17/12/2013

"PHỤ NỮ NHÂN QUYỀN VIỆT NAM" - TỔ CHỨC DÁN NHÃN

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 17/12/2013 | 17.12.13

Mẹ Đốp

Vấn đề nhân quyền từ lâu là một địa hạt mà bất cứ ai mang trên mình chiếc áo dân chủ đều muốn mình có công trong đó. Và chắc có lẽ số phận của Nhân quyền từ lâu đã vô hình gắn chặt với một nửa của thế giới hiện nay: Phụ nữ. Với những sự thiệt thòi vốn có nên người phụ nữ được những nhà dân chủ quan tâm và chọn làm xuất phát điểm để cải tạo thế giới này công bình và nhân văn hơn. Đó cũng điều hợp với quy luật phát triển và cũng phần nào thể hiện sự ưu ái của một nửa thế giới bởi những đau khổ, đày ải vừa qua. Tuy thế, tôi vẫn băn khoăn khi những nhà dân chủ, những nhân vật bất đồng chính kiến lại chọn, thành lập và cho ra đời tổ chức "Phụ nữ nhân quyền Việt Nam" mà không phải là một tổ chức nào khác, đại diện cho một tầng lớp, giai tầng nào khác trong xã hội. Có chăng đây lại là một sự hợp lý, một sự ngẫu nhiên mang tính tất yếu? Phải chăng Phụ nữ từ những khổ đau trong quá khứ đã hiểu hơn về những giá trị của chính mình và đang đột phá trở thành một lực lượng tiên phong trong cải tạo và xây dựng xã hội? Hay đó cũng chỉ là trò hề của những tên cuội dân chủ, là trò mỵ dân của những kẻ bám víu vào những trò bịp để sống và đẩy lùi bước tiến của xã hội đương đại?

Những thành viên của Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam.
Đối với người Phụ nữ Á Đông nói chung, Phụ nữ Việt Nam luôn tồn tại trong bản thân mình những sức sống, nội lực tiềm tàng và đó cũng chính là mạch nguồn để làm nên sức mạnh, khí phách của người phụ nữ từ bao đời, làm nên dáng đứng người phụ nữ Việt Nam được ghi trong sử sách. Điều đó đang được cả xã hội hôm nay công nhận và họ cũng đang dần bù đắp những khổ hạnh, ngợi ca và để những người phụ nữ thể hiện mình trên tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội. Song đúng như những gì tôi đã nói phía trên, những gì đang diễn ra trong hiện tại không có gì là thuyết phục khi làm căn cứ để cho rằng sự ra đời của "Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam" bởi thực tế thời gian qua cho thấy: Những cá nhân khác (Mà phần lớn là Nam giới) đang có sự tích cực hơn trong những hoạt động đội lốt, nhân danh những giá trị "Dân chủ", "Tự do", "Nhân quyền" và trong những đám người ấy chỉ xuất hiện lèo tèo 3-4 người là nữ giới. Trong những sứ vụ ấy, những người phụ nữ chỉ xuất hiện trong những tấm hình được chụp rồi tung lên mạng, chứ thực chất họ chưa tham gia sâu vào những hoạt động từng dẫn những nhân vật chủ chốt rơi vào vòng lao lí. Họ chỉ đứng vào để những "Kẻ chuyên buôn bán chính trị" chỉ cho những "Nhà đầu tư chính trị" thấy được trong tổ chức thành phần của họ không chỉ có đại diện cho những giai tầng mà còn hội tụ được cả những thành phần khác nhau trong xã hội, trong đó điểm nhấn là có sự xuất hiện của những người phụ nữ cùng khổ trên đất nước Việt Nam. Chưa kể, đó cũng là cái cớ để như để chứng minh trình độ của những thành viên trong những tổ chức mà họ dán nhãn vừa qua với luận thuyết: Người phụ nữ Việt Nam khổ cực vậy mà giờ có sự giác ngộ như vậy thì cũng nên chăng có quyền tin tưởng vào năng lực, trình độ của những thành viên còn lại. Và ai cũng biết, sự tin tưởng luôn đi kèm với những khoản đầu tư khổng lồ, đầy ắp giá trị. 

Trở lại với câu chuyện về "Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam" ra đời trong bối cảnh Việt Nam vừa được bầu vào làm thành viên của Tổ chức Nhân quyền Liên Hợp Quốc - một thành tựu đáng trân trọng của Việt Nam trong lĩnh vực nhân quyền. Như một phản ánh mang tính phản xạ mang tính tất yếu, những kẻ nói trên thấy đây như một cơ hội thực sự trong hạ bệ những gì mà Việt Nam đã, đang và sẽ duy trì trong tương lai? Và chúng suy nghĩ một điều hết sức bình thường rằng: Thế giới sẽ nghĩ gì khi vừa vào làm thành viên Nhân quyền Liên Hợp Quốc mà lại xuất hiện một tổ chức Hội Phụ nữ nhân quyền Việt Nam? Phải chăng Việt Nam đang có những vấn đề bên trong mà thế giới chưa biết, chưa được công bố? Và biết đâu đây là một cáo buộc hoàn hảo để những nước cùng thành viên tổ chức Nhân quyền Liên Hợp Quốc gây sức ép, yêu cầu Việt Nam phải thực thi thực chất vấn đề Nhân quyền trong nước....Nhưng tất cả chúng đã lầm bởi thực lực của cái gọi là Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chỉ là cái vỏ bọc đơn thuần mà không hề có thực chất; hay nói cách khác đó cũng chỉ là cái tên không hơn không kém. Với những cái tên trong danh sách tạm thời của hội này vừa qua được công bố ồn ào cũng chỉ có vài cái tên hoạt động trong quốc nội, còn lại là những con người ở bên ngoài (Mà đã là bên ngoài thì biết gì về Việt Nam, hay chăng họ được những kẻ bên trong kể lại). Chính vậy, tính khách quan đã cơ hồ không được thể hiện trong những việc làm vừa qua. Chưa kể đến việc công bố những danh sách ấy lại là trò bịp của những kẻ có những ngón lừa siêu hạng. Ấy vậy mà nó cứ làm cho những kẻ bên ngoài tin sái cổ.

