08/12/2013

VIỆC LÀM CỦA NHỮNG KẺ HÈN

Tác giả: Bien Che viết lúc 08/12/2013 | 8.12.13

Mẹ Đốp
Chuyện những đảng viên lũ lượt cùng nhau tuyên bố xin ra khỏi Đảng không chỉ là nỗi đau của Đảng, nỗi đau về sự chia ly mà đó còn là một hiện trạng đáng báo động về những đảng viên không dám sống hết mình tận trung với Đảng. Và kỳ thực chỉ mới nghe thoáng qua thôi, chắc chắn có người sẽ cho đó là một vấn đề rất lớn và không chừng còn động đến vấn đề đường lối, chủ trương của Đảng hiện nay; có người còn không ngần ngại khi đặt ra những câu hỏi kiểu: Vì sao những đảng viên như ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng và Nguyễn Đắc Diên lại xin ra khỏi Đảng...nhưng nghĩ lại thì đó là những câu chuyện hết sức bình thường. 

Chính đảng nào cũng là tổ chức tập hợp những người có cùng chính kiến, lí tưởng và cách thức thực hiện những lí tưởng đó. Những con người mà tôi vừa gọi tên, điểm danh nói trên cũng một thời là những nhân tố tích cực, những quần chúng ưu tú được Đảng rèn luyện và kết nạp vào với mong muốn họ sẽ cống hiến cho Đảng, xây dựng Đảng theo những đường hướng, lí tưởng được cả xã hội công nhận. Và tất nhiên đều được diễn ra với tinh thần tự nguyện, Đảng chỉ phát hiện, giới thiệu và bồi dưỡng họ ngày càng tích cực và thực sự có những phẩm chất, tài năng mà Đảng, nhân dân cần. Họ kết nạp, cống hiến và sống với Đảng đến hôm nay là sự lựa chọn của chính họ, Đảng khôn hề bắt ép cũng như có một động thái nào trái với tinh thần tự nguyện ấy. Và tất nhiên, họ tự nguyện kết nạp vào thì việc họ tự nguyện xin ra là câu chuyện hợp logic, không nên câu nệ hình thức để gọi đó là những vấn nạn mà Đảng cần cảnh giác và cần xem xét lại chính mình. Họ từng vào Đảng và có cống hiến cho Đảng trên từng phương diện công tác - đó là điều đáng quý ở những Đảng viên biết sống vì Đảng, biết hành động vì Đảng, Đảng cần có những con người như vậy....
Ông Lê Hiếu Đằng - Đảng viên đầu tiên tuyên bố từ bỏ Đảng
Những cá nhân khi đã đứng vào Đảng thì cơ hồ họ không chỉ là con người của một chính Đảng nữa, dựa vào tiêu chí, mục tiêu hành động của từng chính Đảng thì họ thực sự là người của một bộ phận quần chúng nhân dân. Cho nên, theo thời gian người Đảng viên sẽ có cho mình những cách hiểu, cách hành động không chỉ là thực hiện trọn vẹn tư cách của Người Đảng viên mà họ còn thực hiện bổn phận của mình trước nhân dân. Nghĩa là họ luôn biết lấy những điều nhân dân cần, nhân dân thiếu làm mục tiêu lẽ sống và hành động của mình, họ sẵn sàng bỏ qua, đạp đổ những giá trị lợi ích tầm thường, vụ lợi...Những cá nhân Đảng viên như ông Đằng, ông Dũng và ông Diên vừa qua luôn biết tự cho mình là những người sống hết mình vì Đảng, vì dân thì liệu họ đã làm những điều đó được bao nhiêu phần trăm. Nhân dân đâu chỉ kỳ vọng ở họ những sự đấu tranh để đưa những cái xấu, cái không hay được hiện nguyên ra ánh sáng, nhân dân còn cần họ biết hành động để khắc phục hoàn cảnh và vươn tới những giá trị tốt đẹp và bền vững hơn. 

Chính vì vậy, với những lời tuyên bố, thông báo xin từ bỏ Đảng vừa qua họ mới chỉ lo cho chính mình mà chưa làm hết bổn phận mình trước nhân dân. Họ cứ đăng đàn rêu rao, này là Đảng có những cố tật mang tính bản chất, có những tiêu cực này, tiêu cực nọ nhưng họ đã làm gì trước những vấn nạn trên (nếu có). Hay đó cũng chỉ là những lời nói khoa môi, múa mép của những kẻ học thức đầy mình, những kẻ chỉ giỏi võ miệng?

