29/06/2013

SAU XAYABURI LÀ GÌ?

Tác giả: Unknown viết lúc 29/06/2013 | 29.6.13


Huỳnh Kim

Đó là câu hỏi được các chuyên gia, nhà khoa học và nhà quản lý tìm cách trả lời tại hội thảo “Khía cạnh pháp lý trong hợp tác quản lý lưu vực sông Mekong” do Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt Nam (VUSTA) và Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ tổ chức tại Cần Thơ mới đây.


TS Đào Trọng Tứ, Giám đốc Trung tâm tài nguyên nước và thích nghi biến đổi khí hậu (CEWAREC) cho biết đập Xayaburi, một trong 12 đập thủy điện trên dòng chính sông Mekong đã được Lào khởi công vào tháng 11-2012 dù trước đó Lào đã chia sẻ đề nghị của Việt Nam và nhiều nước khác nên hoãn lại trong vòng 10 năm để có đánh giá tác động môi trường hoàn chỉnh.

Ông Tứ nói: “12 đập này là đập dâng, dung tích từ 200 triệu đến 2 tỉ mét khối nước/đập, sẽ tác động rất lớn đến an ninh lượng thực, an ninh nguồn nước và an ninh xã hội của 18 triệu dân vùng ĐBSCL”. Ông Tứ đề nghị: “Bạn Lào đã xây đập Xayaburi và đã coi đây là chuyện bình thường rồi thì nhà nước ta cần phải có chính sách thông suốt để các nhà khoa học tham gia thực hiện Hiệp định về Hợp tác phát triển bền vững lưu vực sông Mekong (Campuchia, Lào, Việt Nam, Thái Lan ký năm 1995) và Công ước của Liên Hiệp Quốc về Luật sử dụng các nguồn nước quốc tế cho các mục đích không phải giao thông thủy năm 1997”.

Ông Tứ cho biết ở thượng nguồn sông Mekong, đến năm 2040, Trung Quốc sẽ xây dựng 15 đập thủy điện lớn và nay đã đưa vào hoạt động bốn đập trong khi Trung Quốc không tham gia Ủy hội sông Mekong quốc tế (MRC). “Có thể nói Trung Quốc hoàn toàn chủ động sử dụng và chi phối đối với các bậc thang thủy điện ở hạ lưu vực”. TS Đào Trọng Tứ nhấn mạnh và kiến nghị: “Là quốc gia cuối nguồn, chịu tác động mạnh từ thượng lưu, Việt Nam cần có đối sách hợp lý và kiên định mới bảo đảm cho sự phát triển của ĐBSCL trong tương lai”.


Theo PGS.TS Lê Anh Tuấn, Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu biến đổi khí hậu – Đại học Cần Thơ, Mekong là một trong 10 con sông lớn nhất; nơi cung cấp gạo nhiều nhất; có nguồn cá và đa dạng sinh học xếp thứ hai; có tải lượng phù sa thứ sáu (160 triệu tấn/năm) và là vùng đất có đa dạng văn hóa nhất trên thế giới. Ông Tuấn cho rằng “Việt Nam, đặc biệt là ĐBSCL, không hưởng lợi gì từ các đập thủy điện trên sông Mekong” trong khi “các tổn thất sẽ đánh ngay vào hai trụ cột kinh tế lớn nhất vùng là nông nghiệp và thủy sản”. Ngoài ra, theo nghiên cứu của ông Tuấn, “sự suy giảm hệ sinh thái đất ngập nước và đa dạng sinh học hoàn toàn không khôi phục được; người nghèo bị tổn thương nặng nhất, hiện tượng di cư sẽ diễn ra trên diện rộng và sẽ làm cho các biện pháp thích ứng với biến đổi khí hậu khó thực hiện”.

Tiến sĩ Dương Văn Ni (Đại học Cần Thơ), đề nghị “phải xác định lại lưu vực ĐBSCL”. Ông nói: “Lưu vực ĐBSCL không chấm dứt ở bờ biển mà bao gồm cả thềm lục địa. Thiệt hại do 12 đập thủy điện chưa tính tới lượng cá lớn biến mất ngoài biển ĐBSCL vì lượng phù sa hạ lưu sông Mekong ra đây đã giảm”. Ông cho biết: “Malaysia ở xa phía Nam chúng ta nhưng khi nghe 12 đập thủy điện trên dòng chính sông Mekong sẽ được xây dựng, họ đã lo mất nguồn cá của ngư dân Malaysia”.

