17/02/2014

NGÃ RẼ CUỘC ĐỜI

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 17/02/2014 | 17.2.14

Mõ Làng: Hôm nay, những gương mặt quen thuộc lại kéo nhau ra Bờ Hồ, tập trung ở chân tượng đài Lý Thái Tổ gào thét "chính quyền bán nước cho Tàu" không dám tổ chức lễ tưởng niệm những người ngã xuống ở biên giới trong cuộc chiến 17/2 ở phía Bắc. Một số bác cựu chiến binh thì chửi họ là Ngụy, cố tình lờ đi những người ngã xuống trông chiến tranh biên giới Tây Nam, chỉ dở trò để kích động dân chúng... Bằng chứng đây:

Lướt mạng thấy bài này của Thiềm Thừ chí tình, chí lý nên tải về đây.

Bức ảnh này được chụp tháng 8 năm 1979, khi tôi 17 tuổi 2 tháng, cao chưa tới 160cm, nặng 45 kg. Nếu không có cuộc Chiến tranh biên giới, nổ ra ngày 17/2/1979, tôi đã không “đóng thùng” trong bộ quân phục đó, đã không trở thành một người lính khi còn non choẹt.

Hồi tôi học lớp một, lớp hai, cùng với những bài như “bé bé bằng bông”, “ai yêu Bác Hồ Chí Minh hơn thiếu niên nhi đồng”, cô giáo còn dạy chúng tôi hát bài “Việt Nam, Trung Hoa, núi liền núi, sông liền sông, mối tình hữu nghị sáng như biển Đông…”. Sau đó, tôi biết thêm về Trung Quốc qua những bộ phim như “Bạch Mao Nữ”, “Đứng gác dưới ánh đèn nê ông”, qua những cuốn sách như “Thượng Cam Lĩnh”, qua những quyển báo ảnh, lúc đó gọi là họa báo của Trung Quốc, bố tôi mang về. Trong những quyển họa báo rất đẹp bằng tiếng Việt có ảnh các đơn vị quân đội “học tập trước tác của Mao Chủ tịch”, công nhân mỏ dầu Đại Khánh, xã viên công xã Đại Đại, tranh vẽ về cuộc khởi nghĩa Hoàng Cân (Khăn Vàng)… Đôi khi, kèm theo quyển họa báo còn có đĩa hát bằng nhựa mềm, ghi những “kinh kịch hiện đại cách mạng” như Dùng mưu chiếm Uy Hổ sơn. Thỉnh thoảng, trong nhà tôi có gói lương khô Trung Quốc, có hộp thịt Trung Quốc, kèm theo hộp thịt có cả chiếc kiềng bé xíu và mấy viên cồn khô… Trong ý niệm của tôi khi đó, Trung Quốc là phe mình, cùng với Liên Xô rất thân thiết với Việt Nam, “ông Liên Xô, bà Trung Quốc, ông đi guốc, bà đi giày, ông nhảy dây, bà đá bóng…”.

Thế rồi, tôi thấy trong họa báo Trung Quốc những bức ảnh vũ khí của Liên Xô, mà Trung Quốc thu được trong cuộc xung đột biên giới Trung – Xô. Lên lớp ba, thầy giáo không bảo quản ca bắt nhịp cho lớp hát bài “Việt Nam, Trung Hoa” nữa. Bố tôi có cái radio Standar của Nhật, buổi tối ông thường nghe đài BBC, Hoa Thịnh Đốn, Mạc Tư Khoa, Bắc Kinh, những gì loáng thoáng nghe được qua các đài đó khiến tôi lờ mờ biết rằng, quan hệ Việt - Trung - Xô không còn khắng khít “Việt Trung Xô, Việt Trung Xô, Xít Ta Mao Trạch Cụ Hồ nghênh ngang” nữa. Đầu năm 1972, tôi thấy bố tôi và mấy ông bạn bàn tán nhiều, vẻ không vui về chuyện Tổng thống Mỹ Nixon được đón tiếp ở Bắc Kinh. Ngày 16/4/1972, máy bay B52 Mỹ rải thảm Hải Phòng, Hà Nội. Tôi và những đứa bạn chưa đầy 10 tuổi phải tự tay đào hào trú ẩn cho mình, sau đó là những ngày sơ tán gian khổ… 

