02/09/2013

LỜI THÚ TỘI RÙNG RỢN CỦA TÊN CAI NGỤC TÀN ÁC BẬC NHẤT LỊCH SỬ VIỆT NAM

Tác giả: Unknown viết lúc 02/09/2013 | 2.9.13

Mõ Làng: Nhân ngày quốc khánh, tôi post lại bài này để nói với những người như Jonathan London rằng: Độc lập - Tự do - Hạnh phúc của nhân dân Việt Nam được đổi bằng máu nên chúng tôi rất tự hào và quý trọng nó. Các vị không có cơ hội để dẫn đường cho đám cờ vàng về "phục quốc" đâu.
                                                                          Bảy Nhu

Viên cai ngục tàn ác bậc nhất trong lịch sử Việt Nam đó là Trần Văn Nhu (tức Bảy Nhu).

Hai lần kỳ công tìm gặp “thượng sĩ bẻ răng” Trần Văn Nhu

Có lẽ, chúng tôi sẽ không sợ mình đã hồ đồ, khi nói: Lao Động là tờ báo đầu tiên công bố một bức chân dung xác thực nhất, cụ thể nhất, sinh động nhất về viên cai ngục tàn ác bậc nhất trong lịch sử Việt Nam Trần Văn Nhu (tức Bảy Nhu).

Từ những thông tin như huyền thoại, từ các tác phẩm đậm chất văn chương của các nhà văn, nhà báo nổi tiếng như Chu Lai, Xuân Ba…, từ lời kể của hàng vạn tù nhân cộng sản và yêu nước từng bị giam giữ ở địa ngục trần gian “Trại tù binh Phú Quốc” (tỉnh Kiên Giang), người ta đã biết trên đời có một “ác quỷ Bảy Nhu”. Nhưng hình hài ông ta ra sao, ông ta còn sống hay đã chết, những “chiến tích” tra tấn tù nhân gồm 24 ngón đòn được “sử sách lưu danh” của “quỷ sa tăng” kia cụ thể ra sao?

Khi chúng tôi cất bước lần tìm Bảy Nhu, hầu như ai cũng bảo đó là hành động mò kim đáy bể. Bấy giờ, lên mạng Internet tìm kiếm, gõ tên của Bảy Nhu (Trần Văn Nhu) thì tuyệt nhiên không thấy một tấm ảnh nào, ngoài vài dòng miêu tả hoặc ghi theo ký ức của những nạn nhân từng bị Bảy Nhu hành hạ.


           Ông Nguyễn Văn Vạn (Bến Lức, Long An) từng bị Bảy Nhu tẩm xăng đốt miệng.

Những ngày lang thang ở đảo Phú Quốc, chúng tôi tình cờ gặp được đại tá Nguyễn Minh Chánh - người phụ trách Đội K92 của Tỉnh đội Kiên Giang. Anh Chánh đang chỉ huy việc đào bới tìm kiếm di cốt của rất nhiều trong số khoảng 4.000 người tù cộng sản và yêu nước từng bị “tập đoàn quỷ sa tăng” do Trần Văn Nhu đầu têu giết hại. Ông Chánh tiết lộ, ông có gặp Bảy Nhu một lần để “tham vấn” ý kiến của ông ta trong việc định hướng đào tìm hài cốt. Than ôi, có những mồ chôn tập thể khai quật rồi phát hiện tới 500 di cốt người tù đã “vị quốc vong thân”.

Một ý nghĩ lóe lên trong tôi: Bảy Nhu giờ ân hận, đang lẩn lút, ăn chay trường niệm Phật để sám hối, hắn ta muốn chuộc lỗi với cách mạng bằng cách “chỉ điểm” cho cán bộ đào tìm ở những nơi hắn đã vùi thây tù nhân. Vậy thì tôi sẽ đóng vai một người viết sử đi ghi lại sự kiện bi tráng này. Sau nhiều ngày dò dẫm, cuối cùng cán bộ quân đội ngoài công trường đào mộ khổng lồ ở Phú Quốc đã giới thiệu tôi đến gặp ông Hai M - một người từng tham gia làm tiếp quản cho Trại tù binh (đã bị cải tạo), giờ là chủ hãng nước mắm có tiếng của Kiên Giang. Ông Hai M dè dặt nhận lời giúp.