Trong câu chuyện này, tôi không có ý trách, lên án những việc từ bỏ khỏi Đảng của những con người nêu trên vì phần nào phản ánh sự bất lực, sự bế tắc trong đường hướng hành động của họ trước những hiện thực mà trong một chừng mực nhất định họ nhận thức được. Đồng thời như tôi đã nhấn mạnh, việc kết nạp, xin ra đều đươc thực hiện với tinh thần tự nguyện bởi Đảng không bắt ép người vào, kẻ ra. Và sẽ là vẹn toàn nếu những sự ra đi diễn ra trong im lặng, trong âm thầm thì chắc chắn hình ảnh của hai bên đã được bảo toàn, không có những sứt mẻ đáng tiếc. Đằng này họ lại cho rằng, việc xin ra khỏi Đảng của mình là một việc làm động trời của những kẻ thức thời, biết tiên phong trong hành động. Họ kêu la là vì Đảng không phù hợp cho họ đứng trong cũng như nếu sự có mặt của họ trong hàng ngũ đó thì sẽ tổn hại danh tiếng hình ảnh của chính họ. Nói cách khác, họ đang cố gắng giữ gìn cốt cách trong sạch của họ trong mọi hoàn cảnh. Nhưng họ có biết đâu, từ lâu những kẻ như họ đã được những tổ chức Đảng xem là đối tượng đấu tranh, lên án. Họ sống trong Đảng nhưng chính họ lại trở thành những kẻ vô kỷ luật Đảng, hành động trái lại với lý tưởng của Đảng. Chắc hẳn nếu ngồi để kể ra những chuyện mà những cá nhân như ông Lê Hiếu Đằng, Phạm Chí Dũng làm vừa qua, dù là trên lĩnh vực viết lách thôi chúng ta cũng khó mà tin nổi. Họ sẵn sàng chưởi rủa Đảng trong bất chấp lí lẽ, không cần hiểu thực tế diễn ra như thế nào, họ chỉ cần biết sau những lời chưởi "hay", sâu cay thì cái mà họ nhận được là những lời tán dương của bên ngoài (điều này từ lâu lắm rồi họ không còn được nhận). 

Có người hỏi rằng: Những sai lầm, tội lỗi của ông Đằng, ông Dũng tổ chức Đảng nơi họ sinh hoạt có biết không? Đã có hình thức để xử lý, đánh giá chưa? Xin thưa rằng, việc phê bình, đánh giá đã được tiến hành nhiều lần nhưng với tinh thần khoan hồng, tha thứ cho những lỗi lầm đã qua nên hình thức kỷ luật phần lớn được diễn ra với giáo dục lại tư tưởng chính trị (vì họ là những con người có học). Tổ chức Đảng nơi họ công tác cũng mong họ dần có những chuyển biến để quay trở lại cương vị công tác cũ và có những đóng góp như thuở còn mặn nồng với Đảng. Song sai lầm cứ nối sai lầm, họ dần đánh mất mình trước những nỗ lực của tổ chức Đảng. Với những sự dự báo trước, họ hiểu rằng, sớm muộn gì thì cũng bị tổ chức sờ gáy, việc khai trừ Đảng chỉ là chuyện sớm - muộn nên họ đã có quyết định nhanh tay hơn, đi trước một bước: Tuyên bố ra khỏi Đảng. Chính vì vậy, chúng ta cũng không nên đặt ra câu chuyện quá lớn về việc những Đảng viên vừa qua xin ra khỏi Đảng bởi nếu không chủ động thì trước sau gì họ cũng chịu những chế tài xử lý tương tự. Có chăng đó chỉ là liệu pháp cứu rỗi danh dự cuối cùng.

28 nhận xét

16:38 8 tháng 12, 2013 Reply

Việc này cũng tương tự khi những tế bào của cơ thể mình tự bong ra khỏi mình vì bị thải loại vậy thôi, có chăng là có nên cho bọn này mấy viên đạn cho tội chiêu hồi.

21:52 8 tháng 12, 2013 Reply

Thật sự là đáng buồn, những chuyện như thế này không biết có xảy ra trong tương lai nữa hay không đây. Có lẽ là sẽ có một số ít người sâu mọt như thế này mà thôi, một số ít người đã mất đi bản lĩnh vững vàng, mất đi bản lĩnh trung kiên của bản thân, nên đã làm những việc sai trái như thế này mà thôi. Việc ông Đằng không ra khỏi Đảng thì sớm muộn gì Đảng cũng khai trừ ông ấy, khai trừ một con sâu mọt ra khỏi Đảng mà thôi. Vì vậy mà ông Đằng đã chơi trò là ra tay trước, Đảng thiếu đi một kẻ như ông Đằng thì chỉ thêm vững mạnh hơn mà thôi. Vì vậy đừng đặt nặng vấn đề này quá như tác giả nói.

