28/10/2015

Ngôi làng của 40.000 nhà sư và ni cô

Tác giả: Unknown viết lúc 28/10/2015 | 28.10.15


Larung Gar là nơi sinh sống của hơn 40.000 nhà sư và ni cô trên độ cao hơn 4.000 mét. Nằm giữa những ngọn đồi xanh bao la trải dài ở thung lũng Larung Gar, Trung Quốc, ngôi làng Larung Gar hiện ra với hàng ngàn ngôi nhà bằng gỗ đỏ tập trung thành từng cụm. Nằm tách biệt với thế giới bên ngoài, đây là nơi đặt Học viện Phật giáo Larung Gar - trung tâm Phật giáo lớn nhất trên thế giới.
 

Kiến trúc truyền thống đặc trưng ở Larung Gar là những ngôi nhà bằng gỗ đỏ, điều đặc biệt là tất cả đều không có hệ thống làm sưởi ấm và nhà vệ sinh. Chúng được xây sát nhau đến nỗi gần như là nhà nọ chồng lên đỉnh nhà kia khi nhìn từ xa.


Nhiều du khách lần đầu đặt chân tới đây cho biết họ bị choáng ngợp bởi sự to lớn và tráng lệ của công trình. Được xây dựng từ những năm 1980 ở huyện Sertar, quận Garze, Larung Gar là nơi cư trú của cộng đồng người Tây Tạng ở phía tây tỉnh Tứ Xuyên.


Những ngôi nhà này đều có kết cấu và hình dáng tương tự nhau cùng với những con ngõ ngách nhỏ ngoằn ngoèo. Không ít du khách bày tỏ rằng họ rất ấn tượng khi người dân trong làng có thể tìm đúng ngôi nhà của mình giữa mê cung nhà giống hệt nhau như thế này.


Ngôi làng nằm ở độ cao 4.000 m, cách đường chính khoảng 4 km và cách thị trấn Sertar 15 km. Ở giữa làng có một bức tường cao được xây lên nhằm ngăn cách giữa khu vực của nhà sư và của ni cô.

Nơi đây có tới hơn 40.000 nhà sư và ni cô sinh sống.


Theo quy định, họ đều không được ra khỏi khu vực được phân chia của mình.


Tuy nhiên, có một khu vực mở ở trước hội trường chính của tu viện là nơi mà cả nhà sư và ni cô đều được phép lui tới.


Người dân Larung Gar sinh sống chủ yếu bằng việc buôn bán nhỏ như kinh doanh nhà nghỉ hay những cửa hàng tạp hóa. Đến thăm quan ngôi làng, có hai nhà nghỉ nhỏ để du khách có thể nghỉ ngơi và tham quan. "Tôi đã ở hai ngày ở trung tâm Phật giáo và tham gia vào một số nghi lễ. Dân làng ở đây rất nhiệt tình, lạc quan và cực kỳ hiếu khách, và tôi vô cùng ngạc nhiên về cách họ quan niệm về cái chết",Wanson Luk, nhiếp ảnh gia theo đạo Phật cho biết.


Quận Sertar cách rất xa các thành phố khác, vì vậy nó không phải là một nơi dễ dàng có thể đến được.

Thành phố gần nhất là Thành Đô, từ đây, khách có thể đi ô tô và mất khoảng 11-13 giờ để tới Larung. Tọa lạc ở độ cao 4.000 m nên nhiệt độ ở Larung Gar rất thấp. Chính vì thế, trước khi đến đây thăm quan, du khách tốt nhất nên có khoảng thời gian một vài ngày để làm quen với khí hậu.


Lịch trình lý tưởng đó là từ Thành Đô, du khách bắt xe buýt tới Kangding (330 km, có nhiều chuyến xe trong ngày), nghỉ từ một đến hai đêm ở Kangding, sau đó bắt xe đi tới Garze (385 km, duy nhất một chuyến xe trong ngày) rồi đáp một chuyến xe buýt hoặc taxi khác tới Sertar và Larung Gar (khoảng 150 km).


Trước kia, Langrung Gar và Học viện Phật giáo là một địa điểm nhạy cảm và không cho phép du khách nước ngoài vào. Tuy nhiên, từ năm 2011, Sertar và Larung Gar mở cửa và chào đón tất cả du khách trên thế giới. Kể từ đó cho đến nay, nơi đây đã trở thành một địa điểm du lịch hấp dẫn và thu hút hàng trăm nghìn lượt khách du lịch mỗi năm.

Ngọc Mai
Nguồn: http://dulich.vnexpress.net

6 nhận xét

19:50 28 tháng 10, 2015 Reply

Mình không hiểu? Họ xuất gia hết hay là không bởi vì số lượng người thì đông, có cả trẻ nhỏ nữa?
Họ có ăn chay, có vứt hết thứ trần tục để nhập cửa phật hay không?

23:15 28 tháng 10, 2015 Reply

Lượng sư với ni cô nhiều như vậy mình ko tin là họ tu 100% đâu, chắc vẫn có cái luật nào đó ở bển nên dù là những ngôi làng như này nhưng vẫn có nhiều trẻ em

23:25 28 tháng 10, 2015 Reply

Sống kiểu như này giống như tách mình ra khỏi 1 tập thể. Và tất cả ni cô, nhà sư này giống như được xây dựng, đào tạo, và ở tách riêng, thu mình lại. Vậy có tốt cho cá nhân nói riêng và công cuộc xây dựng đất nước nói chung

23:50 28 tháng 10, 2015 Reply

bạn không nên nói như vậy bởi mỗi một cộng đồng đều có những nét hay riêng của nó. với quy mô như thê thì nơi đây dường như là một trong những cái nôi của phật giáo, chẳng phải cộng đồng phật giáo của Việt Nam mình cũng rất phát triển và nhưng tư tưởng đạo lý của họ ảnh hưởng rất tích cực tới các mặt của đời sống xã hội đấy thôi.Bạn đừng phán xét một nền văn hóa hay cộng đồng nào cả bởi suy cho cùng kinh tế là thứ được xây dựng dựa trên nền tảng là các nền văn hóa. Trước khi kinh tế phát triển thì văn hóa đã đi trước rồi, chỉ có thể xây dựng đất nước có kinh tế vững mạnh nếu có một nền tảng văn hóa cũng vững mạnh, không phải cái gì cũng bỏ là bỏ được.

15:34 29 tháng 10, 2015 Reply

Nghe bảo đó là một đất nước, ở đó có chỉ số hạnh phúc cao nhất thế giới mà và tôn giáo chính ở đó là Phật giáo tây tạng. Họ kinh doanh đủ kiểu kể cả nhà nghỉ mà bạn còn đạo phật nguyên chất 100% thì sao mà có mấy thứ đấy

15:51 29 tháng 10, 2015 Reply

Tôi có đọc bài báo về vùng đất này, nơi đây người ta nói là nơi hạnh phúc nhất thế giới. Trong ảnh thì có vẻ thanh tịnh thế thôi chứ thực ra cũng đối mặt với ô nhiễm và khó khăn. Đó là chỉ số hạnh phúc còn chỉ số sung sướng thì chưa chắc

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!