Đặc điểm của Bảy Nhu là luôn lẩn tránh người lạ, ông ta sẵn sàng tọt ra vườn sau khi đàn chó dữ sủa ầm ĩ báo tin có khách. Đã có lần ông ta mắc võng nằm mấy ngày ngoài đồi vắng, chỉ để đỡ phải gặp một ai đó. Hồi mới giải phóng, sau khi đi cải tạo về, nghĩ rằng mình đang bị chửi rủa, sẽ bị hắt hủi và trả thù, Bảy Nhu còn gài lựu đạn trên bờ rào dây thép gai quanh nhà mình để đề phòng. Ai ngờ trong đi mua rượu cho bố uống quên sầu, con trai ông ta đã vướng vào và cụt một chân. 


                    Một tù nhân khác bị Bảy Nhu móc mắt đang được đồng đội cõng đi.

Trần Văn Nhu đã ngoài 80 tuổi, quê gốc ở huyện Tháp Mười, tỉnh Đồng Tháp. Sau này, lên Sài Gòn sống rồi đi lính quân cảnh, sợ vào bộ binh dễ mất mạng nên ông ta đồng ý ra Trại tù binh Phú Quốc làm cai ngục. Khi gặp chúng tôi, Bảy Nhu thừa nhận nhiều ngón đòn dã man đã được mình và cộng sự thực thi, như: Đập vỡ xương bánh chè, ép ván vỡ lồng ngực, đốt dương vật, đốt miệng cho chín lưỡi những người tù vì tội không chịu khai báo… Thỉnh thoảng tức giận cái gì, đám cai ngục lại cho bắn vài quả đạn cối, giết mấy chục người “bướng bỉnh” khênh đi ném bỏ ngoài bìa rừng. Có khi chúng bắt người tù phải ăn cơm chấm với phân và máu của họ. Lũ đồ tể cũng sẵn sàng nướng người trên than hồng, luộc người trong chảo nước sôi, đập vỡ hết các mắt cá chân và xương bánh chè, cắt da “chỗ kín” của người tù, nhét đỉa sống vào rồi khâu lại, nướng thanh sắt đỏ rồi xuyên liên tục qua bắp chân, mổ bụng moi gan người mà chúng coi là “ương bướng”. Đặc biệt là trò dùng “gậy biệt ly” và “vồ sầu đời” (coi tra tấn, giết người như một thú chơi, nên bọn chúng đều đặt tên cho từng dụng cụ) ghè từng chiếc răng trong miệng tù nhân, bắt họ uống máu họ rồi nhè từng chiếc răng ra nộp cho “thầy cai”. “Thầy” mua vui bằng cách đeo nó trong ống bơ sữa bò treo tung tăng trên cổ. Mỗi lúc Bảy Nhu sắp đến tra tấn ai, họ đều nghe tiếng lóc xóc của hàng trăm chiếc răng bỏ trong lon sữa bò. Những bức ảnh khoang miệng người tù lởm chởm, không còn chiếc răng nào nguyên vẹn sau khi gặp Bảy Nhu có thể khiến bất cứ ai toát mồ hôi hột.

Ông Vũ Minh Tằng (hiện sống ở huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định) có lẽ là người duy nhất trên thế giới này có 9 cái răng đang trưng bày ở bảo tàng. Sau khi giúp gần 100 cán bộ ta vượt ngục Phú Quốc, Bí thư chi bộ Vũ Minh Tằng đã bị Bảy Nhu tóm gọn khi vừa nhô ra khỏi đường hầm bí mật. Bảy Nhu đã đập vỡ bánh chè, bắt ông Tằng ăn cơm trộn phân và máu, thậm chí hắn còn trực tiếp bắt ông Tằng há miệng để hắn đủng đỉnh “lấy” lần lượt 9 cái răng rồi bắt ông nuốt cả máu lẫn chùm răng đó. “Một giọt máu chảy ra ngoài, tao sẽ giết mày, ném xác xuống biển” - Bảy Nhu nó cứ rít lên” - ông Tằng kể. Ông Tằng đã bới phân mình, giắt 9 cái răng đó trong cạp quần suốt gần chục năm tù đày và hơn 30 năm được phóng thích theo Hiệp định Paris rồi sống ở vùng chiêm trũng Vụ Bản. Ông giữ vì muốn ghi dấu tội ác của giặc, muốn sau này mình về với các cụ có đủ bộ phận cơ thể vào… quan tài. Thế rồi, những người bạn từng ở địa ngục trần gian Phú Quốc sống sót trở về đã vận động ông Tằng hiến 9 cái răng kia cho “Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt và tù đày” của ông Lâm Văn Bảng ở Phú Xuyên (Hà Nội). 

