12/01/2015

TỰ DO NGÔN LUẬN VÀ AN NINH QUỐC GIA

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 12/01/2015 | 12.1.15

Copi từ Tôi là một người lính

Thế giới phương Tây đang rung chuyển về ba tay súng tự xưng là thành viên Al-Qeada xông vào và xả súng ở tòa soạn tạp chí châm biếm Pháp Charlie Hebdo tại Paris, khiến 12 người, trong đó có tổng biên tập, thiệt mạng, và 10 người bị thương. Nguyên nhân được cho là dòng tweet gần đây nhất của tạp chí Charlie là một bức ảnh biếm họa về lãnh đạo Nhà nước Hồi giáo (IS) Abu Bakr al-Baghdadi.Tạp chí từng bị tấn công năm 2011 khi đăng biếm họa về nhà tiên tri Mohammad của đạo Hồi.

Ngay lập tức, Tạp chí Charlie Hebdo trở thành công dân danh dự của Paris. Hàng nghìn người Pháp ở khắp các thành phố Paris, Lyon, Bordeaux, Nancy, Rennes, Grenoble... đổ xuống đường phố tuần hành biểu thị sự đoàn kết với tạp chí. Mọi người mang theo biểu ngữ "Tôi là Charlie". Dòng chữ này cũng được bật sáng trên các bảng điện tử cỡ lớn. Nhiều trang báo Pháp chuyển sang nền đen và đăng trên trang nhất dòng chữ lớn "Tôi là Charlie" để tưởng nhớ các đồng nghiệp.Tại các nước Anh, Đức, Bỉ, Italy .., công chúng cũng đổ xuống đường, thắp nến, mang biểu ngữ biểu thị sự đoàn kết với tạp chí bị tấn công.

Nhìn lại lịch sử…
Stéphane Charbonnier, tổng biên tập tạp chí châm biếm Charlie Hebdo, hiểu rõ mối nguy hiểm mà ông và cộng sự đang "sống chung". Charbonnier, bút danh là "Charb", có tên trong danh sách những người muốn săn tìm nhất của al-Qaeda từ năm 2012. Từ năm 2011, ông này đã có vệ sĩ riêng.
 
Năm 2012, Charlie Hebdo dự định xuất bản một loạt tranh biếm họa gây tranh cãi, ví dụ vẽ Muhammad cởi truồng, hoặc ngồi xe lăn được một người Do Thái đẩy v.v... Chính phủ Pháp khẩn khoản đề nghị Charlie Hebdo từ bỏ ý định, nhưng Charlie Hebdo khước từ. Sau khi các bức tranh được công bố, Pháp cho đóng cửa đại sứ quán, trung tâm văn hoá và trường học ở 20 nước vì lo sợ bị trả thù. Fan cuồng tự do phương Tây ca ngợi đây là hành động của một quốc gia chấp nhận tổn thất kinh tế, ngoại giao v.v... cực lớn chỉ để đảm bảo một nhóm công dân nhỏ được nói cái mà họ muốn nói!!!

Tuy nhiên, năm 1970, khi tờ tiền thân của Charlie Hebdo chạy tít chễ giễu để bình luận về cái chết của Charles de Gaulle, nó đã bị Bộ Nội vụ Pháp cấm ngay lập tức. (Và sau đó tái sinh dưới cái tên Charlie Hebdo ngày nay). Một số ý kiến cho rằng, không hẳn chính phủ Pháp 2012 chấp nhận tổn thất kinh tế, ngoại giao để bảo vệ quyền tự do ngôn luận. Rất có thể ở thời điểm đó họ biết có cấm cũng không được, Charlie Hebdo năm 2012 đã đủ nổi tiếng để huy động dư luận xã hội ủng hộ họ kiện chống lại lệnh cấm nếu nó được đưa ra. Các thẩm phán ở toà án tối cao vào năm 2012 có thể có quan điểm về tự do ngôn luận cứng rắn hơn thời điểm 1970. Đóng cửa đại sứ quán, trung tâm văn hoá... chỉ là bất khả kháng vì chính phủ 2012 biết họ sẽ thua trong vụ kiện đó. Được biết, thời điểm này từng có nhóm Đạo hồi ở Pháp đã có đơn kiện về các nội dung về Muhammad trên Charlie Hebdo nhưng bị toà án Pháp bác. Công cụ pháp lý người Hồi giáo đã dùng đến và bất lực ở Pháp – nơi chỉ có luật cấm bài/ chỉ trích các tôn giáo khác (đạo Thiên chúa, Do thái...) nhưng lại không có đề cập đến Islam!

