21/08/2013

LÊ HIẾU ĐẰNG: LỜI NÓI LẠI CÒN DẠI HƠN NÓI ĐI

Tác giả: Unknown viết lúc 21/08/2013 | 21.8.13

Mõ Làng

Sau khi thở hắt ra bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh…”, bị nhiều người phản bác, bóc mẽ, trong đó có cả những nhân vật cộm cán trong giới dân chủ giả hiệu, Lê Hiếu Đằng đã phải đăng đàn một tác phẩm mới trên Bauxite “Những điều nói rõ thêm…”. Tưởng sẻ có món mới cho bữa tiệc lí luận dân chủ, ai dè nó càng bộc lộ tầm nhận thức “đái không qua ngọn cỏ” với một mớ lí lẻ hỗn độn, cộng với dấu hiệu lão hóa nặng khi khoe mẽ đã có thời thế này, thế nọ.

Khi Ngô Nhân Dụng (cùng phái rận chủ) chê bai rằng: “Chúng ta hiểu hoàn cảnh khó khăn của những người như các ông Lê Hiếu Ðằng, Hồ Ngọc Nhuận. Ðối tượng của họ hiện giờ không phải là tất cả dân chúng Việt Nam. Họ nhắm trước hết vào các đảng viên cộng sản, chỉ cho những người này thấy nếu bỏ đảng vẫn có thể hành động cách khác. Lê Hiếu Ðằng còn đoán “trong một thời gian dài đảng Cộng Sản vẫn sẽ là một lực lượng chính trị mà không có bất cứ lực lượng nào có thể tranh chấp được”. Lời tiên đoán đó cốt để làm cho các lãnh tụ đảng bớt sợ, nhưng không biết họ có tin không?” Và còn chất vấn, liệu cái đảng “Dân chủ xã hội” của ông Đằng có ra đời được không, và nó sẽ làm cái gì cho dân cho nước thì Lê Hiếu Đằng thấy hớ nên phải “nói rõ thêm”. Những thứ nói rõ thêm của luật gia, lí luận gia xem ra càng dở hơi hơn.

Ông nói “Trong tình hình đặc biệt cần có những biện pháp đặc biệt”. Tình hình đặc biệt, theo ông Đằng là: “Có thể nói một cách khái quát là Việt Nam đang rơi vào một cuộc tổng khủng hoảng sâu sắc và toàn diện trên tất cả các lãnh vực mà nhiều chuyên gia, nhiều nhân sĩ, trí thức, nhà báo trong cũng như ở nước ngoài đã phân tích” nổi lên bốn vấn đề: Nền kinh tế đang trên bờ vực thẳm; Đạo đức xã hội bị xói mòn dữ dội; Sự phân hóa giàu nghèo ngày càng dữ dội; Đáng cộng sản đang rơi vào tình trạng khủng hoảng về lí luận và đường lối nghiêm trọng. 

Nhai lại những thứ đó thì quả là đã quá cũ rích. Chẳng ai nghe xuôi tai về nền kinh tế “đang trên bờ vực thẳm” mà tốc độ tăng trưởng trong thời khó khăn nhất vẫn đạt 5 – 6% năm, được Liên Hợp Quốc xếp vào một số ít nước có tốc độ xóa đói giảm nghèo nhanh nhất. Còn nói về yếu kém thì ông Đằng nên trích dẫn những đánh giá trong Nghị quyết Đại hội Đảng toàn quốc của ĐCSVN thì còn sâu sắc, cụ thể hơn nhiều. Nếu ông chưa đọc thì xin chỉ dẫn luôn ở trang 165 Văn kiện đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XI, phần B, nói về “HẠN CHẾ, KHUYẾT ĐIỂM”. Chịu khó đọc sách một chút còn hơn ngồi nói mò ông cựu đảng viên ạ. Còn cái nguy cơ phân hóa giàu nghèo không phải do chủ nghĩa xã hội mang lại đâu mà do cái thứ chủ nghĩa tư bản mà ông đang cổ vũ mang lại đấy, ông cựu giáo viên chính trị trường đảng ơi. Mục tiêu cơ bản của xã hội chủ nghĩa là đấu tranh cho sự công bằng trong phân phối sản phẩm xã hội, chống bóc lột phải không ông?