Gặp chúng tôi, Bảy Nhu thừa nhận nhiều ngón đòn dã man đã được mình và cộng sự thực thi, như: Đập vỡ xương bánh chè, ép ván vỡ lồng ngực, đốt dương vật, đốt miệng cho chín lưỡi những người tù vì tội không chịu khai báo… Thỉnh thoảng tức giận cái gì, đám cai ngục lại cho bắn vài quả đạn cối, giết mấy chục người “bướng bỉnh” khênh đi ném bỏ ngoài bìa rừng. Có khi chúng bắt người tù phải ăn cơm chấm với phân và máu của họ. Lũ đồ tể cũng sẵn sàng nướng người trên than hồng, luộc người trong chảo nước sôi, đập vỡ hết các mắt cá chân và xương bánh chè, cắt da “chỗ kín” của người tù, nhét đỉa sống vào rồi khâu lại, nướng thanh sắt đỏ rồi xuyên liên tục qua bắp chân, mổ bụng moi gan người mà chúng coi là “ương bướng”…

Khi bài viết “Chín cái răng lưu lạc” đăng trên báo Lao Động, nhân vật đau khổ Vũ Minh Tằng đã được hỗ trợ 30 triệu đồng làm bộ răng giả, 90 triệu đồng xây dựng lại mấy gian nhà để tiếp tục nuôi vợ yếu và cậu em trai tàn tật từ nhỏ. Cũng từ ý tưởng và kinh phí của độc giả, chúng tôi đã đưa ông Tằng trở lại đảo Phú Quốc sau gần 40 năm “xa cách” để gặp lại Bảy Nhu. Tại đây, trước máy quay, máy ảnh và hàng chục nhân chứng, Bảy Nhu đã bất ngờ nhận ra người tù quật cường Vũ Minh Tằng. Ông Tằng chửi bới, rút hàm răng giả ra căm phẫn gí vào mặt Bảy Nhu. Nhưng rồi cả hai đều khóc. Bởi như Bảy Nhu nói:

-“Bấy giờ tôi hành động như thằng điên. Tôi bị chúng nó bắt phải làm như con chó săn thế. Tôi xin lỗi ông Tằng và đồng đội của ông. Ngực tôi đây, mặt tôi đây, ông muốn đánh bao nhiêu cũng được, ông giết tôi, tôi cũng phải chịu. Lúc tra tấn các ông, tôi bị chúng nó ép phải làm thế, chứ thấy các ông can đảm, quật cường, một lòng vì nước vì dân, trong lòng tôi cũng kính trọng lắm chớ…”.

Sau khi Lao Động vào cuộc, tính đến nay đã có hàng trăm bài báo, hàng chục bộ phim “làm” về Bảy Nhu và ông Vũ Minh Tằng. Cái gì của lịch sử, xin hãy trả nó cho lịch sử, dù đau đớn và thao thức dằn vặt bao nhiêu đi nữa. Và, mới đây khi cùng ông Tằng trở lại “Bảo tàng Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt và tù đày”, chúng tôi đã được ông Lâm Văn Bảng cho xem một tài liệu thuyết phục cùng những bức ảnh rợn người liên quan đến “bức chân dung của quỷ”, đến “bóng ma đang sống Trần Văn Nhu”. Với mong muốn, “cái gì của lịch sử hãy trả nó cho lịch sử”, chúng tôi xin tiếp tục cung cấp hầu như nguyên văn tài liệu quý này để độc giả tự suy ngẫm.

Bấy giờ, cứ giết người tàn ác như vậy thôi

Tài liệu được ông Bảng đóng khung, treo lên bờ tường đó, viết như sau:

“Sau hai mươi năm, đồng chí Đoàn Thanh Phương, một “tử tù” bị tra tấn tàn độc trong Trại tù binh cộng sản Phú Quốc (nay là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân) đã gặp lại với tên cai ngục khủng khiếp Trần Văn Nhu.

