12/12/2013

"ĐỒNG ĐỘI ƠI, CỨU VỚI"

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 12/12/2013 | 12.12.13

(Dân trí) - Chúng tôi nâng máy ảnh lên lại hạ máy xuống không sao chụp được vì nước mắt cứ trào ra ướt đẫm trước nỗi bất hạnh quá sức tưởng tượng của một gia đình.

                                             3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...

Ba con người điên dại, lê lết trên nền nhà đất trống huơ trống hoác trong lúc chỗ dựa duy nhất của họ đang phải giành giật sự sống nơi bệnh viện. Tất cả toát lên một sự điêu tàn, thương tâm, cùng quẫn mà từ trước tới nay chúng tôi chưa hề gặp bao giờ.

Tột cùng bất hạnh

Tháng 1/1972, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng thanh niên Lê Văn Hoá (SN 1952) lên đường ra trận, tham gia đoàn quân Nam tiến đánh giặc. Sau những năm tháng ở chiến trận cùng với đồng đội và giải phóng miền Nam trong chiến thắng tưng bừng. Tháng 5/1976, anh xuất ngũ trở về quê hương kết duyên với chị Nguyễn Thị Tuyết (SN 1953) định cư tại xã Quỳnh Mỹ nay là khối 9 thị trấn Cầu Giát (huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An).

Cô con dâu đã ở riêng đôi khi cũng phải tranh thủ sang nhà cho bố ăn cháo. Nói cháo cho oai, chứ nước nhiều hơn gạo mỗi khi cho ông ăn.

Do những năm tháng chiến đấu trong các trận mạc, anh đã bị chất độc màu da cam ăn sâu vào cơ thể mà anh không hề hay biết. Cái ngày vợ chồng anh sinh các con thì mới hay biết mình đã bị nhiễm chất độc da cam nhưng không biết phải làm sao giờ. Cũng từ đó, 3 đứa con của vợ chồng anh đều dị tật. Đầu tiên phải kể đến cậu con trai Lê Văn Cường (SN 1980) đầu óc khá tỉnh táo nhưng 2 cánh vai sạ xuống, mỗi bên nổi lên hai cục xương tựa như người có… 4 vai.

Và anh quặt quẹo ốm đau triền miên tưởng chừng anh không thể lấy được vợ. Thế nhưng, Cường may mắn được một thiếu nữ nghèo thương yêu lấy làm chồng. Ngày họ cưới nhau hai bên nội ngoại, làng xóm ai cũng vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, quà cưới cũng như của hồi môn với vợ chồng trẻ Cường lúc đó chẳng có gì ngoài mấy yến gạo, cân muối. Sau ngày cưới, họ không có tiền mua đất nên phải dựng tạm ngôi nhà trong vườn bố mình để ở riêng bữa rau bữa cháo nuôi nhau cho qua ngày đoạn tháng.

Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.

Sau khi anh Cường ra đời được 2 năm, bà Tuyết tiếp tục sinh thêm đứa con thứ 2 và đặt tên là Việt (SN 1982). Ngày cất tiếng khóc chào đời Việt cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa và lớn nhanh như thổi. Từ năm lớp 1 đến gần cuối cấp 2, Việt luôn là đứa con ngoan hiền, chăm lo học giỏi. Thế nhưng đến năm 13 tuổi, Việt bỗng dưng trở chứng, tính tình khác thường… Đặc biệt, Việt cứ lắc lư như một người bị bệnh thần kinh và cuối cùng là toàn thân không sao cố định được.

