25/06/2013

PHẢN BIỆN VÀ GIÁM SÁT LÀ "PHANH" ĐỂ BÁO CHÍ GIÁM SÁT QUYỀN LỰC

Tác giả: Unknown viết lúc 25/06/2013 | 25.6.13

Phóng viên Thành Tâm của Website Tầm Nhìn đã có cuộc phỏng vấn với ông Lê Doãn Hợp, nguên Bộ trưởng Bộ Thông tin truyền thông về báo chí, xin giới thiệu với bạn đọc.

                              Ông Lê Doãn Hợp 

*Theo ông đâu là những vấn đề lớn và nóng nhất của nền báo chí hiện đại?

Chưa bao giờ báo chí cần và khó như hiện nay. Theo đúc kết của riêng tôi, nền báo chí ngày nay có ‘3 cần và 3 khó”. Người ta cần báo chí vì nhu cầu dân chủ trung thực khách quan; Cần là vì xu thế của thời đại truyền thông và thông tin. Con người có trong tay 1 chiếc điện thoại di động là có cả thế giới, thế giới trong lòng bàn tay và thế giới trên đầu các ngón tay. Tức là một xã hội truyền thông bằng báo chí công dân (blog như là báo công dân). Một thông tin, một hình ảnh để trong máy là của riêng mình nhưng đưa lên mạng là của xã hội. Đó là xu hướng khó đảo ngược, vấn đề là quản lý và sàng lọc như thế nào. Thêm nữa, báo chí thực chất là dân chủ đẳng cấp vì thông qua báo chí con người biết tất cả những gì cần biết mà lức bình thường không dễ. 

Nhưng khó là vì thời bây giờ nhiều vấn đề nhạy cảm, nên viết như thế nào, viết đến đâuđể có lợi cho dân tộc, viết thế nào để trung thực để tạo ra xu hướng nhận thức và hành động đúng đắn là không dễ. Cái khó thứ 2 là luật lệ cơ chế của chúng ta vẫn chưa đồng bộ, giữa cái đúng và cái sai, giữa cái nắm và cái buông cũng là biên giới hết sức mỏng manh. Làm cho người làm báo và ngay cả cơ quan quản lý báo chí cũng có lúc lúng túng, vì vậy Quốc hội đang đưa ra chương trình sửa đổi Luật báo chí. Cái khó thứ 3, là sự sa sút của nền kinh tế thế giới, DN trong nước rất khó khăn, cuộc sống báo chí vốn nhìn vào DN, nhìn vào nền kinh tế của đất nước khi đất nước khó khăn hơn, người làm báo cũng nghèo khó hơn.

*Ngoài những “khó” ấy ngày nay, người ta cũng đề cập đến một cái khó khác ấy là sự sự cạnh tranh dữ dội giữa báo giấy và báo mạng, thưa ông?

Nói một cách thật lòng, báo giấy đang có xu hướng thu hẹp dần, đó là xu hướng không thể cưỡng được. Bởi lẽ, đối tượng đọc báo giấy là những người cao tuổi. Họ không quen hoặc ngại tiếp cận với môi trường mạng và cũng có người cho rằng báo giấy được sàng lọc kỹ hơn. Những người đó hầu hết là tuổi cao và đang giảm dần. Trong khi đông đảo thế hệ trẻ thì đọc báo mạng. Đây là một xu thế mà người làm báo phải hiểu và phải biết để đi cả 2 chân: báo giấy và báo mạng, ai thích báo giấy thì sản xuất báo giấy, ai thích báo mạng thì phục vụ báo mạng. Cố nhiên báo giấy và báo mạng khác nhau ở một điều: báo giấy khống chế thời gian trong một ngày còn báo mạng đổi mới cập nhật từng giờ; đó là lợi thế của báo mạng.

Nhìn một cách tổng quan làng báo Việt Nam, tôi có 1 nhận xét như sau: Miền bắc là đất văn, miền trung là đất thơ và miền Nam mới là đất báo. Có thể nói báo chí ở miền Nam phát triển mạnh hơn, cập nhật tốt hơn. Tôi cũng nhận ra báo miền Nam dân rất thích mua vì có nhiều thông tin mà dân cần, còn báo miền Bắc đưa tin hội nghị quá nhiều, những điều Dân mong còn rất mỏng.

*Người ta cho rằng một trong những sứ mệnh lớn nhất của báo chí hiện nay là chống tham nhũng, quan điểm của ông về vấn đề này? 

