09/02/2014

GIẦU NGHÈO VÀ MỤC TIÊU TĂNG TRƯỞNG GDP

Tác giả: Unknown viết lúc 09/02/2014 | 9.2.14

Mõ Làng: Đọc bài "Giàu nghèo và mục tiêu tăng trưởng GDP" của Lại Trần Mai thấy thật hay. Mạng mẽo bây giờ ní nuận phức tạp quá, nhiều bài tôi chỉ đọc cái tile, xin giới thiệu với bạn đọc.

Đọc bài "Trả lời bạn đọc: Viện trợ nước ngoài - Thật và Ảo", bạn Hoang Pham có nhận xét và hỏi: "Bài viết chi tiết quá. Bác Mai cho em hỏi là các nước phát triển và có mức sống cao như Thụy Sĩ chẳng hạn thì tăng trưởng GDP có quan trọng nữa không. Thu nhập bình quân đã rất cao rồi, dân số ổn định thì chỉ cần duy trì là tốt rồi phải không ạ?".


Xin trả lời bạn như sau :
1. Người dân ở các nước giầu đều biết các nước khác còn nghèo lắm, nghèo đến mức không thể tưởng tượng được, do đó nếu cứ duy trì được mức sống hiện tại của họ, họ cũng hài lòng. Vì vậy ở đây sức ép phải tăng trưởng kinh tế nhanh không lớn như tại các nước nghèo. 

Mặt khác, là những nước đi tiên phong, nên người dân cũng không nghĩ ra được tới đây sẽ có nhu cầu gì. Phải có các nhà sản xuất nghĩ ra trước, làm ra rồi cung cấp trên thị trường thì người dân mới biết mà tiêu dùng. Ví dụ nghĩ ra internet thì sinh ra nhu cầu sử dụng internet. Khoảng chục năm nay các nhà sản xuất chưa nghĩ ra cái mới nên nhu cầu của dân tăng chậm lại, tạm thời vẫn loay hoay chơi với internet. 

Ngược lại, ở các nước nghèo, người dân nhìn sang các nước giầu, thấy vô số thứ ở đó người ta đang tiêu xài mà mình không có, nên có nhu cầu rất cao (hiệu ứng lan tỏa tiêu dùng), cần tăng trưởng kinh tế rất nhanh mới thỏa mãn; đó là còn chưa tính tới tốc độ tăng trưởng dân số cao. Do đó sức ép tăng trưởng GDP ở đây rất lớn.

2. Ở cả nước giầu lẫn nước nghèo, do nhu cầu của con người không có giới hạn (ví dụ đã có nhà thì muốn nhà đẹp hơn) nên để thỏa mãn ngày càng tốt hơn các nhu cầu đó thì nhất định vẫn phải có tăng trưởng GDP.

3. Tuy nhiên, cái gì cũng có giới hạn. Mải mê tăng trưởng GDP cao để thỏa mãn nhu cầu, con người đã khai thác gần như kiệt quệ mọi nguồn tài nguyên (đất, nước, khoáng sản…) của trái đất; hủy hoại hầu hết các loài sinh vật và thực vật, làm mất tính đa dạng rất cần thiết của trái đất. Tôi hay nói đùa sau này mọi loài vật sẽ biến mất, chỉ còn 4 loại được sống để làm thức ăn cho người là gà, lợn, bò và cá. Về cây cối, cũng sẽ chỉ giữ lại mấy loại ngũ cốc và rau con người quen ăn, còn lại sẽ chặt phá, tiêu diệt hết để lấy đất phục vụ con người và nuôi trồng mấy loại sinh vật, thực vật này.

Không những thế, mải mê tăng trưởng GDP cao đang tiềm ẩn nguy cơ làm biến đổi khí hậu toàn cầu, dẫn tới những tác nhân vật lý địa cầu có thể đưa con người tới chỗ diệt vong.

4. Vì vậy khoảng 30 chục năm nay, vấn đề cân bằng giữa tăng trưởng GDP với phát triển xã hội và bảo vệ, gìn giữ, tôn tạo, phát triển môi trường sống đã được đặt ra và ngày càng trở lên quan trọng. 