Nên chăng có thể gọi đây là những sự lừa bịp kém khôn ngoan!

2 nhận xét

16:35 17 tháng 12, 2013 Reply

http://danlamthan2012.blogspot.com/2013/11/thay-gi-qua-tuyen-cao-thanh-lap-phu-nu.html

Nặc danh
19:09 18 tháng 12, 2013 Reply

Phụ nữ ở Việt Nam bị cấm làm 77 ngành nghề

Báo Tuổi Trẻ trích dẫn danh sách liệt kê 77 công việc mà phụ nữ ở Việt Nam không được làm, theo điều 160 của luật Lao động vì cho đó là việc nặng nhọc. Lâu nay, những nghề này được coi là “gánh nặng chỉ dành cho nam giới,” chẳng hạn như nghề nấu chảy, rót kim loại nóng chảy ở các lò nấu kim loại; cán kim loại; hàn thùng; khoan, nổ mìn; bảo quản, lắp, dựng, sửa chữa cột antenne; đào giếng; lái xe cơ giới hạn nặng như máy xúc, máy ủi; đi biển; khai thác tổ yến; lái xe lửa; vận hành tàu hút bùn; khuân vác trên 50kg trở lên; vận hành máy hồ, máy nhuộm; lái máy kéo nông nghiệp công suất 50 mã lực trở lên; mổ tử thi, liệm, mai táng người chết, bốc cốt...

Danh sách này còn liệt kê trên 30 ngành nghề tuy nhẹ nhưng độc hại, cấm phụ nữ có thai hoặc đang nuôi con dưới 12 tháng tuổi hành nghề. Những ngành nghề này bao gồm việc có thể tiếp xúc với nguồn phóng xạ, trong môi trường ô nhiễm, tiếp xúc với hóa chất độc, v.v...

Thông tư nói trên có hiệu lực thi hành kể từ ngày 15 tháng 12, 2013, đã làm bùng nổ dư luận phản đối. Một số phụ nữ đang làm vài ngành nghề bị cấm nói đây là thông tư gây bất lợi cho nữ giới. Phó chủ tịch Liên Ðoàn Lao Ðộng Sài Gòn - Nguyễn Thị Bích Thủy cho rằng “không thể một sớm một chiều cấm đoán ngay lập tức”, theo nội dung thông tư nói trên. Bà Bích Thủy còn tiên đoán rằng, thông tư có thể sẽ vấp phải sự chống đối của người lao động lẫn người sử dụng lao động, dẫn đến tình trạng vô hiệu hóa một văn bản của nhà nước.

Còn theo ông Nguyễn Văn Hậu, phó chủ tịch Hội Luật Gia Sài Gòn, dân số phụ nữ trong độ tuổi lao động ở Việt Nam hiện nay khoảng 23 triệu người, chiếm gần 70% dân số. Vì vậy, theo Luật Sư Hậu, việc thu hẹp ngành nghề hoạt động dành cho nữ sẽ gây khó khăn cho họ - một lực lượng cần được trợ giúp nhiều hơn, thay vì cấm đoán. Ông Hậu còn khẳng định rằng, nếu vẫn ép cả một xã hội phải khư khư áp dụng thông tư này thì hẳn sẽ dẫn đến tình trạng “luật có, nhưng không được tuân thủ” trong thực tế.

Vẫn theo báo Tuổi Trẻ, đã có luật được ban hành hồi năm 1986 tức gần 30 năm trước đây, cấm phụ nữ làm việc 16 ngành nghề. Tuy nhiên, luật này không khả thi, bị trôi vào quên lãng. Vì vậy, trong thực tế, người ta vẫn thấy phụ nữ làm những việc bị cấm, như cạy đá trên núi; tẩm da, muối da; chế biến lông vũ; nạo vét cống ngầm; khuân vác nặng...

Tuổi Trẻ dẫn tâm sự của bà Ðoàn Thị Thẩm, cán bộ trung tâm giám định pháp y tỉnh Cao Bằng cho biết, bà đã thật sự gắn bó với việc mổ tử thi hàng chục năm qua. Bà Thẩm không nhớ đã mổ bao nhiêu tử thi, và chưa bao giờ thấy rằng đó là công việc quá sức đối với phụ nữ. Một thiếu nữ 18 tuổi, tên Hoàng Thị Vân, quê quán ở Nghệ An đang làm nghề kéo cá tại chợ Bình Ðiền tỏ ra thất vọng khi được tin sẽ phải ngừng việc tại đây.

Vân nói: “Tôi làm mỗi ngày từ 1 giờ sáng đến 6 giờ sáng, kéo khoảng 80kg mỗi chuyến, kiếm được 200,000 đồng, tương đương 10 đôla mỗi ngày là rất bình thường.” Theo cô, nếu bị sa thải, cô sẽ phải về quê làm ruộng, không còn giúp gì được bố mẹ và bốn đứa em thơ.

Một bà chủ vựa ở khu nhà lồng chợ cá Bình Ðiền, Long An cũng cho biết, đang thuê gần 30 nữ nhân viên làm những việc bị cấm. Bà này nói rằng sẽ hết sức bất công nếu buộc phụ nữ phải nghỉ việc để nhường lại cho đàn ông, vốn không làm giỏi và thạo việc bằng họ. (P.L.)

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!