12/01/2015

CHIẾN LƯỢC CAN DỰ CỦA MỸ Ở TRUNG ĐÔNG

Tác giả: Unknown viết lúc 12/01/2015 | 12.1.15

Mõ Làng: Trên thực tế, việc xây dựng các căn cứ quân sự ở Trung Đông được bắt đầu vào năm 1980, nhưng Washington từ lâu đã tìm cách sử dụng lực lượng quân sự để kiểm soát khu vực tiếp giáp giữa châu Á và châu Âu giàu tài nguyên này, và cùng với đó là kiểm soát nền kinh tế toàn cầu. 

Chalmers Johnson, một chuyên gia phân tích chiến lược người Mỹ, đã chỉ ra: "Mỹ luôn tìm cách để có được những căn cứ quân sự với mục đích duy nhất là thống trị một trong những khu vực chiến lược quan trọng nhất của thế giới”.

Năm 1945, chính giới Mỹ đã chú ý thúc đẩy hoàn thiện một căn cứ đã xây dựng một phần ở Dharan, Saudi Arabia, bất chấp việc quân đội Mỹ khăng khăng rằng đó là điều không cần thiết cho cuộc chiến chống lại Nhật Bản. Họ lập luận: "Việc xây dựng (căn cứ không quân) này ngay lập tức sẽ thể hiện một sự quan tâm mạnh mẽ của Mỹ đối với Saudi Arabia và do đó giúp tăng cường tính toàn vẹn chính trị của quốc gia đó, nơi có trữ lượng dầu lớn hiện đang nằm trong tay người Mỹ".


                          Bản đồ khu vực Đại Trung Đông. 

Đến năm 1949, Lầu Năm Góc thành lập một lực lượng nhỏ hải quân thường trực Trung Đông (MIDEASTFOR) ở Bahrain. Trong đầu những năm 1960, chính quyền Tổng thống John F. Kennedy bắt đầu tăng cường lực lượng hải quân, trước tiên là ở Ấn Độ Dương ngoài khơi Vịnh Ba Tư. Trong vòng một thập kỷ, lực lượng hải quân đã tạo ra các nền tảng cho những gì sẽ trở thành một căn cứ quân sự lớn đầu tiên của Mỹ trong khu vực trên hòn đảo Diego Garcia do Anh kiểm soát.

Tuy nhiên, trong những năm đầu của cuộc Chiến tranh Lạnh, Washington thường tìm cách gia tăng ảnh hưởng của mình ở Trung Đông bằng cách hậu thuẫn và cung cấp vũ khí cho các cường quốc khu vực như Saudi Arabia, Iran và Israel. Nhưng đến năm 1979, khi Liên Xô can dự vào Afghanistan và diễn ra cuộc cách mạng lật đổ chính quyền của Iran, phương pháp tiếp cận theo chủ trương không can thiệp tại Trung Đông này không còn nữa.

Vào tháng 1/1980, Tổng thống Jimmy Carter đã công bố một sự thay đổi “tai hại” trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Nó có lẽ được biết đến dưới cái tên Học thuyết Carter. Trong thông điệp liên bang, Tổng thống Carter cảnh báo về nguy cơ mất đi một khu vực "chiếm hơn 2/3 lượng dầu xuất khẩu của thế giới""hiện bị đe dọa bởi quân đội Xô Viết" ở Afghanistan, lực lượng đã đặt ra "một mối đe dọa nghiêm trọng đối với dòng chảy tự do của dầu ở Trung Đông". Ông Carter quả quyết rằng "bất kỳ thế lực bên ngoài nào tiến hành một nỗ lực nhằm giành quyền kiểm soát vùng Vịnh Ba Tư sẽ được coi là một cuộc tấn công vào các lợi ích sống còn của Mỹ, và một cuộc tấn công như vậy sẽ bị đẩy lùi bởi bất kỳ phương tiện cần thiết nào, bao gồm cả lực lượng quân sự".

Sau những lời tuyên bố này, Tổng thống Carter đã có những nỗ lực xây nhằm dựng các căn cứ quân sự với quy mô lớn nhất trong lịch sử tại Trung Đông. Ông và người kế nhiệm là Ronald Reagan đã chỉ huy việc mở rộng các căn cứ ở Ai Cập, Oman, Saudi Arabia và các nước khác trong khu vực để làm nơi đồn trú cho “Lực lượng Triển khai nhanh” của Mỹ, vốn nhằm bảo vệ vĩnh viễn nguồn cung dầu khí Trung Đông. Cụ thể, các căn cứ hải quân và không quân ở Diego Garcia đã được mở rộng với một tốc độ chóng mặt. Đến năm 1986, Mỹ đã đầu tư hơn 500 triệu USD cho vấn đề này.