Ngày 27/1/1973, Hiệp định Paris về chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết. Gia đình tôi về lại thị xã Hà Đông thân yêu. Một lần nghe đọc bút ký trên Đài Tiếng nói Việt Nam, hình như là chương trình phát thanh Quân đội Nhân dân, trong đó có người hỏi Thủ tướng Phạm Văn Đồng, sau Hiệp định Paris Việt Nam có còn bị tình trạng chia cắt kéo dài như sau Hiệp định Geneve? Thủ tướng Phạm Văn Đồng nói, năm 1954 chúng ta muốn giới tuyến tạm thời là vĩ tuyến 13, nhưng cuối cùng đã phải chấp nhận vĩ tuyến 17, bây giờ ta không để họ làm điều ấy nữa. Sau này, tôi biết rằng, chiến dịch mùa xuân 1975 giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước đã được chuẩn bị và thực hiện một cách bí mật với “họ”, là Trung Quốc. 

Sau năm 1975, không còn họa báo Trung Quốc, không còn những bộ phim Trung Quốc, bớt dần những lời nựng nhau “môi hở răng lạnh”. Trong khu gia đình Học viện Quân y, tôi nghe các chú các cô – toàn sĩ quan quân đội – nói với nhau về sự lạnh nhạt của Trung Quốc với Việt Nam, chẳng hạn Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi thăm Trung Quốc, được mời cơm ở nhà ăn một đại đội…

Năm 1978, bắt đầu nghe những câu chuyện về “nạn kiều”, người này dặn người kia đừng mua ti vi, tủ lạnh… người Hoa bán rẻ trước khi dắt díu nhau đi, vì nghe nói họ nhỏ a xít vào linh kiện. Cùng với tin chiến sự ở biên giới Việt Nam – Campuchia là thông tin về việc Trung Quốc giật dây “bè lũ diệt chủng Pol Pot, Ieng Xary, Khieu Xamphon” đánh Việt Nam. Ngày 25/8/1978, chiến sĩ Công an nhân dân vũ trang Lê Đình Chinh hy sinh trong sự kiện cửa khẩu Hữu Nghị. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, Lê Đinh Chinh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, phong trào noi gương Lê Đình Chinh được phát động, khắp nơi vang lời hát “chúng tôi là đồng đội của Lê Đình Chinh, nghe đất nước gọi như tiếng gọi của chính mình”. Những từ “bọn bành trướng bá quyền Bắc Kinh”, “nhà cầm quyền Trung Quốc” được dùng với mật độ ngày càng dày đặc trên báo, đài. Từ cuối năm 1978, bắt đầu có những cuộc xung đột vũ trang ở Cao Bằng, Lạng Sơn, có cả những trận đánh ác liệt thật sự, mỗi sự kiện xảy ra ở biên giới đều ngay lập tức được đưa lên báo, lên đài, lên truyền hình. Khi Trung Quốc tấn công xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới Việt – Trung ngày 17/2/1979, không mấy thấy người bất ngờ. Nhưng bây giờ, có người nói Việt Nam bị bất ngờ về cuộc tiến công đó. 

Tối tối, cả nhà tôi quây quanh ti vi, xem tin chiến sự, đặc biệt là mục bình luận của một ông Đại tá, nếu tôi nhớ không nhầm là Đại tá Cao Nham. Các trận đánh ở Bản Phiệt, Mường Khương, Cao Bằng… được tường thuật khá kỹ, có cả bản đồ tác chiến. Lúc đó, tôi đang học lớp 10 trường cấp 3 Nguyễn Huệ, thầy trò đều hừng hực khí thế chống Trung Quốc. Cô Đính dạy toán còn cắt ngắn tiết dạy, hào hứng nói về việc, nếu quân Trung Quốc kéo đến Hà Đông, người già và trẻ nhỏ sẽ đi sơ tán, còn cô trò ta sẽ ở lại chiến đấu bảo vệ thị xã, bảo vệ trường! Tối 4/3/1979, sau khi đưa tin chiến sự, Đài truyền hình Việt Nam đưa cảnh Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn Cơ Thạch trả lời trong cuộc họp báo. Phóng viên nước ngoài hỏi, Việt Nam có lo lắng không trước việc Trung Quốc đã vào thị xã Lạng Sơn và có thể tiến sâu vào nội địa Việt Nam? Bộ trưởng nói ngắn gọn, các bạn có thể tự có câu trả lời, qua không khí cuộc sống tại Hà Nội, người lớn vẫn đi làm, trẻ em vẫn đi học bình thường. 

