12/08/2013

GIỮ NGƯỜI RỪNG Ở LẠI HAY ĐỂ HỌ VỀ VỚI RỪNG

Tác giả: Unknown viết lúc 12/08/2013 | 12.8.13


Mõ: Theo dõi báo chí mấy ngày qua về hiện tượng Tarzan ở Quảng Ngãi thì thấy rằng, chính quyền Quảng Ngãi đã làm một việc có tính nhân đạo cần được ghi nhận. Đó là họ quyết định đưa cha con ông Thanh về vì trước mắt ông Thanh đang quá yếu có thể không qua khỏi. Đưa cha con ông về để chăm sóc y tế và để họ tiếp cận với xã hội, dòng tộc là cần thiết và nên làm. Bất cứ xã hội nào, khi đã phát hiện ra họ đều cũng phải làm vậy, không thể để mặc đồng loại ở chốn thâm sơn cùng cốc với điều kiện sống vậy được. Hơn nữa, họ không phải là người bị mất khái niệm xã hội loài người từ nhỏ, ông Thanh đã ôm con vào rừng khi ông đã có đến 4 đứa con và sống cùng dân bản. Ở đây, còn có một chút chưa được làm rõ là: không thấy nói về vợ ông Thanh và những chi tiết về sự liên lạc của con trai út ông Thanh từ năm 2004 với họ (theo lời kể của anh Tri). Vì vậy, đừng coi họ là Tarzan. Tôi đồng ý với kiến giải nếu họ chưa sẵn sàng trở về thì để họ tự chọn, nhưng xã hội phải có trách nhiệm liên lạc và giúp đỡ họ để dần dần họ muốn trở về.

Những bài báo phát đi đều gọi là “giải cứu”, nhưng cuối cùng, ngày 11.8 báo điện tử VnExpress đã loan tin, hai cha con họ muốn trở lại rừng hơn là sống cùng người Cor ở ngoài bìa rừng.

Bài báo tường thuật, cha anh Lang, ông Thanh luôn thốt lên giọng điệu thương nhớ núi rừng: “tra xú mờ gót” (muốn trở về rừng, thăm rẫy). Ở làng có người hỏi anh Lang: “xun manh lé” (thích ở đâu), Lang đáp không chần chừ: “manh gốc” (thích ở rừng).


                     Dù được đưa về với cộng đồng nhưng khi được hỏi muốn ở đâu, 
                                             ông Lang vẫn muốn được ở rừng.

Con người ta có tình có nghĩa, có cội có gốc, hai cha con ông Thanh có cội gốc là dân tộc Cor với bản làng của ông từ hơn 40 năm trước. Nhưng vì bom đạn, ông đã lấy rừng làm nơi ẩn mình. Từ hai bàn tay trắng, họ đã có thể tự “huấn luyện” mình để tạo ra cái ăn, cái uống, thích nghi với tự nhiên, lấy lửa từ bùi nhùi của rừng, chữa bệnh từ mật thú, da thú, tạo giống mè, lúa rẫy, bắp từ cách lấy giống của bà con dưới chân núi là cách thông minh chứ không thể nghĩ họ là những người trình độ thấp theo ý chí chủ quan của người tư duy trên ngọn.

Cha con họ khi sống trong cảnh “nguyên thuỷ” lại tạo được các vật dụng lao động từ mảnh bom, mảnh thép vương vãi của xác máy bay, bom đạn. Họ đã khéo léo tạo ra những công cụ phục vụ lao động để sinh tồn là một gia tài quý cần được giải mã, nghiên cứu, định danh, không thể gọi họ là “người rừng” một cách thiếu nghiêm túc để đưa họ về xuôi rồi tự mãn gọi đó là “giải cứu”.

Cha con ông Thanh đã lao động cật lực, sáng tạo ra những vật dụng đơn sơ từ cây lồ ô để giữ khô lương thực, ớt, thuốc lá cho nhu cầu tự thân. Họ cũng sáng tạo ná, cung để săn bắt thú rừng cải thiện cuộc sống. Cái chòi như tổ chim của cha con họ là hình ảnh biểu tượng cho thấy họ hoà hiếu với tự nhiên, ở rừng nhưng không phá rừng. Ông Thanh vốn từng ở dưới núi, từng chứng kiến bao nhiêu nhà to bằng gỗ, cha con họ thừa sức đẵn gỗ làm nhà theo ý muốn nhưng họ chọn cách tôn trọng tự nhiên khi ở căn nhà nhỏ bé dựng cách sàn đất mấy mét để tránh thú dữ là một cách thân thuộc với núi rừng, chúng ta phải biết ơn cha con ông Thanh khi họ không là tác nhân tiêu cực phá đốt rừng cho mục tiêu riêng của họ. Thế nhưng bao nhiêu người nhìn vào căn nhà nhỏ bé đó với bao giọt nước mắt và cho đó là quá khổ cực. Phải đặt những suy nghĩ của mình vào tâm hồn cha con họ để biết ông Thanh, anh Lang như đang nhường những cách sống tốt hơn cho người văn minh?!