                           Binh sĩ Mỹ tại Afghanistan. 

Chẳng bao lâu, Lực lượng Triển khai nhanh đã phát triển thành Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ, lực lượng đã và đang giám sát ba cuộc chiến tranh ở Iraq (1991-2003, 2003-2011, 2014 đến nay); cuộc chiến ở Afghanistan và Pakistan (2001); can thiệp vào Lebanon (1982-1984); một loạt các cuộc tấn công quy mô nhỏ hơn vào Libya (1981, 1986, 1989, 2011); Afghanistan (1998) và Sudan (1998); và "cuộc chiến tàu chở dầu" với Iran (1987-1988), dẫn đến việc vô tình bắn rơi một chiếc máy bay dân sự của Iran, làm 290 hành khách thiệt mạng. Trong khi đó, tại Afghanistan vào những năm 1980, CIA đã tài trợ và dàn xếp một cuộc chiến tranh bí mật lớn chống lại Liên Xô bằng cách hậu thuẫn Osama Bin Laden và lực lượng Hồi giáo cực đoan khác. Bộ Chỉ huy Trung tâm Mỹ cũng đã đóng một vai trò quan trọng trong cuộc chiến bằng máy bay không người lái ở Yemen (2002) và cả chiến tranh công khai cũng như bí mật tại Somalia (1992-1994, 2001).

Trong và sau chiến tranh vùng Vịnh đầu tiên năm 1991, Lầu Năm Góc đã mở rộng đáng kể sự hiện diện của mình trong khu vực. Hàng trăm, hàng ngàn binh lính đã được triển khai tới Saudi Arabia để chuẩn bị cho cuộc chiến chống Iraq. Sau cuộc chiến, hàng ngàn binh lính và một cơ sở hạ tầng quân sự được mở rộng đáng kể đã được để lại ở Saudi Arabia và Kuwait. Ở những nơi khác trong vùng Vịnh, quân đội Mỹ mở rộng sự hiện diện hải quân tại một căn cứ của Anh ở Bahrain, nơi Hạm đội 5 của Mỹ ở đó. Các cơ sở không quân lớn cũng được thiết lập ở Qatar, và hoạt động của Mỹ đã được mở rộng tại Kuwait, UAE và Oman.

Cuộc xâm lược Afghanistan năm 2001 và Iraq năm 2003 cũng như các cuộc chiếm đóng tiếp theo ở cả hai nước này đã dẫn đến một sự mở rộng hơn nữa các căn cứ quân sự của Mỹ trong khu vực. Do sự leo thang của cuộc chiến tranh, đã có hơn 1.000 trạm kiểm soát, tiền đồn và các căn cứ quân sự lớn của Mỹ được hình thành. Quân đội Mỹ cũng đã xây dựng các căn cứ mới tại Kyrgyzstan và Uzbekistan cũng như tìm cách làm như vậy ở Tajikistan và Kazakhstan, đồng thời tiếp tục sử dụng một số quốc gia Trung Á như những đường ống cung cấp hậu cần cũng như điểm rút quân một phần cho quân đội Mỹ ở Afghanistan.

Mặc dù chính quyền Obama thất bại trong việc duy trì 58 căn cứ "vĩnh viễn" ở Iraq sau khi Mỹ rút quân năm 2011, nhưng Washington đã ký kết một thỏa thuận với Afghanistan cho phép quân đội Mỹ ở lại cho đến năm 2024 và tiếp tục được tiếp cận căn cứ không quân Bagram và ít nhất hơn 8 cơ sở quân sự lớn khác.

Công Thuận

13 nhận xét

13:49 12 tháng 1, 2015 Reply

Nó bỏ tiền bỏ của theo cái kiểu nhìn vào như là "nhiệt tình giúp đỡ" thế thôi nhưng là tính toán hết rồi đấy. Trên đời chẳng có cái gì cho không nhau cả. Để giờ đây trên thế giới khắp nơi đều có gót giày của mỹ, mỹ muốn oánh thằng nào thì hiển nhiên hôm sau có ở nơi nhà "hàng xóm" rồi. Khốn nạn thật chứ lỵ

14:24 12 tháng 1, 2015 Reply

Hồi xưa có quân mông cổ,bữa này có quân đội mỹ. Vọ ngựa quân mông đến đâu nát đến đấy bây giờ họng súng + dân chủ mỹ tới đâu thì cả khu vực tan hoang luôn chứ đừng nói đến một đất nước. Quá nguy hiểm, chiến lược của mỹ là can thiệp vào các nước khác, biết nhưng đề phòng cũng không phải là chuyện dễ dàng