Là chuyên gia độc lập, trưởng nhóm Báo cáo đánh giá môi trường chiến lược (ĐTM) đối với dự án Xayaburi, Thạc sĩ Nguyễn Hữu Thiện cho biết nhóm của ông đã thực hiện quy trình PNPCA (thông báo - tham vấn - thỏa thuận) theo đúng tinh thần Hiệp định sông Mekong 1995. Tuy nhiên tới thời điểm tham vấn thì “Chính phủ Lào đã nộp đề xuất dự án cho MRC vào năm 2010, nhưng báo cáo ĐTM không được phổ biến cho đến tháng 3-2011 nên các chính phủ láng giềng không có đủ thời gian để chuẩn bị cho việc tham vấn”.


Theo TS. Lê Đức Trung, Chánh văn phòng Ủy ban sông Mekong Việt Nam, “Việt Nam làm PNPCA cực kỳ gương mẫu” nhưng vẫn chưa đạt được kết quả mong muốn. Khía cạnh pháp lý trong hợp tác quản lý lưu vực sông Mekong là các nước thành viên “phải dựa trên cơ sở pháp lý và khoa học thật sự và phải áp dụng PNPCA làm công cụ quốc tế để có thể xử lý những vấn đề tiếp sau Xayaburi”. Ông Trung nhấn mạnh và cho biết sẽ mời Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ tham gia vào ủy ban này

Nguồn: Tia Sáng

4 nhận xét

22:20 29 tháng 6, 2013 Reply

Khốn nạn cái bọn tầu khựa này, mẹ chúng nó mà xây xong mấy cái đập thủy điện ở thượng nguồn sông meekoong thì thực sự khi đó nhiều nước gặp khốn đốn rồi, toàn bộ nguồn nước bị trung quốc nó kiểm soát, khi nó xả nước, xã lũ thì phần hạ nguồn như việt nam cũng gánh hậu quả lớn rồi, chưa nói đến các tài nguyên về cá cũng không còn nữa, những người sống bằng nghề đánh bắt cũng sẽ gặp nhiều khó khắn rồi.

23:07 29 tháng 6, 2013 Reply

Việc trung quốc xây đập thủy điện ở thượng nguồn đã được nhiều chuyên gia cảnh báo về tác hại của nó với môi trường nhưng vì lợi ích kinh tế, thậm chí muốn không chế các nước khác ở hạ nguồn sông mê kong mà trung quốc tiếp tục xây dựng đập thủy ddienj chặn hết dòng chảy của con sông mê koong, việt nam chịu ảnh hưởng trực tiếp của cái việc làm đê tiện của trung quốc, đún là nắm dao đằng lưỡi, khổ vậy đấy.

23:54 29 tháng 6, 2013 Reply

Đúng là quá khó cho việt nam và malaisya rồi, trung quốc nó mà đắp đập chặn sông thì việt nam và malaisya hứng đủ đòn, quả này khô hạn chắc chắn sẽ kéo dài hơn, khi mưa bão thì trung quốc nó xả lũ việt nam và malai cũng ăn đủ luôn ngập úng, sụt lở là điều hoàn toàn có thể, chả lẽ cứ để trung quốc nó muốn làm gì thì làm sao. Cái này không đơn giản .

Đăng Hồng
10:55 2 tháng 7, 2013 Reply

Cuối cùng vấn đề vẫn là Trung Quốc. Trung Quốc là nước đầu nguồn, nó mà xây nhà máy thủy điện rồi đắp đập chặn sông thì có mà mấy nước như Việt Nam , Lào,... có mà húp cháo. Đã thành lập hiệp hội các nước có lưu vực sông Mê Kong thì tất cả các nước phải tham gia mới được và phải có tiếng nói chung ràng buộc bằng các hiệp định ký kết chứ không có ngày xảy ra chuyện thì nông dân lãnh đủ.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!