Ở các nước giầu, người ta càng nhận thức rõ điều đó. Do đó, vấn đề tăng trưởng GDP không còn là trọng tâm. Giờ đây cần có sự phát triển cân đối, hài hòa giữa 3 trụ cột : Kinh tế, xã hội và môi trường.

a) Về kinh tế, tiếp tục có một tốc độ tăng trưởng hợp lý 2-3% là đủ. Đây là mục tiêu quan trọng, nhưng không phải là quan trọng nhất.

b) Về xã hội, bên cạnh mục tiêu xây dựng một nền văn hóa lấy tiêu chuẩn văn minh làm thước đo, có một mục tiêu cấp bách và quan trọng nhất là tạo càng nhiều công ăn việc làm cho người lao động càng tốt. Càng cung cấp đủ việc làm cho người lao động sẽ càng làm cho xã hội bình đẳng hơn, càng làm giảm số người nhàn rỗi sinh đạo tặc, sinh ra rượu chè, phá hoại.

Ở các nước giầu, giai cấp tư bản luôn sẵn sàng nuôi những người thất nghiệp, người không muốn lao động… để họ không bất mãn, không ra đường biểu tình, không đập phá… và để yên cho giới chủ làm giầu bằng sức lao động của những người muốn làm việc và đang làm việc cho chúng.

Ngược lại, người dân dù được giai cấp tư bản nuôi, nhưng họ vẫn muốn làm việc để cống hiến cho xã hội, để làm gương cho các thế hệ con cháu noi theo và để có thu nhập cao hơn, mức sống cao hơn người hưởng trợ cấp xã hội. Họ cũng không muốn bị giai cấp tư bản xem như những con lợn, con cừu đần độn cần phải nuôi để chúng không phá quấy xã hội.

Mặc dù về đạo lý, một tốc độ tăng trưởng kinh tế 2-3% là đủ. Nhưng vì quá trình tăng trưởng rất bất công, phân chia thành quả tăng trưởng bất hợp lý, ưu tiên quá đáng cho mục tiêu làm giầu của giai cấp thống trị... nên tốc độ tăng trưởng đó không tạo ra đủ công ăn việc làm. Vì vậy giới chủ đòi chính phủ phải làm sao để tốc độ tăng trưởng kinh tế cao hơn nữa (ví dụ mở rộng chính sách tài chính tiền tệ, được phép khai thác thêm mỏ, chặt rừng...) trong khi giới công đoàn đòi chính phủ phải ưu tiên chính sách điều tiết thu nhập kiên quyết hơn để giảm mạnh chênh lệch giầu nghèo, tạo cơ chế để sử dụng lao động nhiều hơn thay cho ưu tiên kiếm lợi nhuận cho chủ tư bản như hiện nay (ví dụ hạn chế phát triển siêu thị, tăng số lượng cửa hàng nhỏ của các cá nhân, quy định thời gian được phép sản xuất, bán hàng mỗi ngày, giảm số giờ lao động trong tuần để sử dụng thêm lao động...).

c) Về môi trường, đa số đã nhận thấy tầm quan trọng của nó, nhưng vì những hậu quả khủng khiếp do tàn phá môi trường chưa lớn và chưa trực tiếp nên có thể nói cả thế giới vẫn rất chủ quan. Các nước giầu ồ ạt khai thác tài nguyên của nước nghèo để tiêu xài trong khi vẫn bảo vệ chặt nguồn tài nguyên trong nước, do đó nước nghèo có bị vắt kiệt tài nguyên thì trước mắt nước giầu cũng chưa bị ảnh hưởng lớn, tài nguyên của họ vẫn còn. Hơn nữa họ dự báo biến đổi khí hậu sẽ gây ảnh hưởng rất nặng nề tới các nước nghèo, còn họ thì chỉ bị ảnh hưởng ít nên họ vẫn nhơn nhơ, mặc kệ nước nghèo; dành sức lo bảo vệ môi trường sống của mình trước đã.

Hiện nay, thứ tự ưu tiên phát triển 3 trụ cột trên là :

- Nước giầu : Trọng tâm là ưu tiên phát triển xã hội, giải quyết việc làm, tiếp đến là bảo vệ môi trường sống trong nước ; cuối cùng mới tính đến tốc độ tăng trưởng GDP

- Nước nghèo : Ưu tiên phát triển kinh tế để mong được tiêu xài sung sướng như nước giầu ; tiếp đến là giữ ổn định xã hội ; thừa tiền, thừa lao động mới tính đến bảo vệ, phát triển môi trường.

