25/02/2015

TÔI ĐẾN MỸ TÌM TỰ DO, 40 NĂM SAU TÔI PHẢI BỎ NƯỚC MỸ ĐỂ CÓ TỰ DO

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 25/02/2015 | 25.2.15

Copi  Ở đây
"Tôi Đến Mỹ Tìm Tự Do, 40 năm Sau Tôi Phải Bỏ Nước Mỹ Để Có Tự Do"
Đó là câu nói phản ảnh một sự thật mỉa mai tưởng là nghịch lý của nước Mỹ "tự do dân quyền pháp trị", của nền công lý Mỹ (sic) nói riêng, và nó phản ảnh bản chất quyền lực bạo ngược và băng hoại của định chế nhà nước chính trị nói chung.

Sự thật hiển nhiên này không phải ai cũng có thể thấy được hay nhìn nhận nó. Căn bệnh ám tín tự kỷ (cognitive dissonance), một căn bệnh hoại tâm khi đã huân tập một tín lý, tất cả bằng chứng cụ thể đều bị biến dạng hoặc không hiện hữu trong não trạng của tín đồ.
Nạn Nhân: Sami Amin Al-Arian(Arabic: سامي أمين العريان‎) sinh ngày 14-01-1958, là một người Mỹ gốc Palestine, di dân đến Mỹ năm 1975 trong niềm tin một xã hội nhà nước tận thiện với nền dân chủ gián tiếp tự do công lý. Ông làm việc và ăn học tại Mỹ với bằng tiến sĩ khoa học điện toán. Trở thành giáo sư thực thụ của đại học Nam Florida. Ông, một tín đồ thuần thành tôn giáo (Hồi) thần quyền và thế quyền (nhà nước) trong niềm tin bảo thủ, đã từng được mời vào dinh Nhà Trắng thời Clinton. Al Arian, giống như bao nhiêu não trạng ngụy ngục, từng hăm hở dấn thân ủng hộ và đi vận động cho W. Bush làm tổng thống với niềm tin Bush sẽ "toàn cầu hóa dân chủ bằng bom đạn". (Tôi còn nhớ có một gã tiến sĩ gốc Việt ở Hà Lan đã gửi thư cám ơn Bush tiến chiếm Iraq!) 

Nhưng tai họa đã phủ đến Al Arian và gia đình ông, chỉ vì những trả lời bày tỏ quan điểm chính trị "dân chủ, công lý" bênh vực quê hương Palestine cũng như thảm cảnh của người dân Palestine trong những lần xuất hiện trên truyền hình, trong những bài viết, trong những buổi thuyết giảng v.v Al Arian bị qui tội "ủng hộ khủng bố, chống Mỹ", và bị truy tố. Ông đã lọt vào tầm đạn của quyền lực Do Thái, một quyền lực "ẩn tàng" sau lưng nhà nước Mỹ.

Tháng 2- năm 2003, Al Arian bị truy tố với 17 tội danh! Nhưng Đại Bồi Thẩm Đoàn sau nhiều lần xét xử đã phải loại bỏ 8 tội danh, và 9 tội danh còn lại vẫn không đủ chứng cớ buộc tội. Nhưng liên tục hơn 10 năm trời bị giam bắt và tra khảo với những "hư chứng" buộc tội của bộ Công Lý Mỹ khiến bản thân và gia đình của ông điêu đứng- và nhà nước Mỹ tốn hàng chục triệu Mỹ kim cho tiến trình truy tố dai dẳng này, nhưng không kết quả. Cuối cùng ông Al Arian, vì gia đình, buộc phải thỏa hiệp một trao đổi (making deals) với nhà nước Mỹ: Al Arian tự nguyện "đồng ý bị trục xuất" khỏi nước Mỹ (2007).

Dù vậy, dưới áp lực của phe nhóm Do Thái, khi ngày trục xuất gần kề, nhà nước Mỹ lại bày một vụ án khác để tìm cách kết án bỏ tù Al Arian. Ông từ chối ra tòa, vì như vậy là vi phạm "giao ước thỏa hiệp" đã ký kết với bộ công lý liên bang Mỹ. Al Arian tiếp tục bị Nhà nước Mỹ câu lưu điều tra và lục soát một cách vô vọng để hành nhiễu kết án ông.