Lời giới thiệu của đồng chí Bí thư Huyện ủy Phú Quốc và Phó giám đốc Bảo tàng tỉnh Kiên Giang:

- Xin giới thiệu với ông Bảy đây là phái đoàn của các tỉnh và bảo tàng của Bộ Quốc phòng, đến gặp ông để nghe kể lại sự thật đã diễn ra trong nhà tù Phú Quốc. Ngày trước đây ông làm Trưởng trại giam tù binh Phú Quốc. Ông kể đúng sự thật, thật sự khách quan, để chúng tôi ghi lại, để đời sau con cháu ta biết được tội ác của Mỹ - ngụy, đồng thời các cán bộ cũng có cơ sở để để xây dựng Di tích lịch sử Nhà tù Phú Quốc.


                                 Lời thú tội của tên cai ngục Trần Văn Nhu.

Thượng sĩ nhất - viên cai ngục khét tiếng Trần Văn Nhu đáp: “Tôi ra đây làm Giám thị trưởng năm 1970. Đúng là tôi có đánh đập anh em tù binh, có bỏ họ biệt giam vào chuồng cọp, có đánh nhiều anh em, rồi giam riêng cho họ đói khát. Tôi cũng hành hạ, đánh đập, (nhổ) lấy móng tay, lấy móng chân, đục lấy răng của họ. Tôi có đánh roi cá đuối, rọi bóng đèn làm nổ con ngươi của mắt, dùng chày “vồ sầu đời” đánh vào đầu gối, bàn tay, bàn chân, mắt cá, cùi chỏ của họ. Vì khi đó thằng trung úy Hiển bảo tôi phải làm như vậy. Bấy giờ tôi như một con vật, loài thú độc ác cứ “ăn thịt người” và giết người như vậy thôi. Nay, tôi xin nhận tội lỗi của tôi. Nhờ ơn Đảng và Nhà nước, tất cả anh em tù binh thương tôi thì để tôi sống. Nếu không thương tôi thì giết tôi cũng được. Vì tôi có lỗi với các anh tù binh, tội của tôi đáng chết”.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương hỏi: “Có phải ông Bảy Nhu ra đây làm giám thị khu B2 không? Tôi nói lại cho ông biết ông ra đây năm 1967. Tôi nói cho ông nhớ lại nhé: Phía buồng giam bên kia là thượng sĩ Ty quản lý, đó là khu A2; bên này là ông Giám thị trưởng khu B2; còn chính giữa là trung sĩ Thu làm Giám thị trưởng khu A4 và trung sĩ Danh (phụ trách nhà dù); còn thượng sĩ nhất tên là Trần Văn Nhu phụ trách cái gì chắc ông biết rõ hơn tôi?”.

Trần Văn Nhu đáp: “Đúng. Nhưng có điều ông nói không đúng. Không phải tôi ra Phú Quốc năm 1967. Mà tôi ra năm 1970”.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương hỏi: “Như vậy ông có biết trung tá Phước đang ngồi cạnh ông đây không? Tôi giới thiệu cho ông biết ngày trước ông gọi em Phước này là “con nít con mà đi làm cộng sản”.

Thượng sĩ nhất Trần Văn Nhu đáp: “Vì ngày đó ông Phước còn nhỏ, tôi xin lỗi ông, tôi không nhớ vì tôi hiện nay đã già, đã lớn tuổi rồi”.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương: “Tôi sẽ kể cho ông nghe. Tức là ông ra Phú Quốc năm 1967 làm giám thị cho khu B2 như hồi nãy nói mà ông không chịu công nhận. Giờ tôi sẽ nói cho ông biết là trung sĩ Thu, trung sĩ Sanh làm giám thị của khu A4. Ngày 28.5.1968, tôi tự giới thiệu cho ông biết là, tôi tên trong tù là Đoàn Văn Công, ông nhớ chứ, ông từng bỏ biệt giam chuồng cọp, tôi đã từng vượt ngục ông nhớ chứ?”.


                                Ông Vũ Minh Tằng và khoang miệng bị Bảy Nhu bẻ hết răng.

