17/07/2014

CÓ THẬT LÀ PHẢI "THOÁT TRUNG"?

Tác giả: Unknown viết lúc 17/07/2014 | 17.7.14

Mõ Làng

Từ ngày Trung Quốc đặt giàn khoan HD981 xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam, bên cạnh những quan điểm, tư tưởng, ý chí, nguyện vọng của nhiều tầng lớp nhân dân về thái độ ứng xử cần có của Đảng, Nhà nước đối với Trung Quốc, có một số phát biểu có phần cực đoan, đay đi đay lại, đấy là hô hào cho hành động “Thoát Trung”. Thậm chí còn vống lên rằng, "đây là cơ hội ngàn năm có một".

Hầu hết các bài viết đều cho rằng, cần phải “Thoát Trung” một cách dứt khoát, triệt để và ngay lập tức. Tôi chia sẻ điều đó với một tâm thế rằng Trung Quốc đã trở mặt lật lọng, nói một đằng làm một nẻo, bất chấp đạo lý với kiểu hành xử thiếu trách nhiệm.

Tuy nhiên, tôi không đồng tình với cách đặt vấn đề “Thoát Trung” như một sự mặc định rằng: Đảng, Nhà nước ta đã bị trói buộc, lệ thuộc, cam chịu, thần phục giới lãnh đạo Trung Quốc. Đấy chỉ là sự quy kết có tính võ đoán, vô căn cứ, lồng ghép với động cơ hạ bệ uy tính của chính thể đang lãnh đạo đất nước mà thôi.

Đây đó lại còn có những bài viết có vẻ thấu đáo những nguyên nhân sâu xa về sự lệ thuộc, cam chịu, thần phục. Nào là lệ thuộc về chính trị do cùng ý thức hệ. Nào là lệ thuộc về kinh tế thể hiện qua con số nhập siêu, tỉ lệ trúng thầu các công trình trọng điểm về giao thông và năng lượng… Nào là lệ thuộc về văn hóa qua số lượng và giờ phát phim Tàu trên truyền hình… Thậm chí còn bóng gió rằng, chính khách Việt vì lợi ích cá nhân, lợi ích nhóm đã bán đứng nhiều thứ cho Trung Quốc.

Những luận điệu đó, được rỉ tai, lưu truyền trong môi trường dân chúng thiếu thông tin, thiếu kĩ năng phân tích về chính trị, kinh tế, văn hóa quả thật là nguy hiểm.

Trước hết, xin hỏi rằng căn cứ vào đâu mà các vị nói rằng: Đẳng, Nhà nước ta đã bị Trung Quốc mua chuộc, ràng buộc như là tay sai của họ? Đất nước này, từ cổ chí kim chưa bao giờ chịu thần phục phương Bắc. Lớp lớp cha ông đã đương đầu với thế lực bá quyền cậy lớn, đánh bại nhiều cuộc xâm lăng khẳng định chủ quyền "Nam quốc sơn hà nam đế cư". Dẫu rằng ở cạnh một nước lớn có máu bá quyền, đôi khi phải mềm dẻo về sách lược để giử yên đất nước nhưng chưa bao giờ chịu làm thân nô lệ. Thời phong kiến, khoảng cách giữa các cuộc chiến tranh xâm lược còn dài nhưng thời nay, chỉ mới vài chục năm các thế lực "cùng ý thức hệ" ấy đã gây ra vài ba cuộc xâm lăng. Điều ấy, đến người dân thường còn rút ra được bài học, huống hồ giới tinh hoa lãnh đạo đất nước. Nếu chưa thấu được quan điểm của Đảng, của nhà nước thì nên đọc sách trắng "Sự thật về mối quan hệ Việt Nam - Trung Quốc", nên xem lại Hiến pháp năm 1980 để thấy tinh thần, tư tưởng, ý chí của dân tộc. Lời lẻ của vài kẻ cuồng ngôn, ếch ngồi đáy giếng phán chuyện triều chính không bịp được người chân chính.

Nếu nói vì ý thức hệ “tương đồng” thì xin hỏi rằng có phải chỉ có Việt Nam lựa chọn ý thức hệ Mac Lênin với mô hình Nhà nước XHCN như Trung Quốc. Ý thức hệ Mac Lênin ra đời trước cả Nhà nươc ND Trung Hoa ra đời. Cách mạng Việt Nam thành công trước cả Trung Quốc. Và xin nói rằng, thế giới đã từng có đến hơn 24 nước chọn mô hình Nhà nước XHCN, rải khắp từ châu Âu đến châu Mỹ, châu Phi, châu Á. “Chiếc áo không làm nên thầy tu”, đấy chỉ là một danh xưng, cốt lõi là lý tưởng cách mạng ấy có hợp với lòng dân, có làm cho dân giàu nước mạnh chứ không phải “Họ đã thế thì ta không được thế”. Hơn thế nữa, chọn ý thức hệ nào đấy là lòng dân được thể hiện qua ý chí của Đảng và được ghi nhận thành nghị quyết, thành cương lĩnh chính trị chứ không phải là sao chép ý muốn của Trung Quốc.

