04/01/2014

CHÂN DUNG KẺ ĂN VẠ TRẦN THỊ NGA

Tác giả: Unknown viết lúc 04/01/2014 | 4.1.14

Kính Chiếu Yêu

Hôm cuối năm 2013 vừa rồi Kính Chiếu Yêu làm cái tổng kết về những gương mặt hành nghề “ăn ạ” nhiều bạn đọc quan tâm. Có người chê rằng sơ lược quá, nói thế thì ai cũng nói được vì ai cũng nhìn thấy. Kính Chiếu Yêu thì phải soi cho rõ hơn mới phải, mới làm lũ yêu quới hết đường nhát ma. Có bạn đã gửi cho Kính Chiếu Yêu nhiều tư liệu có giá trị và đề nghị đăng lên.

Ý kiến của các vị cũng phải, nhưng xin thư thư cho chút vì rằng nếu chi tiết quá thì dài dòng lắm, sợ mất thời gian vàng ngọc của quý vị. Hôm nay, cuối tuần, rãnh rỗi iêm xin hầu quý vị một gương mặt có 2 tiêu chí làm iêm lăn tăn vì thấy họ chiếm ưu thế (nữ và thiên chúa giáo). Lần này, nếu lấy 2 tiêu chí ấy mà chọn thì em Hoàng Vy ăn đứt về độ “bựa” khi ăn vạ nhưng đã được viết nhiều rồi. Lần này, iêm xin chọn một em ít thông tin, cùng quê với Chí Phèo cho nó xứng tầm đệ tử nghề rạch mặt – Trần Thị Nga.

Nhắc đến người đàn bà này thì ai cũng liên tưởng ngay đến hình ảnh một người mẹ xốc nách 2 đứa con thơ đi đấu tranh khắp chốn Hà Nội, Nam Hà, Nghệ An, Sài Gòn, Vũng Tàu…Trận nào cũng nóng. Từ buổi “Dã ngoại nhân quyền” ở công viên Nghĩa Đô đến phiên tòa xử Hồ Đức Hòa ở Nghệ An, biểu tình “chống Trung Quốc” ở HN, cầu nguyện cho Lê Quốc Quân ở nhà thờ Thái Hà, gây rối ở phiên tòa phúc thẩm Uyên, Kha, về Thái Bình cổ vũ cho vụ xả súng của Đặng Ngọc Viết… kinh khủng.

Iêm không ngoa tí nào khi nói ẻm là con nhang, đệ tử của giáo phái “ăn vạ” từ cái chốn xuất thân đến máu cuồng tín. Quê ẻm ở huyện Lý Nhân, Hà Nam, nơi mà Nam Cao lấy nguyên mẫu để viết tác phẩm “Chí Phèo” (xin lỗi cụ Nam Cao và quê hương Lý Nhân vì iêm chỉ nói cái hành vi thôi). Ẻm sinh ra trong một gia đình tử tế, bố mẹ là người tử tế, không theo đạo. Nhưng ẻm lại là con chiên xịn. Cái zụ ẻm trở thành con chiên rất ly kì. Số là năm 2003 ẻm đi xuất khẩu lao động ở Đài Bắc. Mới qua được một thời gian thì ẻm bị tai nạn giao thông, hoàn cảnh rất bi đát. Trong tình cảnh đó thì ẻm được ân sủng thiên chúa cho ẻm gặp linh mục Nguyễn Văn Hùng có quốc tịch Đài Bắc cưu mang, giúp đỡ. Ban đầu, ẻm đâu biết rằng, cha Hùng là nhân vật cộm cán của đảng “Việt Tân” chi nhánh Đài Bắc, có nhiệm vụ tuyển người trong số người Việt lao động ở đây. Thủ đoạn phổ biến của các chả là nhằm vào những người gặp hoàn cảnh éo le như tai nạn lao động, cô dâu Việt bị nhà chồng hắt hủi, dùng chiêu bài trợ giúp pháp lý, ủng hộ tiền bạc để tạo ân sủng rồi kết nạp, huấn luyện, đưa về nước hoạt động. Linh mục Hùng đã làm lễ rửa tội cho Nga thành con chiên từ bển.

