15/12/2013

BÀI HỌC VỀ LÍ LUẬN VÀ THỰC TIỄN TẠI TQ

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 15/12/2013 | 15.12.13

Mẹ Đốp

Nếu hỏi một người dân Trung Quốc ai là người có công đầu trong tạo dựng một nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa như hôm nay chắc hẳn đó không phải là những cái tên đưa Trung Quốc vượt cường quốc láng giềng (Nhật Bản) để tiến lên vị trí thứ hai thế giới về kinh tế như ông Đặng Tiểu Bình, Ôn Gia Bảo, Giang Trạch Dân, Chu Dung Cơ, Hồ Cẩm Đào; hay thế hệ chuyển giao tiềm năng hiện tại với những cái tên như Tập Cận Bình, Lý Khắc Cường...Họ sẽ không ngần ngại để chỉ ra một cái tên duy nhất, không ai khác ngoài cố Lãnh tụ, Chủ tịch đầu tiên Mao Trạch Đông. Cho đến nay, dù không nói nhưng trong tâm trí của người dân Trung Quốc hôm nay những năm tháng bị hàng chục đế quốc, thực dân Phương Tây và những ký ức khủng khiếp trong giai đoạn Quân đội Nhật Bản chiếm đóng mãi là những năm tháng ác mộng và đau thương nhất. Chính trong những năm tháng đó, cùng với nhiều nhà lãnh đạo Khai quốc Công thần khác như Thủ tướng Chu Ân Lai, Lãnh tụ Mao Trạch Đông thực sự đã đổi đời cho những người dân TQ chịu nhiều quá đau thương trong thân phận người dân nô lệ. Cũng chính với lẽ đó, dù hôm nay, những nhà lãnh đạo gần nhất dù có mang lại những thành tựu vượt bậc nhưng họ mãi không quên Chủ tịch Mao như để nhớ về những năm tháng đã qua, nhớ về người đã cho họ cuộc sống hòa bình và ấm no hôm nay. 
Trên thực tế, sự kính trọng Chủ tịch Mao Trạch Đông đã được người dân TQ cụ thể thành những hành động thiết thực và hết sức ý nghĩa (Hình tượng của Mao giống như hình tượng Chủ tịch Hồ Chí Minh trong lòng người dân Việt). Nếu nhìn vào những bề nổi thì điều dễ thấy nhất chính là những công trình văn hóa, những tượng đài Mao mọc lên trên tất cả các địa phương ở Trung Quốc; hàng năm vào ngày mất và ngày sinh của Mao người dân TQ đều tưởng nhớ với tấm lòng kính trọng và biết ơn. Sự việc công bố bức tượng dát vàng và nạm đá quý tạc cố chủ tịch Mao Trạch Đông trị giá 16 triệu USD đã được trưng bày tại Thẩm Quyến vào ngày 13.12 cũng có thể xem là một hành động tưởng nhớ và thể hiện phần nào sự kính trọng, biết ơn của người dân TQ, Đảng, Nhà nước CHND Trung Hoa đối với người sáng lập nên đất nước TQ mới hôm nay, người đã góp phần chấm dứt giấc mộng khủng khiếp của người dân TQ và cũng là những tiền đề không thể phủ nhận để có một TQ như ngày hôm nay. Song điều đáng nói, việc công bố bức tượng xa xỉ nói trên đúng vào thời kỳ Trung ương Đảng, Bộ Chính trị Đảng Cộng sản TQ đang có những quyết tâm nhất định trong chống xa hoa, lãng phí - Đây được xem là nguyên nhân chính gây nên những vụ án chính trị lớn của thời đại như vụ việc liên quan đến ông Bạc Hy Lai, Nguyên Bộ trưởng Bộ Công an Chu Vĩnh Khang....Dù việc làm nói trên được tiến hành với những ý nghĩa trong sáng và chân thiện mỹ như thế nào thì cũng không thể tránh khỏi những điều tiếng về một chính đảng lãnh đạo đang "đánh trống bỏ dùi", bênh hình thức đang lan rộng và chế ngự mọi chủ trương, đường hướng lãnh đạo hiện nay của Đảng Cộng sản TQ. 

Cũng nói thêm rằng, sau Đại hội lần thứ 18 Đảng Cộng sản TQ với cuộc chuyển giao thế hệ lãnh đạo 10 năm, với tốc độ phát triển kinh tế hiện nay TQ đang được đánh giá là một siêu cường có thể vượt Mỹ trong vài thập kỷ tới. Nhưng đi liền với những thành tựu, TQ đang đối mặt với không ít những vấn nạn mà không phải họ không biết. Niềm tin của quần chúng vào Đảng có phần giảm, tham nhũng, tham ô phát hiện ngày càng nhiều với những đại án, liên quan đến những nhân vật lãnh đạo cỡ bự....Dù không hiện hữu nhưng nguy cơ đổ vỡ những dự định, những định hướng phát triển đang ngày càng lộ rõ và trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. 