New York Times là một trong số rất ít báo phương Tây không đăng lại các bức biếm học của Charlie Hebdo sau khi vụ thảm sát xẩy ra. Ban biên tập đã cần một ngày để đi tới quyết định này, và trong thời gian đó đã thay đổi quan điểm 2 lần. Rất nhiều độc giả của New York Times giận dữ cho rằng tờ báo của họ hèn nhát và thiếu tinh thần đoàn kết với Charlie Hebdo và tự do ngôn luận. Biện minh cho vấn đề này, New York Times có bài viết cho rằng “Tự do ngôn luận nhưng cần tôn trọng niềm tin của người khác” trong bài báo “I Am Not Charlie Hebdo!”

Còn an ninh quốc gia?

Mỗi dân tộc có khái niệm riêng về giá trị. Với người Hồi giáo Đấng tiên tri Muhammad có giá trị gấp vạn lần mạng người, vì vậy trong mắt họ Charlie Hebdo là một trong những kẻ khủng bố tinh thần hàng loạt, quan niệm đó có thể được so sánh không khác gì quan niệm của phương Tây về Al qaeda là tổ chức khủng bố.

Hiện người Hồi giáo chiếm 10% dân số nước Pháp, nhưng 30% người trẻ dưới 20 tuổi ở Pháp là Hồi Giáo, tỉ suất sinh của người Hồi Giáo ở Pháp đến 4-5 hay hơn, còn người Pháp chỉ dưới 1.5, thua xa tỉ lệ cần thiết để duy trì.Viễn cảnh Hồi giáo thống trị nước Pháp như Michel Houellebecq viết sẽ không còn xa.
 
Nay hơn 400 người Pháp tham gia đầu quân cho IS đang sống hoặc trở về trà trộn vào quê hương trở thành mối đe dọa an ninh tiềm tang, thường trực giữa hai thái cực cuồng tín đạo Hồi và cuồng tín tự do ngôn luận?

Nhiều người thử phép so sánh nhỏ. Nước Nhật – Trung - Hàn bao năm gầm ghè nhau mỗi khi chính khách Nhật đến viếng đền thờ tội phạm chiến tranh Yasukini Shrine ở Tokyo! Ở Việt Nam chỉ có vài bài báo viết về có tính kỳ thị vùng miền thôi mà dư luận đã sôi sục lên rồi, nói chi đến đức tin của người Hồi giáo bị xúc phạm và cả thế giới Phương Tây đang cổ vũ cho nó bằng việc mua hàng triệu ấn bản mới của Charlie Hebdo và đăng lại hình ảnh chế giễu Hồi giáo của Charlie Hebdo!

Vụ việc này cho ta liên hệ tới vụ sát hại thanh niên da đen vừa qua của cảnh sát Mỹ nhưng được Tòa án tuyên vô tội và Chính phủ Obama bó tay, đối phó với bạo động trên khắp đất nước! Tức khi người “yếu thế” không thể đòi “công bằng” bằng công lý thì dường như bạo lực, khủng bố là con đường cùng để giải thoát bế tắc. Nhiều ý rằng, báo NYT không đăng lại hình biếm họa Charlie Hebdo là họ có tư vấn kỹ càng với các cơ quan an ninh quốc gia, và tại thời điểm này họ đặt cái đó lên trên. Vụ Twin Towers tuy xa mà vẫn gần!