Thượng sĩ nhất Trần Văn Nhu hoảng hốt, xỉu lật ngửa ra phía sau rồi gục đầu xuống khóc:“Xin lỗi, tha tội chết cho tôi vì hồi đó tôi ác quá. Tôi nhớ ra rồi. Ông Đoàn Thanh Phương cho phép tên Nhu này được quyền gọi ông bằng chú em, vì tuổi tác tôi đã cao. Thưa chú Phương, chú kể lại thì tôi nhớ ra. Đúng rồi, tôi ra đây năm 1967, lâu quá tôi quên. Giờ tôi già quá nên nó lẫn lộn. Phải rồi, chính tôi đánh chú, tôi đánh, bỏ biệt giam chú 4 lần và chú vượt ngục 4 lần. Tôi bỏ biệt giam chuồng cọp chú, hành hạ đánh đập chết đi sống lại. Nhiều lần tôi bỏ chú đói khát, phơi nắng phơi mưa, lột hết lớp da này đến lớp da khác. Tôi còn nhổ bỏ móng tay, móng chân, đục răng, đánh gãy hai bẹ sườn, đánh gãy xương đòn, đánh dùi cui vào đầu, vào người chú. Đánh chày vồ vào hai bàn chân, bàn tay, mắt cá, cùi chỏ, đầu gối, đánh roi cá đuối, đánh bể đầu, đánh không biết bao nhiêu mà kể cho hết. Tôi tính đánh đòn hiểm như thế là chú đã chết, tôi không ngờ bây giờ chú vẫn còn sống. Tôi nhớ hồi đó là thằng trung úy Hiển bảo tôi nên có tội ác như vậy. Xin lỗi tha tội cho tôi”.


                                                 Ông Tằng trong một lần trở lại Phú Quốc.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương lên xe, Bảy Nhu chạy theo xin lỗi tha thứ cho những tội ác trong quá khứ.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương nói: “Nếu tôi giết ông thì tôi đã giết từ lâu rồi. Ông nên nhớ rằng Đảng ta sẽ tha thứ kẻ có tội mà biết nhận lỗi, biết được như thế thì sẽ được khoan hồng. Chỉ sợ có tội mà không nhận tội, đó mới là người xấu. Hiện nay tôi còn sống như ông thấy, và tôi đã được Nhà nước tuyên dương Anh hùng quân đội”.

Đồng chí Đoàn Thanh Phương quay lại nói với những người xung quanh: “Yêu cầu tất cả anh em tù binh của chúng ta không được có hành động gì quá khích với tên Trần Văn Nhu, để sau khi bảo tồn di tích lịch sử nhà tù Phú Quốc, Trần Văn Nhu sẽ là nhân chứng sống (viên cai ngục tàn ác) trong chiến tranh vệ quốc của người Việt Nam. Việc “ác quỷ” Trần Văn Nhu được sống đến hôm nay, nó cũng là bằng chứng về chủ trương nhân đạo của Đảng và Nhà nước ta”.

Biên bản viết tháng 2.1993 tại nhà Trần Văn Nhu (những người có mặt ký tên)

Lời tác giả: Trong văn bản có bị mờ, theo suy luận của chúng tôi thì có lẽ năm ấy là năm 1993. Vì như tiêu đề của tài liệu, “sau 20 năm tử tù gặp lại”, tức là ông Phương cùng đồng đội được phóng thích sau Hiệp định Paris năm 1973 (nhà tù Phú Quốc hết sứ mệnh giam giữ tù binh), hai mươi năm gặp lại là năm 1993. Điều này cũng phù hợp với nội dung kể trên, nói về việc đoàn cán bộ bảo tàng, lãnh đạo Sở Văn hóa Kiên Giang đi tìm hiểu, làm hồ sơ cấp bằng di tích cho “nhà lao”, để rồi 2 năm sau, năm 1995, Di tích lịch sử cấp quốc gia Nhà tù Phú Quốc được Bộ Văn hóa-Thông tin công nhận như hôm nay chúng ta đã thấy.

Báo Lao Động

20 nhận xét

Ut Le
23:32 2 tháng 9, 2013 Reply

Tội ác của những tên cai ngục nhà tù Phú Quốc thật ghê rợn. Là người mà chúng như dã thú. Bẻ rằng, đập vỡ xương bánh chè, đốt miệng,lấy móng tay, lấy móng chân, rọi bóng đèn làm nổ con ngươi mắt...là những ngón nghề của bọn lính ngụy cai ngục. Những tên cai ngục độc địa nhất là Trần Văn Nhu vẫn còn sống. Nếu không có sự khoan hồng của Đảng thì chắc chắn với tội ác của hắn, xứng đáng với an tử hình. Nhưng hắn chỉ bị cải tạo vài năm.