Điều này giải thích vì sao ẻm chẳng mắc mớ gì với chính quyền, lẽ ra còn phải cám ơn là đằng khác vì ẻm đã được tạo điều kiện để thoát khỏi nơi đồng chua nước mặn, đi lao động kiếm được tí tiền, khi về mua nhà, mở cửa hàng ngay tại thành phố Phủ Lý. Vậy mà ẻm lại rất tích cực tìm cách bôi nhọ, chống lại chính quyền. Sau lưng ẻm là tiền tài trợ của Việt Tân và thế lực cực đoan trong nhà thờ. Điều này là chính ẻm “tự thú” qua bài viết trên blog của mình, bằng chứng đây: (một lá thư ngụy trang kèm theo là 1.356 USD, cùng với 10.500.000đ do một người tên Q mang về)


           (Những cái ảnh này có giá trị như biên nhận để Việt Tân giải ngân cho cha Hùng) 

Nhiều người ngộ nhận rằng Nga lên Hà Nội, đi các tỉnh là bơ vơ, nhầm to. Đến đâu, các chủ chứa cực đoan ở các nhà thờ đều đứng ra lo cho Nga. Cái hôm mới đây, dịp Noel, đêm 24/12/ 2013 ẻm tung một clip lên mạng nói bị công an đánh và đổ mắm tôm (nguyên nhân xin nói sau). Hôm đó ẻm về nhà thờ Thái Hà tắm nước nóng, ăn cháo gà của chúa ban. Ai đó, trước đây tin rằng ẻm lên Hà Nội bị công an đuổi ra khỏi nhà trọ, mẹ con ngủ đường là ngớ ngẩn. Đó chỉ là trò vặt của ẻm khi ngã vạ.

Trở lại câu chuyện ẻm bị đổ mắm tôm, thậm chí còn bị đánh hôm noel vừa rồi là có thật. Nhưng nguyên nhân là do ẻm có hận thù với vợ của người tình có nhà ở Hoàn Kiếm, Hà Nội. Số là, trước đây ẻm cũng đã có một đời chồng tên là Q, có với nhau 2 đứa con nhưng Q là con nghiện, sau khi phá nát hết vốn liếng mà Nga đem từ Đài Bắc về, Q chết vì sốc ma túy. Trong cơn túng quẫn, ẻm gửi con về quê nhờ ông bà ngoại nuôi, lên Phủ Lý buôn bán. 

Chồng chết, mới 31 tuổi (Nga sinh năm 1977), cái tuổi phây phây ấy đã mồi chài được lão dê cụ tên là P, sinh năm 1954 ở Hoàn Kiếm, có gia thất hẳn hoi làm nhân tình. Hơn nhau đến 26 tuổi, như cha với con, ấy vậy nhưng lão đang khát con trai (lão có 2 con gái đã lớn). Tuy ở cái tuổi lục tuần mà lão dê cụ cũng làm ra được 2 đứa con trai, là hai cái đứa bé tí cách nhau 1 tuổi mà Nga thường cắp theo mỗi lần đi đấu tranh ấy. Từ ngày có con chung với Nga, lão P gom hết của cải dành dụm của người vợ cũ từ Hà Nội về Phủ Lý mở cửa hàng đồ gỗ để Nga bán. Vì chuyện này, bà vợ chính thức của lão P đã có đơn thưa kiện lên chính quyền và cả nhà thờ Thái Hà rồi. Hôm 24/12 Nga đã dại đột đến hoạt động tận Nhà Thờ Lớn (vườn nhà của bà vợ lão P) nên mới ăn đòn, he he. 

Người ta nói rằng, vụ đánh ghen này chỉ là bài mượn gió bẻ măng, vì lão P đã đến thời "hỏng súng", còn Nga thì như “cái điếu cày ủy ban” đến thì nổi loạn vậy!!. Tối hôm noel khi Nga chạy về nhà thờ Thái Hà vẫn còn người rượt theo đòi “làm cho ra nhẽ” nhưng cha xứ đã che chắn.