Nếu nói lệ thuộc vì kinh tế thì xin nói luôn rằng, trong bối cảnh hội nhập kinh tế thế giới dưới sự điều tiết của quy luật thị trường thì cái gì có lợi cho đất nước là ta lựa chọn. Một đất nước mà nền công nghiệp sơ khai, năng lực xuất khẩu không đáng kể mà đòi phải xuất siêu thì là điều không tưởng. Một đất nước mà sản phẩm xuất khẩu chủ yếu từ nông nghiệp thiếu chuẩn thì thị trường dễ tính, tiêu thụ lớn như Trung Quốc là không thể bỏ qua. Một đất nước mà thường trực đói vốn cho phát triển lại gặp được dòng vốn rẻ, ưu đãi nhiều lại đi bỏ qua là không đúng với quy luật. Một nền sản xuất gia công có tính chất “cứu đói” cho lao động ngày một dư thừa thất nghiệp mà lại chê nguồn nguyên liệu giá rẻ là không tin được. Những cái đó ở Trung Quốc có và quan trọng hơn nó có lợi cho doanh nghiệp thì sao lại từ chối. Nhiều mặt hàng của Việt Nam dưới chuẩn cũng nhờ thị trường ấy mà tiêu thụ. Kinh tế thị trường có đi có lại cớ sao bài xích. Trong thế bị bao vây, cấm vận của phương Tây và Mỹ, bị cắt nguồn viện trợ từ các nước XHCN, đất nước đang điêu linh, những người lãnh đạọ đất nước đã phải cắn răng bước qua quá khứ để mở cửa sang Trung Quốc thoát cơn bĩ cực, cứu nguy dân tộc thì sao lại gọi là thần phục, bán nước?

Nếu nói lệ thuộc về văn hóa, thì xin nói ngay rằng, dân tộc Việt Nam chưa bao giờ bị Trung Quốc đồng hóa về văn hóa cả. Mặc dầu, lịch sử có hàng nghìn năm bị xâm lược, đô hộ, bắt thần phục, triều cống nhưng chưa bao giờ Trung Quốc đồng hóa được văn hóa Việt. Từ chữ viết đến tín ngưỡng, tôn giáo, phong tục tập quán người Việt vẫn bảo tồn, sáng tạo riêng cho mình những chuẩn mực văn hóa bản địa. Mấy bộ phim dã sử có giá trị văn học của Trung Quốc làm sao có thể thây đổi lối sống văn hóa Việt. Có chăng, chính lối sống phi chuẩn (theo châu Á) của phương Tây đang tha hóa lớp trẻ của chúng ta thì phải.

“Nói có sách, mách có chứng”, để biết các nhà lãnh đạo đất nước có lệ thuộc, thần phục Trung Quốc hay không thì hãy nhìn vào đường lối đối ngoại mà chính đảng của họ đã lựa chọn và nên nhớ rằng, chế độ chính trị của Việt Nam không cho phép cá nhân tự tung tự tác trong mọi hành động mà phải do tập thể quyết định. Những gì ghi trong Nghị quyết Đại hội Đảng công sản VN lần thứ XI về đối ngoại đã ghi:

Kế thừa đường lối đối ngoại của 25 năm Đổi mới, đường lối đối ngoại Đại hội XI có những bổ sung, phát triển phù hợp với tình hình mới, thể hiện ở những nội dung chính dưới đây:

Thứ nhất, phải lấy: “vì lợi ích quốc gia, dân tộc” , “vì một nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa giàu mạnh” làm mục tiêu. Hai mục tiêu này thống nhất với nhau. Bảo đảm lợi ích quốc gia, dân tộc là cơ sở cơ bản để xây dựng một nước Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Xây dựng một nước Việt nam xã hội chủ nghĩa giàu mạnh là phù hợp với lợi ích quốc gia dân tộc và là điều kiện cần để thực hiện các lợi ích đó.

Khẳng định lợi ích quốc gia, dân tộc là mục tiêu đối ngoại cũng có nghĩa là đặt mọi ứng xử của chính thể lãnh đạo đất nước phải lấy lợi ích quốc gia, dân tộc là nguyên tắc cao nhất của các hoạt động đối ngoại.

Thứ hai, “Nhiệm vụ của công tác đối ngoại là giữ vững môi trường hòa bình, thuận lợi cho đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa; bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ; nâng cao vị thế của đất nước; góp phần tích cực vào cuộc đấu tranh vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ xã hội trên thế giới”

Độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ là cơ sở tồn tại của một quốc gia. Bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ luôn luôn là một trong những nhiệm vụ bảo vệ an ninh quốc gia. Không ai có quyền đứng trên, đứng ngoài những chuẩn mực đó, và điều này đã được chứng minh qua hành động, lời nói ứng xử của lãnh tụ đất nước qua sự kiện giàn khoan HD981 vừa rồi, không thể không tin vào điều đó và vì vậy không thể cho phép ai xuyên tác điều đó làm lung lay long dân.