Chuyện này lại làm ta nhớ lại vụ Đoàn Văn Vươn, tuy không thật giống, nhưng phản ứng của những người “yếu thế” khi bị dồn đến chân tường thì cũng tương tự nhau. Việc dùng bạo lực để phản ứng thì không ai ủng hộ và phải chịu sự từng phạt của pháp luật, nhưng xét sự việc thì cũng cần nhìn dưới nhiều góc độ, không có cách giải quyết nhân văn thì xung đột xã hội sẽ bùng nổ hoặc sẽ âm ỉ như quả bom hẹn giờ.

Ở Việt Nam, trên các trang mạng, các anh chị zân chủ đang ra sức ca ngợi tự do ngôn luận được thế giới bảo vệ. Họ trưng ra những bức ảnh tờ báo Le Monde – tạp chí nổi tiếng của Pháp đăng những bức ảnh dâm dục, tuc tĩu chế nhạo các vị nguyên thủ, chứng minh tự do ngôn luận không giới hạn là mục tiêu của thế giới văn minh!?!

Tuy nhiên trên hầu khắp các cộng đồng mạng, thì nổ ra các cuộc tranh luận, không thể chấp nhận thứ tự do ngôn luận vô đạo đức, dâm dục, thô bỉ như báo Le Monde, xỉ nhục niềm tin tôn giáo, tín ngưỡng dân tộc khác như Charlie Hebdo. Có lẽ chính nhờ nhận thức “kém văn minh” hoặc “chưa có tự do ngôn luận tuyệt đối” này mà gần đây vị Đại sứ Pháp tại Việt Nam Jean Noel Poirierm chia sẻ “Tôi thấy trong năm vừa rồi xảy ra bao nhiêu chuyện bất ổn liên quan đến an ninh , chính trị trên thế giới , bên cạnh đó vẫn còn chiến tranh , xung đột cũng xẩy ra ở rất nhiều nơi , có thể nói trong năm vừa qua là một năm có rất nhiều biến động trên toàn cầu , không chỉ liên quan tới những nước lớn mà cả nước nhỏ , Tuy nhiên xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN vẩn bình yên và đang ngày càng thịnh vượng đây là sự kỳ diệu, bất chấp Việt nam là quốc gia đa tôn giáo đa sắc tộc. Hi vọng Việt nam sẽ là khuôn mẩu và mô hình cho xã hội tương lai....”

29 nhận xét

21:22 12 tháng 1, 2015 Reply

Cần phải thực sự tỉnh táo để phán xét về tờ báo Charlie Hebdo và cái gọi là tự do ngôn luận, tự do báo chí của nước Pháp, xem lại cả đạo đức nước Pháp nữa. Đúng là cái lũ lừa lọc dối trá, tờ báo này đáng bị trừng phạt, chẳng hiểu sao nước Pháp văn minh lại đi dung túng những thứ mọi rợ như tờ báo này. Nhục nhã.

21:34 12 tháng 1, 2015 Reply

Đúng thế, cần phải xem lại cái đạo đức của tờ báo Charlie Hebdo này đã, xem mấy cái hình biếm hoạ và nghe tai tiếng về tờ báo này đã biết được bọn này là mấy tên rẻ rách thôi, mang tiếng cả giới báo chí, mượn danh tự do ngôn luận, tụ do báo chí để làm càn, truyền thông phương tây đang lừa dối cả thế giới rồi,. một lũ đáng chết.

21:50 12 tháng 1, 2015 Reply

suy cho cùng thì tự do ngôn luận,tự do báo chí không phải là việc làm riêng của một quốc gia nào cả.mà nó là một yêu cầu cần thiết của tất cả các nước.tuy nhiên tự do ngôn luận và tự do báo chí như thế nào thì cũng phải tuân thủ theo quy định của pháp luật và phải văn minh.