Nặc danh
22:20 8 tháng 12, 2013 Reply

Khi một Đảng được lập ra chỉ để hại dân, hại nước thì có nên từ bỏ không ?
Lãnh đạo duy nhất và độc tài thống trị có khác gì nhau ?
Những ai yêu nước thì không thể yêu Đảng được. Có ai lại đi yêu kẻ hại dân mình ?

22:27 8 tháng 12, 2013 Reply

Hãy nhìn lại thì sẽ thấy rằng các vị này thăng tiến, có tiền, địa vị và có này có nọ rồi, đến lúc nghỉ hưu thì lên tiếng cho rằng thiếu dân chủ, nhân quyền này nọ. Các vị phải nhìn vào thực tế lịch sử và nhìn vào nhiều thứ khác nữa chứ, các vị chỉ mỗi nhìn vào lợi ích của các vị thì làm sao có thể thấy công bằng được. Ông Đằng ăn nói lung tung phèng thôi, trước đây thấy bảo còn chơi trò tham ô của trẻ em tàn tật thì phải mà bây giờ lại làm như thật, đúng là không thể hiểu nổi lại giở thói đạo đức giả.

Nặc danh
22:44 8 tháng 12, 2013 Reply

Bác có dạy chúng ta rằng:

1. Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào !!

Có nghĩa là Bác không hề bảo chúng ta phải yêu đảng cà.

Tổ quốc không phải Đảng !
Nước Việt Nam cũng không phải của riêng Đảng !
Dân Việt Nam cũng phải là nô lệ của Đảng !

Vậy thì tại sao Dân Việt Nam không có quyền tự lựa chọn nhân tài giúp nước ?

Vì sao Đảng lại có thể tự cho mình quyền lãnh đạo duy nhất ?

Nếu Đảng tiếp tục lãnh đạo tồi tệ thì dân ta cứ phải tiếp tục chấp nhận chăn ?

Nặc danh
03:52 9 tháng 12, 2013 Reply

Chuyen nay co gi ma am i-Nguyen tri Duc o Hn da bo Dang tu nam ngoai-mot khi ho thay Dang khong con la than tuong nhu ho mong uoc thi ho ra di ---chuyen binh thuong.Cai dang mung vi day la nhung nguoi tien phong de cho DCSVN phai soi minh vao guong.

09:54 9 tháng 12, 2013 Reply

Tổ quốc không phải Đảng, nhưng Đảng hoạt động vì tổ quốc. Đảng không độc quyền mà chính nhân dân mới nắm quyền lãnh đạo đất nước. Tất cả Đảng viên đều được rèn luyện từ trong chính nhân dân. Đảng là đầy tớ trung thành của nhân dân, là lực lượng tiên phong của giai cấp công nhân và nhân dân lao động. Và Đảng đnag lãnh đạo nhân dân rất sáng suốt trên con đường tiến lên XHCN chứ không phải là lãnh đạo tồi tệ. Đề nghị bạn Nặc Danh phát ngôn cho cẩn thận!

10:33 9 tháng 12, 2013 Reply

Nếu một Đảng viên khi đã hết lí tưởng phấn đấu, khi đã không còn đồng tình với chủ trương, chính sách của Đảng nữa thì việc viết đơn xin ra khỏi Đảng là bình thường, chảng có gì đnags bàn. Nếu không tự xin ra thì sớm muộn gì Đảng cũng sẽ khai trừ mà thôi. Thế nhưng vấn đề đáng nói ở đây là việc ông Đằng không viết đơn xin ra khỏi Đảng mà lại làm luôn cái gọi là "Tuyên bố". Ông ta nghĩ bản thân mình là ai mà làm thế? Hay là chỉ muốn lăng C cho cái việc làm ngu ngốc của mình? Muốn tìm sự nổi tiếng ở cái tuôi 70?

