13/12/2014

ÁM ẢNH CỦA NGƯỜI MỸ VỀ CHUỒNG CỌP CÔN ĐẢO

Tác giả: Unknown viết lúc 13/12/2014 | 13.12.14

Theo KIẾN THỨC

"Hình ảnh của các tù nhân trong lồng đã khắc sâu vào tâm trí tôi, đến giờ vẫn không tẩy xóa nổi..."



Trích đăng bài viết của nhà báo Don Luce - một trong những nhân chứng trong vụ phát hiện khu “Chuồng cọp” Côn Đảo làm chấn động dư luận thế giới tháng 7/1970.

Người bạn tốt nhất của tôi đã bị tra tấn đến chết vào năm 1970. Anh là Nguyễn Ngọc Phương - một người đàn ông hiền lành. Nhưng anh ghét chiến tranh và sự tàn phá của nó với đất nước mình. Sau ba ngày bị thẩm vấn và tra tấn liên tục, anh qua đời. "Anh bị các cảnh sát người Việt tra tấn, nhưng các chuyên viên người Mỹ đứng đó và chỉ đạo", một trong những bạn tù của anh cho biết như vậy.

Có lẽ đây là sự khác biệt lớn nhất giữa nhà tù ở Việt Nam và nhà tù Abu Ghraib (Iraq). Ở Việt Nam, Mỹ chủ yếu đào tạo và tài trợ cho cảnh sát và quân đội Sài Gòn để làm tay sai của họ. Ở Abu Ghraib và các nhà tù khác tại Iraq, quân đội Mỹ trực tiếp tiến hành hoạt động tra tấn.

Tuy nhiên, thực tế đã có nhiều người Việt Nam bị lính Mỹ tra tấn trước khi được chuyển cho chính quyền Sài Gòn và đưa vào tù. Việc các nông dân bị trói ngoài trời nắng nóng, và rất nhiều người bị lính Mỹ xử bắn đã được miêu tả đầy đủ trong các tài liệu của quân đội Mỹ rò rỉ ra báo giới.

Năm 1970, Tổng thống Nixon đã gửi một phái đoàn gồm 10 nghị sĩ đến Việt Nam để nắm tình hình thực tế. Một phần nhiệm vụ của họ là chuyến viếng thăm một nhà tù ở miền Nam Việt Nam để được chấp thuận thăm một nhà tù đang giam giữ lính Mỹ ở miền Bắc Việt Nam.

Ông Tom Harkin, khi đó là nhân viên, trợ lý của đoàn Quốc hội Mỹ, đã thuyết phục hai nghị sĩ trong đoàn điều tra hoạt động tra tấn trong “Chuồng cọp” tại nhà tù ngoài khơi bờ biển của Việt Nam. Các dân biểu bay 200 dặm đến Côn Đảo, nơi có nhà tù được người Pháp xây từ năm 1939 này. Tôi được tham gia chuyến đi trong tư cách một thông dịch viên và chuyên gia về các nhà tù ở Việt Nam.

Chúng tôi đã nhìn thấy những cảnh tượng rất trái ngược nhau khi đến nhà tù. Sử dụng bản đồ được một cựu tù nhân bị giam trong “Chuồng cọp” vẽ, chúng tôi chuyển hướng từ các lộ trình được lên kế hoạch từ trước và vội vã đi xuống một con hẻm giữa hai dãy nhà tù. Chúng tôi tìm thấy cánh cửa nhỏ dẫn đến các lồng sắt giữa các bức tường nhà tù. Một bảo vệ bên trong nghe thấy những tiếng động bên ngoài và mở cửa. Chúng tôi bước vào.

Hình ảnh của các tù nhân trong lồng đã khắc sâu vào tâm trí tôi, đến giờ vẫn không tẩy xóa nổi: một người đàn ông với ba ngón tay bị cắt rời; một người khác (sớm qua đời sau đó) được đưa đến từ tỉnh Quảng Trị có hộp sọ đã vỡ toác; và nhiều tu sĩ Phật giáo Huế - những người đấu tranh chống sự đàn áp các Phật tử - trong tình trạng thê lương. Tôi nhớ rõ mùi hôi thối khủng khiếp do tiêu chảy và và các vết thương lở loét ở mắt cá chân các tù nhân do xiềng xích cắt vào.

Hình ảnh khu Chuồng cọp Côn Đảo được đăng trên tạp chí Life năm 1970 đã khiến thế giới rúng động. 

Các bức ảnh do ông Harkin - nay là Thượng nghị sĩ bang Iowa – chụp ở nhà tù đã được đăng trên tạp chí Life ngày 17/7/1970. Một cuộc biểu tình quốc tế nổ ra sau đó, dẫn đến việc 180 người đàn ông và 300 phụ nữ được chuyển khỏi các Chuồng cọp. Một số đã được chuyển đến các nhà tù khác. Nhiều người bị đưa đến bệnh viện tâm thần.

Grace Paley đã mô tả cuộc sống trong tù của một trong số 300 phụ nữ bị giam giữ tại Chuồng cọp trong cuốn sách xuất bản năm 1998, giống như những gì tôi hình dung:

Trong tù, Thiều Thị Tạo bị đánh vào đầu bằng dùi cui. Đầu cô bị kẹp giữa hai thanh thép. Nước được rót xuống cổ họng cô. Cô đã bị giam hãm trên nền đất. Sau đó, vào ngày 20/11/1968, cô bị chuyển đến trụ sở cảnh sát quốc gia...