Khi ông nói về đa nguyên chính trị mà lại dựa vào nền tảng lí luận rằng “Về phương pháp luận của Chủ nghĩa Mác-Lê nin mà tôi hiểu được có một điều cơ bản là cơ sở hạ tầng (bao gồm cơ sở xã hội, cơ sở kinh tế, v.v.) như thế nào thì phản ảnh lên thượng tầng kiến trúc như thế đó”“Thế thì một khi cơ sở hạ tầng có nhiều thành phần kinh tế khác nhau trong xã hội sẽ có nhiều tầng lớp với lợi ích khác nhau thì tất yếu họ phải có tổ chức để đấu tranh bảo vệ quyền lợi của họ. Đó là qui luật tất yếu, vì vậy không thể không đa nguyên đa đảng được” thì quả là kiểu lí luận “dủ dĩ là con dù dì”. Ý ông nói ứng với một thành phần kinh tế là tất yếu phải ra đời một chính đảng chắc!!! Còn cái cơ sở xã hội mà ông đưa ra để nói rằng đã có một lực lượng xã hội sẵn sàng là mấy vị trí thức về hưu, bất mãn, cơ hội ấy dứt khoát không phải đại diện cho giới trí thức bao gồm hơn 9000 giáo sư phó giáo sư, 24.000 tiến sĩ của đất nước hiện tại đang chung lưng đấu cật vì nước. Họ không cố hô hào đồng thanh với những kẻ lạc loài ở nước ngoài hàng năm cứ đến ngày 30/4 tổ chức ngày quốc hận mong rước voi về giầy mã tổ.

Đã thế, sợ người ta chưa hiểu, trong bài “nói rõ thêm…” ông nói rằng "chủ trương của Đảng Cộng sản Việt Nam là tạo ra một tầng lớp cán bộ, một loại “giai cấp mới” với nhiều đặc quyền đặc lợi để vì lợi ích cá nhân và gia đình mà sống chết bảo vệ chế độ. Chủ trương phát triển Đảng trong trường học là minh chứng cho việc này. Cho phát triển Đảng trong các trường trung học, đại học sẽ phá vỡ môi trường sư phạm, làm xấu đi quan hệ giữa thầy và trò. Trong một trường học, một lớp học thầy ngoài Đảng còn trò là đảng viên thì còn thể thống gì trong quan hệ giữa thầy và trò”. Một đảng mà chấp nhận cho trò là đảng viên CS ngồi nghe thầy ngoài đảng thuyết giảng bị ông coi là “chẳng ra thể thống gì trong quan hệ thầy trò” thì không hiểu ý ông nói cái gì của dân chủ.

Một người, đến bây giờ, sắp đến thời trăng trối còn nhớ và kể ra một cách tự hào thời hoạt động cách mạng trong giới sinh viên, thời làm cán bộ lãnh đạo thay mặt nhân dân khi giành được chính quyền mà lại nói phát triển đảng, đoàn trong trường học là làm hỏng môi trường giáo dục thì là tự vã vào mồm mình rồi. Vậy khi trước, ông bất chấp lao tù rình rập, vào đảng công sản, hoạt động vận động giới học sinh, sinh viên để làm gì? vì lí tưởng hay vì được trả tiền. Vì lí tưởng thì nay ông chửi lại lí tưởng mà ông đã chọn thì ông là người không đáng tin là người vì dân. Còn nếu vì tiền thì đảng CS đã nhầm khi đưa ông vào bộ máy của họ suốt hàng chục năm. Trách gì, hơn 45 năm công tác cái đọng lại trong ông chỉ là những sự thỏa hiệp cỏn con về thay đổi một khẩu hiệu trong hội trường, bố trí một chợ hoa trên đường phố, đòi phải có lãnh đạo cấp trên ngồi nghe mình nói, giữ lại cái nhà cho một điệp báo trung ương tình báo Mĩ.

Với lối lí luận “cho phát triển đảng trong trường học sẽ phá vỡ môi trường sư phạm, làm xấu quan hệ thầy trò” của ông cựu giáo chính trị thì không biết, nay mai ông cho ra đời cái đảng dân chủ xã hội của mình, ông sẽ phát triển đảng vào đâu? trường học có còn là cơ sở xã hội của đảng ông nữa không? Hay ông chỉ cần 72 vị kí tên với ông là đủ (Mà xem ra 72 ông ấy cũng đến gần nửa là đang ở nước ngoài kí vọng về). Cái mớ lí luận hỗn độn ấy đã sổ toẹt vào ước mơ làm thủ lĩnh chính trị của ông mất rồi. Ấy là chưa nói trước đây ông hoạt động và trưởng thành trong phong trào học sinh sinh viên, phong trào quần chúng, vậy mà nay, sau 45 năm miệt mài công tác, cúc cung tận tụy, đến khi về hưu ông nói rằng “Nhiều quan chức giữ vai trò chủ chốt trong chính quyền của TP HCM hiện nay là từ con đường này mà đi lên. Vì vậy trình độ của họ rất kém, thiếu hẳn văn hóa cơ bản, chẳng biết gì về xã hội nhân sự, xã hội công dân, tuyên ngôn Nhân Quyền và các nền văn hóa, triết học của thế giới, nền tảng của tri thức nhân loại hiện nay”. 

