06/10/2015

Thái độ sai lầm của phật tử Việt Nam hiện tại

Tác giả: Unknown viết lúc 06/10/2015 | 6.10.15

Đại-Lão Hòa-Thượng Thích-Thanh-Từ

A. THÁI ĐỘ SAI LẦM CỦA PHẬT TỬ BÌNH DÂN

Người bình dân vì thiếu phương tiện học hỏi chánh pháp nên không phân biệt được Phật giáo và Thần giáo. Hơn nữa, Phật giáo là nền giáo lý cao sâu, nếu không phải người giàu suy tư nhiều chiêm nghiệm thì không sao thấu đạt nổi. Người bình dân thời giờ hiếm hoi, tâm hồn bình dị, làm sao hiểu thấu được những lẽ siêu thoát của Phật dạy. Do đó, họ có những tin hiểu sai lầm như sau:

1.- THIÊN HÌNH THỨC NGHI LỄ

Người bình dân đến với Phật giáo chú trọng nhiều về hình thức nghi lễ. Qui y là để khi nào bệnh nhờ thầy cầu an, khi chết nhờ thầy cầu siêu. Cho nên trong gia đình có đứa bé ấm đầu là chạy thỉnh thầy Trụ trì về nhà cầu an. Nếu trong thân quyến có tang, đến ngày tuần thất thì thỉnh thầy về nhà tụng kinh suốt đêm. Vào chùa, bất cứ bàn thờ Phật hay bàn thờ vong đều hì hục lễ bái và lâm râm khấn nguyện. Cứ tin rằng lạy càng nhiều thì phước càng lớn. Đi chùa những ngày sóc, ngày vọng để cúng kính lễ bái, ngoài ra không cần biết gì nữa. Họ quan niệm tu hành rất giản dị, ai thường cúng kính là người đó tu nhiều. Ông thầy Trụ trì nào thường tổ chức cầu an, cầu siêu, cúng cô hồn, cúng sao... là ông thầy ấy tu hành tinh tấn. Người Phật tử nào bỏ tiền nhiều, xin lễ này, tổ chức lễ nọ cho là người Phật tử thuần thành chân chánh. Xuất tiền in kinh ấn tống thì chọn ròng rặt các nghi thức cầu an, cầu siêu, kinh Tam Bảo, Địa Tạng v.v... Nếu ai giới thiệu ấn tống quyển “Lịch sử Phật giáo” cần thiết hoặc “Những bài giảng” có giá trị thì họ lắc đầu từ chối, bảo rằng: “Ấn tống sách đó thì ít phước!” Bởi nhận định này nên Phật giáo càng ngày càng đi sâu vào hình thức nghi lễ.

2.- TIN PHẬT NHƯ VỊ THẦN LINH

Người bình dân đến với đức Phật để cầu ban phước, che chở, ủng hộ hơn là tìm giác ngộ. Người ta nghĩ rằng: có tai nạn cầu Phật, Phật sẽ cứu độ cho. Vì vậy ngày bình không cần đến chùa, chờ khi cần cầu xin một việc gì mới mang hương đăng đến chùa cầu nguyện. Thật là:

Hữu tật thì bái tứ phương,
Vô tật đồng hương chẳng mất.
hoặc:Nghiêng vai ngửa vái Phật trời,Đương cơn hoạn nạn, độ người trầm luân.

Quan niệm Phật như vị thần linh chỉ coi việc ban phước, giáng họa. Vì vậy, người ta không ngại gặp Phật thì cúng, gặp thần thì lạy, gặp ma quỉ thì cầu xin. Bởi trên cương vị ban phước giáng họa, họ không phân biệt đâu trọng đâu khinh, miễn vị nào đem lại được những điều cầu nguyện của họ là linh thiêng, bằng không thì hết linh ứng. Hết linh ứng thì họ bỏ không theo nữa, dù Phật cũng thế. Do đó, trong dân gian những cốt Cô, cốt Cậu đều được Phật tử tín ngưỡng qui y. Vì những Cô, Cậu ấy đã báo cho họ biết những tai nạn sắp đến và đã cho bùa chú để họ dán trong nhà khiến con cháu mạnh giỏi, làm ăn phát đạt. Niềm tin Phật như vậy, họ rất dễ tin mà cũng rất dễ bỏ, nếu một sở nguyện được thành, hoặc không toại nguyện.