Chính vậy, dù hôm nay việc cho tạc tượng và công bố đúng dịp kỷ niệm 120 ngày sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông không phải là quá lớn đối với một siêu cường tương lai như TQ nhưng những dư ấn và luồng ảnh hưởng của nó cũng là điều mà thế hệ lãnh đạo TQ cũng nên ý thức được. Một số lãnh đạo có được nhãn quan chính trị tốt bắt đầu thấy được những hiệu ứng không tốt từ việc làm nêu trên nên đã có những phản ứng ban đầu nhất định. Việc kỷ niệm ngày sinh của lãnh tụ Mao Trạch Đông đang đến gần, có chăng với niềm yêu quý và kính trọng vị lãnh tụ vĩ đaị này, người dân TQ có thể chấp nhận được những sự không hay đã có, nhưng thiết nghĩ đây cũng là sự việc để thời gian sau không chỉ TQ mà những quốc gia tương tự có cho mình cách vận dụng phù hợp giữa chủ trương và những việc làm cụ thể, giữa lí luận và thực tiễn./.

12 nhận xét

18:59 15 tháng 12, 2013 Reply

Công lao của Bác Hồ đối với Việt Nam cũng chẳng khác gì công lao của ông Mao Trạch Đông đối với Trung Quốc vậy, vì vậy những ai là người Việt Nam có quyền và nghĩa vụ tôn trọng và biết ơn đối với Bác Hồ. Bên cạnh đó nói thêm về người láng giềng Trung Quốc, liệu Đảng CS Trung Quốc có đang đi đúng con đường mà vị chủ tịch Mao Trạch Đông đã xác định không? Hay là có những thứ đã lệch khỏi quỹ đạo của nó.

alpha
19:17 15 tháng 12, 2013 Reply

hi vọng nhân dân Trung Quốc sẽ đi đúng con đường mà Mao Trạch Đông đã chọn. đừng cố xưng hùng , xưng bá để rồi đánh mất tư tưởng của chủ tịch MTĐ đã mất công xây đắp ,gìn giữ. dù có tạc tượng của ct MAO to lớn bao nhiêu mà dân lầm than, quan tham ô thì cũng vứt. lại còn dát vàng với đá quý chẳng khác nào đang hối lộ ct Mao Trạch ĐÔng sao?

20:11 15 tháng 12, 2013 Reply

Tham vọng của Trung Quốc là quá lớn, chính vì thế mà các nhà lãnh đạo Trung Quốc bất chấp thủ đoạn để đạt được mục tiêu của mình, như vậy là đi ngược lại với những bước, quan điểm của chủ nghĩa xã hội. Đừng bất chấp tất cả để đạt được mục tiêu của mình!

NGƯỜI HÀ NỘI
21:42 15 tháng 12, 2013 Reply

Đúng con đường mà Mao đã chọn thì có mà cả đất nước chết đói, phải nói đúng theo con đường của nhà đại cải cách Đặng Tiểu Bình. Họ có 8 đảng tham chính đấy, những người ngoài đảng CS có thể lên đến chức Phó CT Quốc Hội (HTND), thị trưởng Bắc Kinh, Thượng Hải.. bộ trưởng, giám đốc... đặc biệt các cơ quan Kinh Tế, Khoa Học, kỹ Thuật.

10:03 16 tháng 12, 2013 Reply

Agree!!!


hat hanh nhan

Nặc danh
22:07 16 tháng 12, 2013 Reply

Dưới thời Mao Trạch Đông có gần 70 Triệu Dân TQ bị chết đói. Còn nhiều hơn là số dân bị Hitler thủ tiêu.
Con giết cha, anh giết em để được lòng Mao chủ tịch. Thanh trừng, thủ tiêu mọi giai cấp.

Tính chung số lượng dân TQ bị chết vì chiến dịch Trăm hoa đua nở, cách mạng văn hoa, bước nhảy vọt của Mao Trạch đông là khoản 100 triệu.

Thế nhưng lũ con em Đảng không hề xem đó là tội ác mà còn khen ngợi, tôn thời. Bọn bây còn có tánh người không vậy ?