14:25 12 tháng 1, 2015 Reply

Chiến lược đối ngoại của Mỹ cũng thấy rất rõ rồi, đó là mỹ tìm cách can thiệp quân sự và nắm những vị trí chiến lược về quân sự trên thế giới, để từ đó các các chính sách phục vụ cho mưu đồ bá chủ thế giới của mình, cũng với việc can thiệp quân sự mà Mỹ đã gây ra biết bao nhiêu là sự khổ sở cho người dân các nước mỹ đến

14:48 12 tháng 1, 2015 Reply

Cả cái khu vực trung đông xin thưa là không có một chỗ nào mà không có dấu chân của người mỹ. Ngay cả việc đột kích bí mật tiêu diệt biladen cũng là làm ngang nhiên như đất mình của mỹ thế thì đủ hiểu là mỹ can thiệp quá sâu, ngang nhiên đến tột cùng. Hy vọng là mấy nước này thoát khỏi ràng buộc của mỹ

21:25 12 tháng 1, 2015 Reply

Nước Mỹ thật thâm độc xấu xa vô cùng, vì sự bành trướng của mình mà không ngại rót tiền phung phí đi xây dựng các công trình quân sự ở nước khác, rồi rót tiền làm cho nền chính trị nước khác bị bất ổn, gây ra hàng ngàn cái chết oan uổng. Chúng ta cần chung tay đoàn kết chống lại sự bành trướng vô lý của Mỹ.

21:56 12 tháng 1, 2015 Reply

những chính sách quân sự của mỹ trong những năm qua đang có những vấn đề lớn nhất định.những vụ việc khủng hoảng đã xảy ra cho thấy họ đang đi sai trong chiến dịch can dự vào trung đông của mình,có lẽ mỹ cần phải thay đổi điều đó nến như không muốn nhận hậu quả nặng nề hơn,

10:55 13 tháng 1, 2015 Reply

Mỹ đang tìm cách can thiệp quân sự và nắm những vị trí chiến lược về quân sự, kinh tế trên thế giới mà tất cả chủ yếu tập trung ở Trung Đông nơi luôn có nguồn dầu mở lớn và những nền chính trị thiếu ổn định

11:04 13 tháng 1, 2015 Reply

Việc Mỹ tìm cách can thiệp vào các nước Trung Đông là chuyện bình thường mà thôi. Một nước lơn muốn củng cố và khẳng định vị trí của mình thì phải bằng cách này hay cách khác, năm giữ những vị trí quân sự quan trọng, giàu tài nguyên này và cùng với đó kiểm soát nền kinh tế toàn cầu.

11:11 13 tháng 1, 2015 Reply

Việc xây dựng căn cứ quân sự ở các nước Trung đông thể hiện một sự quan tâm mạnh mẽ của Mỹ đối với khu vực này, nơi có trữ lượng dầu lớn, nơi có vị trí địa lý quan trọng, là cầu nối của cả 3 châu lục.

17:02 13 tháng 1, 2015 Reply

Việc can dự của Mỹ vào nước vùng Vịnh phần nào cho thấy vì sao nơi này lại bất ổn như vậy. Chính sách này của Hoa Thịnh Đốn một lần nữa cho thấy tính hai mặt trong chính sách của nước này với các nước khác, mọi việc đều dựa trên lợi ích của nước Mỹ. Vì thế đừng ngây thơ cho rằng Mỹ vô tư giúp ai hay bất cứ nước nào trên thế giới!

18:28 13 tháng 1, 2015 Reply

Bạn này có vẻ hơi quá đà :))))

18:31 13 tháng 1, 2015 Reply

Cũng dễ hiểu thôi vì những đường lối, chiến lược, kế hoạch của nước Mỹ chỉ phục vụ 10% dân số của họ là chính. Những can thiệp của Mỹ vào các nước Trung đông đem về một khoản tiền kếch xù. Nên việc Mỹ cố gắng thiếp lập ảnh hưởng cao nhất ở đây là điều dễ hiểu

14:33 22 tháng 1, 2015 Reply

Nước mỹ vẫn nuôi tham vọng trở thành một nước đứng đầu thế giới. Chiến lược duy trì các cơ sở đồn trú, binh sĩ, máy bay và tàu chiến ở Trung Đông là một trong những thảm họa lớn trong lịch sử chính sách đối ngoại của Mỹ. Sự tồn tại của các căn cứ này đã giúp tạo ra chủ nghĩa cực đoan và tình cảm chống Mỹ, làm bùng lên các cuộc tấn công nhằm vào các mục tiêu của người Mỹ.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!