27/06/2013

NGỌC TRINH VÀ NICK VUJICIC HAY BÀI HỌC VỀ SỰ KÉM CỎI CỦA GIỚI TRUYỀN THÔNG

Tác giả: Unknown viết lúc 27/06/2013 | 27.6.13

Sự xuất hiện của Nick tại Việt Nam vừa qua đã làm giới truyền thông không khỏi phải giật mình “tỉnh giấc”. Sự kiện ấy đã cho thấy một điều rằng truyền thông xứ ta còn quá kém cỏi, truyền thông lâu nay cứ mải mê chạy theo những chuyện giật gân câu khách, những sự kiện có nhà tài trợ mà không chú trọng tôn vinh những nhân vật đáng tôn vinh.

1. Người viết bài sẽ không tiếp tục bàn đến chuyện có lãng phí không với con số hàng chục tỉ để mời Nick đến diễn thuyết trong bài viết này. Bởi thực chất chuyện đó vốn không có gì để bàn cãi. Rõ ràng rằng, mang chuyện Nick đến Việt Nam diễn thuyết truyền niềm tin và nghị lực sống cho hàng vạn người để so sánh với số tiền hơn 30 tỉ là quá vô lý.
Tiền là vật chất có thể trực tiếp cân đong đo đếm, nhưng việc vạn người, đặc biệt là những người khuyết tật đang hằng ngày đối diện khó khăn về vật chất, tinh thần, thể xác có thêm những niềm tin và nghị lực sống giúp họ vươn lên trong tương lai qua cuộc gặp gỡ với Nick bằng xương bằng thịt lại là một giá trị tinh thần! Khỏi phải nói, giá trị ấy là vô giá đối với cuộc sống mỗi con người.
Nếu truyền thông Việt giỏi thì chúng ta đã có rất nhiều "Nick Việt Nam"

Không những thế, thông qua câu chuyện của Nick đến Việt Nam, báo chí truyền thông xứ ta còn có dịp rút ra được một bài học kinh điển cho mình. Đó chính là việc lựa chọn những nhân vật làm nhân vật truyền thông. Nhớ lúc Nick còn đang diễn thuyết ở nước ta, rất nhiều ý kiến cho rằng việc mời Nick đến Việt Nam là một biểu hiện của căn bệnh cố hữu của nhiều người Việt, bệnh “sính ngoại”. Người ta bảo rằng, tại sao phải mời Nick trong khi ở Việt Nam có biết bao nhiêu là tấm gương người khuyết tật giàu nghị lực, thậm chí có nhiều người còn có nghị lực hơn cả Nick!
Sự thật thì đúng là những người khuyết tật nhưng giàu nghị lực, nhưng không chấp nhận đầu hàng nghịch cảnh như Nick ở Việt Nam có không ít. Đó là thầy giáo Nguyễn Ngọc Ký, “hiệp sĩ” công nghệ thông tin Nguyễn Công Hùng… Tất cả họ còn xứng đáng vinh danh hơn, bởi ai cũng biết, mọi điều kiện sống, sinh hoạt, học tập, vui chơi của họ đều thua xa Nick nhưng họ đã vươn lên và làm được những chuyện phi thường.
Song, vấn đề là trong số họ chưa có ai trở thành một nhân vật có tầm ảnh hưởng, có tên tuổi đủ sức lan tỏa dù là trong phạm vi lãnh thổ để có thể truyền cảm hứng như Nick, trong khi đáng ra là họ hoàn toàn có thể. Câu trả lời cho điều đáng tiếc ấy chính là bởi vì truyền thông ta kém cỏi, là vì truyền thông ta chưa biết cách để tôn vinh những tấm gương rất đáng tôn vinh như thế!
Sự xuất hiện của Nick làm một bộ phận truyền thông xứ ta phải biết cảm thấy xấu hổ. Lâu nay truyền thông chỉ mải mê chạy theo mục tiêu câu khách rẻ tiền và nhân vật của truyền thông hầu hết là những nhân vật… phản diện. Đó là những tên tội phạm khát máu, những nhân vật “scandal”, những cô nàng người mẫu hớ hênh, phản cảm trong giới giải trí. Truyền thông đang biến những nhân vật ấy trở thành người nổi tiếng, trở thành nhân vật của công chúng chỉ để câu khách, đó là một sự thật.
Trong khi đó thì những nhân vật chính diện, những nhân vật đáng để biểu dương để trở thành những tấm gương sáng cho mọi người thì lại hiếm khi được nhắc đến. Đơn giản bởi vì họ không có những câu chuyện giật gân, gây “sốc” và vì họ không có nhà tài trợ nên không thể trở thành mục tiêu của truyền thông!
Thực tế hiện nay thật khó để chúng ta tiếp cận với những giá trị nhân văn, những tấm gương tốt đẹp trong xã hội trên các phương tiện truyền thông đại chúng; bởi nó thường bị che khuất sau những tin bài sự kiện giải trí giật gân, hay cuộc tranh cãi về việc cô người mẫu nọ lộ nội y, tụt váy trong một chương trình chẳng hạn!
2. Nhưng, các phương tiện truyền thông báo chí không có lỗi trong chuyện này, vì truyền thông cũng chỉ đóng vai trò thể hiện những gì người ta viết lên đấy. Chính xác thì đó là lỗi là ở người viết, người làm báo mà điển hình nhất hiện tại là các nhà báo viết mảng Văn hóa giải trí, những người hay làm việc với các chân dài, người đẹp.
Vừa qua, nhân ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam 21/6, một trang báo có viết một loạt bài về những nhà báo đi làm quản lý, “bầu sô” cho các ca sĩ, người mẫu, diễn viên. Thật ra đây không phải là vấn đề mới mẻ gì, từ nhiều năm nay đã có rất nhiều những cái bắt tay giữa các nhà báo và nghệ sĩ như thế. Vì sao có sự hợp tác ấy? Nói thẳng ra thì một bên là cần “quyền lực” của báo để dễ tiến thân trong giới showbiz, còn một bên vì tiền!

