09/06/2014

QUYỀN CON NGƯỜI, ĐẠO ĐỨC VÀ THỰC THI QUYỀN CON NGƯỜI

Tác giả: Unknown viết lúc 09/06/2014 | 9.6.14

QUYỀN CON NGƯỜI, ĐẠO ĐỨC VÀ THỰC THI QUYỀN QUYỀN CON NGƯỜI 

Mõ Làng

Những tranh luận gần đây về nên hay chưa đưa ra Luật biểu tình đã bộc lộ những cách hiểu chưa thấu đáo về quyền con người (nhân quyền) với thực thi quyền con người (thuộc phạm trù đạo đức). Quyền con người và đạo đức có quan hệ chặt chẽ, song bản thân quyền con người không thuộc về lĩnh vực đạo đức, cái thuộc về lĩnh vực đạo đức là hoạt động xác định, bảo vệ hoặc chống lại quyền con người của con người. Xác định rõ ràng ranh giới này sẽ tạo thuận lợi cho việc thực thi quyền con người trên thực tế. 

1. Quyền con người, có rất nhiều định nghĩa và cách tiếp cận. 

Mỗi con người đều là sản phẩm của tự nhiên, đều được sinh ra như nhau, với một địa vị hoàn toàn ngang nhau. Như vậy, địa vị của con người trong thế giới và địa vị của con người trong quan hệ với người khác và với xã hội trong thời kỳ Cận đại đã hoàn toàn thay đổi so với thời Trung cổ. Và, sự thay đổi này, theo chúng tôi, chính là nguồn gốc cho sự nảy sinh quan điểm về quyền con người. 

Mục đích của các tổ chức chính trị là gìn giữ các quyền tự nhiên và không thể bị tước bỏ của con người; các quyền này là quyền tự do, quyền sở hữu, quyền được đảm bảo an ninh và chống áp bức”. 

Kế thừa các tư tưởng thời Cận đại và vượt lên trên những hạn chế của các văn kiện đó, Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền của Liên hợp quốc (1948) đã xem xét quyền con người không chỉ với tư cách quyền tự nhiên bẩm sinh, mà còn là quyền có tính xã hội; và không chỉ xem quyền con người đơn thuần là những quyền chính trị, mà còn là các quyền kinh tế, xã hội và văn hoá. Những đặc điểm này đánh dấu một bước tiến lớn trong việc nghiên cứu, xác định và bảo vệ quyền con người trong thời kỳ hiện đại. 

Đương nhiên, không phải Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền hoàn toàn không có hạn chế nào. Người ta có thể nói đến việc trong Tuyên ngôn này không có một số quyền con người đặc biệt quan trọng mà các văn kiện sau này phải bổ sung, như các quyền của nhóm (group rights), quyền sinh thái, v.v.. Nhưng Tuyên ngôn này, về đại thể, đã nắm bắt trọn vẹn tinh thần chung về quyền con người hiện đại, nên đã trở thành nền tảng chính cho mọi nghiên cứu về quyền con người. 

Từ những xem xét sơ lược như trên, chúng ta có thể đồng ý về những thuộc tính cơ bản của khái niệm "quyền con người”. 

Một là, quyền con người luôn gắn chặt với mỗi con người vừa với tư cách cá nhân, vừa với tư cách thành viên xã hội. Vì vậy, quyền con người vừa mang thuộc tính tự do cá nhân, vừa thể hiện lợi ích quốc gia, dân tộc, cộng đồng. 

Hai là, quyền con người phải được xác định rõ bằng các quyền năng cụ thể, có tính chất phổ cập, cần thiết cho mọi người, không phân biệt chủng tộc, sắc tộc, tôn giáo, ngôn ngữ, giới tính… 

Ba là, quyền con người vừa thể hiện thuộc tính tự nhiên của con người, vừa là khái niệm nảy sinh trong đời sống cộng đồng, gắn chặt chẽ với nhà nước, chế độ chính trị, pháp luật…. Chỉ có thông qua pháp luật và thể chế thì nhu cầu, khả năng về quyền con người mới trở thành quyền được xác định. 