11:21 9 tháng 12, 2013 Reply

Lại là chuyện ông Đằng. Việc ông Đằng xin ra khỏi Đảng, ta không cần phải bàn cãi nhiều, vì một người như ông Đằng không xứng đáng để tiếp tục đứng trong hàng ngũ của Đảng nữa, và nếu ông không xin ra thì Đảng cũng sẽ khai trừ ông. Nhưng khốn nỗi việc ông xin ra khỏi Đảng lại được làm một cách quá rùm beng, khoa trương với một bản Tuyên bố. Âu cũng chỉ là tại cái suy nghĩ thích chơi trội của người già, chứ người thường xin ra khỏi Đảng họ sẽ làm một cái đơn đầy đủ chứ không phải là một bản tuyên bố rồi up lên mạng như kiểu ông Đằng. Phải chăng già rồi nên ông quên đi những việc làm rất đỗi đơn giản ấy?

Nặc danh
18:45 9 tháng 12, 2013 Reply

hiện nay, đảng CSVN là đảng duy nhất hoạt động giữ vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội. Các tổ chức chính trị khác ở trong hay ngoài nước đều bị coi là bất hợp pháp. Điều đó dễ gây ra tâm lý cho rằng đảng CSVN hiện nay không có đối thủ.

Sợ đa đảng

Trong điều kiện Việt Nam, một quốc gia theo đường lối độc tôn, độc quyền và toàn trị, đảng CSVN tự cho mình là chính đảng duy nhất được hoạt động hợp pháp và nắm giữ vai trò lãnh đạo nhà nước và xã hội.



Theo ông Vũ Đức Khanh thì việc GS. Nguyễn Đình Tấn phát biểu rằng ở Việt Nam hiện nay Đảng Cộng sản Việt Nam không có đối thủ quả không sai, nhưng nó chỉ đúng một phần thôi, vì làm sao mà có được một tổ chức, đảng phái chính trị nào khác hơn ngoài đảng CSVN. Nếu đảng CSVN không có đối thủ thì tại sao họ lại sợ đa đảng và tại sao nguyên Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết lại khẳng định "Bỏ điều 4 là tự sát!".

đảng CSVN thiếu tự tin hoặc thật sự trong thâm tâm họ biết rõ nếu đa đảng, họ sẽ phải đối diện với việc mất quyền lực!

Thiện đất nước chỉ có một tổ chức chính trị duy nhất đảng CSVN. Nhưng tình hình đang diễn biến rất nhanh.


Ông Hùng cho rằng đảng CSVN có nhiều ưu thế, đó là có gần 3 triệu đảng viên, cơ cấu từ trung ương đến địa phương, nắm giữ quyền lực điều hành quôc gia, sử dụng được công an và quân đội, điều động hầu hết các cơ quan truyền thông báo chí, và vì ở vị trí độc quyền lãnh đạo có nhiều cơ hội khai thác thương mại nên tài chánh của đảng CSVN cũng rất dồi dào.


chưa có một tổ chức hay đảng phái chính trị nào ở trong nước có khả vượt qua sự kiểm soát của đảng CSVN, để vận động người dân đứng về phía họ nhằm gây áp lực với đảng CSVN trong cải cách chính trị hướng tới dân chủ.

các tổ chức, đảng phái chính trị ở trong nước, hoặc ở hải ngoại và có các thành viên ở trong nước thì chủ yếu là hoạt động bí mật, rất ít các thành viên bán công khai. Đồng thời số lượng thành viên cũng ít, chưa bao quát được hết các thành phần trong xã hội.





có cả một guồng máy an ninh quân đội được cho là luôn trung thành với “Đảng”. Nhưng theo ông Duy, ông Nguyễn Đình Tấn chỉ nói đúng đảng Cộng sản không có đối thủ trong tư cách là một tổ chức. Tuy nhiên điều đó sẽ không đúng, đối thủ của đảng Cộng sản chính các lực lượng dân tộc.

Trao đổi với chúng tôi, ông Nguyễn Quang Duy nói “Muốn chứng minh điều này rất dễ chỉ cần đảng Cộng sản mở ra một cuộc trưng cầu dân ý hay bầu cử tự do với sự giám sát của Quốc Tế thì rõ ngay. Và nếu đảng Cộng sản còn tiếp tục xem các lực lượng dân tộc là “đối thủ” trong cuộc chiến “ai thắng ai” thì kẻ thảm bại sẽ chính là những người cộng sản cầm quyền.”