Với trình độ lí luận của một người có gần 10 năm “là giảng viên Triết học và Chủ nghĩa xã hội khoa học ở Trường Đảng Nguyễn Văn Cừ thuộc Khu ủy Sài Gòn-Gia Định” mà lại không biết cả việc những điều kiện cần và đủ nào cho phép ra đời một chính đảng chính trị, còn nếu như ông hô hào thì quá nguy hiểm. Chỉ riêng việc luật pháp chưa cho phép mà ông lập ra hoặc xúi bẩy người ta lập ra là giết chết họ rồi chứ chưa nói đến chuyện cái đảng dân chủ xã hội của ông có mục tiêu, cương lĩnh gì có lợi cho dân chúng không? ai là thủ lĩnh… mà theo. Danh sách 21 cái tên mà ông đưa ra vị nào cũng trên 75, 80 tuổi nói trước quên sau cả rồi. Đám trẻ như Uyên, Kha thì vắt mũi chưa sạch. Còn cái đám Hằng, Nga, Vy, Trang… nghe cái tên đã buồn nôn rồi, làm sao thu hút được lực lượng.

Ông lại còn ví von “Con người khác con vật ở chỗ là có tự do. Tự do là thuộc tính của con người” chết cười vì sự so sánh thông tuệ của một nhà dân chủ. Con chó nó muốn ỉa đâu thì ỉa, sủa lúc nào thì sủa, nhưng con người “đ**” sủa được tự do đâu. Bởi con người có ý thức và có văn hóa lối sống nên nó biết tự do của nó bị giới hạn bởi để tôn trọng tự do của người khác xung quanh. Đến “Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền” và cả “Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị” còn có điều quy định “khi thực hiện quyền tự do ai cũng phải chịu những giới hạn do pháp luật đặt ra ngõ hầu những quyền tự do của người khác cũng được thừa nhận, tôn trọng”. Cái thứ tư tưởng tự do vô chính phủ, tự do chà đạp lên tự do của người khác chỉ dẫn đến chỗ chết thôi. Ông Đằng có biết, mới tháng trước cảnh sát ở Middles Brough, nước Anh bắt cô Gemma Walker, 31 tuổi vì cái tội “la hét quá to khi làm chuyện ấy” ảnh hưởng đến hàng xóm chưa?

Quá nhiều chỗ nhận thức vớ vẩn trong hai bài nói đi rồi nói lại của ông, không buồn nói nữa. Chỉ nhắc ông từ nay trong bài viết của mình đừng dẫn ra cái mớ chức danh mà ông đã làm trong 45 năm qua nhé, xấu hổ lắm và nhục cho quốc thể. 



17 nhận xét

21:23 21 tháng 8, 2013 Reply

Những suy nghĩ bồng bột, bốc đồng vì muốn thể hiện bản thân của ông Đằng, ông Nhuận đã vấp phải sự phản đối gay gắt của dư luận, của những con người yêu nước. Cái mớ lý lẽ hỗn độn mà ông đưa ra cực kỳ phi lý, không có căn cứ và cũng sẽ chẳng bao giờ thành sự thật được. Dù ông có nói gì đi nữa thì cái kiểu lý luật mù quáng, không có căn cứ như thế sớm muộn gì cũng bị phủ nhận mà thôi. trong một thời gian dài đảng Cộng Sản vẫn sẽ là một lực lượng chính trị mà không có bất cứ lực lượng nào có thể tranh chấp được, vì đơn giản, nhân dân Việt Nam tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng Cộng Sản.

21:38 21 tháng 8, 2013 Reply

Với một con người có tư tưởng sai lầm, hoang tưởng như ông Đằng thì nói đi hay nói lại thì cũng như nhau cả mà thôi. Những tư tưởng không thể chấp nhận được, với một mớ lý luận vớ vẩn và vô căn cứ. Đa Đảng, đó là một thứ chưa bao giờ mà đất nước Việt Nam cần, người dân Việt Nam không cần đa đảng. Vì chúng ta, ai cũng đều thấy rằng, với những chính sách, đường lối của Đảng CỘng Sản thì cuộc sống nhân dân ngày càng được nâng lên, kinh tế đất nước ngày càng phát triển, quyền con người được đảm bảo tối đa. thì không có lý do gì mà chúng ta cần đến cái gọi là Đảng dân chủ xã hội của ông cả.