Lúc đó, tôi đã có dự định thi vào đại học Tổng hợp, hoàn toàn không có ý định sẽ làm anh bộ đội. Nhưng sau ngày 17/2/1979, mọi người Việt Nam đều có ánh mắt mang hình viên đạn. Ngày 5/3/1979, Chủ tịch Tôn Đức Thắng ký lệnh Tổng động viên. Ở tầng 2 phía trên nhà tôi, nhạc sĩ Vũ Trọng Hối sáng tác bài hát “Lời tạm biệt lúc lên đường”, có câu “Việt Nam ơi, Việt Nam ơi trái tim Việt Nam tình yêu cuộc sống, giặc dùng đạn bom thì ta giáng trả đạn bom”. Cuối tháng 3, trường tôi đón nhiều người từ biên giới về kể chuyện chiến đấu chống quân Trung Quốc xâm lược, trong đó có một cậu bé 15 tuổi ở Cao Bằng. Những câu chuyện kể của cậu thắp thêm lửa trong chúng tôi. Cũng thời gian ấy, các anh chị sinh viên trong khu tôi nghỉ học để đi xây dựng phòng tuyến Sông Cầu. Tháng 4/1979, trường Đại học Kỹ thuật Quân sự, nay là Học viện Kỹ thuật Quân sự cử cán bộ về trường tôi, mời những học sinh giỏi nhất thi vào trường. Tất cả những điều ấy khiến tôi không mất nhiều thời gian để quyết định đường đời mình, theo một hướng khác dự định trước đó.

Cuộc chiến tranh biên giới 1979 đã mang đến ngã rẽ quan trọng trong cuộc đời tôi, trong cuộc đời rất nhiều bạn bè tôi. Với nhiều người khác, cuộc chiến ấy không mang lại ngã rẽ, mà cắt đứt, cướp đi cuộc sống của họ. Cả 6 tỉnh biên giới phía Bắc lúc ấy, nay là 7 tỉnh bị tàn phá tan hoang. Đất nước đã nghèo càng thêm khốn khó, khi trong tình trạng chiến tranh với Trung Quốc thêm 10 năm nữa, phải duy trì lực lượng quân đội quá đông. Lịch sử quan hệ giữa hai nước, hai dân tộc thêm một vết đen rất lớn, rất đậm. 

35 năm sau cuộc chiến đó, mọi người vẫn nói nhiều về việc Trung Quốc đã gây ra cuộc chiến, nhằm phục vụ những mưu đồ của họ. Nhưng ít có người đặt câu hỏi, chúng ta có thể tránh được cuộc chiến tệ hại đó không, tránh bằng cách nào? Về cuộc chiến đó, nhà thơ Nguyễn Duy đã viết rất sâu sắc, “A.Q. túm tóc Chí Phèo, để hai bác lính nhà nghèo cùng thua”. Chí Phèo là ai? Chí Phèo là những người gọi Trung Quốc một cách miệt thị là Tàu, là Khựa, là những người đòi phải mãi mãi căm thù Trung Quốc, phải nuôi dưỡng mối thù truyền kiếp, Chí Phèo có thể là tôi, là bạn, nếu tôi và bạn dửng dưng hoặc ngầm tán thành những sự kích động hận thù. 

Bạn Phạm Quang Vinh đã viết: “Mấy ngày trước đứng trong nghĩa trang Vị Xuyên, mình không thể cầm được nước mắt trước những tấm bia mộ của 1700 liệt sĩ còn nằm lại nơi biên viễn. Nhưng mình tin rằng, cách tốt nhất để tưởng nhớ họ, tưởng nhớ những người đã bỏ mình lại nơi biên viễn, là tạo dựng hoà bình, chứ không phải là bằng cách kêu gọi nhớ lại những mối thù dân tộc. Và hoà bình không thể có được bằng cách "tao thù mày, còn mày muốn hoà bình đừng thù tao nữa..." Chia sẻ với bạn suy nghĩ ấy.
Thiềm Thừ

8 nhận xét

20:50 17 tháng 2, 2014 Reply

Hay quá. Bài viết rất xúc tích chân thực và cảm động. Tôi thấy những ai chưa đọc thì nên đọc, những ai mới đọc vài dòng đầu đã bỏ dở thì nên đọc hết. đây thực sự là lời chia sẻ chân thực nhất của những người trong cuộc, những người đã sống trong những ngày tháng chiến tranh năm 1979 kể lại cho chúng ta nghe. Thật may là những năm tháng ấy cũng chỉ mới trôi qua cách đây hơn ba chục năm, những hồi ức vẫn còn mới mẻ và nguyên vẹn như mới ngày hôm qua. Nó là một lời tường thuật sống động khiến cho chúng ta lớp trẻ hôm nay dù có chưa từng nếm qua mùi vị chiến tranh cũng có cảm giác như được sống với nó.

