16/12/2014

ĐÁNH LẠC HƯỚNG DƯ LUẬN, TRUNG QUỐC MƯU TOAN THAY ĐỔI LUẬT PHÁP QUỐC TẾ

Tác giả: Unknown viết lúc 16/12/2014 | 16.12.14

Sơn Hải



















Mặc dù mang nội dung phản biện nhưng hình thức đưa ra quan điểm của Trung Quốc là một tuyên bố lập trường (position's paper) chứ không phải là bản phản biện (counter memorial) theo yêu cầu trong phán quyết số 2 vào tháng 6/2014 của Tòa.

Như thế, Bắc Kinh trước hết muốn phủ nhận đang tồn tại một thủ tục tố tụng liên quan đến mình, và quan trọng hơn, muốn tạo ra "kênh riêng" để tự do diễn giải một số chủ đề pháp lý theo ý mình.

Tuyên bố phiên bản tiếng Anh của Trung Quốc gồm 6 phần, 93 điểm, dài tương đương hơn 27 trang A4 với những diễn giải khá lạ lẫm, nhưng tựu trung gồm các lập luận chính:

Một, các kiến nghị pháp lý của Philippines có mối quan hệ bản chất với và nhất thiết dẫn đến việc xác định chủ quyền đối với các thực thể địa chất biển và việc phân định biển, nên Tòa không có thẩm quyền xem xét theo quy định của Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật biển năm 1982 (UNCLOS).

Hai, vì Philippines và Trung Quốc chưa hề đàm phán, thương lượng (negotiation) về tranh chấp trên biển, nên việc Manila khởi kiện đã vi phạm quy định của UNCLOS về việc chỉ được khởi kiện khi thương lượng thất bại và vi phạm cam kết trong Tuyên bố về ứng xử giữa các bên trên Biển Đông (DOC) về việc giải quyết tranh chấp qua thương lượng.

Theo tinh thần của UNCLOS, một quốc gia không được sử dụng cơ chế trọng tài bắt buộc (compulsory arbitral) khi chưa sử dụng các cơ chế trọng tài khác, nên vụ kiện của Philippines càng thiếu cơ sở.

Ngay trong phần đầu của Tuyên bố khởi kiện, Manila khẳng định không chút mập mờ về việc kiến nghị Tòa đưa ra phán quyết cho 3 nội dung: (1) "Đường chín đoạn" của Trung Quốc không phù hợp với UNCLOS; (2) Quy chế pháp lý của các thực thể địa chất biển; (3) Philppines được hưởng quyền chủ quyền, quyền tài phán đối với vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa theo quy định của UNCLOS. [Điểm I.6.]

Cẩn thận hơn, Manila khẳng định thêm rằng nước này không kiến nghị Tòa xác định chủ quyền đối với các đảo và các đường biên giới biển [Điểm I.7].

Bên cạnh đó, Tuyên bố khởi kiện của Philippines dành dung lượng từ Đoạn 25 đến Đoạn 30 để liệt kê và chứng minh các hoạt động đàm phán, thương lượng (thất bại) với Trung Quốc ít nhất từ năm 1995.

Điểm mấu chốt trong chiến thuật của Trung Quốc là quy kết "động cơ" của Philippines, đánh lạc hướng dư luận quốc tế, mà nếu được hưởng ứng, nó không chỉ mang lại lợi thế tuyên truyền cho Bắc Kinh mà còn có ý nghĩa là các quy định pháp lý được thừa nhận rộng rãi hiện nay đã bị hướng lái sang nội dung khác.

"Đòn đánh chặn" bất ngờ từ Washington

Khi Mỹ nhiều lần tuyên bố ủng hộ Philippines kiện Trung Quốc, ít ai nghi ngờ Washington sẽ tư vấn pháp lý, chia sẻ kinh nghiệm, cung cấp thông tin tình báo... một cách kín kẽ cho đồng minh, nhưng cũng ít người có thể hình dung ra việc Bộ Ngoại giao Mỹ sẽ công bố báo cáo "Ranh giới trên biển/Số 143/Trung Quốc: Các yêu sách biển trên Biển Đông" hai ngày trước khi Trung Quốc ra tuyên bố lập trường.