3.- TIN PHẬT QUA NHỮNG HÌNH THỨC TÀ GIÁO

Có những người đến với Phật, không do hiểu Phật pháp mà nhờ ông Đồng, bà Cốt mách phải qui y Phật sẽ khỏi tai nạn chẳng hạn, họ liền đến chùa xin qui y. Hoặc có người do xin xăm hay bói quẻ, trong xăm quẻ dạy theo Phật hay thờ Phật thì mọi sự an lành..., họ liền phát nguyện qui y Phật. Hoặc vị Trụ trì có học bùa chú trừ ma ếm quỉ, người có con bệnh đến nhờ thầy trị chữa, nếu con lành bệnh liền xin qui y Phật...

B. THÁI ĐỘ SAI LẦM CỦA GIỚI TRÍ THỨC NGHIÊN CỨU PHẬT

Đa số người trí thức gần đây chịu khó nghiên cứu Phật giáo, tìm thấy những triết lý cao siêu trong Tam Tạng giáo điển, họ tỏ vẻ thích thú; nhưng nhìn lại hình thức cúng kính, nghi lễ trong chùa chiền, họ cực lực phản đối, cho đó là sự sai lạc lớn lao đáng trách. Giới trí thức y cứ những điểm như sau để phàn nàn Phật giáo hiện tại.

1.- CĂN CỨ LÝ NHÂN QUẢ

Căn cứ lý nhân quả, mình gây nhân thì mình chịu quả, dù cha con cũng không thay thế nhau được, huống là kẻ khác. Nhân đã gây thì quả phải chịu; nguyện cầu, cúng tế, làm phước... của người khác không liên hệ gì đến người này cả. Như A ăn thì A no, không thể A ăn mà B no được. Vì thế, những người khuyên cầu nguyện, cúng dường, bố thí... chỉ gây thêm sự mê tín dị đoan, trong Phật giáo không thừa nhận điều đó. Bởi nhận xét trên, nên giới trí thức cực lực phản đối việc cúng dường, cầu nguyện..., cho hành động như thế là sai Phật pháp, là bị nhóm người tu lợi dụng.

2.- CĂN CỨ THUYẾT VÔ NGÃ, VÔ TRƯỚC

Nhìn vào Phật giáo thấy thuyết vô ngã, vô trước thật là hệ trọng. Nếu người tu không phá được ngã chấp thì không sao giải thoát được. Muốn dứt ngã chấp thì tự mình phải lắm công phu trừ diệt. Không ai có thể làm cho ai được giải thoát, nếu người ấy không dứt trừ ngã chấp thật sự. Người không tự cố gắng phá trừ ngã chấp, mà sau khi chết, trong thân quyến thỉnh chư Tăng đến cầu siêu, mong được giải thoát thật là điều vô lý.

Phật giáo nhằm vào tự lực, mỗi người phải tự độ lấy, đừng ỷ lại vào ai cả. Dù đức Phật cũng không thể cứu độ chúng ta được, nếu chúng ta không tu. Như vậy, làm gì có do tụng kinh mà độ được các vong linh. Nếu người chủ trương tụng kinh cầu siêu, độ được các vong linh, đó là tà đạo chớ không phải Phật giáo. Bởi y cứ những điểm giáo lý như trên, giới trí thức nghiên cứu Phật giáo rất bất bình việc thực hành tu tập của tín đồ và chư Tăng hiện tại. Cho rằng tín đồ mù quáng đi sai lạc, chư Tăng lợi dụng để no cơm ấm áo.

C. DUNG HÒA

Hai thái độ trên không khéo trở thành cực đoan. Một bên nặng phần tín ngưỡng, thiên về hình thức cung kính, quên lãng phần tự tu, không chịu học hỏi giáo lý. Một bên thiên về triết lý, chú mục vào triết lý, bỏ sót phần tín ngưỡng. Phật giáo còn tồn tại đến ngày nay là do bao trùm cả triết lý và tín ngưỡng. Nếu bỏ mất một trong hai phần thì Phật giáo không còn là Phật giáo nữa. Cho nên những người chấp một cách cực đoan trong hai thái độ trên đều là sai lầm.