Nặc danh
00:12 22 tháng 8, 2013 Reply

Đạo đức "suy đồi" là tình trạng chung của cả thế giới, kết quả trực tiếp của thông tin đa dạng và nền kinh tế cả hoàn cầu. Chẳng có chế độ có thể kìm hãm được giới trẻ hấp thụ cách sống mà họ thấy nhan nhản trên mạng hoặc trên màn ảnh. Mấy cụ bảo thủ không kềm được con cháu thì lúc nào cũng chửi chính quyền vì chẳng lẽ lại trách mình?

Nặc danh
00:37 22 tháng 8, 2013 Reply

bị mua chuộc- ông ấy fát ngôn vì tiền- loai bán rẻ danh dự

Nặc danh
00:38 22 tháng 8, 2013 Reply

bị mua chuộc- ông ấy fát ngôn vì tiền- loai bán rẻ danh dự

Nặc danh
00:38 22 tháng 8, 2013 Reply

bị mua chuộc- ông ấy fát ngôn vì tiền- loai bán rẻ danh dự

09:12 22 tháng 8, 2013 Reply

Lê Hiếu Đằng thực ra là một điệp viên của CIA thực hiện trong thời hậu chiến. Theo các anh bên tổng cục 2 thì hồ sơ gốc của tên này ghi rõ: được tuyển chọn vào CIA trong thời kỳ đấu tranhcua3 sinh viên miền Nam nhằm mục tiêu cài cắm và leo cao, hy vọng thời hậu chiến tranh thì được leo cao vào bộ chính trị như thằng Hà Phan... nhằm đảo chính cộng sản. Nhưng võ quýt dày có móng tay nhọn, hắn bị ta nhìn rõ tim đen nên sau giải phóng chỉ bố trí những chức vụ kiểu ngồi chơi xơi nước nên chẳng cơm cháo gì. Bây giờ bắt đầu trở cờ thôi, hehehe

16:13 22 tháng 8, 2013 Reply

Đất nước tuy gặp nhiều khó khăn, kinh tế phát triển chập chạp do ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế thế giới nhưng các lãnh đạo cao cấp của Đảng, Nhà nước và Chính phủ đang làm tất cả để cứu vãn nền kinh tế thoát khỏi bong bóng bất động sản. Xã hội nào cũng tồn tại những thách thức, bất cập chỉ đến khi những khó khăn bất cập đó lên đến đỉnh điểm mà nhà nước và chế độ đó không giải quyết được thì mới phải nhường chỗ cho một thể chế mới. Việt Nam vẫn đang đã và sẽ phát triển theo con đường XHCN vì chúng ta có nền tảng hết sức vững chắc

16:51 22 tháng 8, 2013 Reply

Đúng là nói dai dẫn đến nói dại. Già rồi không nghỉ ngơi lại đi làm mấy trò linh tinh xằng bậy. Hiếu Đằng có giống với Sam Rainsy Cam phu chia không? Về bản chất thì giống vì đây là những người chia rẽ Đảng phái, đối lập nhưng không minh bạch. Gây mất đoàn kết trong nội bộ cũng như quan hệ quốc tế. Một tên lưu vong và một người già sao lại giống nhau thế nhỉ? Tất cả đều do sự ngớ ngẩn, ảo vọng mà có.

bi cool
17:00 22 tháng 8, 2013 Reply

Mục đích của Đằng cũng chỉ là vì tiền thôi mà,chẳng phải các tổ chức chống cộng ở nước ngoài đang tìm mọi cách để chống phá Đảng cộng sản Việt Nam mà mục tiêu trước hết của chúng là thành lập đảng đối lập. Cái gì chứ tiền thì thiếu gì. Miễn là thành lập được đảng đối lập, "không lo đến tiền, các chú cứ bắn, “đạn” hết anh lại lắp, bắn thoải con gà mái…". Làm Vua cái đảng này, Đằng cứ gọi là ngồi trên tiền nhé…

17:29 22 tháng 8, 2013 Reply

Nói dai rồi nói dại. Mục đích của Đằng cũng chỉ là vì tiền thôi mà,chẳng phải các tổ chức chống cộng ở nước ngoài đang tìm mọi cách để chống phá Đảng cộng sản Việt Nam mà mục tiêu trước hết của chúng là thành lập đảng đối lập. Đằng thì đã già rồi cũng không âm mưu làm này làm nọ mà chỉ mong kiếm ít tiền an ủi tuổi già thôi.