23:16 16 tháng 12, 2013 Reply

Những chỉ dấu về một quốc gia thất bại
Sự vắng mặt của lực lượng trị an trong việc bảo vệ tính mạng và tài sản dân chúng, sự sử dụng lực lượng côn đồ để trấn áp đối kháng, phải chăng là chỉ báo của một xã hội ngày càng mất kiểm soát?
Lực lượng “quần chúng tự phát”

Ngày 10/12, ngày Nhân quyền Liên Hiệp Quốc, các nhà hoạt động nhân quyền Việt Nam bị tấn công tại TP HCM và Đà Nẵng. Nhiều người bị thương tích nặng, và những việc này diễn ra với sự chứng kiến của các nhân viên công an và dân phòng. Cùng ngày, các nhà hoạt động tổ chức nói chuyện và phát tờ rơi về hiến chương nhân quyền của Liên Hiệp Quốc trước chợ Bến Thành bị những người gọi là “quần chúng tự phát” ném mắm tôm vào người.

Trong vài năm trở lại đây, những nhóm người gọi là “quần chúng tự phát,” từ được báo chí nhà nước sử dụng khi phải đưa những tin tức thuộc loại này, hầu như luôn luôn xuất hiện để tấn công những người đang tổ chức các hoạt động mà nhà nước của đảng cộng sản Việt Nam không thích. Từ biểu tình đòi đất của nông dân, cho đến những vụ có liên quan đến tôn giáo, từ biểu tình chống sự gây hấn của Trung Quốc đến việc tham dự các phiên tòa xử các nhà đối kháng.

Ngày 5/12 một xe chở bia bị lật gần thành phố Biên Hòa tỉnh Đồng Nai, hàng ngàn lon bia đổ tràn ra đường. Hàng trăm người đổ đến cướp những lon bia và tài sản của người lái xe. Không thấy bóng dáng công an và dân phòng. Báo chí nhà nước cũng đã đưa tin này nhưng không thấy sử dụng cụm từ “quần chúng tự phát.”

Những vụ cướp tàn sản của người bị tai nạn ngoài đường phố ngày càng nhiều, ngay cả báo chí nhà nước cũng đưa tin. Còn ở thôn quê, những vụ trộm chó đã dẫn đến việc đám đông đánh chết kẻ trộm mà không có nhân viên công quyền can thiệp. Các nhóm người khai thác cát lậu ở Hải dương đã ẩu đả với dân làng gây nhiều thương vong. Hồi tháng 10 năm 2013, đến phiên các nhân viên công an bị dân làng bắt trói, làm áp lực với chính quyền để thỏa mãn những yêu cầu của họ.

Đứng trước những diễn tiến này, nhà văn Đại tá Phạm Đình Trọng, người đã công khai từ bỏ đảng cộng sản cách đây mấy năm Đã nói với chúng tôi trong một lần trao đổi:

“Cái này nó báo động một sự việc nghiêm trọng, đó là một xã hội bạo lực. Một xã hội bạo lực đang thắng thế và cái sự thắng thế này nó bắt đầu từ chính quyền. Chính quyền sử dụng bạo lực với dân, chính quyền đạp lên pháp luật. Pháp luật đó không có tác dụng, bây giờ người ta noi gương chính quyền mà sử dụng bạo lực. Chính quyền dùng bạo lực với dân quá phổ biến và trở thành bình thường. Việc đó trở thành một khuôn mẫu ứng xử của xã hội thì bây giờ người dân người ta cũng ứng xử như thế thôi.”

23:17 16 tháng 12, 2013 Reply

Cái bạo lực mà cơ quan công quyền dùng để đối xử với dân chúng chính là lực lượng công an, dưới lăng kính của chủ nghĩa Mác Lê là công cụ trấn áp bằng bạo lực của giai cấp. Nhưng lực lượng trấn áp đó đối với các nhà đối kháng như trong buổi kỷ niệm ngày nhân quyền vừa qua lại được các nhà hoạt động nhân quyền chỉ ra rằng được nguy trang dưới vỏ bọc của các nhóm “quần chúng tự phát.” Blogger Bùi Thanh Hiếu nói:

“Thường thì họ mang loại sắc phục khác nhau, thí dụ như sinh viên thì họ đồng nhất mặc quần bò áo thun bó sát người, đấy là về thanh niên. Về nữ thì họ mặc đồng loạt áo trùm đầu chấm hoa, trùm khăn và đeo khẩu trang. Họ ăn mặc như thế và thống nhất với nhau. Sau đó trà trộn vào trong dân. Công an bên ngoài đã được lệnh những người như thế nên tránh họ ra.”

Dĩ nhiên là các cuộc tấn công những người đối kháng không bao giờ được lực lượng công an thừa nhận.