Đấy, chân dung của một nhà dân chủ. Nhà dân chủ ấy, mới đây còn tự sướng đứng ra lập “Hội những người dân oan” chi nhánh Hà Nam với 2 mống nữa rồi tự phong cho mình là chủ tịch đấy. Hô, hô.
(Rãnh rỗi tớ sẽ biên thêm vài gương mặt nữa để tường)

19 nhận xét

Phường Điện Biên
13:55 4 tháng 1, 2014 Reply

Tớ cũng vui chúc hội dân oan.
Năm mới nhiều thêm gái lăng loàn.
Không chồng mà chửa, đâu chuyện lạ.
Liêm chính đâu phải cứ có cha.
.......................Miễn không ma.

p
13:57 4 tháng 1, 2014 Reply

Thương hại: Đần ngu Lê thị hiền đức..
Bẩy hai nhân sỉ, tiên, sư.
Tuyên bố, kiến nghị, ngỏ thư dài dài.
Thế mà còn chẳng ăn ai.
Huống hồ thị Đức đã ngoài tám mươi.
Cái tuổi gần đất xa trời.
Ngủ, ăn còn khó, đòi chơi trống bòi.
Chính liêm, liêm chính to còi.
Không chồng mà có giống, nòi, tử tôn.
Phát ngôn, ăn nói lộng ngôn.
Văn hóa, chữ nghĩa khỉ, chồn còn thua.
Thế mà con tré vào hùa.
Tung hô chủ tịt hội lừa: Dân oan.
Xem ra danh sách oan đoàn.
Vào tù, ra tội, lăng loàn cả thôi.
Cái tâm, cái đức mất rồi.
Chỉ còn một lũ dở người, dở ma.
Lê thị thất đức nhà ta.
Đói ăn, khát nước mới ra thế này.
Kiếp trước ăn, ở bầy hầy.
Kiếp này trả nợ trời hay bắt đền.

14:50 4 tháng 1, 2014 Reply

đúng là rất cơ hội ,đi xuất khẩu lao động rồi bị tai nạn,trong hoàn cảnh khó khăn đấy các cha xứ giơ vòng tay đón tiếp cưu mang đem lại cho một cuộc sống mới,thì ai mà chả theo,lại thành con chiên ngoan đạo ngay,sau đó là nhồi nhét tư tưởng xấu vào đầu rồi gửi về việt nam thực hiện bổn phận của cha giao cho,thật là một con rối trong tay,không phải là giúp đỡ mà là sự lợi dụng thì đúng hơn

bạn đọc
17:12 4 tháng 1, 2014 Reply

mõ làng (kính chiếu yêu) viết bài quá ít ,thông tin ngèo ;người đọc chờ ngóng ,buồn quá..

21:25 4 tháng 1, 2014 Reply

tớ cứ tưỡng là Việt nam dưới sự lãnh đạo duy nhất của Đảng dân giàu nước mạnh lắm mà. Thế mà cũng có người đi xuất khẩu lao động à.

Tớ trước gì cứ tưỡng là chỉ có dân Hàn quốc, Nhật bản đi xuất khẩu lao động vì những nước này có đa đảng, dân chủ làm hỗn loạn. Dân nghèo khó, phải đi xuất khẩu lao động, làm nô lệ cho Việt nam ấy chứ.

22:46 4 tháng 1, 2014 Reply

Mình gần nhà bà này, có học hành gì nhiều đâu, bà này ngày trước cũng kiếm được chút tiền rồi xin đi xuất khẩu lao động, sao khi về cũng có đồng ra đồng vào, ngày trước thì chẳng màng đến chuyện đời, chuyện người gì cả, chỉ có ăn vs ngủ thôi, nhưng nay lại giờ chứng ra thế chứ, thế mới biết bị lũ ngoài kia mua chuộc rồi.