Kể từ đó, con đường học hành của Việt chính thức dừng lại. Và quãng đời tăm tối gắn với Việt từ ngày đó. Hằng ngày, Việt chỉ nằm bẹp, lắc rung cả giường, muốn ngồi dậy phải có người khác khiêng. Những mong có đứa con lành lặn để sau này khi về già còn có đứa nuôi dưỡng, nâng đỡ nên năm 1984, chị Tuyết thêm một lần sinh hạ - lần thứ ba với đứa con gái chào đời chị đặt tên Lê Thị Hoa. Hoa ra đời rực rỡ như bông hoa đào chúm chím trước xuân ai cũng vui mừng. Niềm vui tràn ngập gia đình, anh chị nhìn con tràn trề hy vọng. Thế nhưng, tai họa lại ập đến, năm lớp 4, Hoa bỗng nhiên cứ đi như lao về phía trước rồi ngã ịch lúc nào không biết.

Người con gái duy nhất của ông Hóa chỉ biết nằm "cười" sảng. Chị bị từ khi đang học cấp 1 cho đến nay như cảnh ngộ của anh trai mình. 

Dần dần, Hoa cứ liêu xiêu như người đi trong mưa bão và cuối cùng là chân tay run bần bật không cầm được cái gì rồi dẫn đến mất trí nhớ, và hằng ngày Hoa chỉ biết la hét suốt ngày đêm. Hai đứa con mang bệnh nặng, có thứ gì đáng đồng tiền trong nhà anh chị bán hết để đưa 2 con đi bệnh viện hầu mong sẽ có một phép mầu nào đó sẽ chữa trị khỏi. Song, vợ chồng anh mang hai con đưa đi khắp các bệnh viện từ Bắc vào Nam, hay Miền Trung nhưng vô vọng, đành gạt nước mắt đưa về sớm khuya lặn lội làm lụng nuôi con.

Tưởng rằng nỗi thống khổ đã đến tột cùng, dè đâu năm 1990, ông Hoá, chỗ dựa vững chắc của cả gia đình đột nhiên phát bệnh: Chân run, tay khèo, cơ teo, miệng ngọng, mắt lồi, trí nhớ hoàn toàn bị xoá sạch. Hàng ngày, ông chống 2 tay xuống đất lết đi từng centimet, vừa lết ông vừa kêu lên thảm thiết “Đồng đội ơi…cứu với”.

                                    Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.

Từ đó, bà Tuyết một mình, vắt kiệt sức chống chọi phục vụ ngần ấy con người vừa bệnh tật vừa điên dại. Bà chạy vậy khắp nơi, nhờ sự cưu mang của anh em nội ngoại bà con chòm xóm bữa rau bữa cháo cầm hơi. Đã vậy, các thành viên trong gia đình cứ ốm đau triền miên nên phải thuốc thang liên tục quanh năm.

Họa vô đơn chí

Trong lúc nỗi bất hạnh của gia đình cựu chiến binh này khó có gia đình nào ở xứ Nghệ có thể “sánh kịp” thì tạo hoá lại khéo “trêu ngươi”. Thế là tai hoạ thêm một lần nữa đổ ập xuống như muốn nghiền nát, chặn hết con đường sống của họ. Trong một lần đi nhặt ve chai, bà Tuyết bị một chiếc xe tải tông phải. Bà được nhập vào bệnh viện đa khoa tỉnh Nghệ An, nằm tại “Phòng hồi sức tích cực đặc biệt” sau đó chuyển qua khoa thần kinh cột sống rồi xuống Khoa răng hàm mặt.

Người cựu chiến binh năm xưa từng ra vào chiến trường, lăn dưới mưa đạn của quân thù không đầu hàng số phận, nhưng giờ ông đang đầu hàng số phận mình ngay giữa thời bình...

Tại bệnh viện, bà Tuyết bị cắt cụt cánh tay phải, gãy xương đòn vai, chấn thương sọ não, gãy xương quai hàm trên dưới, vỡ xương xoan mặt, dập đốt sống 4, đa chấn thương toàn thân. Hiện nay, bà vẫn hôn mê sâu, nằm bất động, toàn thân quấn đầy băng trắng dù đã chạy chữa hết 60 triệu. Bà Tuyết là lao động chính trong gia đình, là chỗ dựa cho cả 4 con người giờ bà đã như sụp đổ, không còn khả năng lao động được nữa, giờ bà đang nằm chờ chết mà thôi… Như thế, đoạn kết của một gia đình có thể xem như đã chấm dứt.