2. Đạo đức là một trong những lĩnh vực đặc biệt người – chỉ có tồn tại người mới cần đến vấn đề đạo đức, đạo đức tồn tại chừng nào con người còn tồn tại. 
Đạo đức là hệ vấn đề thuần tuý triết học, nhưng ứng dụng của nó thì mở rộng ra ở mọi lĩnh vực có liên quan đến con người. 

Trong các ngôn ngữ phương Tây, thuật ngữ “đạo đức” đều có nguồn gốc từ “tập quán”: “Từ Latinh moralis bắt nguồn từ mos, moris (phong tục tập quán), từ Sittlichkeit trong tiếng Đức bắt nguồn từ Sitten (tập quán), trong tiếng Hy Lạp cũng có liên hệ từ nguyên tương tự”. Điều này không chỉ đơn thuần là vấn đề từ ngữ, mà ở đây đã bộc lộ bản chất của đạo đức: phong tục tập quán là những thói quen sống, sinh hoạt, ứng xử, được hình thành trong quá trình phát triển lâu dài của cộng đồng nhằm duy trì những nếp sống mà cộng đồng cho là tốt đẹp, qua đó bảo vệ bản sắc và thậm chí cả sự sống còn của cộng đồng. Cũng như vậy, đạo đức tồn tại dưới hình thức hệ thống những chuẩn mực điều chỉnh quan hệ giữa người với người. “Đạo đức là một quan hệ xã hội có tính quy tắc, có chuẩn mực, có đánh giá, có giá trị, nhưng không ghi thành văn bản pháp quy, mà thông thường là nếp sống, phong tục tập quán do một cộng đồng nhất định tạo thành khi chung sống với nhau. Các quan hệ đạo đức trong xã hội thường được điều chỉnh bởi dư luận xã hội” 

Đạo đức thiết lập chuẩn mực cho quan hệ giữa người với người. Như vậy, vấn đề trung tâm của đạo đức là vấn đề quan hệ người – người. Nhà nghiên cứu nhân quyền Bandzeladze đã viết: “Thực chất của tính người là cảm thấy có nhu cầu về người khác”. Đây cũng là cách diễn đạt khác của mệnh đề nổi tiếng của C.Mác: “Trong tính hiện thực của nó, bản chất của con người là tổng hoà các mối quan hệ xã hội”. Chỉ tham gia vào quan hệ với người khác, một người mới thiết lập được nhân cách của mình và mới trở thành cá nhân. Đạo đức chính là vấn đề xác định con người phải làm thế nào, nên làm thế nào và không nên làm thế nào khi tham gia vào quan hệ này. Từ đó, có thể thấy,một mặt, các chuẩn mực đạo đức của mỗi xã hội, mỗi cộng đồng hoặc mỗi thời kỳ lịch sử là khác biệt nhau, do chỗ quan hệ người – người của mỗi thời có những đặc điểm hoàn toàn khác biệt. Mặt khác, đạo đức là lĩnh vực có tính xã hội cao, nhưng cũng là lĩnh vực có tính cá nhân rất lớn: đó là cách thức con người đối xử với người khác, qua đó đối xử với chính bản thân mình và thể hiện bản chất, nhân cách của mình. 

Hình thức tồn tại đặc trưng của mỗi nền đạo đức là hệ thống chuẩn mực – từ việc xác định cái gì là thiện, ác, đúng, sai trong quan hệ giữa người với người, đưa ra những mệnh lệnh đạo đức để điều chỉnh hành vi của con người. Mệnh lệnh đạo đức có thể là mệnh lệnh ngăn cấm – ngăn cản con người không thực hiện những hành vi có hại cho người khác và cho cộng đồng, có thể là mệnh lệnh khuyến khích – hướng con người thực hiện những hành vi có ích cho cộng đồng. Từ kết quả của hành vi đối với cộng đồng, việc đánh giá đạo đức lại dựa trên những chuẩn mực đã có sẵn để xem xét hành vi đó là đúng, thiện, hay sai, ác. 