22:38 12 tháng 1, 2015 Reply

Tôi cho rằng tôn giáo luôn là một vấn đề nhạy cảm. Chính vì thế, trước một tôn giáo có quá nhiều vấn đề phức tạp như đạo Hồi chúng ta cần có những hướng đi khéo léo, thích hợp để tránh xúc phạm đức tin của họ. Sự việc xảy ra ở toàn soạn Charlie Hebdo là rất đáng tiếc, mong rằng trong tương lại gần, những mâu thuẫn giữa Hồi giáo và các quốc gia khác trên thế giới sẽ sớm được giải quyết.

23:24 12 tháng 1, 2015 Reply

Tự do nào cũng phải có giới hạn của nó, không có cái gì vô hạn cả.

23:28 12 tháng 1, 2015 Reply

Những chuyện xảy ra ở nước khác nên mình không có thể đánh giá chính xác được. Không biết có những gì mắc mớ ở trong không?

23:32 12 tháng 1, 2015 Reply

Dù như thé nào tôi cũng lên án hành động khủng bố, bắt con tin.

23:38 12 tháng 1, 2015 Reply

không nên nhân danh báo chí làm bậy hoặc nhân danh tôn giáo để kích động lòng hận thù dân tộc.

23:44 12 tháng 1, 2015 Reply

Sợ rằng có bàn tay của kẻ kích động gây chiến

23:48 12 tháng 1, 2015 Reply

Báo chí và tôn giáo đều là 2 lĩnh vực rất nhạy cảm, có tác động nhiều đối với xã hội. Vấn đề này rất phức tạp, không đơn giản như vẻ bề ngoài.

23:55 12 tháng 1, 2015 Reply

Tạp chí đăng tranh biếm họa về lãnh tụ tôn giáo là điều không nên. Cá nhân tôi thấy thế.

10:29 13 tháng 1, 2015 Reply

Tự do báo chí là điều tốt, tuy nhiên nó cần nằm trong một khuôn khổ nhất định về đạo đức cũng như pháp luật. Charlie Hebdo lợi dụng sự tự do quá trớn để sỉ nhục, bôi nhọ người khác cũng như tôn giáo của họ. Mình nghĩ những gì Charlie Hebdo vừa nhận là xứng đáng

11:00 13 tháng 1, 2015 Reply

Lỗi chính là ở Charlie Hebdo cũng như sự tự do báo chí ở các nước phương Tây. Đã bao giờ họ tự hỏi, một ngày nào đó người khác sẽ lôi hình ảnh gia đình họ, đức tin của họ ra làm trò cười chưa?

11:13 13 tháng 1, 2015 Reply

Không thể chấp nhận thứ tự do ngôn luận vô đạo đức, dâm dục, thô bỉ như báo Le Monde, xỉ nhục niềm tin tôn giáo, tín ngưỡng dân tộc khác như Charlie Hebdo

11:17 13 tháng 1, 2015 Reply

Phải nói là qua những biến động trên thế giới vừa qua, Việt Nam đã đúng khi đưa ra những khuôn khổ nhất định cho báo chí đi theo. Mạc dù vẫn còn nhiều từ báo lá cải, nhưng những ảnh hưởng của định hướng báo chí đã góp phần làm cho an ninh thông tin cũng như xã hội được đảm bảo

17:47 13 tháng 1, 2015 Reply

Có một quy tắc bất thành văn mà nhiều tờ báo trên thế giới không hiểu. Đó là “Tôn giáo của không thể bị phỉ báng”. Charlie Hebdo cố tình không hiểu hay có mục đích gì khác?

18:34 13 tháng 1, 2015 Reply

Tự do ngôn luận, tự do báo chí không phải là phỉ báng, sỉ nhục người khác

18:37 13 tháng 1, 2015 Reply

Nước Pháp và nhiều quốc gia khác trên thế giới nên có cách nhìn nhận lại về tự do ngôn luận, tự do báo chí. Điều đang đẩy họ vào cuộc khủng hoảng an ninh trầm trọng.