1.- SAI LẦM CỦA NGƯỜI NẶNG PHẦN TÍN NGƯỠNG

Người tu theo đạo Phật phải có sức mạnh tinh thần để cải đổi những tâm niệm, hành vi, ngôn ngữ sai lầm trở thành chân chánh. Chính khi đứng chắp tay tụng kinh hay lễ Phật, chúng ta cũng thấy biểu lộ đầy đủ ý nghĩa này. Người Phật tử đứng trong điện Phật, hai tay chắp lại theo hình hoa sen búp, gọi là Liên hoa ấn, để ngay giữa ngực, ngay quả tim, nói lên tâm tư thanh tịnh. Mắt nhìn xuống cốt phản tỉnh, tự quán sát nội tâm mình. Thân ngay thẳng trang nghiêm, miệng tụng kinh, niệm Phật, để biểu lộ thân thanh tịnh và khẩu thanh tịnh.

Hình thức nghi lễ ấy không có nghĩa là cầu xin, ỷ lại vào đức Phật, mà chỉ cần yếu giữ gìn ba nghiệp thanh tịnh. Bởi thiếu khung cảnh trang nghiêm, chúng ta muốn kềm thúc thân tâm thanh tịnh rất khó khăn, nên hình thức nghi lễ là phương tiện giúp chúng ta thực hiện được điều ấy. Đừng lầm rằng Phật ban cho ta sự thanh tịnh. Chính Phật đã dạy:

"Làm dữ bởi ta mà nhiễm ô cũng bởi ta, làm lành bởi ta mà thanh tịnh cũng bởi ta. Tịnh hay bất tịnh đều bởi ta, chớ không ai có thể làm cho ai thanh tịnh được".(Kinh Pháp Cú, bài 165, Thượng tọa Trí Đức dịch)

Lại làm lành làm dữ cũng tại ta thì Phật đâu ban phước, giáng họa cho ta được. Cho nên quan niệm Phật như vị thần linh thật là sai lầm. Người Phật tử phải nhằm vào tự lực nhiều hơn. Kinh Pháp Cú chép:

"Chính tự mình làm chỗ nương cho mình, chớ người khác làm sao nương được? Tự mình khéo tu tập mới đạt đến chỗ nương dựa nhiệm mầu".(Kinh Pháp Cú, bài 160)
Tuy nhiên, người Phật tử vẫn phải cúng dường, lễ bái Phật, nhưng cúng dường Phật là để phát thiện tâm, lễ bái Phật là tỏ lòng khát khao giải thoát giác ngộ. Không nên có quan niệm cúng dường Phật cầu Phật ban ơn, lễ bái Phật cầu Ngài tha tội. Dù cho lễ Phật sám hối cũng không có nghĩa cầu tha tội. Đó chẳng qua nhờ Phật làm đối tượng để phát tâm ăn năn chừa cải và hổ thẹn. Có biết như thế thì sám hối mới hết tội. Chúng ta hãy trả đức Phật trở về vị trí của Ngài là bậc “Đạo sư”. Chúng ta cũng phải tu tập đúng với tinh thần Phật tử là tự độ, độ tha. Đừng bao giờ xem đức Phật đủ cả quyền năng ban phước, giáng họa. Cũng không nên ỷ lại, gởi gắm cả đời mình vào quyền năng của Ngài. Nếu có tư cách đó là phản bội đức Phật và cũng không phải là người Phật tử.