Trong khi đó, có mặt tại gia đình bà Tuyết vào những ngày cuối tháng 11 này cơn mưa cứ rắc rắc như rắc muối, giữa cái lạnh tê tê của xứ Nghệ và lặng người chứng kiến sự điêu tàn không bút nào tả xiết. Căn nhà của những người “khốn khổ” này khi những bức tường vôi lở loác như một thân hình người bị ghẻ lỡ, mái ngói tiêu điều xác xơ như có cơn gió giật cấp 12 vừa vụt qua, cũng vì thế nhưng trong căn nhà không có chỗ nào không dột khi trời mưa xuống. Nước mưa, cộng với bột mọt (những con mọt đục xà nhà - PV) từ rui hoành rơi xuống đầu 3 con người gầy gò, rách rưới, hôi hám, vô thức, run cầm cập.

              Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.

Dường như cảm nhận được nỗi đau, ông Hoá không còn kêu la ngồi thẩn thờ, đôi mắt vô hồn. Cô con gái út không còn lê la ngoài chợ được nữa mà thay vào đó là hú hét mà ngồi lỳ một chỗ tay chân run bần bật lên, còn Việt thì vẫn cứ run lắc liên tục không ngừng. Từ đầu đến cuối nhà, không thấy bất cứ một vật dụng gì để có thể nhận ra đây là chỗ ở của “con người”.

Cậu con trai đầu dù ốm yếu vẫn phải vào bệnh viện trực mẹ. Toàn bộ gánh nặng gia đình nhờ vào cô con dâu đã ở riêng cũng nghèo khổ, nhàu nát, tả tơi chẳng khác gì mẹ chồng do gánh nặng nhà chồng và nhà mình với hai con thơ dại. Khi thấy chúng tôi đặt gói quà vào bên cạnh, ông Hoá bổng như cảm nhận được, hai giọt nước mắt vón thành cục trào ra, lăn xuống, đọng lại trong hốc mắt sâu hoằn.

Ông cứ ú ớ, khó nhọc vừa rên hừ hừ rồi nói những câu rất khó nhọc: “Đồng đội ơi…cứu…cứu với! Ai ơi…cứu…cứu…”.


     Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...

Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:

1. Mã số 1254: Anh Lê Văn Cường, khối 9 thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An
ĐT: 01658.903.334 - anh Nam em bà Tuyết.
2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học & Dân trí - Báo điện tử Dân trí.
Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)
Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490

Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:
* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 045 100 194 4487
Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.
* Tài khoản USD tại VietComBank:
Account Name:Bao Khuyen hoc & Dan tri
Account Number: 045 137 195 6482
Swift Code: BFTVVNVX
Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)
* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 10 201 0000 220 639
Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm
 Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100356359
Tại Ngân hàng TMCP Quân đội - Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội
* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)
Tên TK:Báo Khuyến học & Dân trí
Số TK: 0721100357002
Swift Code: MSCBVNVX
Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)

3. Văn phòng đại diện của báo:
VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122

VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725

VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885

VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269

Nguyễn Duy

9 nhận xét

11:54 13 tháng 12, 2013 Reply

Chúng tôi tôi dề nghị cho biết rõ danh tính ông Lê Văn Hoá (SN 1952) lên đường ra trận, tham gia đoàn quân Nam tiến đánh giặc lúc đó là đơn vị nào ? Hiện nay ông này sức khỏe ra sao ? Chỉ biết ba đứa con tật nguyền thật khổ. Với tư cách là CCB tôi đề nghị các đồng chí hội viên CCB việt nam hảy lên tiếng vì đồng đội?.

