply

Bạn nói đúng đó, người đã dám nói suy nghĩ của minh như ông Đào mới là dũng cảm. Còn đúng sai ngày sau lịch sử mới phán xét.

Đăng Hồng
19:16 23 tháng 6, 2013 Reply

làm báo bao nhiêu năm mà hắn cứ vờ như không biết luật ấy nhỉ. Thanh tra thông tin, nhà báo ,tri thức cái kiểu gì thế không biết. Chắc lão cũng hám danh lợi, hám nổi danh nhanh nên mới làm chuyện ngu ngốc như vậy. Tất nhiên nhiều khi viết cả trăm bài đúng chưa chắc được biết đến mà chỉ cần viết láo vài bài thôi là đã nổi như cồn rồi. Nhưng cái hư danh đó đổi lấy cho lão là bị pháp luật sờ gáy ngay.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!