Thự tiễn cho thấy, mỗi thời kỳ, mỗi xã hội, mỗi nền văn hoá có một hệ thống chuẩn mực riêng của mình. Sự khác biệt thể hiện rõ nhất khi ta so sánh các hệ thống chuẩn mực ở các giai đoạn lịch sử khác nhau; còn đối với các xã hội, các nền văn hoá riêng biệt cùng một thời kỳ lịch sử, thì khác biệt chỉ là chi tiết, không mang tính bản chất. 

Tóm lại, vấn đề trung tâm của đạo đức là quan hệ giữa con người với người khác và với xã hội, từ đó xác lập hệ chuẩn cho hành vi và cho cả hướng nhận thức của con người. Nếu việc xem xét bản chất mối quan hệ người – người là công việc của triết học, thì việc xác lập, áp dụng hệ thống chuẩn mực đạo đức cho hành vi của con người lại có một trường hoạt động rộng lớn hơn, tác động đến hầu hết mọi lĩnh vực hoạt động người, trong đó có lĩnh vực nghiên cứu, áp dụng và bảo vệ quyền con người. 

3. Từ khi Tuyên ngôn thế giới về quyền con người ra đời, quyền con người trở thành vấn đề nổi cộm trong các tranh luận của giới nghiên cứu cũng như giữa các chính trị gia và các nhà hoạt động xã hội. 

Cho đến nay, vẫn chưa có một định nghĩa được mọi học giả đồng tình về quyền con người. Thực chất đây cũng là tình trạng chung của các thuật ngữ của khoa học xã hội và nhân văn – do chỗ mỗi người đều có những lập trường riêng và xuất phát điểm riêng về các vấn đề nghiên cứu. Với vấn đề quyền con người, điều này đã khiến cho khái niệm quyền con người được tiếp cận ở vô số hướng khác nhau. 

Các nhà nghiên cứu đã đưa ra nhiều khía cạnh khác nhau trong quan niệm về quyền con người. Trong đó, đáng chú ý là khía cạnh đạo đức của vấn đề: “Câu trả lời về quyền con người rất giản đơn: quyền con người là quyền đạo đức, chỉ là quyền đạo đức…" Khái niệm “quyền con người là yêu cầu đạo đức hữu hiệu dựa trên tất cả các nhu cầu chủ yếu của con người”… “Quyền con người là quyền đạo đức phổ biến thuộc về mọi người một cách ngang nhau”. “Quyền con người được định nghĩa như những bảo đảm về mặt đạo đức cơ bản mà con người ở mọi quốc gia và mọi nền văn hoá được coi là đều có, bởi vì đơn giản rằng họ đều là con người. Gọi những bảo đảm đó là “quyền” có nghĩa rằng chúng gắn liền với những cá nhân cụ thể, những người có thể cầu viện đến chúng; rằng chúng là những thứ được ưu tiên cao, và rằng việc thuận theo chúng là bắt buộc hơn là sự tuỳ tiện”

Quyền con người thường được cho là có tính phổ quát trong nghĩa là mọi người đều có và đều được phép thụ hưởng chúng, và có tính độc lập trong nghĩa là chúng tồn tại và có hiệu lực với tư cách những tiêu chuẩn cho sự biện minh và phê phán dù chúng có được thừa nhận và thực hiện bởi hệ thống luật pháp của một đất nước. 

Nói chung, Quyền con người được đặt ra là để chuẩn hoá quan hệ về mặt đạo đức giữa người với người, đòi hỏi các cá nhân và các tổ chức cộng đồng phải tuân thủ; vấn đề là việc tuân thủ các quy định về quyền con người là vì người khác, vì cộng đồng nhiều hơn hướng đến lợi ích của bản thân mỗi cá nhân, nên rõ ràng nó có ý nghĩa nhân văn cao cả. 

