25/08/2014

BỆNH "NGHIỆN KIỆN CÁO"

Tác giả: Unknown viết lúc 25/08/2014 | 25.8.14

Trong cuộc sống, chúng ta sống chung với một số người “ưa kiện cáo”. Họ không mắc bệnh loạn tâm thần, họ chỉ có những tính nết không bình thường.


Các nhà tâm thần học gọi đây là rối loạn nhân cách.

Những nét tính nết không bình thường hay rối loạn nhân cách khiến con người mất sự thích nghi giữa cá nhân với môi trường, mất mối quan hệ bình thường với những người xung quanh. Nét tính nết hay nhân cách bất thường này tương đối ổn định, dai dẳng và hầu như tồn tại suốt cuộc đời người đó.

Có nhiều loại biểu hiện của tính nết bất thường. Trong bài viết này, chúng tôi đề cập đến tính nết bất thường của những người có đặc điểm “ưa kiện cáo”.

Liên tục đi kiện
Đa nghi, thiếu niềm tin

Đặc điểm của những người có tính nết bất thường hay rối loạn nhân cách thể kiện cáo như sau: những người “ưa kiện cáo” này là người tốt chứ không phải người xấu, theo ý nghĩa tốt mới tìm ra cái xấu để đấu tranh, để kiện cáo.

Tuy nhiên, họ có tính vị kỷ nặng, tự cao, hay đa nghi, thiếu niềm tin. Họ có tư duy phiến diện, bảo thủ, dần chuyển sang bướng bỉnh, thiếu mềm dẻo nên dễ sa lầy trong những ý nghĩ và cảm xúc nhất định.

Những người có nhân cách này hay để bụng, nhìn ai cũng sẵn sàng cho là có ý xấu, có ác ý và có thể là người không tốt.

Với tính đa nghi, họ có khuynh hướng làm méo mó sự kiện bằng cách giải thích các việc làm vô tư và hữu nghị của người khác như sự thù địch hay xấu xa.

Họ ít có được mối quan hệ tốt với ai trong một thời gian dài.

Ở đâu có mặt họ là ở đó có xung đột liên tục, có sự rầy rà, có đấu tranh.

Họ có ý thức đấu tranh dai dẳng cho quyền lợi cá nhân, không tương xứng với hoàn cảnh thực tế.

Họ có khuynh hướng kiện cáo chống lại chủ, lãnh đạo, láng giềng, bác sĩ, công chức.

Một phụ nữ trên 30 tuổi, làm nghề tự do. Sự việc bắt đầu từ một vụ tranh chấp đất đai trong nội bộ họ hàng. Sau một thời gian, chị ta cho rằng chính quyền địa phương giải quyết tranh chấp không thỏa đáng.

Chị dai dẳng kiện chính quyền địa phương. Chị thường đến quấy rầy ở ủy ban, làm ồn ào, mất trật tự tại các cuộc họp tổ dân phố. Chính quyền địa phương cho rằng chị đã vi phạm trật tự an ninh khu phố, bèn họp dân phố để đóng góp cho chị và xử phạt hành chính. Chị không chấp nhận và kiện tiếp lên chính quyền cấp trên.

Cùng thời điểm này, có những người dân tập trung trên hè phố để kiện lên UBND TP chuyện đất đai. Chị nhập vào các đoàn khiếu kiện này một cách “hồn nhiên” và “vô tư”: khuyến khích mọi người đấu tranh, giúp họ làm đơn và tập trung nhiều chữ ký trong đơn để kiện. Có lần chị chặn cả xe của lãnh đạo cấp cao để đòi hỏi, yêu sách.

Công an quận đã vào cuộc, tạm giữ và đưa chị đi giám định sức khỏe tâm thần tại một trung tâm thuộc thành phố. Trung tâm kết luận chị mắc bệnh “tâm thần phân liệt”. Chị kiện trung tâm này lên chính quyền vì cho rằng kết quả giám định là sai.

Chị lấy chứng cứ rằng mình mới được tặng thưởng giải nhất trong một cuộc thi nên không thể bị bệnh này. Công an đã phải đưa chị đi giám định lại tại đơn vị giám định cấp trung ương.

Tại nơi giám định cấp trung ương, chị được đưa vào một khu bệnh để các bác sĩ và nhân viên theo dõi, giám định. Được vài ngày, chị cho rằng nhân viên bệnh viện đối xử với bệnh nhân không công bằng, đời sống bệnh nhân thiếu thốn...