2.- SAI LẦM CỦA NGƯỜI NGHIÊNG VỀ TRIẾT LÝ

Người trí thức thiên trọng phần triết lý nên thấy sự lễ bái, cúng dường, cầu nguyện... đều không chấp nhận, mà lại phản đối. Cho rằng Phật giáo hoàn toàn tự lực, không bao giờ nương tựa vào cái gì bên ngoài. Nếu Phật giáo chỉ dạy một bề như thế thì những người đầy đủ ý chí, giàu nghị lực mới tu được, còn những người thiếu ý chí, kém nghị lực không thể tu theo đạo Phật sao? Như thế, Phật giáo không có ý nghĩa khế cơ rồi. Vì hạng người đầy đủ ý chí, giàu nghị lực rất hiếm trong xã hội này. Cho nên, cái nhìn cực đoan như vậy đưa Phật giáo đến chỗ khô khan, cô quạnh.

Hơn nữa, nơi mỗi con người chúng ta đều có hai phần, tình cảm và lý trí. Nếu có người chỉ thuần tình cảm, không có lý trí thì họ chìm đắm trong biển thương yêu mê hoặc. Ngược lại có người ròng rặt lý trí, không có tình cảm thì họ khô khan cô độc. Con người ví như cây trồng xuống đất, tình cảm là chất nước, lý trí như ánh nắng. Thiếu một trong hai thứ ấy, cây nhất định không sanh trưởng được mà phải khô héo lần. Một tôn giáo cũng thế, triết lý và tín ngưỡng không thể thiếu một được. Nếu thiếu một, tôn giáo ấy sẽ chết mòn. Cho nên, chủ trương cực đoan về triết lý của giới trí thức này cũng là tai họa của Phật giáo.

Lại, chúng ta thử xét ý nghĩa cúng dường, cầu nguyện có sai tinh thần Phật giáo hay không? Người Phật tử ai cũng biết lý nhân quả, thuyết vô ngã, vô trước là nền tảng của Phật giáo. Như thế, sự cúng dường được phước đức có phản bội lý nhân quả chăng? Người này cầu nguyện, người kia được siêu độ, có trái vô ngã hay không?

- Thưa không!
Bởi vì lý nhân quả tế nhị lắm, không thể đơn giản rằng “mình làm mình chịu”, có khi không làm lại có chịu, mà vẫn không trái lý nhân quả. Ví như ông A là người chủ sở giàu có, anh B là người làm công nghèo khổ. Một hôm vì một chuyện không đâu, ông A nóng giận đánh anh B. Lý đáng anh B phải trả thù bằng cách đánh lại. Nhưng sau khi qua cơn nóng giận, ông hối hận hành động vô ý thức của mình. Ông không can đảm đến xin lỗi B, phải nhờ người thân của B xin lỗi hộ, và ông cho B một số tiền khá hậu. Vì thế, cái quả của anh B phải trả lại ông A có thể không còn nữa. Lại gia đình kia có hai anh em là Xoài và Mít. Anh Xoài hiền lành dễ thương, nhưng Mít lại hung dữ đáng ghét. Một hôm Xoài đi làm ngoài đồng, Mít ở nhà đánh lộn với người hàng xóm. Đang cơn ẩu đả nhau, rủi Xoài về tới, tuy Xoài không định tâm bênh em, nhưng người kia sợ Xoài bênh nên vội vàng đập Xoài một gậy. Trường hợp này Xoài thật vô tội mà vẫn ăn đòn. Thế nên, việc đó không phải tự mình gây, rồi tự mình chịu. Có khi người khác gây mà mình chịu, như trường hợp Xoài và Mít. Có khi tự mình gây mà không chịu như trường hợp A và B. Nhưng nói như thế không phải ngoài lý nhân quả.

Vì nhân quả có chánh nhân, trợ nhân, thuận nhân, nghịch nhân... Tuy chánh nhân đã gieo mà gặp nghịch nhân phá hoại thì không thể nào kết quả. Như ta gieo hạt lúa xuống đất nhất định lên cây lúa, nhưng bị dế cắn khi mới nảy mầm thì làm sao sanh cây lúa? Đó là có chánh nhân đánh người của ông A, mà quả người đánh lại không có. Hoặc có khi chánh nhân này mà do trợ nhân biến thành cái khác. Như chúng ta trồng cây cam ngọt, đến lớn lên có người lén cắt nhánh chanh tháp vào, khi kết quả không được cam ngọt, mà chỉ có chanh chua. Đây là không gây nhân đánh đập mà bị quả đánh đập của anh Xoài vậy.