Nặc danh
13:34 13 tháng 12, 2013 Reply

Rat dang thuong,mong moi nguoi giup do.

18:43 13 tháng 12, 2013 Reply

Có những mảnh đời quá bất hạnh.Họ đã cống hiến chính tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc, thế nhưng họ nhận lại được những gì? Đó là chất độc màu da cam hủy hoại cuộc đời chính họ, và cả con cái họ. Đọc xong bài viết mà không cầm nổi nước mắt. Tự nhiên thấy căm hờn những kẻ tham nhũng, chỉ biết sống bằng đồng tiền mồ hôi và xương máu của người khác. Mong rằng xã hội sẽ chung tay giúp đỡ gia đình ông Lê Văn Hoá!

21:02 13 tháng 12, 2013 Reply

Thật đau đớn và xót xa cho hoàn cảnh của gia đình ông Lê Văn Hoá. Cuộc đời quá tàn nhẫn với gia đình ông, nhưng tôi tin rằng xã hội sẽi không bỏ rơi gia đình ông. Tôi tin mọi người sẽ sẵn sàng giang tay giúp đỡ gia đình, vì con người Việt Nam ta luôn nêu cao tinh thần lá lành đùm lá rách, thương người như thể thương thân mà. Mong gia đình ông sẽ có một cuộc sống mới tốt đẹp hơn.

Nặc danh
22:32 13 tháng 12, 2013 Reply

Một ý kiến rất hay. CCB Việt Nam hãy vì đồng đội.

12:15 14 tháng 12, 2013 Reply

Đau đớn quá, đọc mà nước mắt cứ trào ra, biết làm sao bây giờ, mình cũng không đủ giàu để làm từ thiện, các bác cách anh có cách gì giúp gia đình họ đi, sống như thế này thì còn gì là người đữa đâu

18:09 15 tháng 12, 2013 Reply

Tôi cũng có suy nghĩ như bạn. cứ nhìn cảnh các thương, bệnh binh đang sống lam lũ, cực khổ ở chỗ tôi là tôi thấy chạnh lòng. Họ đã cống hiến cuộc đời, thân thể họ cho Tổ quốc. Đổi lại giờ họ là những người thuộc diện đói nghèo. Bởi vì họ có còn gì đâu để làm giàu. Mong sao Nhà nước đối xử với họ tốt hơn để họ xứng đáng được hưởng những thành quả họ đã góp công sức. dẫu sao cũng chỉ 1 thế hệ thôi mà có nhiều nhặn gì đâu...

18:11 15 tháng 12, 2013 Reply

Mọi người ơi! Hayc hia sẻ bài viết này để nhiều người được biết đên hoàn cảnh này, để có thể ai đó sẽ giúp đỡ được họ, dù rất nhỏ những đó cũng là tình cảm của chúng ta.

Nặc danh
23:06 16 tháng 12, 2013 Reply

"Mong sao Nhà nước đối xử với họ tốt hơn để họ xứng đáng được hưởng những thành quả họ đã góp công sức. dẫu sao cũng chỉ 1 thế hệ thôi mà có nhiều nhặn gì đâu...!"

Mong Nhà nước thôi à ? tại sao không đòi hỏi, bắt buột nhà nước, đảng ta phải chăn sóc cho gia đình khốn khổ này ?

Mong nhưng rồi Nhà nước không làm thì sao đây ? mong tiếp à ?

Tại sao không nghỉ xem là Đảng ta dùng tiền nhận của nước ngoài, đi con đi du hí hải ngoại.

Cán bộ, Đảng viên tiền lương bao nhiêu, tại sao bỏ cả triệu đi đánh Golf. Sao không hỏi Cán bộ, Đảng viên thay vì đi đánh Golf. quyên góp giúp gia đình bác Hóa. ??
KHông dám hỏi à ? Cán bộ, đảng viên là đầy tớ của dân mà.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!