Chị đã viết một lá đơn khiếu tố tập hợp trên 20 chữ ký của bệnh nhân tâm thần, gửi lên giám đốc bệnh viện, phê phán, tố cáo trưởng khoa và nhân viên trong khoa.

Bệnh viện Tâm thần trung ương đã giám định lại, xác nhận chị không mắc bệnh tâm thần phân liệt mà chỉ rối loạn nhân cách thể kiện cáo. Chị lập tức kiện giám đốc Bệnh viện Tâm thần trung ương vì cho rằng giám định chị bị rối loạn nhân cách là sai.

Theo lý giải của chị, chị là người có nhân cách tốt, chị luôn đấu tranh cho lẽ phải nên không thể là rối loạn nhân cách. Chị đã hiểu cụm từ “rối loạn nhân cách” theo nghĩa thông thường của chị chứ không theo ý nghĩa khoa học của tâm thần học.

Từ miền Nam, chị ra Hà Nội, chờ chực ở cổng Bộ Y tế để gặp bộ trưởng nhiều lần nhằm kiện Bệnh viện Tâm thần trung ương...

Chấp nhận, bỏ qua

Trên đây là một trong những trường hợp rối loạn nhân cách thể kiện cáo chúng tôi đã tiếp xúc. Kết cục cuộc sống và sự nghiệp của người này có thể theo những chiều hướng như sau: ở những người rối loạn nhẹ, họ vẫn sống trong cơ quan. Trong tập thể đó, vẫn có sự đấu tranh, xung đột do người này khởi sự.

Đôi khi tập thể bị phân hóa: một số người cho là người này chính trực, dám đấu tranh; một số khác cho người này là phần tử gây rối, mất đoàn kết. Nói chung, mọi người chịu đựng, chấp nhận, bỏ qua như kiểu “sống chung với lũ”.

Ở những người rối loạn nặng hơn, không thể thích nghi với những người xung quanh và ảnh hưởng lớn đến công việc và môi trường hòa thuận của cơ quan, thường được giám định sức khỏe để cho nghỉ việc.

Có những trường hợp cơ quan không cần đưa đi giám định mà căn cứ vào những hành vi mang tính chống đối, phá hoại sự ổn định và đoàn kết của đơn vị để buộc thôi việc.

Ở những trường hợp nặng hơn nữa, có khi tới mức phá rối an ninh trật tự xã hội, vi phạm pháp luật thì cần xử lý vi phạm theo pháp luật. Những người này được coi là có năng lực chịu trách nhiệm về hành vi của mình.

Tuy nhiên, trên thực tế đa số những người rối loạn nhân cách kiểu này không vi phạm pháp luật, và mặc dù họ gây nhiều phiền hà, rắc rối cho xung quanh, chúng ta vẫn phải chấp nhận và chung sống với họ.

PGS.TS NGUYỄN VĂN THỌ/TUOITRE

13 nhận xét

12:26 25 tháng 8, 2014 Reply

"Cậu" Cù Huy Hà Vũ thuộc dạng này.

Trong nhà kiện cha
Bước ra kiện Phường
Buồn buồn, kiện cơ quan
Hân hoan, kiện Dương Thụ
Mót đụ, kiện thày cai
Ra oai, kiện Thủ tướng
...

14:33 25 tháng 8, 2014 Reply

Đất nước ta trong thời buổi hiện nay cũng có không ít những con người như thế này, ở có thể xuất hiện bất cứ đâu, miễn là họ có được người ta xúi dục, có thể công việc kiện này họ biết rằng rồi pháp luật cũng xử như vậy thôi bởi vì họ đã được xử như vậy là đúng rồi nhưng họ vẫn cứ theo kiện

14:41 25 tháng 8, 2014 Reply

Tác giả nói như vậy thì ở đất nước của chúng mình không ít những kẻ rối loạn rồi, đúng là những con người rận chủ này chắc cần phải được đi chữa bệnh khẩn cấp thôi, chứ không cứ ngày ngày gây ảnh hưởng đến xã hội và cuộc sống của người dân là không được

14:50 25 tháng 8, 2014 Reply

Gần đây biết ở đất nước ta vấn đề đất đai là vấn để liên quan đến quyền lợi của không ít người dân nên rất nhạy cảm, chính vì thế có những người dân tập trung trên hè phố để kiện lên UBND TP chuyện đất đai đó là do đứng đằng sau của họ có những người cố tình xúi dục nữ. Những người này chính là những người luôn muốn kiện cáo xảy ra