Quyền con người, hiểu một cách giản đơn nhất, là những thứ mà con người phải được hưởng, những điều kiện phải đảm bảo cho con người để con người sống đúng với tư cách người. Không nêu ra định nghĩa chung về quyền con người,Tuyên ngôn thế giới về nhân quyền đã liệt kê một loạt các quyền con người tối thiểu. Những quyền này có thể được chia ra thành 6 nhóm khác nhau: 

Quyền an ninh (security rights) bảo vệ con người khỏi các tội ác như giết người, tàn sát, tra tấn, cưỡng đoạt; 

Quyền tố tụng đúng luật (due process rights) bảo vệ con người khỏi sự lạm dụng hệ thống luật như tống giam không xét xử và các hình phạt quá mức; 

Quyền tự do (liberty rights) bảo vệ sự tự do trong các lĩnh vực như tín ngưỡng, ngôn luận, lập hội, tụ họp, và đi lại; 

Quyền chính trị (political rights) bảo vệ sự tự do tham gia vào chính trị thông qua những hoạt động như tuyên truyền, hội họp, phản kháng, bầu cử, và tham gia các cơ quan công quyền; 

Quyền bình đẳng (equality rights) bảo đảm tư cách công dân bình đẳng, sự bình đẳng trước pháp luật, sự không bị phân biệt đối xử; 

Và quyền xã hội (hay "an sinh") (social (or "welfare") rights) đòi hỏi việc giáo dục cho mọi trẻ em và bảo vệ khỏi sự đói nghèo. 

Các văn kiện về sau còn bổ sung thêm những quyền con người quan trọng khác nữa, trong đó có quyền của nhóm (group rights) – “bảo vệ những nhóm dân tộc khỏi sự diệt chủng hoặc bị đàn áp bởi các chính quyền đang có quyền lực trên những vùng đất mà họ sinh sống”, quyền sinh thái, v.v. 

Từ đây, chúng ta thấy rằng, nếu nhìn nhận đạo đức theo đúng nghĩa hẹp của từ, thì không thể coi các quyền này là các chuẩn mực đạo đức. Bản thân các quyền con người không ở trong phạm vi của những điều chỉnh đạo đức của một nền đạo đức xã hội. Vì sao vậy? 

“Quyền con người” xác định các nền tảng để con người được tồn tại đúng như con người. Các nền tảng này, như trên đã chỉ ra, bao gồm mọi mặt của đời sống con người với tư cách cá nhân và với tư cách “ở trong cộng đồng”: Từ những bảo đảm có tính thiết yếu cho sự sống còn, như bảo đảm chống lại đói nghèo, bảo đảm khỏi những bạo hành về thể xác và tinh thần cho đến những nhu cầu cao hơn về tinh thần và sự tham gia vào đời sống xã hội, như tự do, bình đẳng, v.v.. Các quyền này được áp dụng cho tất cả mọi người và đã là con người thì ai cũng được hưởng những quyền ấy, bất kể người đó tốt hay xấu, lương thiện hay không lương thiện, trung thực hay đạo đức giả. Không phải ngẫu nhiên mà khái niệm “quyền con người” (human rights) lại có gốc gác và có quan hệ chặt chẽ với khái niệm “quyền tự nhiên” (natural rights). “Quyền tự nhiên” ở đây được hiểu là “quyền mang tính tự nhiên của con người”, quyền cố hữu, quyền bẩm sinh của con người. 

Song, nếu bản thân quyền con người không thuộc về phạm vi điều chỉnh của đạo đức, thì việc xác định các quyền của con người, việc đấu tranh để thực thi và bảo vệ quyền con người lại chính là vấn đề đạo đức và hơn thế, là một trong những vấn đề đạo đức quan trọng nhất. Theo chúng tôi, các định nghĩa và các tuyên bố nghiêng về ý cho rằng quyền con người mang tính đạo đức và tính nhân văn, chính là đã sử dụng khía cạnh này của vấn đề để đưa ra kết luận. 

Việc quyền con người được tuyên bố trong Tuyên ngôn nhân quyền, rồi trong hàng loạt các văn kiện quốc tế khác, trong các tài liệu nghiên cứu về quyền con người, tất cả những việc định ra, đấu tranh để thực thi nó, bảo vệ nó, việc lên án những vi phạm đối với quyền con người có thể coi là cái thiện, một trong những điều thiện cơ bản nhất của nền đạo đức hiện đại. Bởi nó bảo vệ và mang lại lợi ích cho người khác, cho xã hội. 