Đây là món quà tuyệt vời của Washington dành cho Manila, bởi trong đó, lần đầu tiên Chính quyền Mỹ nêu quan điểm chính thức về sự thiếu thuyết phục của "đường chín đoạn".

Không xác định chủ quyền và phân định biển, báo cáo phân tích cặn kẽ rồi kết luận "đường chín đoạn" thiếu cơ sở khoa học dù Trung Quốc sẽ diễn giải nó là đường tuyên bố về chủ quyền đối với các đảo trên Biển Đông và các vùng nước chúng được hưởng, đường biên giới quốc gia hay ranh giới vùng nước lịch sử.

Kết luận trên như một "đòn đánh chặn" nhằm vào Trung Quốc, bởi nó hiển hiện một thông điệp không chỉ với dư luận, với Bắc Kinh mà với cả các thẩm phán của Tòa: Báo cáo bác bỏ lập luận "Một,... " của Trung Quốc nêu trên bởi nó chứng minh được "đường chín đoạn" trái với UNCLOS trong khi vẫn giữ trung lập về vấn đề chủ quyền và ranh giới biển.

Bên cạnh đó, nhiều cách diễn giải trong báo cáo đã ngầm trả lời cho các kiến nghị số (2) và (3) của Philippines ở trên: Quốc gia ven Biển Đông có quyền thụ hưởng hầu như trọn vẹn vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý và thềm lục địa bởi hầu hết các cấu tạo địa chất trên biển ít có cơ sở được hưởng quy chế "đảo" theo Điều 121 UNCLOS.

Giúp Philippines thắng kiện cũng là tự giúp Mỹ trong việc kiềm chế tham vọng diễn giải luật pháp quốc tế theo ý mình của Trung Quốc.

5 nhận xét

22:22 16 tháng 12, 2014 Reply

Càng ngày, Trung Quốc càng có những hành động thiếu tôn trong Luật pháp quốc tế. Chính quyền Bắc Kinh ngày càng thể hiện sự hống hách, hỗn xược và thiếu tôn trọng các quốc gia trong khu vực. Mong rằng thời gian tới, các cơ quan thi hành Luật pháp quốc tế sẽ có những biện pháp nhất định yêu cầu Trung Quốc chấm dứt hành động phi lý của mình.

14:21 17 tháng 12, 2014 Reply

TQ luôn là một kẻ lắm mưu, lật lọng. Cuộc chiến pháp lý giữa Philippines và TQ cũng là điều chúng ta cần quan tâm để chuẩn bị cho cuộc chiến pháp lý bảo vệ lãnh thổ với TQ

10:30 20 tháng 12, 2014 Reply

Dù làm thế nào đi chăng nữa thì cái mục đích cuối cùng của lũ tàu khựa chính là đánh lạc hướng dư luận để âm mưu thâu tóm biển đông.đó thật sự là một âm mưu thâm độc và nham hiểm mà chúng ta cần phải hết sức cảnh giác với điều đó.

10:38 20 tháng 12, 2014 Reply

từ trước đến nay thì chúng ta đều thấy được sự ngang ngược và thâm độc của bọn tàu khựa rồi.mọi việc làm của chúng đều có một mục đích xấu xa cả.thế nên chúng ta cần phải hết sức cảnh giác với những động thái đó.không để cho chúng có cơ hội đạt được mục đích.

15:00 20 tháng 12, 2014 Reply

Nói chung cho dù Trung Quốc có muốn đánh lạc hướng thì cũng không bao giờ qua khỏi mắt bàn dân thiên hạ, âm mưu đen tối bao giờ rồi cũng bị lật đổ mà thôi.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!