20:01 9 tháng 12, 2013 Reply

Thật không thể chấp nhận được con người của Lê Hiếu Đằng,những năm tháng làm cho nhà nước ăn lương và hưởng chế độ của nhà nước,ông đã được hưởng biết bao quyền lợi của Đảng và Nhà nước giao cho.Vậy mà sau khi về hưu ông lại xin ra khỏi đảng,đăng lên mạng những bài viết thể hiện sự bất mãn.Những gì mà ông ta nói thật là lời nói của những kẻ rận chủ.

20:09 9 tháng 12, 2013 Reply

Sao người ta già rồi mà vẫn còn có những tư tưởng hận thù chống đối nhà nước là sao nhỉ.Chắc có lẽ họ bị kích động bởi một yếu tố nào đó.Phải chăng là những đồng tiền bẩn thỉu đã làm xa hóa đạo đức của một con người như vậy.Lê Hiếu Đằng,một người từng làm việc cho Đảng cộng sản VIệt Nam.Sau khi về hưu ông xin ra khỏi đảng và có những phát ngôn hết sức bừa bãi,mang tính chất phản động cao.

20:09 9 tháng 12, 2013 Reply

việc một số đảng viên ký cựu liên tục xin ra khỏi đảng là một vấn đề đáng báo động cho Đảng Cộng sản ta về những đảng viên không dám sống hết mình tận trung với Đảng. Đó là một nỗi đau của Đảng nhưng cũng phải nhìn lại những con người ấy đã không còn xứng đáng đứng trong hàng ngũ tổ chức Đảng thì họ xin ra cũng là bình thường khi những lý tưởng, mục tiêu hoạt động của họ không còn theo tổ chức nữa. Đảng cũng nên cẩn trọng hơn trong việc đánh giá phẩm chất cá nhân cho những con muốn vào để Đảng trong sạch vững mạnh hơn

20:19 9 tháng 12, 2013 Reply

Việc làm của đám rận chủ lông mu mà,chỉ có ăn xong rồi nói những điều nhằng cuội.Những gì mà chúng nói ra chúng phải tự cảm thấy xấu hổ với bản thân,tự hèn hạ với tổ quốc.THật là nhục nhã khi tổ quốc có những người như vậy.Có lẽ chúng ta thà mất đi một số người còn hơn là để một số người sống mà không có ích,chỉ bới móc chửi bới xã hội.

20:33 9 tháng 12, 2013 Reply

Những việc làm của những kẻ rận chủ thật là hèn hạ và nhục nhã,chúng đã làm cho đất nước ta có những biến động bởi những phát ngôn điên cuồng của bọn chúng.Chúng được thuê chỉ ngồi ăn và sủa thì làm gì chúng không tìm mọi cách để sủa chúng ta chứ.Chúng tìm mọi cách chống đối đảng và nhà nước.Nói xấu về Đảng và Nhà nước.Không gì là chúng không nói xuyên tạc được.Chúng thật là những kẻ phản động đáng chết.

20:38 9 tháng 12, 2013 Reply

Đúng thật là những việc làm của những kẻ hèn hạ.Chúng chỉ ăn với chuyên đi chửi thuê thì làm gì mà không chửi hay chứ.Chúng sẵn sàng vứt bỏ đi tất cả danh dự và nhân phẩm của mình để đánh đổi những đồng tiền bẩn thỉu.Chúng thật là nhục nhã và hèn hạ.Đối với đất nước,chúng là những kẻ đáng bị khinh bỉ và chúng đáng bị sự chửi rủa của xã hội.

Nặc danh
21:30 9 tháng 12, 2013 Reply

Rất hay, rất chặt chẽ.

Nặc danh
21:38 9 tháng 12, 2013 Reply

Tôi là kẻ hèn nhác vì sợ chi bộ kiểm điểm nên lấy tên nặc danh vậy. Khi học chủ nghĩa Mac , tôi biết rằng có mâu thuẩn, có đấu tranh thì mới phát triển. Ở nước ta hiện nay nhiều Đảng viên họp chi bộ ai có dám nói gì đâu., thủ tiêu đấu tranh rồi làm sao tiến bộ. Ai đấu tranh? Ai bảo vệ người đấu tranh chống sếp tham nhũng, coi chừng mất việc, mất chức nho nhỏ, không leo lên ghế trên khi có thời cơ. Vậy thì im lặng là vàng!

07:07 10 tháng 12, 2013 Reply

Bọn phản động ở VN toàn loại ẩn mình, ngay Mõ Làng này có thấy đứa mô có tên đâu, toàn nặc danh, hehehe

18:54 10 tháng 12, 2013 Reply

Thật không thể chấp nhận được con người của Lê Hiếu Đằng,những năm tháng làm cho nhà nước ăn lương và hưởng chế độ của nhà nước,ông đã được hưởng biết bao quyền lợi của Đảng và Nhà nước giao cho.