22:57 4 tháng 1, 2014 Reply

Học hành không đến nơi đến chốn, bây giờ làm như mình là người có học lắm, bày đặt đi ăn vạ, đi kiện tụng, trời ơi...thời thế đảo điên, chó cũng mặc như người đi lăn lê bò toài kiếm tiền, ra vẻ ta đây là người có tiền, có học thức. Loạn rồi.

19:31 5 tháng 1, 2014 Reply

Thật nưc cười với đám ăn vạ chispheof mang danh dân oan này, nhục lắm.

22:00 5 tháng 1, 2014 Reply

số bà này không được tốt. Nếu sinh làm con cán bộ đâu cần phải đi làm mấy chuyện này.
Con cán bộ cũng đâu có học hành gì nhiều đâu. Nhưng nhờ cha mẹ cho vào làm công chức nhà nước, ăn không hết. Đâu cần đi ăn vạ như vầy.

23:34 5 tháng 1, 2014 Reply

Bạn nói vậy là có ý gì vậy? Hãy thử nghĩ mà xem Việt Nam mới thoát khỏi chiến tranh mới mấy chục năm nay; vậy mà dưới sự lãnh đạo của Đảng ta, nền kinh tế phát triển vượt bậc, quan hệ quốc tế mở rộng, xã hội phát triển. Giau mạnh thì chưa khẳng định nhưng mà ổn định và vững mạnh thì có thể chắc chắn.

23:38 5 tháng 1, 2014 Reply

Son vang nói đúng. Hãy thử nghĩ mà xem. Xuất khẩu lao động có gì đáng phê phán và xấu hổ. Nước ta có dân số trẻ, nguồn lao động dồi dào, khi các nước kia dân số già, không đủ lao động. Họ thuê nhân công ta, trả thù lao cho nhân công, đem lợi ích cho cá nhân người được thuê, sau nữa mới là đất nước. điều đó có gi mà nói là nô lệ

16:28 6 tháng 1, 2014 Reply

Đúng là nghề rạch mặt có vẻ rất hot, xuất hiện từ thời chí phèo đến giờ vẫn chưa hết mốt mà lại có xu hướng ngày càng thịnh hành thì phải. Kể cũng hơi có lí khi chúng ta mới bắt đầu công cuộc xây dưng đất nước nếu tính từ năm 1975 thì mới có hơn 35 năm, người sinh vào cái thời chiến tranh vừa kết thúc ấy đất nước còn khó khăn nên nhiều người không được phổ cập giáo dục, mà không được gia đình và xã hội giáo dục đầy đủ thì cái sự họ thiếu hiểu biết thiếu văn hóa là điều đương nhiên. có lẽ Trần Thị Nga là người như thế, một người phụ nữ nếu được sự dạy dỗ cẩn thận thì không thế nào không biết xấu hổ là gì như thế

16:32 6 tháng 1, 2014 Reply

không hiểu Trần Thị Nga nghĩ gì mà đem cả đứa con nhỏ của mình đi ăn vạ như thế, cứ cho là có thể là bà ta bức xúc với chính quyền thật chứ không phải là do lũ chấy rận xúi giục đi nhưng đứa trẻ thì làm gì lên tội mà phải chịu cảnh vạ vật như thế. Trẻ em như búp trên cành và là tương lai của đất nước, chẳng nhẽ bà ta muốn cho đứa con mình sau này cũng sẽ học tập mẹ nó mà đi ăn vạ như thế sao? thật quá thiếu suy nghĩ

16:33 6 tháng 1, 2014 Reply

Sặc tiết đàn bà gì mà bá đạo vậy trời, đi ăn vạ khắp mọi miền đất nước, Từ Hà Nội đến Nam Hà, Nghệ An, Sài Gòn, Vũng Tàu... ghê quá. Nói thật chứ chắc bà này mê tiền quá rồi. Vụ nào nổi lên là cũng sống chết lao vào, mỗi vụ bọn đầu sỏ chúng nó trả cho bao nhiêu mà lăn lội hết mình như thế. Đồng tiền quả là có ma lực quá lớn, làm cho con người ta sói mòn về đạo đức, bán rẻ lương tâm và nhân cách, dạn dày với mọi chỉ trích của xã hội đến nõi không còn thấy xấu hổ là thế nào nữa. Có lẽ đây là hậu thế của chí phèo rồi