20:57 17 tháng 2, 2014 Reply

Chỉ thấy thật buồn khi một bộ phận người Việt Nam hôm nay lại xuống dốc và suy thoái trầm trọng như vậy khi đã xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc đi một thời kì vàng son như thế trong lịch sử dân tộc mà trắng trợn nói rằng Đảng ta theo Tàu, không nhớ ơn những người chiến sĩ đã chết năm xưa trong cuộc chiến bảo vệ đất nước. Họ vin vào những lí do vô lí ấy mà tổ chức biểu tình, làm loạn một góc phố HÀ Nội, có lẽ là nơi mà đã chứng kiến rất nhiều cảnh chiến sĩ cộng sản đã hi sinh anh dũng để bảo vệ nhân dân , đất nước. Họ chà đạp lên lịch sử và vô hình chung cũng đã chà đạp lên vong linh các anh hùng yêu nước. Họ là những kẻ không xứng đáng là người Việt Nam. Lũ phản động hãy đọc đi, đọc cho kĩ vào mà mở mắt ra, chúng mày nghĩ rằng dân tộc này dễ bị đánh bại lắm sao?

Nặc danh
23:16 17 tháng 2, 2014 Reply

Liệt sĩ CSVN bị chính quyền 'hạ nhục'

HÀ NỘI 16-2 (NV) .- Không những không được tưởng niệm tri ân, những người lính CSVN tử trận trong cuộc chiến chống Trung Quốc các tỉnh biên giới phía Bắc Việt Nam còn bị chính quyền Việt Nam "hạ nhục."

Do chính quyền Việt Nam phớt lờ việc tưởng niệm, tri ân những liệt sĩ này để “giữ gìn quan hệ với Trung Quốc”, một tổ chức dân sự có tên là No-U FC đã phát lời mời gọi mọi người cùng tưởng niệm họ, nhân 35 năm ngày Trung Quốc xua quân tràn sang Việt Nam để “dạy cho Việt Nam một bài học” (17/2/1979 -17/2/2014). Theo dự kiến, buổi tưởng niệm sẽ diễn ra dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ ở Hà Nội vào sáng chủ nhật 16 tháng 2.

Trong ngày thứ bảy 15 tháng 2, chính quyền thành phố Hà Nội đưa rất đông công nhân đến đó để dựng một sân khấu. Sáng sớm ngày 16 tháng 2, sân khấu này và khoảng trống quanh chân tượng đài Lý Thái Tổ trở thành nơi tổ chức nhảy múa, ca hát cổ động… "Hưởng ứng Năm trật tự và văn minh đô thị 2014"!


Nhiều người mặc thường phục chen vào đoàn người đến tham dự buổi tưởng niệm, xé nhỏ họ thành nhiều nhóm nhỏ, lăng mạ, lên án họ. Trong những video clip ghi lại các diễn biến được đưa lên Internet cho thấy, một người đàn ông lớn tuổi, đi tới, đi lui, xỉ vả, xỉa xói việc tưởng niệm tri ân những người lính CSVN tử trận 35 năm trước để bảo vệ lãnh thổ, đồng thời để bảo vệ sự tồn tại của chính quyền CSVN là… “quậy phá”. Ông ta khuyến dụ: “Hãy để đất nước này bình yên để… xây dựng và phát triển”!


Người tham dự buổi tưởng niệm những người lính CSVN tử trận khi bảo vệ các tỉnh biên giới phía Bắc, với vòng khăn đỏ chít trên đầu kèm hàng chữ “17/2 - Nhân dân không bao giờ quên”, đành thực hiện một cuộc diễu hành trong vòng vây của đủ loại công an, cảnh sát, rồi vào đền Ngọc Sơn ở Hồ Gươm thắp hương, đặt hoa tưởng niệm...

Xung đột quân sự giữa Việt Nam và Trung Quốc khởi đầu ngày 17 tháng 2 năm 1979, kéo dài khoảng 40 ngày. Vào thời điểm đó, Việt Nam từng hô hào người Việt trong nước chung sức “đập tan tham vọng bành trướng của bè lũ bá quyền Bắc Kinh”. Trong giai đoạn này, có rất nhiều lính và thường dân Việt bị thiệt mạng, mà cho tới nay chính quyền chưa bao giờ công bố chính thức.

