24/02/2014

THẤY GÌ TỪ NHỮNG BIỆT THỰ CỦA QUAN CHỨC VỀ HƯU

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 24/02/2014 | 24.2.14

KÍnh Chiếu Yêu: Bài viết sau đây là một góc nhìn của tác giả Nguyễn Anh Minh được đăng trên Việt Nam Nét. Tôi đồng tình với tác giả về cách nhìn nhận cởi mở hơn về hiện tượng nhà to, xe sang. Song theo tôi, chuyện đó chỉ có sức thuyết phục khi nó được gải trình tính hợp lý, hợp pháp của tài sản.
          Hình ảnh được cho là dinh thự của ông Trần Văn Truyền (Ảnh: báo Người cao tuổi)

Giữa lúc cả nước sục sôi với các “đại án kinh tế”, những hình ảnh hoành tráng về khu “biệt thự gia đình” dễ đưa tới phản ứng bất bình trong công chúng mà quên đi khía cạnh pháp lý của vấn đề.

Có điều gì chung giữa việc người tù trưởng miền Tây Nguyên tiến hành một cuộc chiến tranh chiếm người, chiếm đất hàng ngàn năm trước, cho đến việc tỷ phú Bill Gates muốn mua một hòn đảo của Hy Lạp với giá 200 triệu USD vào năm 2011?

Câu trả lời là nhu cầu chiếm hữu, tư hữu một tài sản, điều mà trải suốt lịch sử phát triển của nhân loại, từ đông sang tây, từ triết học đến thực tiễn, đã chứng kiến và thừa nhận rộng rãi như là một phần tối quan trọng trong đời sống của con người.

Trong rất nhiều thứ mà con người muốn chiếm hữu, thì một hang đá ấm áp thời tiền sử cho đến một lâu đài lắp bồn tắm Mikazuki 1,1 triệu USD mỗi chiếc, luôn là một trong những lựa chọn quan trọng nhất. Mái ấm, suy cho cùng, vẫn là một nhu cầu cần được trân trọng.

Tài sản quan chức và công luận

Mấy ngày qua, công luận có dịp ồn ào với việc, một tờ báo đưa tin ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, Tổng thanh tra nhà nước, tiến hành xây dựng một “biệt thự gia đình” ở quê nhà, trên một diện tích được chính ông Truyền xác nhận là hơn 1 ha.

Câu chuyện khiến nhiều người liên tưởng đến các khu “biệt thự quan chức” khác từng được đề cập đến, nhưng trường hợp biệt thự nhà vườn một quan chức Hải Dương mới đây, hay chuyện một quan chức cấp quận từng mua… 5 căn biệt thự tại Hà Nội.

Giữa lúc cả nước sục sôi với các “đại án kinh tế”, những hình ảnh hoành tráng về khu “biệt thự gia đình” dễ đưa tới những phản ứng bất bình trong công chúng mà quên đi khía cạnh pháp lý của vấn đề.

Câu hỏi đặt ra là, nếu một quan chức cấp cao như ông Truyền, người có nhiều năm nắm giữ các chức danh cấp cao, có con làm “đại lý bán bia Sài Gòn”, sở hữu một tòa biệt thự được xây trên lô đất “từng bị hoang hóa và được mua với giá rẻ”, thì có gì là bất thường không?

Câu trả lời là không! Trên phương diện pháp lý, nếu không chứng minh được căn biệt thự được xây dựng bằng những nguồn tiền/tài sản bất hợp pháp, mọi chỉ trích sẽ trở nên vô duyên và cách đặt vấn đề của báo giới, theo đó cũng là vô nghĩa.

Thật tiếc, lối suy nghĩ rằng một quan chức thì không nên và không thể giàu có, không được phép thụ hưởng những giá trị vật chất cao cấp, vẫn ngự trị trong một bộ phận công chúng.

Nếu những thành phần tinh hoa trong xã hội, từ doanh nhân, nhà khoa học, vận động viên giỏi và cả các quan chức, vẫn chỉ có thể thụ hưởng những điều kiện bình thường nhất theo hướng “bình quân chủ nghĩa”, chúng ta lấy đâu động lực phấn đấu cho mỗi cá nhân?

Và nếu xã hội vẫn nhìn những ngôi biệt thự bằng ánh nhìn nghi ngờ và soi mói, động lực nào để chúng ta phát triển, hướng tới mục tiêu dân giàu nước mạnh? Thật bất công khi một cựu quan chức một đời gom góp để cất được một căn biệt thự ở quê nhà, tự dưng lại phải đứng trước một tòa án công luận với một bản án tai tiếng treo lơ lửng.