Những phát ngôn sốc, sự hở hang của các người đẹp luôn là tâm điểm của truyền thông

Người của công chúng, nhất là những gương mặt trẻ thì cần người có mối quan hệ sâu rộng trong giới giải trí như với các bầu sô, các nhạc sĩ, đạo diễn… để tiện lợi hơn cho việc liên hệ làm việc phục vụ cho công tác sản xuất các sản phẩm. Đặc biệt nhất, đó là vấn đề quảng bá hình ảnh, sản phẩm của người nghệ sĩ trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Với những công việc này, có thể nói, không ai có thể đảm bảo làm tốt được ngoài nhà báo viết mảng giải trí!
Còn phía nhà báo, ai cũng biết rằng công việc viết lách rất mệt óc, lại không phải là nghề để làm giàu! Vì thế có thể nói những ai muốn bám trụ với nghề viết thì cần có lòng yêu nghề mãnh liệt. Song, “tránh làm sao cho khỏi lắm tất son” khi thu nhập hằng tháng của nhà báo kiêm quản lý, “bầu sô” lên đến hàng nghìn USD. Dẫu con số đó chỉ có thể do “nổ” mà ra bởi thực tế thấp hơn nhiều, song nó vẫn đủ sức hấp dẫn với các nhà báo!
Nhưng xin thưa, không phải tất cả những cuộc hợp tác với nghệ sĩ thì những nhà báo đều trở thành người quản lý! Số đông trong đó chỉ đóng vai trò là người làm thuê, chỉ là trợ lý cho các “ngôi sao” mà thôi. Họ thường làm các công việc như nhận sô, lên lịch diễn, liên hệ các đối tác để làm việc… và đặc biệt là công việc “phụ trách truyền thông”. Nói cho oai như thế, song đó cũng chỉ là công việc viết bài thuê, hay cố gắng tìm kiếm chiêu trò gì đó để nhân vật của mình được xuất hiện càng dày đặc trên các trang báo càng tốt.
Trong khi đó, người quản lý đúng nghĩa phải là những người đủ kinh nghiệm, kiến thức về nghề để từ đó hoạch định ra các chiến lược, các kế hoạch dài hơi cho người nghệ sĩ thực hiện. Nhưng, rất nhiều nhà báo, một nốt nhạc cắn đôi còn không biết thì lấy gì để quản lý ca sĩ đây?!
Nói chung, trong cuộc hợp tác với nghệ sĩ, nhà báo đóng vai trò là người làm quảng cáo cho nghệ sĩ là chính, cũng tương tự như người đẹp đi làm quảng cáo cho rượu mạnh vậy! Với phương châm nhân vật của mình phủ sóng trên báo càng nhiều càng tốt, các nhà báo lao vào cuộc chiến thông tin.
Hàng loạt những tin giật gân về hậu trường, những phát ngôn sốc, tố đồng nghiệp, đưa tin đồn thất thiệt bôi nhọ đối thủ… đến những thông tin nhảm nhí kiểu sao hôm nay đi đâu, mặc gì, ăn gì, thậm chí người đẹp nọ mọc cục mụn cũng có thể trở thành tâm điểm của truyền thông… Nói chung bất kỳ thông tin gì của sao cũng đều được đưa lên báo nhờ “quyền lực” của các “quản lý” là nhà báo. Và thảm họa thông tin xuất hiện tràn ngập trên các trang báo hiện nay cũng xuất phát từ lý do đó!
Vì thế, thay vì trách căn bệnh “sính ngoại” của nhiều người, thay vì trách thị hiếu thấp của người đọc… thì chúng ta hãy hỏi lại trách nhiệm của những người làm truyền thông báo chí, những nhà báo đã làm gì để các phương tiện của mình tràn ngập các nhân vật truyền thông là những nhân vật phản diện, trong khi đó thì những tấm gương sáng, những anh hùng… đều vắng bóng!