...Cuối năm 1969, Tạo đã được chuyển đến Chuồng cọp của Côn Đảo. Trong vài ngày, cô đã bị treo lên một cái móc sắt. Hình thức tra tấn này khiến xương sống của cô đã bị hư hại và đến nay cô vẫn phải đeo nẹp ở cổ. Sau một năm ở Côn Đảo, cô được chuyển giao cho các nhà thương điên ở Biên Hòa.

Trước khi vào tù, Tạo là một học sinh trung học 16 tuổi. Cô đã bị tống giam vì không chào cờ. Cô đã tỏ ra bất tuân phục, giám đốc nhà tù lúc đó cho biết.

Tù nhân lâu năm nhất ở khu Chuồng cọp là bà Sáu. Bà đã bị mù do vôi ăn da đã được ném vào tù như một biện pháp kỷ luật.

Ngày nay, phía sau khi Chuồng cọp tai tiếng là nghĩa trang cho 20.000 người đã chết trong nhà tù Côn Đảo. Hầu hết các ngôi mộ không có bia. Các tù nhân tại Côn Đảo thậm chí không có số hiệu. Khi những người sống sót quay lại thăm nơi từng giam giữ mình, họ mang theo hoa, cầu khấn và khẽ hát những bài hát đã được thì thầm trong Chuồng cọp khoảng 35 năm trước đây…


9 nhận xét

10:28 14 tháng 12, 2014 Reply

Thời kỳ Mỹ Ngụy cầm quyền ở miền Nam Việt Nam có lẽ là một nỗi ám ảnh sâu sắc nhất đối với những nhà nhân quyền thế giới và nhà tù Côn Đảo chính là một trong những bằng chứng rõ nét nhất về sự vi phạm nghiêm trọng nhất về quyền con người.

10:36 14 tháng 12, 2014 Reply

Đúng vậy, Thượng nghị sĩ Tom Harkin của Mỹ đã thốt lên rằng: "Chúng tôi đã vi phạm Công ước, đã vi phạm những quyền con người cơ bản nhất ở trong nhà tù đó..." khi ông trở lại thăm Côn Đảo.

10:55 14 tháng 12, 2014 Reply

Ai đã từng đến đây mới có thể cảm nhận sự tàn bạo, dã man và... những tội ác không thể diễn tả được của chế độ thực dân.

14:40 14 tháng 12, 2014 Reply

Những chứng tích cho sự tàn bạo vô nhân đạo của bọn Mỹ. Những tội ác mà chúng đã gây ra cho một dân tộc .Nhìn cảnh này mà thấy xót xa thay .không hiểu những kẻ tự xưng là bậc nhất thế giới là sự chuẩn mực mà chúng lại có thể làm ra việc như vậy .Và càng đau đớn hơn có những kẻ có lẽ đã quên đi tội lỗi mà bọn mỹ này gây ra ,cõng rắn cắn gà nhà .

15:52 15 tháng 12, 2014 Reply

tội ác của chế độ thực dân trong các cuộc chiến này là không thể phủ nhận, việc chúng ta giải phóng là điều hoàn toàn phù hợp thế nhưng dưới những lời tuyên truyền của truyền thông thì bọn dẻ vàng đã mị dân đổ chiến tranh là do bắc VIệt Nam xâm chiếm thế nhưng chính bọn chúng lại là những người có hành động tội ác nhất

17:04 15 tháng 12, 2014 Reply

tội ác của chế độ thực dân thật sự là không thể nào mà miêu tả được, những việc làm tàn ác, có như thế thì khẳng định thêm việc chúng ta giải phóng dân tộc thì nó có ý nghĩa to lớn như thế nào, chúng ta mới chỉ thấy bề nổi mà thôi, thế nhưng còn nhiều nhà tù khác mọc lên chứ, làm sao mà côn đảo có thể chứa hết được, còn nhiều nhà tù tra tấn nhục hình ở trong đất liền còn tội ác hơn nhiều, còn nhớ những hình ảnh quay mỡ người nữa cơ

15:46 1 tháng 1, 2015 Reply

Tội ác của Mỹ tại Việt Nam thì khỏi phải nói, biết bao nhiêu đồng bào ta đã phải hi sinh trong chiến tranh với Mỹ, không những thế đến bây giờ vẫn còn chịu ảnh hưởng từ chất độc màu da cam mà Mỹ dải xuống. Còn các nhà tù thì khỏi phải nói. Nếu ai đã từng vào thì chắc cũng biết rồi đấy

15:51 5 tháng 1, 2015 Reply

Thời đại loạn lạc đấy, không chỉ ở Vn mà những nơi trên thế giới làm gì người ta chấp hành luật đối đãi tù nhân. Nhưng ở thời đại này mà nói. Nếu còn những hành động như thế tôi nghĩ đó là những quân giết người, những tội ác đằng sau màn che và cần phải tháo nó xuống.

15:52 5 tháng 1, 2015 Reply

Ngày nay, không biết trên nước mỹ có còn những thứ như thế không cũng chả biết. Xét cho cùng, những hành động của họ đi ngược với tinh thần nhân đạo nhưng lại hợp theo an ninh quốc gia của họ. Lợi ích quốc gia được đặt lên hàng đầu. Suy cho cùng, nói cũng chỉ là nói mà thôi

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!