Trong khi ai cũng hiểu về đạo lý, phải coi bảo vệ, phát triển môi trường, giữ yên lành trái đất của chúng ta phải là mục tiêu quan trọng nhất, tiếp đến là phát triển xã hội, và cuối cùng mới là của cải vật chất tiêu dùng, tức là kinh tế.

Trước đây chúng ta chỉ tính toán của cải quốc gia làm ra trong mỗi kỳ (quý, năm), gọi là GDP. GDP chỉ đo lường các thành tựu kinh tế, phản ánh tăng trưởng kinh tế.

Để tính đến các mặt xã hội, người ta đã đề nghị thay vì tính GDP, phải tính HDI (Human Development Index), phản ánh phát triển kinh tế xã hội. HDI là tổng hợp của ba chỉ tiêu lớn: GDP, tuổi thọ và trình độ học vấn.

Giờ đây, để tính đến nhân tố môi trường, tức là xem phát triển kinh tế, xã hội như vậy có kèm theo tàn phá môi trường không, có phát triển môi trường không (ví dụ trồng thêm rừng, cải tạo làm sạch các nguồn nước, tăng thêm độ đa dạng sinh học…)… người ta đề nghị phải tính GDP xanh và HDI xanh.

Quá trình chuyển từ GDP sang HDI đã diễn ra hơn 40 năm, nhưng đến nay kết quả thu được chưa là bao nhiêu. Vậy thì từ HDI sang HDI xanh (chỉ tiêu này chưa biết sẽ được đặt tên là gì, đo lường thế nào) sẽ còn xa lắm, có lẽ phải đến hết thế kỷ XXI này mới thành hiện thực...

Nguồn:http://toithichdoc.blogspot.com

6 nhận xét

Nặc danh
22:08 9 tháng 2, 2014 Reply

Ba ngày sau khi kết thúc UPR
Nam đã chuẩn bị rất kỹ bài vở để đọc trước Ủy ban Nhân quyền Liên hiệp quốc đặc biệt trong lần điều trần này Việt Nam đã là một thành viên của Ủy ban Nhân quyền sau khi vận động hết sức để được cái ghế đầy khó khăn ấy.

Rất nhiều nước dè dặt ủng hộ và chúc mừng Việt Nam điều mà họ cho là Việt Nam đã có các tiến bộ trong việc thực hiện nhân quyền như Trung Quốc, Cuba, Campuchia cùng vài nước Phi Châu và Nam Mỹ. Tuy nhiên hầu như các nước Âu Châu và Hoa kỳ đã có những đề nghị gay gắt buộc Việt Nam phải có những hành động cụ thể hơn nữa trước bản thuyết trình, đặc biệt là phải thả các tù nhân lương tâm như Trần Huỳnh Duy Thức, Điếu cày Nguyễn Văn Hải, Luật sư Lê Quốc Quân và Cù Huy Hà Vũ những tù nhân mà cả thế giới biết là họ bị bắt, bị kết án chỉ vì bất đồng chính kiến và thực hiện việc phát biểu công khai các suy nghĩ của họ.

Ba ngày sau khi UPR diễn ra, một vài sự kiện có thể được xem là thước đo những báo cáo đầy phấn khởi của Việt Nam. Việc thứ nhất thuộc lĩnh vực tự do tôn giáo và chăm sóc người có nhu cầu chữa bệnh thuộc sắc dân thiểu số. Trước UPR người đại diện cho sắc tộc thiểu số đã phát biểu:

-Hệ thống bệnh viện tỉnh huyện và trạm y tế xã đã được quan tâm dầu tư. Hơn 99% xã có trạm y tế, người dân tộc thiểu số được tiếp cận các dịch vụ chăm sóc sức khỏe, khám chữa bệnh miễn phí và các chính sách an sinh xã hội.

Trong khi đó, bệnh nhân Dương Văn Mình người dân tộc H’mong đã không được các bệnh viện Việt Nam chạy chữa theo yêu cầu. Cháu của ông là Lý Văn Dũng nói với chúng tôi vào trưa ngày hôm nay 8 tháng 2 năm 2014:

-Vâng em tên là Lý Văn Dũng em là người dân tộc H’mong và Dương Văn Mình là chú ruột của em. Chú em đang chữa bệnh tại bệnh viện 198 nhưng mà không biết lý do gì họ không tiếp tục điều trị mà tới bây giờ bọn em đi tìm khắp nơi mà không có bệnh viện nào nhận hết chú ơi. Bọn em đi đến đâu thì bọn họ đều bám theo và si nhan (signal) các bệnh viện không nhận chữa cho chú em. Đầu tiên thì điều trị ở bệnh viện Khánh Dương rồi công an tới áp giải đưa về bệnh viện 198 điều trị từ ngày mùng 7 tháng 6 năm 2013.