3.- DUNG HỢP

Trong cuộc sống tương quan tương duyên này, chúng ta đừng nghĩ tưởng một cách giản dị rằng: “mình làm mình chịu”. Quan niệm ấy rất là thô sơ máy móc. Bởi sự ràng rịt giữa mình và xã hội phức tạp vô cùng. Xã hội đẹp mình cũng được ảnh hưởng đẹp, xã hội xấu mình cũng chịu ảnh hưởng xấu. Tuy nhiên cũng có một vài người thoát khỏi sự ràng rịt của xã hội, nhưng đó là bậc Thánh nhân.

Đến như việc tụng kinh cầu nguyện được siêu thoát cũng không có ý nghĩa một bề ỷ lại vào tha lực. Con người chúng ta kết hợp bởi hai phần, tinh thần và vật chất. Người tâm hồn tán loạn thì tinh thần yếu đuối, bị vật chất chi phối. Những vị tâm hồn an tịnh thì tinh thần mạnh mẽ phi thường, làm chủ được vật chất. Như trong kinh nói “Chế tâm nhất xứ vô sự bất biện” (Kềm tâm một chỗ việc gì cũng xong) (Kinh Phật Di Giáo). Một bằng chứng cụ thể, khi chúng ta có việc mừng quá, hay giận quá liền quên đói. Lúc đó tâm chỉ nhớ vào việc mình được để mừng, hoặc tâm chỉ nhớ điều tức giận đều quên đói. Cho nên có nhiều vị Thiền sư khi chú tâm vào định năm bảy ngày mà không cần ăn uống, như Huệ Sinh thiền sư đời Lý. Sử chép:

Khi được Sư phụ truyền tâm pháp cho, Ngài mới đi hành hóa khắp chốn Tòng Lâm, rồi lên ở núi Bồ-đề. Mỗi lần Ngài ngồi nhập định tu pháp ít nhất năm bảy ngày. Người đời bây giờ thường gọi Ngài là ông “Phật xác thịt”.

Vua Lý Thái Tôn nghe tiếng Ngài, sai Sứ đến vời. Ngài bảo Sứ rằng: Ông không thấy con sanh trong lễ tế ư? Khi chưa tế thì người ta cho nó ăn cỏ thơm, mặc áo gấm, đến khi dắt vào Thái miếu thì nó chỉ muốn cầu chút sống sót, còn nói đến việc gì? Nói rồi Ngài từ chối, không chịu đi. (Việt Nam Phật Giáo Sử Lược, trang 124 của Thượng tọa Mật Thể)

Gần đây như ngài Hư Vân hòa thượng ở Trung Hoa, có lần nhập định đến nỗi cháo lên meo xanh. Đó là những bằng chứng tinh thần mạnh điều khiển được vật chất. Chẳng những điều khiển được bản thân mình mà còn sai khiến kẻ khác theo ý muốn của mình. Như các nhà thôi miên chỉ dùng sức tập trung tư tưởng, khi đã thành công lại có thể dùng sức mạnh tinh thần sai khiến người khác làm theo ý muốn của mình. Như vậy mới biết tinh thần có sức mạnh vô biên mà chúng ta không biết gom góp nó lại và tận dụng khả năng của nó. Những người chỉ nhìn cận thị trên hình thức vật chất làm gì hiểu nổi điều này.

Nói đến người chết, nhà Phật cho biết, sau khi tinh thần rời bỏ thân tứ đại này, người chết được kết hợp bởi thân tứ đại tinh anh, mắt phàm không thấy được. Thân đó nhẹ nhàng, đi lại nhanh nhẹn và dễ cảm thông. Việc tụng kinh cầu nguyện không phải các vị Sư đủ sức cứu vớt những kẻ ấy, mà dùng sức mạnh tinh thần chuyên chú để soi thấu tâm tư của họ bằng những tia lửa thanh tịnh an lành, khiến họ thức tỉnh chuyển tâm hồn đen tối thành sáng suốt, ác độc thành lương thiện. Thế là cứu độ họ thoát khỏi khổ đau. Nói cứu độ, kỳ thật tự họ chuyển lấy, người tu chỉ làm trợ duyên giúp bên ngoài thôi. Như thế, đâu có trái với nghĩa tự giác, tự ngộ của Phật giáo. Đọc kinh Vu Lan Bồn, chúng ta thấy rõ ý nghĩa này.