07:35 23 tháng 8, 2013 Reply

Già rồi mà còn chơi trội, định dùng phát ngôn gây sốc để mong nổi tiếng và câu tiền hải ngoại hả. Đúng là lẩm cẩm rồi. Thời nay muốn nhanh phất phải cởi đồ kiểu Tưng Tưng kìa. Tiếc là bác này nhăn nheo,cởi ra chắc sốc toàn tập hơn. Hehe. Thôi, yên cái phận già đi cụ. Đú làm gì nữa cho thiên hạ ném gạch, ném đá cho. Tội ghê..

hue
20:32 24 tháng 8, 2013 Reply

Tôi thì không thành kiến gì với thể chế đa đảng hay một đảng, tôi thấy thể chế nào phù hợp với hoàn cảnh, giúp đất nước ổn định, phát triển kinh tế, mang lại nhiều công bằng cho nhân dân thì tôi ủng hộ. Trong tình hình hiện nay, khi mà tranh chấp trên Trường Sa diễn ra gay gắt, nếu không có sự đồng lòng nhất trí của toàn xã hội trong phương hướng giải quyết tranh chấp thì chẳng thể giữ được những gì đang có chứ đừng nói là giành lại toàn bộ những đảo mà TQ chiếm giữ. Nhiều đảng phái,ắt sẽ tìm cách giành giật sự ủng hộ bằng cách công kích chính sách của đảng cẩm quyền, đưa ra những cam kết mang tính hiếu chiến để giành sự ủng hộ của tầng lớp trẻ tuổi còn non kinh nghiệm trong cuộc sống. Trong tình hình VN nếu xảy ra điều đó, chẳng mang lại lợi ích, đó còn là cái cớ để TQ tiến hành chiến tranh. Như thế, đa đảng trong giai đoạn bây giờ chắc chắn là không thể được. Có thể chốt lại rằng, suy nghĩ của ông Đằng không thấu đáo, không thể áp dụng trong tình hình hiện nay.

xuan
23:24 24 tháng 8, 2013 Reply

Ông Đằng ơi, tôi cũng muốn đáp trả thật mạnh những hành động của TQ trên biển. Nhưng phải nhìn vào thực tế khi mà chỉ mua mấy tàu ngầm, nước mình phải chi đến 3 tỷ USD trong khi GDP chưa được 100 tỷ đô. Để vừa giữ được chủ quyền, vừa có môi trường hòa binh để phát triển là một vẫn đề mà lãnh đạo phải vắt óc suy nghĩ. Ông chỉ nghĩ một nửa vấn đề, nếu xảy ra chiến sự như năm 79, thì đất nước này bị kéo lùi mấy chục năm nữa. Rõ ràng tôi và nhiều người không muốn điều đó.

lien
23:41 24 tháng 8, 2013 Reply

Ý kiến của ông Đằng cả tuần nay gây xôn xao cộng đồng blog. Người thì cho rằng ông ta phản tặc kẻ thì bảo ông dám nói thẳng. Theo tôi có thể ông ta đã mang suy nghĩ đó trong óc khi còn tại vị trong chính quyền nhưng không nói ra vì sợ ảnh hưởng đến lợi ích. Đến lúc sắp xuống lỗ, chẳng có gì phải đắn đo thì ông ta tuôn hết ra. Nhưng cái sai của ông ta ở chỗ, ông không thẳng thắn trao đổi điều đó với ai mà tự cho ý kiến của mình là đúng. Vì thế khi đưa ra, những sai lầm được rất nhiều blogger phân tích. Thế là càng chữa cháy ông càng bị hớ. Nếu là một người thẳng thắn, có sai thì hãy có lời xin lỗi độc giả đi. Như thế mới xứng là một người khảng khái như ông thường vỗ ngực chứ.

Nặc danh
06:49 21 tháng 9, 2013 Reply

Hãy để các nhà chính trị bàn luận về vấn đề này. Ai không theo chính trị thì cứ im lặng làm ăn cho tốt,giúp gia đình ấm no,đất nước giàu mạnh sánh vai với...

Nặc danh
06:56 21 tháng 9, 2013 Reply

Nếu ai đó không hiểu gì về triết học hay lý luận xã hội thì đừng lên tiếng tạo thành mớ hỗn độn, hãy im lặng nhường đường cho những người có trọng trách họ làm việc. Đừng gây kẹt đường

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!