16:42 6 tháng 1, 2014 Reply

Có vẻ như hậu sinh khả úy là một cụm từ rất đúng dành cho Trần Thị Nga, bà ta có đầy đỉ một tố chất của một chí phèo thời hiện tại. Dường như ở bất cứ đâu có chuyện là bà ta nhảy vào chẳng cần xem xét đúng sai, cứ thế bà ta chửi bà ta lu loa ăn vạ như người phải bỏng. Có lẽ cái lốt theo đạo cũng chỉ là cái mụ ta khoác lên mình để hành nghề dễ dàng hơn mà thôi, với cái lốt ấy mụ có thể dễ dàng vu cho người nào ngăn cản mụ là ngăn cấm tôn giáo, vi phạm tự do nhân quyền của mụ. Những vấn đề muôn thuở mà lũ chấy rận trong nước thường xuyên dùng. Chiêu bài của mụ bất kì ai tinh ý đều có thể dẽ dàng nhận thấy. Ấy vậy mà khuôn mặt ấy vẫn trơ tráo nơi ủy ban chính quyền, không biết ngại trước bao nhiêu ánh nhìn vừa ái ngại vừa bất bình dành cho mụ.

Nặc danh
22:09 6 tháng 1, 2014 Reply

Chủ tịch nước phát quà, trưởng thôn thu lại
QUẢNG NAM 5-1 (NV) - Ông trời ở gần là ông trời to, không phải cái ông ngồi tắp tít đằng xa. Bởi vậy, quà ông chủ tịch nước gửi giúp nạn nhân bão lũ đã bị ông trưởng thôn thu lại, xài theo ý ông.
Theo tin tức một số báo, hồi giữa Tháng 12-2013, ông chủ tịch nước tới phát quà cho dân ở vùng lũ, bị thiệt hại nặng nhất ở tỉnh Quảng Nam, do bão và thủy điện xả lũ làm dân tan cửa nát nhà mùa màng mất trắng. Ông tặng 10 con bò và 100 phần quà gồm 900,000 đồng tiền mặt và hiện vật cho xã Đại Hưng, huyện Đại Lộc, Quảng Nam.

Ông Trương Tấn Sang không đi phát quà tận tay từng người mà chỉ phát tượng trưng rồi nhờ chính quyền địa phương phân phối. Nhưng sau khi ông chủ tịch nước đi khỏi, thì ai đã nhận phải “tự nguyện” nộp lại.

Theo tờ Pháp Luật Thành Phố, trong số 100 phần quà, thôn Đại Mỹ được chia cho 13 phần. Sau khi nhận quà về, “cán bộ thôn, tổ không họp dân bình xét để trao quà mà tự ý quyết định giữ lại toàn bộ số tiền mặt. Còn phần quà tặng bằng hiện vật gồm nước mắm, dầu ăn, sữa, bánh thì thôn đem bán cho dân với giá 95,000 đồng/phần”, theo báo PLTPHCM.

Nguồn tin này dẫn lời một phụ nữ tố cáo “Cán bộ thôn đã tự ý chia bảy suất tiền về cho bảy tổ để trả tiền điện thắp sáng dịp tết và chi tiêu cho “ngày hội đại đoàn kết”. Riêng sáu suất tiền còn lại thì giữ làm quỹ thôn và tổ chức cắm trại kỷ niệm 10 năm thành lập xã...”