Ông Dương Văn Mình không phải bị từ chối chữa trị vì bệnh viện thiếu điều kiện nhưng bởi công an đã tới các bệnh viện răn đe họ không cho ông nhập viện do ông đang bị công an giám sát một cách đặc biệt vì đã vận động đồng bào H’mong thờ phụng thượng đế theo cách mà người văn minh đang làm, đó là bỏ những hủ tục tang ma mất vệ sinh cũng như mang hình ảnh cây thánh giá vào đời sống tín ngưỡng của họ.

Việc làm của ông Dương Văn Mình đã cuốn hút mãnh liệt đồng bào H’mong và chính quyền đã mạnh tay đàn áp, đập bỏ nhà nguyện của họ khiến hàng trăm người về Hà Nội hôm trước tết để biểu tình và bị đàn áp mạnh mẽ.

Tuy vậy phát biểu trước Liên Hiệp Quốc, người đại diện cho ban tôn giáo chính phủ vẫn khẳng định:

-Đối với tín đồ là người dân tộc thiểu số nhà nước đã cho nhập và in sách bằng chữ dân tộc hoặc bàng chữ song ngữ, chữ Việt và chữ dân tộc như chữ Khmer chữ Bana chữ Eđê chữ J’rai chữ H’mong.

Nặc danh
22:08 9 tháng 2, 2014 Reply

Về quyền tự do phát biểu của người dân, đặc biệt trên mạng Internet, người đại diện cho thông tin và truyền thông của Việt Nam nói:

- Chúng tôi xin cảm ơn đại biểu của các nước Na Uy, Ba Lan, Hungary, Slovakia, Tây Ban Nha, Thụy Điển, Thụy Sĩ, Anh và Hoa Kỳ đã có những bình luận và phát biểu quan tâm đến vấn đề tự do bày tỏ biểu đạt tại Việt Nam. Về những vấn đề này tôi xin trình bày và cung cấp thêm thông tin như sau:

Quyền tự do ngôn luận, tự do thông tin ở Việt Nam trong thời gian qua đã có bước cải thiện nhờ sự phát triển nhanh của các phương tiện thông tin đại chúng và mạng Internet. Hiến pháp năm 2013 của Việt Nam ghi rõ công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin. Ở Việt Nam hiện nay không có kiểm duyệt báo chí xuất bản, không có kiểm duyệt thông tin trên mạng Internet. Trong một năm qua việc thực hiện tự do ngôn luận của người dân Việt Nam đã có bước tiến bộ. Các cuộc tranh luận, chất vấn, phản biện chủ trương chính sách của nhà nước đã diễn ra sôi nổi và thực chất tại Quốc hội cũng như tại các diễn đàn khác.

Để trả lời cho lời lẽ chắc nịch này, hai ngày sau khi UPR bế mạc tờ USA Today loan danh sách 10 nước có nền kiểm duyệt tồi tệ nhất hành tinh cho thấy Việt Nam không hề chịu thua trong thành tích này, Hà Nội xếp thứ 9. Tệ hơn nữa USA Today còn nêu lên bằng chứng rằng Việt Nam đã yêu cầu Yahoo, Google cùng Microsoft phải cung cấp mọi thông tin cá nhân của những bloggers sử dụng dịch vụ của họ. Việt Nam đã khóa các trang blog nào chỉ trích chính phủ cũng như hô hào, vận động cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo trên trang blog của họ.

Người đại diện Bộ công an sau khi cho UPR biết những điều tốt đẹp đã nói thêm về chế độ trại giam của Việt Nam như sau:

-Việt Nam có luật quy định về hoạt động giám sát thực hiện chế độ trại giam để đảm bảo thực hiện quyền con người của những người bị giam giữ, các cơ quan có quyền giám sát bao gồm quốc hội, đại biểu quốc hội, hội đồng nhân dân Mặt trận tổ quốc vá các thành viên liên quan. Pháp luật nghiêm cấm mọi hành vi xâm phạm sức khỏe danh dự nhân phẩm của người bị giam giữ và họ được hưởng thụ đầy đủ các chế độ, chính sách theo quy định của nhà nước và chính phủ Việt Nam.