Hue Le
23:40 2 tháng 9, 2013 Reply

Bị tên cai ngục Ngụy Sài Gòn đánh chày vồ vào hai bàn chân, bàn tay, mắt cá, cùi chỏ, đầu gối, bỏ đói, phơi nắng nhưng anh hùng Trần Văn Phương vẫn kiên cường và không chịu khuất phục. Chính lòng căm thù giặc đã tạo nên sức mạnh vô cùng mãnh liệt giúp các tù nhân Phú Quốc dũng cảm đối mặt với đòn thù, kiên quyết trung thành với cách mạng.

Hue Le
23:44 2 tháng 9, 2013 Reply

Thằng cai ngục khét tiếng Trần Văn Nhu không biết đã tra tấn, hành hạ, giết hại bao nhiêu chiến sỹ cách mạng của chúng ta. Tội hắn đáng chết nghìn lần. Thế nhưng chính sách khoan hồng của Đảng và nhà nước đã cho hắn sống. Đây là sự kết thừa đạo lý của tiền nhân: "lấy chí nhân để thay cường bạo" đấy.

Nặc danh
23:53 2 tháng 9, 2013 Reply

Ông Bảy Nhu chỉ "đấu tranh để khai thác thông tin" tù binh, mỗi tội hơi "nhiệt tình trách nhiệm cao" tý thôi, không tin cứ hỏi Bọ Lập thì biết.

Like Hòa Bình
10:13 3 tháng 9, 2013 Reply

Ừa, địt mẹ thằng Lập!

10:20 3 tháng 9, 2013 Reply

Jonathan London mang danh nghiên cứu 20 năm ở Việt nam, hóa ra? chẳng biết cái cóc gì cả, vậy mà luôn mồm kêu gọi nhân quyền, dân chủ, cổ súy cho những con mẹ rận chủ là anh hùng? đúng là cái lưỡi không xương, trăm đường lắt léo

10:46 3 tháng 9, 2013 Reply

Theo tớ thì nên lưu dung thằng Nhu này, cho làm giám thị mấy con thằng rận chủ, cho rận rệp biết thế nào là nhà tù.

16:19 3 tháng 9, 2013 Reply

Thằng này đúng là không phải con người. Nó hành động như một công cụ chém giết. Tôi cũng không tin được đây lại là một người Việt nam. Việc nó sống trên trái đất này thể hiện sự khoan hồng của nhà nước ta. Chế độ ta đã tha chết cho hắn để hắn ăn năn hỗi lỗi và là tấm gương phản quang để mọi người soi vào và tránh nó.

16:53 3 tháng 9, 2013 Reply

Như một con thú. Ông này còn ác hơn cả bọn Phoncot Insery và hơn cả Hitle. Sao Việt Nam có thể sinh ra những tên nghiệt chủng như vậy nhỉ. Hắn vẫn còn sống và ngẫm lại những tội ác hắn gây ra. Không biết có ác giả ác báo không nhưng thuwck sự tôi thấy hơn lạnh gáy khi nghĩ đến những hành động độc các của Y. Một con thú đội lốt người.

Thật là ác ôn! Nhà tù Côn Đảo quả đúng như người đời mệnh danh là địa ngục trần gian, thật là ghê tởm! Những tội ác của Mỹ - Ngụy thật là dã man, nhưng qua đó cũng nói lên một điều, đó là ý chí bất khuất, kiên cường của những người chiến sĩ cách mạng Việt Nam, của nhân dân Việt Nam để làm nên chiến thắng oai hùng trước đế quốc Mỹ xâm lược, đem lại hòa bình, độc lập cho đất nước.

08:24 4 tháng 9, 2013 Reply

Tù binh nó có quy chế riêng, kỷ luật những ai quậy phá lính VNCH muốn giết hại cũng không khải dễ gì vì thường xuyên có phái đoàn quốc tế đến kiễm tra, những hình ảnh đinh đóng vào đầu thì...có nhưng là vào đầu mấy người được gọi là anten và người đóng là những tù sĩ trung thành với cách mạng chứ cần giết thì đem vô rừng bắn bỏ vu là vượt ngục .
http://www.hatnang.net/showthread.php?p=550835

17:37 4 tháng 9, 2013 Reply

không khỏi rợn người khi nghe kể về những tội ác này của cai ngục Bảy nhu, thật không thể tưởng tượng được rằng, ông ta có thể sử dụng các đòn tra tấn dã man như vậy, không biết ông ta có còn tính người nữa không. Và chính tôi cũng không tưởng tượng dược rằng tại sao sức chịu đựng của các chiến sỹ cộng sản lại cao đến như vậy, dù bị tra tấn dã man nhưng không hé răng nói nửa lời. thật khâm phục quyết tâm, ý chí của người chiến sỹ Cộng Sản.