Tham nhũng là một căn bệnh hiểm nghèo gắn liền với mọi nhà nước. Chừng nào còn nhà nước thì chừng đó còn quyền lực, mà còn quyền lực thì rất dễ xuất hiện những người sử dụng sai quyền lực vì lợi ích riêng. Cho nên cuộc đấu tranh để loại bỏ những người sử dụng sai quyền lực ra khỏi bộ máy nhà nước các cấp là cuộc đấu tranh thường xuyên, tất yếu của mọi nhà nước, chống mạnh thì thịnh, chống yếu thì suy, ngoài ra không còn đường nào khác. Vì vậy có nhà nước là phải chống tham nhũng đó là chống lại sự ngọt ngào của quyền lực. Hiện nay cả thế giới đều đang chống tham nhũng, có nhà nước thành công nhiều, nhà nước thành công ít, thậm chí chưa thành công. Như Singapore là đất nước chống tham nhũng tốt nhất với 3 không, không thể tham nhũng vì luật pháp hoàn hảo đến mức không có kẽ hở để tham nhũng lợi dụng; Hai là không cần tham nhũng vì đời sống đủ đầy; và ba là không dám tham nhũng vì bị xử rất nghiêm. 

Riêng ở Việt Nam có 1 cái hay là hệ thống công quyền của chúng ta rất sợ báo chí. Một thiết chế mà quan sợ dân, sợ báo chí là một thiết chế rất tốt cần phát huy ở mức tối đa. Cố nhiên là báo chí phải nói đúng. Đảng và Nhà nước phải nắm chắc công cụ báo chí để đẩy mạnh cuộc chiến chống tham nhũng, tất cả những việc báo chí đưa lên công luận đều phải xử lý đến nơi đến chốn và cương quyết không để “chìm xuồng”, như vậy vai trò của báo chí trong chống tham nhũng là rất lớn. Đó là động lực tốt để phát triển kinh tế và tiến bộ xã hội.

Tuy nhiên, tôi có một băn khoăn là tại Đại hội 11, trí tuệ đại hội, hệ thống báo chí và cả những người quản lý báo chí đã đưa vào được Nghị quyết của Đại hộimấy dòng, là trong nhiều chức năng của báo chí có chức năng phản biện và giám sát. Đặc biệt là chức năng phản biện, nhưng gần hết nửa nhiệm kỳ đại hội 11, việc triển khai chức năng phản biện của cơ quan báo chí chưađủ tầm. Bản thân những người làm báo chí cũng chưa nhận thức hết vai trò này và các cơ quan nhà nước cũng chưa tạo điều kiện cho báo chí làm tốt vai trò này.

Quyền lực và thiết chế giám sát quyền lực luôn đi đôi với nhau, ví như một chiếc xe máy muốn vận hành hết công suất và an toàn trước hết phải có một bộ phanh. “tốt” báo chí phản biện, giám sát quyền lực của bộ máy công quyền như bộ phanh của chiếc xe máy vậy.

Duyên nghề và hai tiếng “Quê hương”

*Ông từng được anh em trong nghề báo gọi vui là “Mr. Lề phải”, ông có suy nghĩ gì về “nghệ danh” mà thiên hạ người ta phong tặng cho mình?

Đúng là nhiều người đã gọi tôi là “ông lề phải”, đến mức khi tôi sang Mỹ đối thoại với báo chí người việt tại San Francisco năm 2011, người ta cũng đã hỏi câu này. Thực ra do người ta rút gọn nên hiểu không đầy đủ. Điều tôi đã nói là: Tất cả mọi nghề trên thế giới muốn tác nghiệp an toàn và thuận lợi thì phải làm đúng luật. Cũng như người đi bộ là tự do nhất thì khi tham gia giao thông muốn an toàn và tự do cũng phải đi đúng lề đường bên phải, còn nếu đi sang phần đường của ô tô, xe máy thì vừa không an toàn vừa mất tự do. Tôi nói đầy đủ là như thế.

*Nhân chuyện “lề trái”, lề phải” trong chuyện làm báo, ông có suy nghĩ gì về hiện tượng bùng nổ các trang Blog hiện nay. Thậm chí đã có vài bloger vốn xuất thân là những nhà báo chính hiệu đã dính vòng lao lý gần đây?