Thứ ba, “bảo đảm lợi ích quốc gia, giữ vững độc lập, tự chủ, vì hòa bình, hữu nghị, hợp tác và phát triển”, “tôn trọng các nguyên tắc cơ bản của luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên hợp quốc” là nguyên tắc trong hoạt động đối ngoại. 

Thứ tư, "thực hiện nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, hòa bình, hợp tác và phát triển; đa phương hóa, đa dạng hóa quan hệ, chủ động và tích cực hội nhập quốc tế; là bạn, đối tác tin cậy và thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế là phương châm của đường lối đối ngoại". 

Thứ năm, về định hướng đối ngoại, bên cạnh định hướng bao trùm là nâng cao hiệu quả các hoạt động đối ngoại, tiếp tục đưa các mối quan hệ quốc tế đi vào chiều sâu, Đại hội XI nêu định hướng về: giải quyết các vấn đề tồn tại về biên giới lãnh thổ; ưu tiên đối tác và định hướng quan hệ ASEAN.

Tất cả đều rất rõ ràng và nhất quán, cớ sao lại có những giọng điệu ỡm ờ, bóng gió làm lung lạc lòng dân. Chính những ai đang bị ám thị trong cơn vùng vẫy để “Thoát Trung” mới cần phải tự gột rửa tư tưởng thần phục, nô lệ, sợ hãi cho mình. 

Tôi tin chính thể Việt Nam vẫn trung thành với tôn chỉ: Việt Nam “là bạn, đối tác tin cậy và thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế”.

7 nhận xét

20:08 17 tháng 7, 2014 Reply

Nhiều bài báo cần nói rằng thoát trung ngay luôn và lập tức, nhưng cái gì cũng có thứ tự của nó và quy trình, cần cả thời gian nữa. Làm thế nào khi hàng hóa 60% của trung quốc, biên giới phía bắc giáp hết trung quốc, biển cũng giằng co với nó. Thoát ở vị thế yếu rất khó và cần tính toán lâu dài

Nặc danh
15:03 19 tháng 7, 2014 Reply

Mọi thứ nó vẫn diễn ra, chẳng ai lệ thuộc ai cả, thực sự thì chẳng ai cần phải lệ thuộc đâu, Trung Quốc là Trung Quốc, Việt Nam là Việt Nam. Một chặng đường lịch sử dài sẽ được đánh giá qua các nhà sự học và nghiên cứu mai sau cũng như kết hợp với những tư liệu chính xác nhất chứ không phải là chém gió, cũng chẳng phải là thông qua sự kết luận của một nhân vật nào của ngày hôm nay. Vì thế tốt hơn hết là đừng phán nhiều.

15:41 19 tháng 7, 2014 Reply

Tất nhiên là thoát Trung thì vẫn phải thoát. Tôi nghĩ là thoát về tư tưởng cho đến mọi thứ, đó là chuyện hết sức cấp thiết, làm càng sớm thì càng tốt . Thoát khỏi tư tưởng Nho giáo càng sớm càng tốt, đó là chuyện hoàn toàn hợp lý để có thể đưa đất nước tới một bến bờ khác. Nếu cứ mãi mãi đi theo cái bóng Nho giáo thì khó mà phát triển được. Vì thế một sự thay đổi cũng là rất tốt, tránh xa bọn Tàu khựa ra.

15:57 19 tháng 7, 2014 Reply

Thoát trung hay theo mỹ chỉ là những dòng suy nghĩ do những kẻ rận chủ hay những thế lực phản động tác động vào nước ta thôi, chúng muốn bảo là Đảng nhà nước ta theo trung quốc giờ người dân muốn bảo vệ chủ quyền là phải yêu cầu Đảng Nhà nước theo Mỹ đó, đúng là lũ khùng, chẳng có trung hay mỹ gì ở đây cả, chúng ta là dân tộc tự do chúng ta có quyền tự quyết của chúng ta, chúng ta chẳng phải phụ thuộc vào ai cả

19:30 19 tháng 7, 2014 Reply

Việt Nam sản xuất ra hàng hóa thì lấy đâu ra thị trường tiêu thụ nếu như chúng ta không hợp tác làm ăn với Trung Quốc nữa. Các bạn đọc báo chắc các bạn cũng biết vải thiều, chôm chôm, dưa hấu, ... nhập sang Trung Quốc không được để rồi bị hỏng, không biết bán cho ai trong khi giá trong nước đã rất rẻ mà không ai mua rồi kìa.

19:38 19 tháng 7, 2014 Reply

http://me.zing.vn/zb/dt/5traiot/15870907?from=sortfull

21:51 19 tháng 7, 2014 Reply

tác giả bài viết cố nói lấy được, nói một chiều như giọng tuyên huấn những năm 80 của thế kỉ trước. Chán

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!