Ghi chú:

Lê Hiếu Đằng ăn lương của Dân ! Không phải của chế độ.

Tiền lương thánh của cán bộ, đảng viên là do người dân đóng thuế mà có. Không phải trên trời rơ xuống.

Những kẻ kém kiến thức, vô học tưỡng là Đảng biết biến ra tiền nuôi Đảng viên, nên Đảng viên phải trung thành đội ơn Đảng.

NGƯỜI HÀ NỘI
23:57 10 tháng 12, 2013 Reply

Lê Hiếu Đằng là 1 trong những người còn lòng tự trọng hiếm hoi! Những kẻ còn lại vẫn đang tìm kiếm chút danh lợi nào đó thôi!

17:54 12 tháng 12, 2013 Reply

Nhân dân ta có thể không thể nhận ra được những thủ đoạn những hành động của Lê Hiếu Đằng nên có thể coi những hành động của y là những việc làm thể hiện lòng yêu nước muốn đóng góp cho đất nước cho nhân dân. Tuy nhiên thực tế thì nó không phải là như vậy bởi vì đằng sau những việc làm của y là những âm mưu những thủ đoạn để chống phá phá hoại Nhà nước ta. Y có thể vì những đồng tiền bẩn thỉu mà bất chấp tất cả mặc cho người khác sai khiến làm ra những hành động hại nước hại dân.

18:30 12 tháng 12, 2013 Reply

Muốn có một tổ chức chính trị, một đảng phái hoạt động tốt thì đâu dễ dàng. Ông Lê Hiếu Đằng muốn lập một đảng mới gọi là đảng xã hội nhưng chưa hề đưa ra được cương lĩnh đường lối, những người tham gia đảng xã hội chắc chỉ có ông ta. Có lẽ ông Lê Hiếu Đằng già nên lẩm cẩm rồi. Thích chút hư danh lúc sắp lìa đời ấy mà.

22:21 12 tháng 12, 2013 Reply

Tôi xin tham gia đảng xã hội của Lê Hiếu Đằng và biết rằng có nhiều người nữa. Dân ta đã không còn sợ Đảng như ngày trước nữa rồi.

Nặc danh
22:25 12 tháng 12, 2013 Reply

Người ta làm gì mà mày gọi là chống phá hoại Nhà nước hãy.

Đồ mất dạy ! nói xấu người Trung thực, đúng là kẻ bỉ ổi

Lê Hiếu Đằng làm VN mất bao nhiêu tiền ? Kinh tế VN bị thiệt hại bao nhiêu tỷ. Mày thử kể ra xem. Không kể được thì câm mồm đi.

Còn Đảng CS của mày đã phá hoại VN gấp hàng trăm lần. Tại sao mày không dám nói một lời.

Mày có biết nợ xấu của VN bây giờ cao bao nhiêu không ?

Nặc danh
12:15 13 tháng 12, 2013 Reply

May ong DLV noi nang sach vo,giao dieu va xa roi thuc te lam.Nghe thoi lam,k thuyet phuc duoc ai dau,ve duoi ga cho vo di.

10:39 14 tháng 12, 2013 Reply

Bất kỉ một tổ chức nào một xã hội nào cũng không thể chấp nhận được những con người có hành động hại nước hại dân vì nhu cầu mục đích lợi ích cá nhân mà có thể quên đi tập thể xã hội. Lê Hiếu Đằng đã có những hành động đó nếu ai không hiểu kĩ thì có thể cho rằng đó là những hành động tốt nhưng thực chất nó lại không phải như thế. Y chỉ vì mục đích lợi ích của cá nhân mà chấp nhận cho người khác sai khiến thực hiện những hành động chống phá phá hoại Nhà nước ta. Vậy nên những con người này cho dù ở đâu nếu mà làm những hành động như thế thì cũng đều bị đào thải mà thôi.

Nặc danh
23:10 16 tháng 12, 2013 Reply

Bị khùng rồi a. Mày tường là ĐCS thống trị vì dân à ? hay là mục đích lợi ích cá nhân ĐCS. Mày tưỡng là tiền cán bộ xây nhà to, đi xe đẹp là từ trên trời rơi xuống sao.

Bị XHCN tảy não, bệnh nặng. Tối ngày tụng kinh ĐCS.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!