Blog là một dạng báo công dân, một xã hội có nhiều thông tin là một xã hội cởi mở và thông thoáng, Blog là tiếng nói, được chuyển thành chữ viết. Đó là xu hướng tốt, nhưng vấn đề là phải quản lý được xu hướng đó, anh viết đúng và góp ý chân thành phải được tôn vinh, nhưng nếu lợi dụng dân chủ để làm những điều không đúng thì cần phải được uốn nắn, thậm chí phải được giáo dục và được luật pháp can thiệp. Theo tôi hiện có 2 cách quản lý blog tốt nhất. Trước hết là khuyến khích chứ không cấm đoán, vì 1 xã hội thông thoáng tư tưởng là tốt. Nhưng khi vào thế giới blog cũng như ta tự chọn món ăn, Hà Nội có hàng ngàn quán phở nhưng chọn quán nào hợp với mình thì vào không hợp thì thôi. Cơ bản là người sử dụng và đọc phải có chính kiến và sự lựa chọn. Thứ hai, phải nâng cao và tôn vinh dân trí, để cho mọi người tự sàng lọc, để tự phòng vệ tốt, khi đọc blog phải biết phân tích người này nói đúng, người khác nói không đúng, vì để thuyết phục xã hội là lý lẽ là trí tuệ chứ không phải áp đặt. Cho nên xã hội văn minh là xã hội vừa quản lý bằng luật pháp vừa quản lý bằng định hướng dân trí cao. 

*Gắn bó với truyền thông, báo chí ngay từ khi còn ở địa phương với nghề làm Tuyên giáo Nghệ An, sau này “ra trung ương” cái duyên với làng báo lại càng thêm đậm khi ông lần lượt giữ các cương vị lãnh đạo tại các cơ quan quản lý báo chí như Phó Ban tuyên giáo TW, Bộ trưởng Bộ TT&TT, kỷ niệm nào khiến ông nhớ nhất?

Với báo chí tôi có rất nhiều kỷ niệm, trên mọi cương vị tôi là người luôn chịu khó tiếp cận với báo chí, chưa từng né tránh một phóng viên nào, kể cả những phóng viên “gai góc”. Theo tôi đã làm người lãnh đạo thì không nên né tránh báo chí, bởi né tránh báo chí là né tránh dư luận và công dân. Phải coi báo chí là cây cầu tri thức để gắn kết người lãnh đạo với quần chúng . Ấn tượng nhất trong hàng chục năm gắn với làng báo có lẽ là cuộc đối thoại với báo chí người việt tại San Francisco (Mỹ). Khi tôi sang Mỹ, các đồng chí lãnh đạo Đại sứ quán và tổng lãnh sự quán của Việt Nam tại Mỹ có đề nghị tôi giành thời gian đối thoại với các báo người việt tại Mỹ. Tôi đã nhận lời và vì lịch công tác đã khép kín nên cuộc đối thoại được sắp xếp từ 19 giờ đến 21 giờ tối ngày 11.6.2011. 

Sau màn dạo đầu, nặng nghi lễ ngoại giao. Các phóng viên báo chí người việt đặt ra 11 câu hỏi rất thời cuộc và nhạy cảm để tôi trả lời. Sau đây tôi chỉ nói lại vài câu hỏi mà tôi thấy có ấn tượng nhất:

“Tại sao các ông lại giao ban báo chí 1 lần/tuần, đây có phải là các ông “cầm tay chỉ việc” cho báo chí không? Tôi cười vui và điềm tĩnh trả lời, các ông nhầm rồi, báo chí cần nhất là thông tin và yêu cầu cao nhất của báo chí là cung cấp thông tin, giao ban 1 tuần 1 lần của chúng tôi là nhằm cung cấp thông tin cho báo chí, tại những buổi giao ban này các cơ quan quản lý nhà nước phải trả lời, đầy đủ các câu hỏi và cung cấp thông tin cho báo chí. Như vậy là tôn trọng báo chí chứ không phải áp đặt hoặc cầm tay chỉ việc cho báo chí.

Tại sao ông lại không cho hình thức tranh biếm họa lãnh đạo tại Việt Nam được thực thi mà thời Việt Nam Cộng hòa chúng tôi đã phát triển rất tốt, chúng tôi nghĩ biếm họa cũng là một cách góp ý cho lãnh đạo rất hiệu quả. Tôi vui vẻ trao đổi: Thực ra chúng tôi không cấm hình thức này, nhưng từ thời bác Hồ; thực hiện cơ chế Đảng cử dân bầu. Lãnh đạo thường rất được dân tín nhiệm nên mất dần hình thức đó. Nhưng tôi cam đoan là nếu sắp tới có cán bộ lãnh đạo nào không tín nhiệm thì tranh biếm họa có thể sẽ xuất hiện, chứ chúng tôi không cấm.