Một cách tổng quát, mọi quyền con người được nêu ra và được bảo vệ thể hiện một chuẩn mực đạo đức có tính đặc biệt nhân văn trong thời đại ngày nay. Chuẩn mực ấy có thể được phát biểu bằng một “mệnh lệnh đạo đức” như sau: “Hãy đối xử với con người như là con người”. Coi người khác, những người khác là những con người – bình đẳng, tự do, không phân biệt, bảo vệ quyền làm người của người khác, của những người khác, đó một mặt, là cách đối xử nhân văn nhất với người khác và với cộng đồng;mặt khác, cũng là cách đối xử nhân văn nhất với bản thân mình. Nếu xem xét vấn đề ở khía cạnh này, thì có thể thấy, việc xác định và bảo vệ quyền con người là một trong những chuẩn mực nền tảng của đạo đức hiện đại. 

Ngoài ra, sự “chênh nhau” giữa quyền con người và đạo đức còn thể hiện ở một khía cạnh quan trọng khác: Tính chất pháp lý của vấn đề quyền con người. 

Các quyền con người được xác định và được bảo vệ trên phạm vi mỗi quốc gia cũng như quốc tế. Nhưng, việc xác định và bảo vệ quyền con người nếu chỉ dựa vào công cụ điều chỉnh của đạo đức – dư luận xã hội và lương tâm mỗi con người – thì không thể có được những hiệu lực thực sự. Ở đây, chúng ta phải nhìn nhận thực trạng bằng con mắt thực tế – tại sao pháp luật, khi được coi là “đạo đức tối thiểu”, vẫn cần thiết và thậm chí ngày càng phát triển? Chỉ khi được luật hoá, được bảo vệ bằng các công cụ điều chỉnh của luật pháp – hệ thống luật, toà án, cảnh sát… – ở cấp độ quốc gia và quốc tế, thì những tuyên bố bảo vệ quyền con người mới phát huy tác dụng của mình. “Quyền con người có thể tồn tại như một quyền pháp lý trên phạm vi dân tộc (ở đây nó có thể được đề cập dưới cái tên quyền “dân sự” hay “hợp hiến”), hay như quyền pháp lý trong khuôn khổ luật pháp quốc tế”. Như vậy, quyền con người còn là vấn đề pháp luật, không thể chỉ đơn thuần được nhìn nhận như vấn đề đạo đức. 

Từ những luận giải nói trên có thể thấy việc đảm bảo thực thi quyền con người là khía cạnh đạo đức của xã hội hiện đại. Vì vậy, luật định quyền chính trị, trong đó có quyền biểu tình là thể hiện một nền pháp lý tiên tiến có tính nhân văn sâu sắc. Có thể đọc thấy ở đâu đó một vài lo ngại về sự lợi dụng. Thiết nghĩ, khi đã có luật và có lực lượng thực thi pháp luật vững mạnh thì chẳng có gì phải ngập ngừng, trong lúc điều kiện hội nhập đang rất cần đến nó. 

34 nhận xét

hkt
14:39 9 tháng 6, 2014 Reply

mình thích ý con người tồn tại thì luôn có đạo đức,mỗi xã hội đều tồn tại một đạo đức riêng nó đáng giá nhiều về một xã hội của một đất nước.bác Hồ từng nói có tài mà không có đức cũng chỉ là kẻ vô dụng.đạo đức của một con người nếu như không được coi trọng thì nó có thể giết chết cả một dân tộc,nó càng theo chiều hướng xấu thì tự bản thân con người sẽ tự diệt mình

Nặc danh
15:03 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người là một giá trị từ trước tới nay mà chúng ta cần phải tôn trọng. Con người sinh ra đều có quyền bình đẳng, ai cũng có quyền được sống, được tự do và được mưu cầu hạnh phúc, miễn là những việc họ làm không gây hại lợi ích cho ai khác. Pháp luật cho phép điều đó, quyền con người rộng rãi bao gồm nhiều lĩnh vực với những quyền gắn liền, nhưng để thực hiện đúng quyền con người thì mỗi chúng ta cần phải hiểu rõ nó đã.