Sau 12 năm bị sách nhiễu bắt giam qua nhiều trại tù, bộ "Công Lý Mỹ" dù thu thập nghe lén toàn bộ những thông tin cá nhân, các cuộc điện đàm, thư tín, bài viết, sách vở- cũng như những thông tin được tình báo Do Thái cung cấp nhằm kết tội Al Arian v.v Nhưng vẫn không có một "chứng cớ cụ thể " nào khả dĩ buộc tội Al Arian được trước tòa và bồi thẩm đoàn.

Cuối cùng nhà nước Mỹ phải thực hiện "giao kết trao đổi" với Al Arian năm 2007- và trục xuất ông ta đến Thổ Nhĩ Kỳ, nơi Al Arian chọn và được chấp nhận, vào tối ngày 11-02-2015.

Ông Al Arian rời nước Mỹ sau 40 năm tìm "tự do dân quyền" để lại 5 người con và cháu đang "tiếp tục tìm tự do dân quyền" tại Mỹ, một loại dân quyền tự do mà Edward Snowden đã buộc phải bỏ đi. 

Có rất nhiều bài học trong sự kiện của Al Arian. Ba bài học tương phản nổi bật chúng ta cần ghi nhận:

Thứ nhất là bản chất gian manh, tiểu xảo, bạo ngược của Nhà nước, quyền lực chính trị; thứ hai là quyền lực ẩn tàng sau lưng định chế- định chế chỉ là công cụ của quyền lực; và thứ ba là nhất điểm lương tâm can đảm của Con Người, trong trường hợp này là của một số thành viên trong Đại Bồi Thẩm Đoàn và các tổ chức hội đoàn, nhà báo độc lập. Những thành viên ĐBTĐ này đã chịu rất nhiều áp lực của nhà nước Mỹ và Do Thái trong suốt hơn 10 năm đàn hặc, nhưng cương quyết giữ vững nguyên lý của bằng chứng công khai (Burden of proof): chỉ kết luận khi đủ bằng chứng trước mặt. Thiểu số này đã khiến các thành viên Đại Bồi Thẩm Đoàn khác không thể y lệnh của nhà nước Mỹ áp đặt để có phán quyết tuyệt đối (absolute majority) nhằm kết tội theo dự định. Và các nhà báo độc lập đã liên tục lên tiếng bênh vực Al Arian bằng những phân tích và công bố với công chúng những phi lý bạo ngược của nhà nước Mỹ khiến vụ "vu khống xử án" này không thể ém nhẹm êm xuôi được.

Bài học cuối cùng là sự khẳng định về TỰ DO DÂN QUYỀN không bao giờ có được do sự ban phát của nhà nước hay có sẵn trong văn bản pháp luật. Tự Do Dân Quyền là do chính nhận thức giá trị tự thân và can đảm hành xử, bảo vệ nó của chính mỗi cá nhân trong tiến trình cộng hưởng xã hội: Bản thân Al Arian, gia đình của ông, các thành viên trong ĐBTĐ, những công dân ủng hộ Al Arian, và những nhà báo độc lập công chính v.v Lời cảm tạ của Al Arian chia tay trước khi rời Mỹ đã khẳng định điều này:

"Lòng cảm tạ sâu xa của chúng tôi đến những bạn bè và những người ủng hộ khắp nước Mỹ, từ các giáo sư đại học cho đến những nhà vận động quần chúng, những cá nhân và các hội đoàn, đã đứng cùng chúng tôi trong cuộc đấu tranh cho Công Lý"(Our deep thanks go to the friends and supporters across the U.S., from university professors to grassroots activists, individuals and organizations, who have stood alongside us in the struggle for justice".)