Tại buổi gặp mặt, tôi cũng chân thành nói với những nhà báo người việt rằng: 36 năm sau ngày thống nhất đất nước các ngài không về Việt nam mà chỉ ngồi ở Mỹ để viết về Việt Nam thiếu thực tế là lỗi của của các ngài; Nhưng 36 năm những người làm thông tin truyền thông như chúng tôi không tổ chức được những cuộc đối thoại như hôm nay, đó là lỗi của chúng tôi. Khuyết điểm này từ nay trở đi phải được cả 2 bên cùng khắc phục. Nhân dịp này tôi thay mặt chính phủ mời các ông sang thăm Việt Nam vì các ông chưa về Việt Nam nên viết chưa đúng về Việt nam thì nhân dân Việt Nam bỏ qua; nhưng đã về Việt Nam rồi mà còn viết không đúng thì lúc đó mới đáng trách. Tôi xin đảm bảo an toàn cho những người về thăm lại Việt nam, các ông cứ lập danh sách, đề Nghị Đại sứ quán Việt Nam làm thủ tục và chúng tôi sẽ mời các ông đi tất cả những nơi mà các ông quan tâm, nhờ đó chúng ta sẽ hiểu nhau hơn và hợp tác với nhau về truyền thông tốt hơn. Vì tất cả chúng ta ngồi ở đây đều có chung một mẫu số là tổ quốc Việt Nam mẹ hiền. Đúng như một nhà văn Pháp đã nói một câu rất sâu sắc và thấm thía, đại ý: “Người ta có thể đưa một con người ra khỏi một quê hương. Nhưng không ai có thể đưa quê hương ra khỏi một con người”. Và tôi luôn luôn tâm niệm rằng: Quê hương là bầu sữa mẹ, chắt chiu từ hạt lúa củ khoai. Quê hương là mối tình dài mà không bao giờ phạt nhạt. 

Sau 2 giờ làm việc, cuộc đối thoại kết thúc trong không khí hữu nghị, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau. Chia tay nhau bằng những chiếc bắt tay thân thiện và nồng ấm. Được biết sau này, 22 phóng viên báo chí người việt ở Mỹ về thăm Việt Nam và trở về đưa tin rất trung thực và thiện chí với tổ quốc và nhân dân Việt Nam.

Đó là một trong nhiều kỷ niệm khó quên trong cuộc đời làm báo và quản lý báo chí của tôi.

                                          Thành Tâm

13 nhận xét

06:54 26 tháng 6, 2013 Reply

Hay quá, đúng là khi chúng ta điều khiển một chiếc xe chạy với tốc độ cao khi chúng ta biết rằng chiếc xe đang có một bộ phanh rất chuẩn. Báo chí chính là một bộ phân của cái phanh cho cán cân quyền lực. Nhưng viết như thế nào, viết đến múc độ nào thì đó là điều đáng nói đối với mỗi một nhà báo. Đặc biệt hiện nay trên các blog các bài viết vô tội vạ, viết không cần biết hậu quả,... đó là một điều đáng tiếc trong báo chí.