Nặc danh
14:54 25 tháng 8, 2014 Reply

Có một số người thích kiện cáo, trong số đó theo mình ngoài họ là những người tâm thần, những người không bình thường mà còn có những người cố tình không bình thường để họ được tiền, được một người hoặc một tổ chức nào đó muốn phá hoại đất nước chúng ta cung cấp vật chất mà thôi

18:36 25 tháng 8, 2014 Reply

chắc người cả tin như thế này không biết được trong những đoàn khiếu kiện đất đai có nhiều người chỉ được thuê làm như, có người sáng đi biểu tình khiếu kiện đất đái trừa về ăn nhậu tối vể đánh đàn để kiếm tiền. thế tôi thử hỏi rằng những đám khiếu kiện đất đai thì có phải là khiếu kiện đâu thực chất là những đám được tổ chức chống đối chính quyền nhân dân đó chứ

22:38 25 tháng 8, 2014 Reply

Đau đớn hơn cả là những đám dân chủ đang ngụy trang những người thất nghiệp trong một đêm biến thành dân oan đi kiện cáo khắp các cơ quan công quyền trên trung ương. Nhưng sự việc có phải như chúng ta biết đâu, nấp đằng sau đó là những mưu mô chính trị bẩn thỉu của các đối tượng, những trò bẩn tưởi để vu khống Đảng, Nhà nước, vu cáo chính quyền.

22:53 25 tháng 8, 2014 Reply

Nặng nhất là vấn đề người dân ta chưa thực sự hiểu một số thứ, khiến cho tình hình kiện cáo đất đai diễn ra khắp nơi. không bên nào đúng hoàn toàn, không bên nào sai hoàn toàn. Người dân khiếu nại đất đai là chuyện hết sức bình thường nhưng tuyệt đối khoontg khiếu kiện vượt cấp khiến cho bọn rận chủ có thể lợi dụng phá hoạt đất nước như vậy được.

19:33 26 tháng 8, 2014 Reply

Có nhiều người họ thường xuyên đi kiện là vì đó là công việc của họ rồi, họ sống bằng nghề đi kiện cáo mà. Cả ngày chẳng phải làm gì, cứ lên ủy ban này ủy ban nọ rồi kiện cáo là được người ta trả công hậu hĩnh ngay. Bởi vậy nên nhiều người lao đầu vào là phải. Đây chẳng phải là bệnh gì cả, mà là vì tiền mà thôi

19:53 26 tháng 8, 2014 Reply

Cũng chẳng hẳn là nghiện kiện cáo, mà có lẽ là do một số người chưa hiểu biết pháp luật, thấy mình bị thiệt thòi này nọ rồi bị người ta khích bác, kích động cũng lôi nhau đi kiện. Mà nói thật chứ kiện cáo kiểu như vậy thì cũng chẳng giải quyết được gì, mà lại mất công ăn việc làm của mình nữa chứ

20:09 26 tháng 8, 2014 Reply

Những người thích kiện cáo không phải vì họ có cái gì để kiện mà đó là cái nghề của họ rồi, có đi kiện rồi mới ăn, Nhiều người không có nghề có nghiệp gì, chủ yếu dựa vào nghề đi kiện thuê để kiếm sống đấy. Có vẻ như nghề này càng ngày càng kiếm được hay sao mà thu hút nhiều người thế nhỉ?

20:23 26 tháng 8, 2014 Reply

cũng như xã hội lên án
Đúng là chẳng hiểu sao lại có nhiều người thích đi kiện cáo như vậy, lại còn có kiểu kéo nhau đi kiện cáo nữa chứ, cứ ngồi lì ở ủy ban nhiều ngày, chẳng đi làm gì cả. Không hiểu họ sống bằng cái gì mà lại đi kiện suốt thế? chắc hẳn là việc đi kiện này cũng có thể nuôi sống họ

20:26 26 tháng 8, 2014 Reply

Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Ai cũng có một tính cách, một nghĩ, cách làm việc khác nhau. Cái mà ta cần làm là dung hòa nó với mọi người xung quanh. Nhưng đâu phải ai cũng làm được. Vậy nên sinh ra tính ghen ghét, đố kỵ rồi mâu thuẫn gay gắt thì kiện tụng. Đó là một thói xấu của con người cần phải loại bỏ. Thói xấu này không những làm mất uy tín của bản thân mà còn gây phiền hà tới những người xung quanh

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!