                                                 Hoàng Lãm

11 nhận xét

09:44 28 tháng 6, 2013 Reply

Con người Việt Nam mình có một cái tính cách rất khác người nước ngoài đó là hiếu kỳ, thích tò mò, hay bị ảnh hưởng cảu đám đông. Chính vì thế mà có nhiều sự kiện hay câu chuyện chẳng đâu vào đâu nhưng lại mà cho om sòm lên trên mạng hay trong đời sống. Có một giai đoạn Ngọc Trinh được phong hiệu VUA ĐỒ LÓT, cũng do mấy tay truyền thông PR lên thế thôi, giờ thì nổi như cồn, sau khi nổi thì phát ngôn như bọn trẻ chăn trâu. Đúng là không ổn lắm.

Bảo Thái
10:50 28 tháng 6, 2013 Reply

Đây thực sự là một thực trạng đáng buồn. Nếu truyền thông Việt Nam mà giỏi như nước ngoài thì chúng ta không thiếu những Nick Vujicic của Việt Nam chứ không đến mức đem việc mời anh đến Việt Nam ra tranh cãi. Ngày nay, người ta quan tâm đến cái gì đó giật gân hơn là chất lượng của thông tin.

21:22 28 tháng 6, 2013 Reply

Đúng vậy, nếu bỏ ra 30 tỷ để mọi người có thể thấu hiểu đồng cảm và chia sẻ với những người khuyết tật thì đúng là chẳng đáng bao nhiêu cả. Nhưng dùng 1 xu vào quảng cáo vớ vẩn linh tinh thì vẫn cứ phải gọi là quá lãng phí. Đừng nhìn vào giá trị của đồng tiền mà đánh giá vấn đề hãy nhìn vào sự việc nó làm được ấy

21:34 28 tháng 6, 2013 Reply

Việc Nick sang Việt Nam để tuyên truyền về nghị lực sống của 01 người khuyết tật, điều đó cũng có lý, việc THS bỏ ra 32 tỷ để mời Nick sang tuyên truyền nghị lực sống cũng không phải là 01 số tiền vô ích hay ít ra nó bổ ích hơn nhiều việc bỏ ra số tiền đó để mời 01 ngôi sao ca nhạc, nhưng điều đọng lại ở đây là sau những buổi tuyên truyền đó chúng ta còn đọc lại những gì?

21:38 28 tháng 6, 2013 Reply

Chuyện này theo tôi thấy, đơn vị đứng ra tổ chức mời Nick tới VN là 1 đơn vị Tư nhân - không thuộc Nhà nước hay Chánh phủ. Có nghĩa là họ có quyền xài tiền theo cách của họ nếu nó không phạm pháp, và nếu mà có lãng phí thật đi nữa thì lãng phí tiền của họ hứ không lãng phí tiền của Quốc Gia. Về việc ảnh hưởng của Nick tới cuộc sống của mọi người, có lẽ, với những người có thể ý thức và cảm nhận về nghị lực của anh ta , thì chỉ cần nhìn qua thân thể bị dị tật của anh và số tiền 32 tỷ phải bỏ ra mời anh tới VN cũng đủ để thôi thúc họ nỗ lực làm việc nhiều hơn nữa để đạt được như anh .