13-02-2015
NKPTC

22 nhận xét

20:00 25 tháng 2, 2015 Reply

Nhiều người trên thế giới đang bị những thành tựu kinh tế của một số nước theo chủ nghĩa tư bản làm hiểu nhầm đi những giá trị về nhân quyền không tương xứng với những thành quả kinh tế đó. Góc trái về nhân quyền của một số nước lớn luôn được phơi bày cho dù họ có cố che dấu đến đâu đi chăng nữa. Một nước luôn cho mình là đứng đầu hệ giá trị về quyền con người mà luôn có xả súng, bạo loạn về việc người da đen bị phân biệt đối xử,....

08:13 26 tháng 2, 2015 Reply

thực tế, chỉ cần nhìn vào cái tự do, nhân quyền của mỹ mà đã thấy tởm lợm!
mỗi người 1 khẩu súng, sống chết kiểu mặc bay, giết người ngay khi muốn.
lại thêm nạn phân biệt chủng tộc nữa chứ. vâng, tất cả những thứ đó chỉ Mỹ mới có

11:33 26 tháng 2, 2015 Reply

Quá là đúng! đặc biệt là rận, lúc nào cũng muốn qua Mỹ êể tìm tự do, nhưng tìm hoài, tìm mãi mà chả thấy đâu...
đến khi rời khỏi Mỹ, người ta mới nhận ra rằng, tự do đó là khi được ra khỏi đất nước này!

19:39 26 tháng 2, 2015 Reply

Không chỉ riêng gì người như ông Al Arian rời nước Mỹ sau 40 năm tìm tự do đâu. Mà tôi đã từng chứng kiến, biết rất nhiều người phải rời bỏ đất nước Mỹ khi thực sự đất nước này không hề có tự do, dân chủ nhân quyền gì cả, đó chỉ là cái vỏ bọc xấu xa của chúng mà thôi

19:54 26 tháng 2, 2015 Reply

Ông Al Arian rời nước Mỹ sau 40 năm tìm tự do là một điều rất đúng đắn, nhưng 40 so với nhiều người đã là khoảng thời gian dài để ông ở một đất nước như thế, chỉ cần đên Mỹ một thời gian là tôi cũng đã đã muốn rời đi khi đất nước này không có tự do rồi chứ không thể nên tới 40 năm được

20:04 26 tháng 2, 2015 Reply

"Tôi Đến Mỹ Tìm Tự Do, 40 năm Sau Tôi Phải Bỏ Nước Mỹ Để Có Tự Do" một câu nói ngắn gọn nhưng phản ánh được đầy đủ cái gọi là tự do bên Mỹ!
nhìn nền tự do của nước mỹ qua các bài báo, các bài phóng sự, hẳn ta cũng hình dung được đôi điều...

20:12 26 tháng 2, 2015 Reply

Một ngày nọ tôi đến đất nước Mỹ, tôi thì khác với Al Arian, tôi chỉ ở đó tầm 2-3 năm là đã biết về đất nước này rồi, tôi phải rời bỏ đất nước không có tự do này để tìm một khoảng chân trời mới khi thực sự có tự do hơn thôi. Một đất nước luôn vỗ ngực nói là tự do thực sự lại khác

20:44 26 tháng 2, 2015 Reply

một bài viết hay, phản ánh được thực trạng nước mỹ....
người ta cứ nghĩ về một nước mỹ tự do, nơi mà nhân quyền được bảo đảm, nơi mà quyền tự do báo chí, hội họp..các thể loại được bảo vệ..
nhưng sau 1 thời gian, khi học rời mỹ, họ mới biết rằng, tự do đơn giản hơn gấp nghìn lần

20:50 26 tháng 2, 2015 Reply

Đâu phải nước Mỹ là đẹp, là dân chủ, là tự do như bao kẻ tung hô

21:00 26 tháng 2, 2015 Reply

Sự thật mỉa mai về nước Mỹ tự do

21:19 26 tháng 2, 2015 Reply

40 năm là quá đủ để nhận ra bản chất quyền lực bạo ngược và băng hoại của nước Mỹ

07:19 27 tháng 2, 2015 Reply

một bài viết hay, như một đòn giáng thẳng vào cái gọi là tự do của nước Mỹ!
mỹ thân êu, mỹ iêu kiều của rất nhiều bạn rận, đúng là bị bóc mẽ một cách không tiếc thương!
tự do của Mỹ giống như cái nhà xí, trong chán, ngoài thèm!