Đến năm 1990, Việt Nam đạt được thỏa thuận “bình thường hóa” trong quan hệ với Trung Quốc. Cũng kể từ đó, chính quyền CSVN bắt đầu phớt lờ sự hy sinh của những người lính đã tử trận trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc và tội ác của quân xâm lược Trung Quốc đối với thường dân Việt Nam.

Các nghĩa trang liệt sĩ hoang tàn, vắng lạnh. Bia tôn vinh những người lính tử trận và tưởng niệm nạn nhân của nhiều vụ thảm sát bị đục bỏ những chỗ ghi “chống quân Trung Quốc xâm lược” hoặc “tội ác của quân xâm lược Trung Quốc”. Nhiều ngôi trường, con đường mang tên những người trở thành liệt sĩ khi chống quân xâm lược Trung Quốc bị đổi tên...

Thực tế đó khiến dân chúng, nhiều cựu chiến binh và cán bộ, đảng viên phẫn nộ.

Hồi cuối năm ngoái, khi trao đổi với đại diện Hội Khoa học Lịch sử Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, Thủ tướng Việt Nam, tán thành đề nghị tổ chức tưởng niệm 40 năm Trung Quốc cưỡng đoạt toàn bộ quần đảo Hoàng Sa hồi tháng 1 năm 1974 và 35 năm ngày nổ ra cuộc chiến chống Trung Quốc xâm lược biên giới phía Bắc.

Hạ tuần tháng 1, buổi tưởng niệm và tri ân 74 tử sĩ Quân lực Việt Nam Cộng hòa tử trận trong trận hải chiến chống Trung Quốc cưỡng đoạt Hoàng Sa, ở Hà Nội, cũng bị phá hỏng theo kiểu tương tự.

Đúng vào thời điểm mà dân chúng tổ chức buổi tưởng niệm, dưới chân tượng đài Lý Thái Tổ đột nhiên có một nhóm công nhân đem máy móc tới cưa cắt đá nhằm “tu sửa” tượng đài khiến khu vực này trở thành ồn ào và mịt mù bụi. Qua hình ảnh được đưa lên Internet, một trong những “công nhân” tham gia cưa cắt đá được nhận diện là Nguyễn Tuấn Khiên, Phó Công an phường Tràng Tiền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội. (G.Đ.)

09:31 18 tháng 2, 2014 Reply

Mày kích động tưởng niệm để mưu đồ gì đấy "nặc danh", chúng mày thì biết cái gì về tưởng niệm? Đó chẳng qua là lý do để chúng mày kích động dân chúng, quấy rối trị an, làm loạn xã hội, đẩy Việt Nam đối đầu Trung Quốc, thù trong giặc ngoài để chúng mày mưu lợi, lật đổ chế độ, làm khổ sinh linh. Tóm lại, chúng mày chả có đứa nào yêu nước, yêu dân, nhớ các anh hùng liệt sĩ, chúng mày chỉ vì tiền từ Mỹ gửi về, chấp nhận bán linh hồn cho quỹ, bán sinh mạng nhân dân khi có chiến tranh.

15:43 18 tháng 2, 2014 Reply

Cảm ơn Mõ Làng đã chia sẻ suy nghĩ

Mõ làng
17:39 18 tháng 2, 2014 Reply

“Giết, giết nữa, bàn tay không phút nghỉ,
Cho ruộng đồng lúa tốt, thuế mau xong,
Cho đảng bền lâu, cùng rập bước chung lòng,
Thờ Mao Chủ tịch, thờ Sít-ta-lin bất diệt”

20:00 18 tháng 2, 2014 Reply

Ai mà chả nhận ra cái âm mưu bẩn thỉu của hội mày. Chúng mày tưởng chúng mày lừa được ai chứ, tất cả mọi người đều đã quá quen với những hành động để lợi dụng lòng yêu nước của mọi người để rồi chống phá nhà nước rồi. Những thằng ngu giờ mới theo chúng mày thôi " Nặc danh" à

20:31 18 tháng 2, 2014 Reply

Rất cảm ơn tác giả vì bài viết này, đúng là cả dân tộc ta không ai có thể quên đi những ngày nổ ra chiến tranh biên giới Việt Trung 35 năm về trước. Nhưng thời gian đang trôi qua, những người xấu đang cố tình xuyên tạc lịch sử làm cho có một số ít người bị đảo lộn. Chúng ta cần có những biện pháp để chúng không làm được những việc như vậy

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!