Ân xá kinh tế và làm giàu

Năm 2009, các chuyên gia của Đại học Harvard, trong loạt khuyến nghị gửi lên Chính phủ Việt Nam, cảnh báo rằng những doanh nghiệp tư nhân giành được những “lô đất vàng” ở Hà Nội hay TP. Hồ Chí Minh chắc chắn phải có mối quan hệ mật thiết với một số quan chức nhà nước.

Về bản chất, quá trình này không khác nhiều lắm so với quá trình bòn rút tài sản công thông qua tư nhân hóa đại trà ở Nga vào đầu những năm 1990, mặc dù theo các chuyên gia Harvard, ở Việt Nam, “quá trình này xảy ra với tốc độ chậm hơn và mức tập trung của cải vào trong tay một thiểu số thấp hơn”.

Không ai lên tiếng thừa nhận, không một thống kê nào được công bố, nhưng một quá trình “tích lũy tư bản”, như khuyến cáo của nhóm chuyên gia, đã âm thầm diễn ra trong thời gian qua, đặc biệt đậm nét qua những cơn bão mang tên chứng khoán, bất động sản và đầu tư công.

Những ngày gần đây, liên tiếp có những đề xuất về việc cần thiết phải tiến hành “ân xá kinh tế”, giải phóng các tài sản đang nằm ở đâu đó để khơi lại dòng vốn đầu tư cho nền kinh tế. Bằng cả lý thuyết và thực tiễn, các chuyên gia như ông Nguyễn Trần Bạt tin rằng trong bối cảnh hiện nay, cần có giải pháp để đưa các nguồn lực ngầm ra ánh sáng bằng cách ân xá và công nhận, thay vì truy tìm và trừng phạt.

Điều gì là có lợi hơn giữa việc các quan chức về hưu, hoặc đem số vốn tích cóp được, cả nguồn vốn sạch hoặc không sạch, đầu tư vào nền kinh tế theo nhiều hình thức khác nhau, hoặc mua một hũ vàng chôn giấu để chờ đợi một cơ hội khác?

Người viết bài này đã có dịp rong ruổi từ Nam chí Bắc, chiêm ngưỡng những dinh thự hoành tráng gấp nhiều lần căn biệt thự của ông Truyền, ngắm những chiếc siêu xe vài triệu USD mà đôi khi chủ nhân chỉ là một chủ đầm tôm hay một “trùm nuôi vịt” xuất sắc.

Nhưng ngoài xã hội, không chỉ là các quan chức, các doanh nhân trần thân trên thương trường, khi xây một khu biệt thự hay sắm một siêu xe cũng bị chỉ trích, bị coi là đi ngược lại lợi ích của công chúng.

Một xã hội mà về mặt lý luận đang hướng tới “nền kinh tế thị trường”, về thực tiễn thì nhà nhà, người người đang động viên nhau “làm giàu không khó”, có nên lúc nào cũng nhìn những biệt thự hay siêu xe bằng con mắt ngờ vực?

Câu trả lời nằm trong thái độ ứng xử của mỗi chúng ta, trong cách thức mà truyền thông đã và đang định hướng công luận, trong mỗi bài viết mà các nhà báo đang thực hiện mỗi ngày. Một nền truyền thông có trách nhiệm sẽ phải tự nhìn thấy điều ấy, để không biến mình thành một lực cản vô hình đối với sự phát triển.

Hoàng Anh Minh

9 nhận xét

19:38 25 tháng 2, 2014 Reply

Về gia đình ông Trần Văn Truyền thì tôi thấy rằng họ đều có những ngành nghề buôn bán. Mà buôn bán như vậy ở thành phố thì không có gì hoài nghi về việc ông ấy có thể có biệt thự hay không. Người dân giờ vẫn còn như xưa vẫn có những lối suy nghĩ cổ hủ nên mới có thể trách ông ấy như vậy được thôi

20:36 25 tháng 2, 2014 Reply

Đối với những cái mà chúng ta đã thay đổi thì đất nước mình có những cán bộ nhà nước có những tài sản quý là chuyện bình thường mà. Nhà nước ta giờ cũng không còn cấm cán bộ làm kinh tế như xưa và cũng còn gia đình người ta cũng có thể giỏi nên giàu là chuyện hết sức bình thường mà.

22:26 1 tháng 3, 2014 Reply

đất nước ta không thay đổi gì cả, bạn ạ. Đảng ta vẫn tiếp tục độc quyền thống trị. CHỉ khác là cán bộ đảng viên miệng thì cứ tiếp tục chửi bớ dân chủ tư bản. nhưng chính họ thì đã trở thành tư bản. chỉ khác là độc tài tư bản. Nước ngoài thì dân chủ tư bản.

Độc tài tư bản thì dùng quyền lực để kiếm tiền dễ dàng hơn.