21:41 28 tháng 6, 2013 Reply

Thực sự đây là sự kém cỏi từ chính truyền thông của nước ta. Suốt ngày chạy theo mấy diễn viên ca sĩ nổi tiếng để kiếm tiền nhưng đã bao giờ họ quan tâm tới vấn đề nóng hiện nay của Việt Nam chưa. Việt Nam còn quá nhiều người nghị lực hơn Nick nhưng họ đâu có được tôn vinh? Liệu rằng đó có phải là bất công quá đối với những người Việt trên chính đất Việt không?

21:44 28 tháng 6, 2013 Reply

Nhưng để có Nick đến Việt Nam cộng với sự quảng bá rầm rộ cùng với những nhận định quá mức về Nick, tôi thấy chạnh lòng. Chúng ta phải công nhận rằng, ở Việt Nam vẫn có những người khuyết tật tài giỏi. nhưng xã hội, truyền thông thông chúng ta chưa dành cho họ một chỗ đứng một cách trọng thị như Nick, có thể họ chưa bằng Nick.

21:46 28 tháng 6, 2013 Reply

Tôi chưa tính đến tác động mà Nick đã tạo ra đối với những người không khuyết tật. Tôi biết ở nước ta có rất nhiều người khuyết tật tài giỏi không kém gì Nick, đặc biệt là khi so sánh những điều kiện sống của họ với của Nick. Nhưng liệu đã có ai có thể tạo ra một hiệu ứng truyền thông mạnh mẽ như Nick được không? Qua đó thấy được sự kém cỏi của các vị làm truyền thông ở nước ta chỉ chạy theo những chuyện giật gân câu view thôi

21:48 28 tháng 6, 2013 Reply

Đã có ai truyền cảm hứng, động viên sự vươn lên được như Nick chưa? Có thể sau sự kiện này của Nick, sẽ xuất hiện những nhà hùng biện khuyết tật làm được những điều như Nick đã làm, tôi hy vọng vậy, nhưng giờ phút này thì chưa. Vậy thì số tiền HSG bỏ ra để đưa Nick đến nước ta có là lãng phí không? Xin thưa rằng KHÔNG. Nếu nói đến Lãng phí thì hãy nhìn vào những gì mà truyền thông đang tốn giấy mực kia kìa, Ngọc Trinh với chả Phương Trinh

21:57 28 tháng 6, 2013 Reply

Theo mình thấy một số người VN mình rảnh lắm,nói chuyện không biết có suy nghĩ hay chưa.Khi bỏ ra mấy chục tỷ mời cái bọn ca sĩ HQ về hò hét nhảy nhót uốn éo như điên.Họ chả coi khán giả VN ra gì nhưng vẫn có người sẵn sàng bỏ tiền của,thời gian, sức lực ra đó mà chờ gặp thần tượng. Họ chỉ nói những lời như kịch bản có sẵn để lấy lòng người hâm mộ.Còn Nick,anh đến đây không lấy lòng ai nhưng anh mang đến cho hàng triệu người khuyết tật VN có được nghị lực sống. Người bình thường bảo người ta cố gắng thì có nghĩa lý gì,chỉ có người đồng cảnh ngộ mới hiểu hết những khó khăn mà ngta gặp phải. Cho họ tiền của vật chất rồi cũng sẽ hết nhưng cho họ tinh thần thì không thể nào vơi.

22:05 28 tháng 6, 2013 Reply

Thay vì mời mấy thằng ca sĩ Hàn Quốc về để chúng nó uốn a uốn éo còn đám trẻ trâu thì bỏ ăn bỏ uống vì chúng. Có đứa thì còn dám từ cả bố mẹ bỏ nhà ra đi vì thần tượng. Thử hỏi rằng cái tiền bỏ ra thuê đám Hàn Quốc kia có tác dụng gì không? Đúng là truyền thông nước ta đi sai lầm quá rồi. Bao nhiêu mảnh đời cần cứu giúp trong khi chúng ta thì thì lại đi so sánh một sự so sánh quá ư là khập khiễng

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!