15:09 9 tháng 6, 2014 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
15:11 9 tháng 6, 2014 Reply

xã hội phát triển quyền con người ngày càng được tôn trọng và đảm bảo thực hiện hơn trước, nhưng không phải vì thế mà có thể lạm dụng các quyền con người một cách thái quá để có những hành vi gây tổn hại cho quốc gia dân tộc như những kẻ dân chủ đã và đang làm.

15:31 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người rất nhiều định nghĩa và có nhiều cách tiếp cận. Tuy nhiên tôi tiếp cận dưới góc nhìn khoa học xã hội chủ nghĩa, duy vật biện chứng của Mác lenin với vai trò của Đảng Cộng sản trong xây dựng và bảo vệ tổ quốc xã hội chủ nghĩa. Mỗi định nghĩa đều có thể lợi dụng để ý đồ riêng và tự do tôi hiểu 1 cách riêng nhất. Như Bác Hồ nói: " không gì quý hơn độc lập tự do"

16:00 9 tháng 6, 2014 Reply

" Từ khi Tuyên ngôn thế giới về quyền con người ra đời, quyền con người trở thành vấn đề nổi cộm trong các tranh luận của giới nghiên cứu cũng như giữa các chính trị gia và các nhà hoạt động xã hội. "
=> tôi thấy luôn là chủ đề hot cho những ai "mượn" nó làm vũ khí đi vận động, đi kích động, đi bạo động.. là chuẩn nhất

17:10 9 tháng 6, 2014 Reply

Chúng ta đang đứng trước với sự hội nhập về mọi mặt từ kinh tế văn hóa giáo dục,quốc phòng an ninh.chính vì thế mà chúng ta cần phải có những điều chỉnh sao cho nó hợp lí hơn và theo một xu hướng toàn cầu,vấn đề biểu tình ở đây cần phải được nghiên cứu kĩ để có thể đưa ra được một luật nhằm đảo bảo thực thi quyền con người cũng như là không cho kẻ xấu có cơ hội lợi dụng nó được.

17:27 9 tháng 6, 2014 Reply

ở Việt nam thì từ lâu đến nay luôn có những chủ trương và đường lối để mà đảm bảo và thực hiện quyền con người một cách đúng đắn và hợp lí nhất,điều này đã được khẳng định và bạn bè quốc tế đều biết đến điều đó,chính vì vậy mà chúng ta cũng cần phải thấy rằng luật biểu tình cũng chính là đảm bảo quyền con người,các nhà nghiên cứu và các cơ quan chức năng cần phải có chủ trương đúng đắn để thực thi quyền con người tốt nhất,

18:08 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người chính là những tự do mà con người được có và đó là một trong những nhân tố quan trọng để đảm bảo sự công bằng xã hội,đảm bảo sự ổn định và phát triển của một quốc gia,Đảng nhà nước Việt nam từ lâu đã luôn quan tâm và luôn thực thi quyền con người,chính vì vậy mà trong khi chúng ta nghiên cứu cái luật biểu tình thì cũng cần phải làm sao để cho nó đảm bảo và thực hiện tốt nhất quyền con người,

19:56 9 tháng 6, 2014 Reply

Mỗi con người đều là một bộ phận quan trọng của xã hội, vì vậy con người có những quyền lợi chính đáng đã được xã hội công nhận. Ngày nay, quyền con người càng được chú trọng, lợi dụng việc này đã có những đối tượng xấu dùng quyền con người để thực hiện những âm mưu xấu xa, phá hoại của chúng. Chúng ta cần phân biệt rõ ràng những hoạt động đó không để chúng lừa đảo.

20:05 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người đã được quan tâm nhiều hơn khi thế giới ngày càng phát triển, chính vì quyền con người được đảm bảo tốt nên càng có điều kiện cho xã hội phát triển. Nhưng cũng có những thành phần xấu sử dụng quyền con người để bảo vệ cho những hành vi phá hoại của mình. Với những thành phần này cần có biện pháp xử lý đúng đắn.

20:08 9 tháng 6, 2014 Reply

Hiện nay quyền con người luôn là chủ đề thu hút nhiều sự quan tâm, và đối với các quốc gia thì đây là một trong những điều được xem trọng để đảm bảo. Cũng như nhiều nước khác trên Thế giới Việt Nam cũng luôn luôn đảm bảo thực hiện tốt quyền con người, nhưng cũng cần ngăn chặn những kẻ lạm dụng quyền con người.

