01/03/2015

Nghệ sỹ xưa và nay

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 01/03/2015 | 1.3.15

Nguyễn Đình Bổn


Dần trở thành… người muôn năm cũ!
Khi còn ở miền Tây Nam bộ, tôi quen với nhiều anh chị văn nghệ, giờ người còn kẻ mất, nhưng mấy mươi năm ngồi nhớ lại, anh chị nào cũng hiền lành, phong thái lịch sự, ngôn từ đúng mực, mà nếu so với bọn “nghệ sĩ trình diễn” bây giờ, y như như người… muôn năm cũ.

Một người anh, người bạn mà tôi thương quí nhất, từng giúp đỡ tôi vô tư, dù anh chị cũng khó khăn vất vả trăm bề, nay đã mất vì bạo bệnh là nhà thơ Nguyễn Bạch Dương, nhưng điều tôi nhớ là chuyện ứng xử của anh với gia đình, xã hội.

Có lần tôi ghé Vĩnh Long chơi với anh, anh nói “Về nhà anh ở lại vài ngày cho vui”, khi đó độc thân, thích lang thang nên tôi đồng ý ngay. Từ HVN anh chở tôi bằng xe đạp về “nhà mới” (nhà cũ anh ở ngay bờ sông Cổ Chiên, bị giải tỏa) qua cầu Thiềng Đức vào một hẻm rộng, đến một căn nhà lợp lá. Anh xuống xe từ ngoài sân, và nói nhỏ: “Có ba anh ghé chơi”. Hai anh em bước vào nhà. Một cụ ông rắn rỏi ngồi bên bàn trà dưới chân là một con chó nhỏ. Anh Nguyễn Bạch Dương dừng lại, và người đàn ông khi đó 50 tuổi, vòng tay như một cậu học trò nhỏ, đầu hơi cúi: “Thưa ba, con đi làm về!”. Tôi bối rối, tính tôi hơi phóng túng nên ngạc nhiên với lối chào này, nhưng cũng ngay lập tức vòng tay cúi đầu: “Thưa bác, con chào bác”.

Ngủ ở nhà anh, có khi nằm dưới nền gạch (anh cũng vậy) nhưng trong mùng, nếu là dân văn nghệ, anh luôn để một cây bút bi, tập giấy, cái đèn, anh giải thích nếu có nổi hứng làm thơ, hay có ý tưởng nào đó thì bạn bè có thể… ghi lại ngay! (Vụ này tôi cười ngất, anh cũng cười).

Lần đó, sáng hôm sau khi anh em ra khỏi nhà, một lần nữa anh lại vòng tay: “Thưa ba, con đi làm”!

Đôi lúc tôi nghĩ những cử chỉ lễ phép đó là quá rườm rà, nhưng càng chơi với anh tôi càng thấy anh chân thực, cực kỳ đáng mến. Anh không hút thuốc, không nhậu, không đi xe gắn máy, nhưng rồi anh lại ra đi vì bạo bệnh. Có lẽ tâm sự của anh về thời cuộc, về thế thái nhân tình giống như câu thơ sau:

Khuya đêm ấy có cành hoa dưới vực
Nở một mình lẳng lặng tỏ đêm sương! 
(Kiếp khác- thơ Nguyễn Bạch Dương).

Trải qua một vài ngày, khi rất nhiều người ca tụng chuyện chửi bới, văng tục của một cô gái khá nổi tiếng là… dũng cảm, thậm chí nâng lên thành “con cháu bà Trưng, bà Triệu”, bỗng nhớ anh. Anh đã ra đi vào những ngày cuối cùng năm 2006, vậy nhưng tính cách đó, ngôn từ đó nếu được kể lại, nó giống như người muôn năm cũ!

9 nhận xét

08:26 2 tháng 3, 2015 Reply

Cũng thời nào thời nấy tác giả ạ. Thời đó chả có fb mà lên đưa tâm trạng, cũng chả có điện thoại mà chia sẻ nỗi bực, nỗi buồn. Nhưng thời đó là thời người ta tu dưỡng tốt. Thời nay cũng có cái hay cái dở. Đa số văn nghệ sĩ trẻ được nhiều người yêu thích, cống hiến xã hội cũng được người ta gi nhận đó chứ.

09:37 2 tháng 3, 2015 Reply

a

09:39 2 tháng 3, 2015 Reply

Rất chia buồn với tác giả khi có người bạn ra đi, cũng là đôi dòng kính phục tới người xưa, những người nghệ sĩ của thế kỷ trước đã cống hiến cho người xem những văn hóa của con người chân thật nhất, dù không có "mỹ" nay nhưng "diễm" xưa đã thể hiện đủ và "chân", "thiện" đã rất hoàn mỹ

10:25 2 tháng 3, 2015 Reply

Khuya đêm ấy có cành hoa dưới vực
Nở một mình lẳng lặng tỏ đêm sương!
Ý thơ đã nói lên một phần nào những con người vẫn nở hoa, vẫn tỏa hương trong đêm bão bùng

09:08 4 tháng 3, 2015 Reply

Ngày xưa là nghệ thuật vị nghệ thuật, còn bây giờ là nghệ thuật vị nhân sinh, nên giá trị nghệ thuật phần nào đã bị biến tướng cũng như chính phẩm chất của các nghệ sĩ

09:15 4 tháng 3, 2015 Reply

Không vơ đũa cả nắm, cơ mà trước thấy nghệ sĩ người ta tâm huyết lắm, yêu nghề lắm. Bây giờ giới sâu bịt ngày nay thì chỉ yêu tiền thôi, yêu danh thôi. Họ ko cần biết chất lượng sản phẩm ntn, họ sẵn sàng hát nhép, sẵn sàng bán thân lấy danh. Nói chung là khó chấp nhận cho những người của công chúng như vậy

09:24 4 tháng 3, 2015 Reply

Những nghệ sĩ mà chỉ vì tiền, ko quan tâm đến sản phẩm của mình, coi thường khán giả thì tôi next luôn k bao giờ thèm xem các chương trình của họ

09:27 4 tháng 3, 2015 Reply

Xưa còn có các tác phẩm đi cùng năm tháng, chứ nay thì các tác phẩm chỉ là lóe lên rồi vụt tắt thôi

09:33 4 tháng 3, 2015 Reply

Các tác phẩm cũng như nhiều ca sĩ thị trường, chỉ nổi vài năm, thậm chí vài tháng là lại mất hút hoặc thậm chí chưa kịp nổ đã xịt rồi

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!