17:45 4 tháng 9, 2013 Reply

Tội ác không thể tưởng tượng được, những đòn hành xác quá tàn nhẫn.Bẻ rằng, đập vỡ xương bánh chè, đốt miệng,lấy móng tay, lấy móng chân, rọi bóng đèn làm nổ con ngươi mắt...là con người mà bị đối xử như thế này sao? thật quá nhẫn tâm. Vậy chúng ta mới biết những anh cha ta trước kia, đã gian khổ, đã vất vả như thế nào khi mà chiến đấu để giành lại độc lập cho tổ quốc. chúng ta hãy trân trọng và biết ơn những công sức trời biển đó.

20:55 4 tháng 9, 2013 Reply

Những hình thức tra tấn có lẽ chỉ nhắc đến thôi cũng khiến con người ta rợn hết tóc gáy, những kiểu tra tấn hoàn toàn mất hết tính người. Bẻ rằng, đập vỡ xương bánh chè, đốt miệng,lấy móng tay, lấy móng chân, rọi bóng đèn làm nổ con ngươi mắt...Là con người, làm sao mà chịu nổi mấy kiểu tra tấn này? nhưng thật kiên cường, những người lính CỘng Sản của ta vẫn chịu đựng tới cùng, kiên quyết một lòng trung thành với Đảng, với nhân dân, thật là đáng khâm phục. COn người bây giờ được sống yên bình như thế này, nên cảm ơn những người đã hi sinh, đổ máu như thế này.

10:44 5 tháng 9, 2013 Reply

Thằng này là một con thú chứ có phải người nữa đâu. Tôi thấy ghê nhất là rạch chỗ kín của phụ nữ rồi cho đỉa vào khâu lại. Sao nó có thể nghĩ ra được những cánh thức tạn độc như thế này cơ chứ. Nó là loài cầm thú đội lốt người. Giết nó trăm làn cũng không sửa được tội của nó.

16:16 5 tháng 9, 2013 Reply

Ác độc thật, hơn cả các nhà tù ở Mỹ. Bọn Mỹ nó sử dụng Ngụy để đánh Việt cũng là một bài độc ác. Chính chế độ đó đã sinh ra những con người độc ác và tàn bạo như Nhu. Nhu chỉ là công cụ của chúng mà thôi. Đọc những thủ ddocnj của hắn mà thấy ghê cả người. Gặp ngoài đường chắc tôi có thể giết hắn.

16:35 6 tháng 9, 2013 Reply

Nếu không có bài viết này thì thế hệ trẻ không thể biết được dân tộc mình kiên cường và hy sinh lớn đến mức nào. Tội ác không thể tưởng tượng được, những đòn hành xác quá tàn nhẫn.Bẻ rằng, đập vỡ xương bánh chè, đốt miệng,lấy móng tay, lấy móng chân, rọi bóng đèn làm nổ con ngươi mắt...là con người mà bị đối xử như thế này sao? thật quá nhẫn tâm. Vậy chúng ta mới biết những anh cha ta trước kia, đã gian khổ, đã vất vả như thế nào khi mà chiến đấu để giành lại độc lập cho tổ quốc. chúng ta hãy trân trọng và biết ơn những công sức trời biển đó.

20:55 6 tháng 9, 2013 Reply

Thằng này ác quá. Như một con thú. Gặp ngoài đời có khi cho nó một nhát dao cho nó chết đi. Loại cầm thú. Giờ bắt nó bẻ hết răng xem nó có chịu được không. Đúng là loại chó săn của giặc.

12:31 8 tháng 9, 2013 Reply

Như một con ác quỷ. Nghe xong cứ ngỡ mình đang xem phim hành động chứ không ngĩ đó lại là người thật và là người Việt Nam. Cha này nếu chết xuống âm ti chắc được làm chức đao phủ và canh tù dưới ấy. Không biết vợ con hắn thế nào. Khổ thân những hậu duệ của nó, mang tiếng xấu cả kiếp người.

Nặc danh
10:53 17 tháng 12, 2013 Reply

Tôi có đọc một viết về tay này cách đây phải đến 5,6 năm gì rồi! Phải nói là kinh khủng!

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!