20:57 9 tháng 6, 2014 Reply

quyền con người là bất khả xâm phạm và nó cần được tôn trọng nhưng không phải lúc nào cũng lôi quyền con người ra để lạm dụng, đã có nhiều trường hợp các thành phần xấu lợi dụng quyền ấy để thực hiện âm mưu đen tối của chúng. Chính vì thế mà chúng luôn thúc ép Quốc hội ban hành những luật định về quyền biểu tình của con người nhưng trong xã hội đặc thù của nước ta thì việc đòi quyền biểu tình chỉ là sự lạm dụng mà chúng muốn trong thủ đoạn chống đối chính phủ

21:34 9 tháng 6, 2014 Reply

Trong tuyên ngôn khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa chủ tịch Hồ Chí Minh đã chỉ ra rằng, mỗi người chúng ta sinh ra ai cũng có quyền như nhau, ai cũng có quyền được sống và được mưu cầu hạnh phúc. Con người có quyền như thế, ấy vậy mà không phải ai cũng biết. Chính sự thiếu hiểu biết của mỗi chúng ta đã khiến cho những kẻ khác lợi dụng, chúng ta không biết thế nào là quyền con người, không biết thế nào là quyền và nghĩa vụ nên mới bị lợi dụng.

22:09 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người, đó luôn là quyền chính đáng và đáng tôn trọng nhất. Mỗi quốc gia luôn lấy cái đó là chuẩn mực để thi hành pháp luật cho thể chế của mình. Nhưng có những quốc gia luôn " bảo vệ" quan điểm đó của mình khi lợi dụng nó để chà đạp lên những quan điểm cuả người khác. Nói cho cùng cũng là quy luât rồi

23:36 9 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người được tôn trọng hơn tất thảy các quyền khác. Việt Nam cũng như các quốc gia khác trên thế giới, tôn trọng và bảo vệ quyền con người.

23:38 9 tháng 6, 2014 Reply

Việt Nam cũng có những quy định được viết trong Hiến pháp và các bộ luật để bảo đảm quyền con người. từ trước đến nay đều như vậy.

23:48 9 tháng 6, 2014 Reply

Có những người thiếu thiện chí với VN nên đi bôi xấu, vu cáo VN...
Chúng ta cần tỉnh táo đó nghe

23:51 9 tháng 6, 2014 Reply

Bao nhiêu công trình xây dựng là để giành cho người nghèo, dssn lao động còn gì!!!

23:56 9 tháng 6, 2014 Reply

Con người luôn được tôn trọng với những quyền lợi của bản thân. Việt Nam ủng hộ điều đó còn gì?!!!

00:00 10 tháng 6, 2014 Reply

Việt Nam tôn trọng quyền con người và thực hiện chính sách nhân đạo bình thường. Chỉ có Trung Quốc hung hăng gây sự và bỏ mặc ngư dân ta rơi dưới biển.

00:06 10 tháng 6, 2014 Reply

Trung Quốc thì thâm độc và dã man hàng đầu rồi.

00:09 10 tháng 6, 2014 Reply

VN đầu tư bao nhiêu cho giáo dục, y tế... Đó là chăm lo cho đời sống nhân dân. Đó là bảo vệ tôn trọng quyền được bảo đảm về sức khỏe, học hành...

00:32 10 tháng 6, 2014 Reply

Đạo đức là chuẩn mực trong quan hệ con người với con người. Loại như Trung Quốc ăn ở ngang ngược độc ác, xả vòi rồng vào tàu VN... thì gọi là quân vô đạo đức

00:34 10 tháng 6, 2014 Reply

Trung Quốc vô văn hóa, vô đạo đức. Mà đừng có đem Trung Quốc ra bàn luận thấy bức xúc lắm

16:16 10 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người là một khía cạnh thuộc về cả đạo đức, con người sống trong xã hội cần phải sống theo những chuẩn mực nhất định, trong đó có đạo đức, pháp luật, thuần phong mỹ tục. Con người coi trọng nhân quyền cũng có nghĩa là phải coi trọng đạo đức và pháp luật, vì nhân quyền là vấn đề rộng gồm nhiều mảng mà nó rất có thể bị lợi dụng vào những mục đích xấu.