Tờ báo thuật lời bà N. kể rằng “thôn An Điềm được xã phân bổ bốn suất quà và tiền của chủ tịch nước và thôn trao tặng một phần cho một cụ già đơn thân. Ba suất còn lại thì hai suất thôn chi vào việc cắm trại, một suất thì mang cho vay… lấy lãi! Riêng những người có tên trong danh sách khi đến xã nhận quà của chủ tịch nước thì thôn chỉ… trả công bằng quà!”

Một phụ nữ khác đã đến mua lại quà cho hay: “Tôi đến mua một phần quà bị thiếu phần bánh nên họ chỉ bán 80,000 đồng, còn các phần quà khác họ bán 95,000 đồng”.

Còn với những người vay số tiền trên, một phụ nữ này cho biết: “Thôn họp ban dân chính và quyết định cho tôi vay suất tiền 900,000 đồng của Chủ tịch nước. Theo cam kết, đến năm sau khi xã tổ chức ngày hội đại đoàn kết, tôi sẽ trả lãi 200,000 đồng!”

Trước việc làm này, tờ Pháp Luật Thành Phố nói người dân đã đến xã Đại Hưng gặp lãnh đạo nhờ can thiệp giải quyết nhưng 10 ngày trôi qua sự việc trên bị “chìm xuồng”. Ngoài các thôn Đại Mỹ, An Điềm nhiều thôn khác cũng rơi vào cảnh tương tự và chuyện xén tiền quà hỗ trợ không phải là lần đầu. Chứng tỏ các quan rất quen thuộc với những vụ xà xẻo hay tước đoạt những đồng tiền cứu trợ nhỏ bé.

Về chuyện xén tiền, quà của chủ tịch nước nêu trên, nguồn tin trên cho hay ông Văn Bá Lý, Bí thư thôn Đại Mỹ, thừa nhận và lý giải: “Quỹ hoạt động của thôn không được cấp đồng nào nên thôn thống nhất lấy số tiền trên làm quỹ, chi cho các hoạt động… Ngoài ra, lũ cũng qua rồi nên số tiền đó nên bỏ vào quỹ của thôn cũng hợp lý”.

Nhưng ông Phạm Đức Thịnh, chủ tịch xã Đại Hưng, lại nói rằng “việc tổ chức mít-tinh, kỷ niệm 10 năm thành lập xã đã có kinh phí của xã, không yêu cầu các thôn thực hiện. Ngoài ra, khi quà cứu trợ lũ lụt đến thì xã ưu tiên những hộ thiệt hại nặng trước, đến khi người dân nhận hết phần quà rồi thì cán bộ mới được nhận.”

Tham nhũng ăn ruỗng nước Việt Nam từ trên xuống dưới đã trở thành truyền thống. Mua những chiếc tàu bạc triệu đô la thì ăn những miếng lớn, phần quà nhỏ bé ở mảnh đất nghèo khổ thì bị tước đoạt theo phận nhỏ bé. Năm nào cũng có tin quà giúp dân nghèo ăn Tết, quà cứu trợ dân bị bão lũ bị xà xẻo.

Hồi tháng 9 năm 2013, phát biểu tại một phiên họp ở quốc hội, bà phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan kêu rằng “ăn của dân không từ một cái gì!”. Ăn từ tiền cứu trợ người nghèo, tiền ăn của trẻ con khuyết tật, tiền chích ngừa bệnh cho trẻ sơ sinh. (TN)

22:11 6 tháng 1, 2014 Reply

dân ta sống yên ổn, hạnh phúc lắm. Không cần tiền cứu trợ, nên tặng lại ông trưởng thôn.

các bạn không được tin những lời vu khốn, nói xấu đảng ta của bọn phản động.

ĐU RẮC ĐỦ
08:50 17 tháng 1, 2014 Reply

Đi xuất khẩu nhiều phải nói đến Philipin, một đất nước đã làm chó cho Mỹ cả trăm năm nay.

Nặc danh
08:54 17 tháng 1, 2014 Reply

Đúng rồi Hoa Mai nhỉ, chứ ngày xưa bọn trưởng phường thời VNCH còn giành ăn cả cứt lính Mỹ với dân nữa kia.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!