Ba ngày, sau lời khẳng định của đại diện Bộ công an, em trai của luật sư nhân quyền Lê Quốc Quân là Lê Quốc Quyết kể lại câu chuyện của người tù nhân này, ông Quân đang tuyệt thực phản đối bản án dành cho ông và đòi nhà tù có thái độ đối xử tử tế đúng với luật pháp quốc tế đối với ông và những tù nhân khác:

-Hôm qua nhận được cái điện người bạn trong tù họ gọi ra thông báo rằng anh Quân tuyệt thực họ không nói ngày nào nhưng hôm qua gia đình vào thì họ trả lời là anh Quân bị kỷ luật không được thăm nuôi. Nhưng mà đêm hôm qua họ lại gọi điện họ bảo sáng nay gặp anh Quân. Gia đình vào gặp thì anh ấy báo là đã tuyệt thực từ ngày mùng 2. Nếu họ không đáp ứng các yêu sách của ảnh thì anh ấy sẽ tuyệt thực cho đến phiên xử phúc thẩm sắp tới và nếu phiên phúc thẩm vẫn chỉ là kịch bản để hợp thức hóa bản án sai phạm ở phiên sơ thẩm thì anh ấy lại tiếp tục tuyệt thực nữa.

Người dân Việt Nam hôm nay hình như đã chú ý nhiều hơn tới những gì diễn ra tại Geneve. Qua Internet, hình ảnh và những phát ngôn của phái đoàn Việt Nam đã thể hiện đầy đủ vì vậy khi tờ báo VietnamNet cho đăng bài tường trình UPR và cho phép độc giả tỏ thái độ qua nút nhấn thích hay không thích, chỉ sau 30 tiếng đồng hồ số người thích là 212 và số không thích 6.942.

Con số này nói lên mặt trái của buổi thuyết trình, nó cũng là con dấu do nhân dân đóng trên hồ sơ Nhân Quyền của Việt Nam sau khi UPR kết thúc.

15:29 10 tháng 2, 2014 Reply

Bị điên à mà bừa chỗ nào cũng viết vớ vẩn lên vậy. Có thấy có liên quan với bài báo kia không mà tự nhiên đăng lên thế. Không biết thế nào là phép lịch sự tối thiểu à, người đọc người ta cũng phải phát chán lên với mày đấy. Sao xã hội văn minh mà lại đẻ ra cái thằng dai như đỉa như mày thế. Người như mày có nói gì người ta đéo quan tâm đâu. Toàn mấy cái bịa đặt chém gió kết hợp với tưởng tượng phong phú mà ra. cứ như ăn mày không có chỗ dung thân nên mới ra chỗ công cộng mà làm loạn

22:16 10 tháng 2, 2014 Reply

Đảng Cộng sản mà cũng biết lịch sự ấy à ?
Xã hội văn minh mà cũng có những đứa ngu ngốc tông sùng CS thối nát à.

Mày đéo quan tâm, nhưng có người khác muốn quan thì sao ?
Việt nam nghèo đói, mất tự do thì mày đéo thèm quan tâm. Chỉ khi nào Đảng CS yêu quí của mày bị mất lợi thì mày mới quan tâm đến.

Đảng CS mày bưng bít thông tin, rồi bảo người ta bịa đặt à. Kẻ làm chuyện xấu như mày thì lúc nào cũng sợ người ta biết. Lúc nào cũng tìm cách che giấu sự thật cả.

Ngu mà không biết ngu. Chỉ giỏi hù nhau xủa. Hỏi cái đéo gì cũng không biết.

14:44 11 tháng 2, 2014 Reply

người nghèo thí cứ nhìn người giàu rồi ao ước,phấn đấu,cuộc sống con người luôn hướng tới cái tốt đẹp hơn,nên các nước nghèo mục tiêu tăng trưởng JDP sẽ mạnh hơn rồi.công nhận nước giàu ngoảnh đi ngoảnh lại châm chân một tí thì cũng chẳng sao,cuộc sống vẫn dư ra.nhiều khi nước nghèo khai thác ác quá tài nguyên cạn kiệt mất cân bằng lại đâm ra khó khăn hơn

21:09 11 tháng 2, 2014 Reply

nước nghèo là do nhóm lãnh đạo bất tài. Vì bất tài nên phải độc tài để giữ quyền lợi.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!