Nay thì họ mới về với những người anh em của họ, tiếp xúc những thứ hiện đại, họ vẫn không bị cám dỗ mà vẫn thương yêu lao động, muốn trở lại thăm rẫy, sợ rẫy bị thú rừng phá là một cách họ muốn tự lực lao động theo cách của họ chứ không phải theo cách yêu thương của nghĩa “giải cứu” có phần thô thiển.

Chủ tịch huyện Tây Trà nói sẽ xây nhà cho họ nhưng tôi sợ rằng, ngôi nhà mà huyện trích ngân sách ra xây sẽ nóng bưng vào mùa hè, và khó khăn sinh hoạt mùa đông theo cách của cha con họ, và chưa chắc họ thích hơn căn nhà tổ chim mà họ yêu thương mấy chục năm phụ tử tình thâm trong đó.

Nên tôn trọng ý nguyện cha con họ nếu thật sự người cha đã khoẻ. Và hãy để họ tự nhiên như những gì họ đã làm trước đó. Y tế thôn bản có thể thăm khám họ hàng tháng, mỗi tuần để chăm lo cho người cha. Cuộc sống hiện đại với họ rất nhiều bất trắc, chắc gì đã tốt cho cha con họ. Vậy nên hãy hỏi ý kiến hai cha con và tôn trọng ý nguyện đó, không nên lấy ý kiến gia đình với những chữ ký “đồng ý” kiểu tuyệt đối đồng thuận trong dòng họ để áp đặt vào hai cha con ông Thanh, anh Lang.

Còn nếu chính quyền địa phương quyết tâm “đưa họ về với cộng đồng” thì tiên quyết cũng phải ghi nhận ý nguyện của bản thân họ với tinh thần tôn trọng, tìm cách để họ thích nghi dần, chứ không nên áp đặt, đặc biệt là không nên “giải cứu”, ban ơn khiến họ e dè!

Có thể cứ để họ như xưa, rồi người thân tăng cường lui tới, dòng máu tình thân sẽ giúp họ hoà hợp với nhau và anh Lang sẽ dần thích nghi. Còn những ngày qua, cha con họ về dưới núi, rời khỏi căn nhà tổ chim thân thương bất ngờ như thế, chắc chắn họ sẽ hết sức khó khăn để ở lại nơi họ không thích thú. Hãy tôn trọng suy nghĩ “manh gốc” của cha con họ. Họ cũng có trí tuệ thông minh với những kỹ năng sinh tồn gần như vô biên trước bao dã thú núi rừng. Về với rừng bây giờ với họ có thể sẽ hạnh phúc, quen thuộc hơn, tự chủ lao động hơn là về với những mái bê tông khô khốc để được trợ cấp. Cái tự chủ của họ đơn giản nhưng thực sự đó là suy nghĩ khôn ngoan!

6 nhận xét

19:23 12 tháng 8, 2013 Reply

Ủng hộ trả họ về với rừng.

22:49 12 tháng 8, 2013 Reply

Mình nghĩ hãy để họ ở lại sống với người thân, bây giờ đưa họ về rừng lại hay sao? Thế thì người thân chả bằng không ai thân thích, đến người lạ còn giúp đỡ nhau được huống hồ là bố và em trai mình còn sống mà lại không cưu mang được?

23:06 12 tháng 8, 2013 Reply

Vụ người rừng này có vẻ hot thật đấy nhỉ? Bao nhiêu người đổ xô vào xem rồi bàn tán này nọ. Theo mình thì cứ để họ ở cùng người thân, rồi họ sẽ quen vói cuộc sống hiện đại thôi mà, không việc gì phải đưa họ trở về rừng!

23:39 12 tháng 8, 2013 Reply

mang họ về rùi cùng nhau thường xuyên lui tới kiểm tra họ cũng là một phương án hay, tôi cũng tán thành. Tuy vậy dù có là phương án nào thì cũng cần phải phân rõ xem ai làm? Làm thế nào chứ cứ nói suông thì chán lắm, đến lúc chả có ai đến thăm họ thì tội lắm.

23:42 12 tháng 8, 2013 Reply

Haiz, khổ thân họ, về với cuộc sống này chẳng có công ăn việc làm thì biết sống bằng gì. Ông anh trai kia vừa nuôi em lại nuôi cả người cha cũng khó, vì họ cũng có giàu có gì đâu. Nhưng tôi nghĩ nếu họ cố gắng thì vẫn có thể sống cùng nhau được mà! chỉ cần cố gắng.

17:44 13 tháng 8, 2013 Reply

Theo tôi nghĩ thì nên để họ sống trong tự nhiên thôi. Lý do là bởi vì họ đã sống ở đó suốt 40 năm trời, họ đã quá quen với thiên nhiên hoang dã chứ không phải như chúng ta - những người bình thường. Nếu như bây giờ cho họ về sống với cộng đồng, tuy là điều kiện có tốt hơn (theo suy nghĩ của chúng ta) nhưng họ lại rất khó thích nghi vì điều đó. Ý kiến của tôi là như vậy, nhưng dẫu sao thì đó cũng là chủ quan, còn việc quyết định như thế nào thì là của thân nhân gia đình họ.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!