Cho nên sự cúng dường, cầu nguyện của Phật giáo không phải hoàn toàn ỷ lại như vài tôn giáo khác. Cúng dường, cầu nguyện là nhằm vào chỗ phát tâm thiện của ta và làm duyên xoay chuyển tâm niệm của người. Nếu chúng ta cúng dường, cầu nguyện bằng cách hình thức máy móc thì không lợi ích gì cho ta và cho người cả. Sự cúng dường, cầu nguyện với thành tâm, thiện ý thì kết quả tốt đẹp vô cùng. Kinh Phật dạy:

Kẻ nào cúng dường những người đáng cúng dường, hoặc chư Phật hay đệ tử, những vị thoát ly hư vọng, vượt khỏi hối hận lo âu, công đức của người đã cúng dường các bậc tịch tịnh vô úy ấy, không thể kể lường. (Kinh Pháp Cú, bài 195-196)

Do đó, chúng ta không thể kết luận rằng cúng dường, cầu nguyện đều do chư Tăng bịa ra để lợi dụng lòng mê tín của tín đồ. Nếu chịu khó kê cứu tất cả kinh điển của Phật giáo, chúng ta sẽ thấy rất nhiều bài kinh dạy như trên. Tuy nhiên, hiện tại vẫn có một ít người lợi dụng lời Phật dạy, khuyến khích tín đồ chuyên lo cúng dường, cầu nguyện để họ lấy đó làm nghề sanh nhai. Đó là hạng người bán Phật, không đáng lưu tâm.

Tóm lại, muốn dung hòa cho thích hợp tinh thần Phật giáo, hai thái độ cực đoan trên phải hòa hợp lại. Đừng nhìn một bên mà thành thiển cận. Phải dung hợp, thấu đáo mọi khía cạnh thì sự tu tập mới thu hoạch được kết quả viên mãn, đúng với tinh thần trung đạo của Phật giáo. Còn mắc kẹt một bên, dù học Phật, tụng kinh Phật vẫn thuộc về tà đạo. Phải cởi mở sáng suốt để thực hiện kỳ được tinh thần Viên dung, Trung đạo của Phật giáo. Được vậy mới xứng đáng là một Phật tử chân chánh.

16 nhận xét

23:36 6 tháng 10, 2015 Reply

Hiện nay có rất nhiều tín đồ phật tử hiểu sai về những giá trị truyền thống tốt đẹp của Phật giáo, phật tại Tâm nhưng hiện nay rất nhiều người sùng lễ bái, tốn rất nhiều tiền vào những phong tục hủ lạc như đốt vàng mã, vừa gây lãng phí tiền của vừa gây ô nhiễm môi trường và nhiều hệ lụy khác. Chưa kể nhiều giá trị nguyên gốc của đạo phật đang bị biến dạng để phù hợp với thời buổi thị trường hiện nay. Người ta không còn tìm đến chùa cầu bình an nữa mà người ta tìm đến chùa để mưu cầu tiền tài, của cải, vinh hoa phú quý, cảnh xô bồ như ngoài chợ diễn ra phổ biến trong chùa. Có lẽ đã đến lúc cần tìm lại những giá trị tốt đẹp vốn có của Đạo phật.

23:37 6 tháng 10, 2015 Reply

Giáo dân thường là những người có hiểu biết thấp, nhận thức về pháp luật không đầy đủ và có niềm tin sâu sắc đối với tôn giáo của mình. Điều đó không phải là xấu nhưng nếu niềm tin đó bị các thế lực thù địch nhất là những kẻ biến chất trong hàng ngũ chức sắc tôn giáo kích động chống phá chính quyền thì thật nguy hiểm. Giải quyết vấn đề liên quan đến tôn giáo vô cùng khó khăn và nhạy cảm nên cần sự tỉnh táo của bà con, không tin vào lời dụ dỗ, lừa gạt của những kẻ xấu.