Nặc danh
11:54 26 tháng 6, 2013 Reply

Sử Nhật Bản: “Nhật bại trong chiến tranh nhưng thắng trong hòa bình.”
Lê Duẩn (tuyên bố 1975): "Chúng ta sẽ đuổi kịp Nhật trong 15, 20 năm và nhân dân ta sẽ đi trên thảm vàng. " Đỗ Mười: "Có đảng Cộng Sản mới có đổi mới." Lê Khả Phiêu: "Trung Quốc thành công thì chúng ta cũng thành công." -- Dùng vũ lực cướp lấy chính quyền, xác lập chế độ độc tài toàn trị. Đó là khởi thủy của đảng Cộng Sản. Cướp lấy mồ hôi xương máu của dân, chặn lấy yết hầu chỉ để dân sống cầm hơi, sau đó bắt họ phải biết ơn đảng.Đó là phương thức xưa nay của đảng Cộng Sản. Làm cho cả dân tộc phải đói khổ,phát chẩn cứu đói lấy lệ rồi tuyên truyền rộng rãi. Đó là công đức xưa nay củađảng Cộng Sản. -- Đảng Cộng Sản tuyên truyền rằng: -“Nếu như không có Bác Hồ thì đất nước ta không có thái bình ngày hôm nay”. Trời đất ơi, 30 năm chiến tranh mà Đảng gọi là thái bình sao. Mấy triệu xương máu của đồng bào đã hy sinh để có một chế độ độc tài khốn kiếp thếnày sao? Khi xây dựng chủ nghĩa Cộng sản, họ nói là để có một xã hội bác ái, không còn cảnh người bóc lột người. Vậy mà Đảng Cộng sản đã phân biệt giai cấp và ý thức hệ, giết hại hàng triệu đồng bào, đưa đất nước vào vòng bể dâu. Họ thương con người đến vậy sao? Cái khẩu hiệu tối nghĩa mà từ khi họ đưa ra chưa có nhà thông thái nào hiểu được: “Đảng lãnh đạo, nhà nước quản lý, nhân dân làm chủ”. Người dân bị đảng lãnh đạo, bị nhà nước quản lý thì không hiểu làm chủ bằng cách nào? --- Rồi lại đến chuyện thời bao cấp. Theo đó thì nhà nước quản lý và lo tất cả cho dân, từ lương thực cho đến cái kim sợi chỉ. Mọi thứ đều phải chịu sự phân phối của nhà nước. Chuyện ăn chuyện uống, sự sống cái chết của dân đều do nhà nước nắm giữ cả. Vậy thì nhà nước như cha mẹ còn gì? Vì vậy mà người dân luôn phải biết ơn Đảng và Bác Hồ vĩ đại. Thời này trong dân miền nam có câu : ĐỪNG NGHE NHỮNG GÌ CS NÓI , MÀ NHÌN KỸ NHỮNG GÌ CS LÀM cho nên chớ mà tin báo chí CS đưa tin

16:36 26 tháng 6, 2013 Reply

Xin nói thật với cha nặc danh. Trong cái thời chiến thì để phát huy sức mạnh của toàn dân, thì thực hiện việc chế độ bao cấp, đúng như nặc danh nói từ cái kim sợi chỉ nhà nước đều lo cho dân, và đương nhiên nhân dân cũng toàn tâm toàn ý lao động sản xuất tạo ra của cải, vật chất phục vụ cho cuộc chiến đấu chống lại kẻ thù xâm lược. Khi chiến tranh kết thúc chế độ bao cấp không còn phù hợp nhà nước ta đã thay đổi chế độ bao cấp sang một hình thái mới mà nhân dân có quyền tự quyết hơn, đó chả phải là cái tốt sao. Với cái suy nghĩ lệch lạc của nặc danh thử hỏi nói về chiến tranh việt nam ta trải qua hơn 30 năm chiến tranh, bao nhiêu con người đã ngã xuống là vì cái gì, đó là vì đất nước, vì độc lập dân tộc, hay ý của ông nặc danh này là thích kẻ khác vô nhà mình cướp bóc và dùng nhà mình như nhà của hắn chăng, thật là một suy nghĩ hèn mọn.

17:17 26 tháng 6, 2013 Reply

Đúng thật ở ngoài miền bắc miền trung dường như các cơ quan công quyền có một nét gì đó sợ cánh báo chí, đây là một điều tốt, nhưng báo chí cần phải đưa tin chính xác, đúng đắn mọi sự việc không thể dựa trên quan điểm cá nhân để quy chụp một người nào đó, và ngoài bắc báo chí cũng nên phát huy vai trò to lớn của mình trong đấu tranh phòng chống tiêu cực, phanh phui những vụ việc mà báo chí có thể tìm hiểu được qua những kênh khác nhau.

18:11 26 tháng 6, 2013 Reply

Chính xac,phản biện giám sát chính là cái phanh để báo chí giám sát quyền lực, nói về báo chí nhiều người cho rằng báo chí đang bị bóp nghẹt lại, nhưng thực tế là sao. Rõ ràng báo chí chưa phát huy được vai trò của mình trong sự nghiệp phòng chống tham nhũng, giám sát các cơ quan, giám sát quyên lực nhà nước.

23:16 26 tháng 6, 2013 Reply

Rõ ràng báo chí phải có tính chủ động, song viêt cái gì, viết như thế nào là việc đáng bàn ở đây, báo chí tuy là tự do nhưng phải nằm trong khuôn khổ pháp luật, phát huy cái sự tự do báo chí phải đúng hướng, không phải tự do là muốn viết gì thì viết, muốn nói gì thì nói xuyên tạc thế nào cũng được, giật tít câu like cuối cùng cũng chỉ trở thành cái loại báo lá cải mà thôi.