Nặc danh
21:05 3 tháng 3, 2014 Reply

bài viết của bạn này rõ ràng là định mở một tiền lệ cho hợp pháp tài sản tham nhũng, ai cũng có quyền làm giầu cả nhưng phải là hợp pháp phải là tài sản do làm ăn chân chính có đóng thuế có đóng góp cho xã hội, hoặc là tài sản do tích cóp do thừa kế nhưng nhất nhất phải chứng minh được, người có tài sản lớn phải có trách nhiệm chứng minh được khối tài sản đó là hợp pháp chứ không phải là cơ quan công quyền phải có trách nhiệm chứng minh khối tài sản đó là bất hợp pháp, chỉ khi nào người đó không thể chứng minh được sự hợp pháp của khối tài sản đó khi đó cơ quan công quyền sẽ đóng băng khối tài sản đó để điều tra, người dân ta không hề cổ hủ bạn ơi, họ có quyền nghi ngờ và nói lên cảm nghĩ của mình, chỉ khi nào người có tài sản bất minh mà chứng minh được khối tài sản đó là hợp pháp mà người dân vẫn nghi ngờ thì mới có thể nói người dân là cổ hủ là sai, đằng này cơ quan công quyền chưa vào cuộc mà người dân nhìn thấy khối tài sản quá lớn đối với một công chức (kể cả cấp cao) mà vài đời ki cóp cũng chẳng có được họ có quyền nghi ngờ họ có quyền đòi hỏi các cấp hành pháp làm sáng tỏ, tại sao bạn lại nói những suy nghĩ đó là cổ hủ, tôi phản đối trong bất cứ trường hợp nào bất cứ xã hội nào dù là cộng sản hay tư bản mà những tài sản bất minh được quyền công khai sử dụng mà không gặp phải sự hồi tố, nói trắng ra trong bất cứ hoàn cảnh nào ăn cướp cũng vẫn là ăn cướp

18:48 4 tháng 3, 2014 Reply

Đây đúng là cái nhìn phiếm diện của bọn. Thậm chí bạn còn xuyên tạc trắng trợn sự thật. Một nhà nước đơn Đảng đang phát triển bền vững hài hòa thì bạn lại bảo là độc quyền thống trị còn các cán bộ Đảng viên đang góp sức xây dựng Đảng xây dựng đất nước này thì bị coi là độc tài tư bản. Thật đáng buồn khi có những người suy nghĩ hạn chế và thô thiển như thế này.

19:42 4 tháng 3, 2014 Reply

Bây giờ báo chí đăng tin bừa bãi, chủ yếu là để giật tuýp khiến người xem chú ý chứ thực chất tính chính xác của thông tin đến đâu thì chưa ai biết rõ cả. Chúng ta đừng vội tin tưởng vào những gì mà các tờ báo đã đưa tin. Rất nhiều vụ mà các nhà báo thiếu tinh thần trách nhiệm đăng tin rồi sau đó chủ tòa soạn phải gửi lời xin lỗi độc giả đó thôi.

20:04 4 tháng 3, 2014 Reply

Quan chức về hưu, người ta đã làm việc cả đời có lẽ cũng tích cóp được số iền không hề nhỏ. Với thú vui an nhàn tuổi già nên việc xây nhà khang trang ở những vùng thôn quê để tận hưởng không khí làng quê yên bình cũng đâu có gì là lạ đâu. Tại sao lại cứ đi soi mói nhà người ta to hay nhỏ để làm gì cơ chứ. Các nhà bào hãy làm những công việc gì có ích hơn một chút đi thay vì đi soi mói nhà người ta như thế.

21:11 4 tháng 3, 2014 Reply

Báo chí Việt Nam bây giờ đăng tin bừa bãi quá. Khi mà các thông tin chưa được kiểm chứng một cách rõ ràng thì họ đã cho đăng tin lên rồi. Việc làm đó khiến cho dư luận xôn xao và các thế lực xấu sẽ lợi dụng để thực hiện các mục đích xấu xa của chúng. Có lẽ chúng ta cẩn phải quản lý chặt chẽ hơn công tác làm báo của một số tờ báo hiện nay.

Nặc danh
12:28 5 tháng 3, 2014 Reply

bài viết trên là tôi góp ý cho 1 bạn nào đó khi mà bạn đó kêu gọi mọi người hãy để cho những người có tài sản lớn mà không chứng minh được là tài sản hợp pháp vẫn được phép mang số tài sản đó đầu tư hợp pháp ra ngoài xã hội, rất may là hôm nay xem lại thì thấy bài của bạn đó đã được rút xuống. cám ơn đã tiếp thu ý kiến của mình

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!