13:06 7 tháng 10, 2015 Reply

Những mê tín dị đoan này hòan tòan do Đại Thừa Tịnh Độ Trung Hoa bày ra nhằm ru ngũ chúng sanh an bề cầu nguyện . Đây là phương thích thấy hợp lòng ngừơi và nhà tu có lợi nhuận nên thẳng đà phát triễn . Như Phật giáo Nguyên Thũy của Đức Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni hòan tòan không dạy cầu nguyện mà phải TINH TẤN và TỰ TU HÀNH để đựơc giải thóat . Có những người khuyên cầu nguyện, cúng dường, bố thí... chỉ gây thêm sự mê tín dị đoan, trong Phật giáo không thừa nhận điều đó. Bởi nhận xét trên, nên giới trí thức cực lực phản đối việc cúng dường, cầu nguyện..., cho hành động như thế là sai Phật pháp, là bị nhóm người tu lợi dụng.

15:13 7 tháng 10, 2015 Reply

cũng khó để mà nhân dân hiểu được, vì Việt Nam là nước đa tín ngưỡng, đa tôn giáo, mọi thứ nó đã hòa quyện vào nhau từ xa xưa rồi, giờ khó mà thay đổi lắm. Nhưng cái tốt vẫn là đại đa số đều hướng vì cái thiện, vì điều tốt, thôi thì nhân dân người ta nghĩ thế nào, làm như thế nào là việc của nhân dân. Có chăng mong các nhà nghiên cứu là có sự rõ ràng về nghiên cứu, đưa ra những tài liệu thì cũng phải có sự chính xác. Giờ trên thị trường các sách về tín ngưỡng, tôn giáo loạn hết cả lên. Có cái còn chẳng giống như các sư thầy nói. Thế mới nói, miễn là dân thấy bình an là được.

15:44 7 tháng 10, 2015 Reply

Quả là cần phải ngẫm thêm. Vì không là người giàu suy tư nhiều chiêm nghiệm thì không sao thấu đạt nổi.

19:02 7 tháng 10, 2015 Reply

Nhân dân ta có câu " Thứ nhất là tu tại gia, thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa " răn dạy con người ta về đức tu đạo ở đời...trước tiên hãy sống tốt, có hiếu với ông bà bố mẹ, yêu thương anh chị em con cháu trong gia đình...Luôn giữ cái tâm trong sạch, sống đạo đức, sống và làm việc theo quy định, khuôn khổ của pháp luật...Đạo phật nói riêng hay tôn giáo nói chung, đều khuyên con người ta sống thiện, sống tốt với mọi ng, chùa chiền hay nhà thờ chỉ là nơi người ta tới viếng thăm, trút mọi ưu tư, là nơi gặp gỡ mọi người, trao đổi với nhau để tinh thần thư giãn, thoải mái, thanh tịnh...mọi điều tốt đẹp sẽ đến với những người biết sống tốt, sống vì mọi người, không tội ác hay cái xấu nào có thể được xóa bỏ hay thay đổi được bằng việc cúng bái, tế lễ...Chỉ bằng con đường tu tâm dưỡng tính, sống hướng tới cái thiện, cái tốt đẹp, sống đúng theo pháp luật thì mới đưa con người ta tới những niềm vui và hạnh phúc thực sự.

10:14 9 tháng 10, 2015 Reply

nơi mỗi con người chúng ta đều có hai phần, tình cảm và lý trí. Nếu có người chỉ thuần tình cảm, không có lý trí thì họ chìm đắm trong biển thương yêu mê hoặc. Ngược lại có người ròng rặt lý trí, không có tình cảm thì họ khô khan cô độc. Con người ví như cây trồng xuống đất, tình cảm là chất nước, lý trí như ánh nắng. Thiếu một trong hai thứ ấy, cây nhất định không sanh trưởng được mà phải khô héo lần. Một tôn giáo cũng thế, triết lý và tín ngưỡng không thể thiếu một được. Nếu thiếu một, tôn giáo ấy sẽ chết mòn. Cho nên, chủ trương cực đoan về triết lý của giới trí thức này cũng là tai họa của Phật giáo.