23:52 26 tháng 6, 2013 Reply

rõ ràng blog là một loại báo công dân, nhà nước cần phải động viên khuyến khích họ là đằng khác, có điều cùng với việc động viên khuyên khích thì phải nâng cao tuyên truyền để họ hiểu được pháp luật, những quy tắc khi tham gia blog cho đúng pháp luật, không phải blog cá nhân thì muốn viết gì thì viết, muốn làm gì thì làm, nói xấu, xuyên tạc, bịa chuyện boi nhọ người khác trên đó đâu có được

00:09 27 tháng 6, 2013 Reply

Nếu cứ để báo chí tự do viết tràn lan tràng giang đại hải thì xã hội coi như loạn hết cả lên. Mỗi người viết một kiểu thì người đọc làm sao mà có thể phân biệt được đâu là đúng là sai trong cái mớ hỗn độn thông tin đó. Vậy nên việc định hướng báo chí là vô cùng quan trọng trong cái thời kì bùng nổ thông tin như ngày nay

16:41 27 tháng 6, 2013 Reply

trong thời điểm hiện nay ở việt nam khi mà nan tham nhũng đang hoành hành mà đây là nguy cơ lớn có thẻ làm chệch hướng xhcn, vả lại công tác phòng chống tham nhũng đạt hiệu quả không đáng là bao. Chính vì thế báo chí với sức mạnh của mình cần phát huy vai trò to lớn của mình trong cuộc đấu tranh phòng, chống, phát hiện tham nhũng ở việt nam.

20:19 27 tháng 6, 2013 Reply

Nói về báo chí, tôi thấy nó là một công cụ giám sát chính quyền rất tốt, song trên thực tế nó chưa phát huy được vai trò của mình, dường như những người làm báo vẫn còn nể nang, e ngại những sai phạm của chính quyền mà không dám lên tiếng, bên cạnh đó nhiều nhà báo cũng không giữ đạo đức nghề nghiệp đưa thông tin sai trái, thông tin chưa được kiểm chứng làm ảnh hưởng đến xã hội.

21:49 27 tháng 6, 2013 Reply

tôi không biết báo miền nam thế nào. Nhưng tôi thấy một điều thực tế đó là báo miền bắc này đưa thông tin hội nghị quá nhiều, nói thật khoong phải ai cũng quan tâm đến mấy thông tin hội nghị đâu, nhìn một tờ báo mà thấy đến 2/3 toàn tin tức hội nghị nhìn mà cũng chả buon đọc nữa.

23:07 27 tháng 6, 2013 Reply

Chả biết thế nào chứ bây giờ nhiều báo lá cải quá, thắt chặt không nên, buông lỏng cũng không được bây giờ đọc báo toàn tin vịt tin gà, cái tin nào giật gân cái là đưa lên câu view, cướp của, giết người, hiếp dâm là cái đầu tiên mà báo chí khai thác, còn việc như giám sát chính quyền hay chống tham nhũng thì báo chí còn lười động tay đến thì phải.

Nặc danh
12:27 28 tháng 6, 2013 Reply

Ban mai xanh và các DLV thân mến .. các ban là mô hình mới của XHCN cho nên các bạn viết theo quan điểm của đảng ,các ban đc trả lương và buộc phải như vậy ... các bạn chưa bị kim đâm vào tay ( chứ phải dao đâu nhé )các bạn đâu biết đau.. còn ông cha tôi bị cướp đất trắng trợn dưới chiêu bài cải cách .. bị xâm chiếm tước đoạt sự tự do , bình đẳng , quyền căn bản con người khi giải phóng miền nam.. luôn đưa ra mọi giáo điều ngu dốt để bắt mọi người nghe theo .. ai chống đối bị bỏ tù ngay và ghép cho vào tội chống phá ... thật bất công khi người dân ko có tiếng nói , ko đc biết sự thật luôn 2 phải nghe những điều giả dối mà vẫn phải chấp nhận .. XH phân cách giàu nghèo rõ rệt... con quan thì vẫn làm quan .. con sãi ở chùa phải quét lá đa , ải nam quan , thác bản giốc .. hoàng sa trường sa của ông cha ta bao năm gìn giữ .. giờ là của TQ..bạn có xót thương bao ngư dân đánh cá ngoài khơi bị TQ quẫy phá bắt bớ ,cướp ... sorry còn nhiề lắm hẹn lần sau

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!