10:09 27 tháng 2, 2015 Reply

đấy thế mà đám rận chúng nó vẫn cứ còn ngồi đó mà đi theo cái gọi là dân chủ nhân quyền kiểu mỹ,ngoài ra chúng còn muốn áp đặt nó vào trong Việt Nam.thật là chẳng ra làm sao cả,học theo dân chủ nhân quyền kiểu mỹ có mà mất tự do.

10:33 27 tháng 2, 2015 Reply

CŨng khôi hài thật. Trong khi nước mỹ ủng hộ cái gọi là tự do nhân quyền của mỹ ở các quốc gia khác thì ngay trong lòng nước mỹ cũng đòi tự do nhân quyền. Giống như một cái tát vào mặt của mỹ cái tội nói láo rồi truyền bá vớ va vớ vẩn chuẩn nhân quyền cái đếch gì!!!

11:21 27 tháng 2, 2015 Reply

Họ giàu thì giàu thật nhưng bóc lột thì rất ư là tàn bạo. Bạn xem trong đất nước mình thì biết ngay, làm cho các công ty tư bản tiền thì khá thật nhưng thời gian làm thì như trâu chó. Có khi đến tận đêm mới về. Bởi thế ai cũng muốn vào làm nhà nước.

22:34 27 tháng 2, 2015 Reply

Ở đó bạn phải siêu kìa, chứ bạn tầm tầm thì cũng chả có việc gì nhàn rỗi mà lương cao để mà làm đâu. Bên kia người ta phong cách tư bản nhiều lúc sức người châu á mình không theo nổi. Mà không có việc làm thì thất nghiệp, thì bốc vác thôi. Lúc đó thì kiếm được mấy đồng đâu

23:05 27 tháng 2, 2015 Reply

Đằng sau sự tráng lệ ở lasvegas hay newyork city thì những khu nhà ổ chuột ẩm thấp còn tồi tệ hơn cả VN nữa. Đó là sự chênh lệch giàu nghèo đến đáng sợ. Chủ nghĩa mác nói đúng, tư bản là bóc lột. Các bạn cũng biết đấy, chỉ mấy thằng công ty lớn là giàu thôi, chứ dân được cái lợi ích nào đâu

23:22 27 tháng 2, 2015 Reply

Bạn phí phạm 40 năm để mới hiểu ra cái tự do ở nước mỹ đó thì tôi cũng khâm phục sự kiên trì của bạn. Ở nước mỹ chỉ có tự do nhân quyền theo kiểu mỹ và đâu đâu cũng thế ở thế giới tư bản. Tự do tuyệt đối chỉ dành cho một nhóm ít những người tư sản quyền lực còn dân đen thì làm gì có

22:46 28 tháng 2, 2015 Reply

Đất nước hợp chúng quốc là thế, tụ tập đông đảo người dân trên khắp thế giới, dân tộc khắp mọi vùng miền để xây dựng một đất nước, nếu bạn không thể sống ở đây thì bạn sẽ bị giam cầm.

23:09 28 tháng 2, 2015 Reply

xem ra xã hội của nước Mỹ cũng khá rối ren nhỉ, tưởng nước Mỹ đề cao cái mà họ gọi là dân chủ kiểu Mỹ chứ, người dân hài lòng chứ, sao bây giờ người ta lại coi nước Mỹ như cái nhà tù khổng lồ thế này,

16:34 1 tháng 3, 2015 Reply

đó đó...quá là đúng! đặc biệt là rận, lúc nào cũng muốn qua Mỹ êể tìm tự do, nhưng tìm hoài, tìm mãi mà chả thấy đâu...
đến khi rời khỏi Mỹ, người ta mới nhận ra rằng, tự do đó không đúng ...

22:23 8 tháng 3, 2015 Reply

Có phải càng giàu thì càng tự do không. Chúng ta có thể tự suy ngẫm trong đời sống hàng ngày. Mỹ tự do như thế đấy. Có lợi cho chúng thì tôn lên hàng quý tộc, ngược lại thì hỡi ôi, "tự do" đâu cho bằng. Càng giàu lại càng tham

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!