22:04 13 tháng 1, 2015 Reply

tự do ngôn luận luôn là quyền được ưu tiên của con người và việt nam luôn tôn trọng và bảo đảm quyền đó của con người, nhưng quyền tự do ngôn luận phải được đặt dưới sự quản lý của pháp luật, không được vi phạm pháp luật, vi phạm an ninh quốc gia, không được lạm dụng quyền tự do ngôn luận nếu lạm dụng vào xâm phạm an ninh quốc gia có thể gây hậu quả rất lớn và pháp đang là một ví dụ điển hình.

01:07 14 tháng 1, 2015 Reply

Đâu đó vẫn còn và cần những từ báo như New York Times. Những người xứng đáng với danh nhà báo khi đã có bài viết cho rằng “Tự do ngôn luận nhưng cần tôn trọng niềm tin của người khác” trong bài báo “I Am Not Charlie Hebdo!”

21:13 14 tháng 1, 2015 Reply

"chiến tranh, xung đột cũng xẩy ra ở rất nhiều nơi... Tuy nhiên xã hội Việt Nam dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN vẩn bình yên và đang ngày càng thịnh vượng đây là sự kỳ diệu, bất chấp Việt nam là quốc gia đa tôn giáo đa sắc tộc".

21:55 14 tháng 1, 2015 Reply

Mình không hiểu văn hóa Pháp lắm, nhưng mình thấy "tự do" xúc phạm kiểu này thì không ổn chút nào.

22:24 14 tháng 1, 2015 Reply

Kịch liệt phản đối hành động khủng bố, nhưng cũng không thể "tiêu hóa" được những hình ảnh biếm họa mà tờ báo này cho đăng.

14:56 20 tháng 1, 2015 Reply

Hành động phỉ báng các biểu tượng linh thiêng của tôn giáo chỉ dẫn đến sự giận dữ. Không phải mọi sự giận dữ đều được kiềm chế cho nên hành động quá khích có thể xảy ra. Vụ tấn công Charlie Hebdo là một ví dụ kiểu đó.

15:06 20 tháng 1, 2015 Reply

chính thứ tự do báo chí mà biến hóa thành phỉ báng niềm tin của người khác như vậy. Chính quyền tự do hay không phải bản chất "tự do" đó là nguyên nhân gây nên những vụ việc thế này! Xin hãy tôn trọng quyền người khác trước khi thực hiện quyền của .

15:21 20 tháng 1, 2015 Reply

có thể nói đó là tự do ngôn luận. Nhưng có lẽ nếu mà như thế thì không còn là tự do ngôn luận nữa bởi sự tự do đó của tạp chí Charlie Hebdo đã động chạm tới quyền tự do của người khác, đó là quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của các tín đồ đạo Hồi.

15:21 20 tháng 1, 2015 Reply

có thể nói đó là tự do ngôn luận. Nhưng có lẽ nếu mà như thế thì không còn là tự do ngôn luận nữa bởi sự tự do đó của tạp chí Charlie Hebdo đã động chạm tới quyền tự do của người khác, đó là quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo của các tín đồ đạo Hồi.

15:33 20 tháng 1, 2015 Reply

tự do không có nghĩa là không có giới hạn, ai đã từng nói "giới hạn tự do của người này chính là tự do của người khác" , tạp chí Charlie Hebdo có quyền thể hiện quyền tự do báo chí của mình, nhưng không nên xâm phạm quyền tự do tín ngưỡng của người khác

15:52 20 tháng 1, 2015 Reply

tự do báo chí là tự do trên những cơ sở nền tảng nhất định chứ không phải lợi dụng tự do dân chủ để mà phá, nhìn mà xem những người theo đạo hội đã bị bọn này châm, biếm cũng đã tổ chức ác buổi biểu tình để phản đối tờ báo này

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!