Chưa có thống kê về ngân sách của ngành công an ở Việt nam, nhưng ở nước láng giềng cùng thể chế là Trung Quốc, người ta biết rằng ngân sách của lực lượng này cao hơn cả bộ quốc phòng. Tức là người ta sợ những rối loạn bên trong hơn là kẻ thù bên ngoài. Tương tự như vậy, bộ máy công an ở các quốc gia cộng sản cũ cũng rất khổng lồ. Trong một khảo cứu gần đây của Đại học Western Washington thì trong xã hội Đông Đức cũ, cứ tám người dân thì có một người tham gia vô các lực lượng an ninh không chính thức hay là làm chỉ điểm, mật vụ cho đảng cộng sản cầm quyền.
Chỉ báo về một quốc gia thất bại

Thế nhưng tại sao một lực lượng hùng hậu như vậy lại không ngăn cản được người dân cướp bia, hay cướp tài sản người bị nạn ngoài đường phố?

Có thể nguyên nhân đầu tiên là một nguồn lực lớn của lực lượng này được đổ vào việc kiểm soát các hoạt động của những người đối kháng, và cả những hoạt động của những tổ chức dân sự không thuộc sự kiểm soát của đảng!

23:20 16 tháng 12, 2013 Reply

Điểm lại những sự kiện trong năm vừa qua: côn đồ hành hung người dân mà không có sự can thiệp của công quyền, kẻ trộm bị đánh chết không xét xử, cướp tài sản người khác giữa thanh thiên bạch nhật… Thì thấy rằng một xã hội không được kiểm soát đã xuất hiện, bên cạnh sự tha hóa quyền lực của giới cầm quyền.

Kỹ sư Nguyễn Văn Thạnh, người bị hành hung vào ngày 10 tháng 12 vừa qua tại Đà Nẵng nói về lực lượng công an:


“Một nhà nước được người dân lập ra đóng thuế để bảo an, để bảo vệ người dân, trấn áp ‘côn đồ các đảng’ mà bây giờ bị thoái hóa đến mức mà hai lực lượng này có lẽ cấu kết với nhau thì trở thành một nhà nước côn đồ, phát xít rất nguy hiểm.”


Lực lượng kết hợp của côn đồ và công an dĩ nhiên không ngăn cản được các vụ buôn bán phụ nữ xuyên biên giới như vụ nhà chứa có liên quan đến sứ quán Việt nam tại Nga, hay không thể cản được các vụ buôn bán ma túy như vụ hàng trăm ký lô heroin lọt cửa hải quan vừa rồi tại sân bay Tân Sơn Nhất.


Trong chính trị học hiện đại, có một khái niệm được gọi là những “quốc gia thất bại.” Đó là nơi mà các tầng lướp lãnh đạo rất tham nhũng, một số đông dân chúng rất bần cùng, bạo lực ngự trị xã hội… Những chỉ dấu như thế đã xuất hiện ở Việt Nam ngày một nhiều: Tình hình tham nhũng được chính các nhà lãnh đạo Việt Nam thừa nhận là rất nặng nề, người dân không được bảo vệ bởi luật pháp và nhân viên an ninh, nạn buôn người và ma túy phát triển mạnh…


Năm 2009, quỹ Hòa Bình thế giới Carnegie xếp Việt Nam nằm ở ranh giới để bước vào nhóm các quốc gia thất bại. Bốn năm đã trôi qua, các chỉ dấu cho một quốc gia thất bại dường như lại nặng nề hơn!

14:01 17 tháng 12, 2013 Reply

Dù cho hôm nay, trung quốc đang nổi lên trên trường thế giới như là một hiện tượng, thì những nhà lãnh đạo gần nhất dù có mang lại những thành tựu vượt bậc nhưng họ mãi không quên Chủ tịch Mao như để nhớ về những năm tháng đã qua, nhớ về người đã cho họ cuộc sống hòa bình và ấm no hôm nay. Chính những công lao to lớn đó của chủ tịch Mao là bản lề, là nền móng cho những thành công ngày hôm nay của trung quốc.

14:32 17 tháng 12, 2013 Reply

Việc làm trên của trung quốc không thể tránh khỏi những điều tiếng về một chính đảng lãnh đạo đang "đánh trống bỏ dùi", bênh hình thức đang lan rộng và chế ngự mọi chủ trương, đường hướng lãnh đạo hiện nay của Đảng Cộng sản TQ. Đo cũng chính là bài học mà chúng ta cần rút kinh nghiệm, và không để xảy ra việc tương tự.

15:11 17 tháng 12, 2013 Reply

Lý luận và thực tiễn , đó là hai phạm gắn liền với nhau trong mọi sự vật, hiện tượng của đời sống. Nó gắn kết chặt chẽ với nhau, là tiền đề cho sự phát triển của cái còn lại. Nhưng để cho nó có hiệu quả thì lại là một vấn đề không phải dễ, chính vì vậy, việc gắn kết lý luận với thực tiễn một cách linh hoạt luôn là một điều đáng chú trọng.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!