16:21 10 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người là thứ thiêng liêng bất khả xâm phạm, ai sinh ra trên cõi đời này cũng có quyền sống, quyền được mưu cầu hạnh phúc. Nhưng đáng buồn nhất là những người không hiểu quyền của mình là gì, càng không hiểu rằng đó là thứ mình cần phải có trách nhiệm và nghĩa vụ đi liền với đạo đức mà lại cứ thích làm liều. Vì vậy mới xảy ra chuyện lợi dụng quyền con người để này sinh ra việc xấu.

16:29 12 tháng 6, 2014 Reply

Các Mác đã nói rằng quyền con người xét cho cùng thì cũng là quyền về tài chính, bởi vật chất quyết định ý thức nên tuyệt nhiên sẽ không có chuyện một ai đó không có tự do về tài chính, sở hữu mà có thể phát triển được cả. Tuy nhiên cần xem xét lại không được đi giống với sự tự do của chủ nghĩa tư bản, sử dụng tự do của cá nhân để chà đạp lên sự tự do của những người khác.

15:03 13 tháng 6, 2014 Reply

Dân tộc Việt Nam ta từ lâu đã luôn ý thực được quyền con người quan trọng tới mức nào, sau bao lần chúng ta chống lại xâm lăng, sau bao lần đất nước chúng ta bị ách đô hộ thì quyền con người ấy càng được nhân dân ta tôn trọng, Đảng và nhà nước ta đang ngày càng thực hiện và đảm bảo quyền của con người, con người sinh ra đều có quyền bình đẳng, tự do, mưu cầu hạnh phúc vì thế không ai có quyền tước bỏ được và chỉ có xã hội chủ nghĩa mới có thể đem lại quyền tự do tuyệt đối cho con người mà thôi.

21:24 13 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người đó là thứ mà sinh ra đáng lẽ ai cũng phải hiểu, ai cũng có quyền đó. Nhưng trong tiến trình tiến hóa đến sự văn minh thì quyền con người mới phát sinh, con người mới có thể khái quát nó và biến thành một giá trị trong các bản tuyên ngôn độc lập của các nước. Hiện nay vấn đề quyền con người cũng là một giá trị gắn liền với bản chất chế độ chính trị, văn hóa, phong tục tập quán của nước đó.

21:51 13 tháng 6, 2014 Reply

Quyền con người là thứ tiêng liêng, là thứ bất khả xâm phạm. Chúng ta sinh ra trên đời này ban đầu đều như nhau, giống nhau về địa vị, cùng giống nhau, giàu nghèo vương tướng hay gì đi chăng nữa đều chỉ khác nhau về điều kiện, còn quyền con người thì như nhau. Con người bình đẳng với nhau trước pháp luật, bình đẳng về mọi mặt trong đời sống xã hội.

20:28 14 tháng 6, 2014 Reply

Chính vì quyền con người được định nghĩa với nhiều góc độ khác nhau, đất nước Việt Nam của chúng ta thì với đánh giá là có quyền con người cao, hơn thế lại luôn cố gắng để nhân quyền con người được tốt hơn nữa, thế nhưng những kẻ xấu xa muốn chống phá nhà nước lại cố tình xuyên tạc, vu khống nhà nước ta

20:46 14 tháng 6, 2014 Reply

Chúng ta bảo vệ quyền con người rất tốt, hiến pháp nhà nước coi mạnh vấn đề này, với những chính sách của nhà nước chúng ta cũng thấy rõ điều đó, chính vì thế mà không một ai có thể xuyên tạc về đất nước chúng ta được đâu

Nặc danh
21:09 14 tháng 6, 2014 Reply

Hơn bao giờ hết đất nước ta luôn tôn trọng quyền con người và ngày càng cải thiện để nó đạt được tầm cao hơn. Thế mà không hiểu sao vẫn có một số rận chủ chạy theo giặc tung hô, vu khống nhà nước ta được

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!