00:23 11 tháng 10, 2015 Reply

Phật giáo là đạo học của trí tuệ, cũng không có chuyện lễ bái xin cho, mua thần bán thánh ở đây. Ngày càng xuất hiện nhiều người lợi dụng lòng tin, tín ngưỡng của người khác để trục lợi. Vì thế, Phật tử cần phải tìm hiểu kinh Phật, tránh để cho kẻ xấu lợi dụng, dẫn dắt sai trái. Bởi, chỉ cần từ tâm, không sân si tư lợi, không ác tâm hại người, thì sự thanh thản của bản thân chính là một phúc báo, nghiệp lành. Có lẽ, may mắn từ đó mà ra, sự thanh tịnh cũng từ đó mà ra! A di đà phật!

20:22 13 tháng 10, 2015 Reply

Hiện nay có rất nhiều tín đồ phật tử hiểu sai về những giá trị truyền thống tốt đẹp của Phật giáo, phật tại Tâm nhưng hiện nay rất nhiều người sùng lễ bái, tốn rất nhiều tiền vào những phong tục lạc hậu như đốt vàng mã, vừa gây lãng phí tiền của vừa gây ô nhiễm môi trường và nhiều hệ lụy khác. Chưa kể nhiều giá trị nguyên gốc của đạo phật đang bị biến dạng, bóp méo để phù hợp với thời buổi kinh tế thị trường hiện nay. Người ta không còn tìm đến chùa cầu bình an nữa mà người ta tìm đến chùa để mưu cầu tiền tài, của cải, vinh hoa phú quý, cảnh xô bồ như ngoài chợ diễn ra phổ biến trong chùa. Có lẽ đã đến lúc cần tìm lại những giá trị tốt đẹp vốn có của Đạo phật.

20:31 13 tháng 10, 2015 Reply

Đạo phật đã xuất hiện ở Việt Nam từ rất lâu. Có những thời đại mà đạo phật đã phát triển rất phồn thịnh ở Việt Nam. Trải qua chiều dài của lịch sử đạo phật đã gắn liền với đời sống sinh hoạt của người dân Việt Nam, cũng như thấm sâu vào tư tưởng của người dân Việt những giá trị tốt đẹp của người Việt đã được nuôi dưỡng từ đạo phật. Nhưng gần đây một số người lại hiểu sai về những giá trị truyền thống tốt đẹp đó, chạy theo những cái giàu sang, vật chất, phú quý tầm thường bỏ đi cái giá trị sống của con người. Cần phải tìm lại những giá trị tốt đẹp của đạo phật.

11:22 14 tháng 10, 2015 Reply

Chúng ta hãy trả đức Phật trở về vị trí của Ngài là bậc “Đạo sư”. Chúng ta cũng phải tu tập đúng với tinh thần Phật tử là tự độ, độ tha. Đừng bao giờ xem đức Phật đủ cả quyền năng ban phước, giáng họa. Cũng không nên ỷ lại, gởi gắm cả đời mình vào quyền năng của Ngài. Nếu có tư cách đó là phản bội đức Phật và cũng không phải là người Phật tử.

10:30 17 tháng 10, 2015 Reply

Tín ngưỡng, tôn giáo là giá trị nhân văn luôn tồn tại trong đời sống người dân trong quá khứ, hiện tại và cả tương lai sau này. Nhưng con người ta đang thần thánh hóa tôn giáo, có những sai lầm trong việc tổ chức các hoạt động sinh hoạt tín ngưỡng tôn giáo gây tác động tiêu cực tới xã hội. Một khi đức tin của người dân bị những kẻ xấu lợi dụng thì sẽ trở thành vấn đề nhạy cảm và khó xử lý.

15:51 17 tháng 10, 2015 Reply

chúng ta đã thấy rõ được thái độ sai lầm của một số phật tử.họ hiểu sai về quan niệm phật giáo và cũng hiểu sai về những truyền thống văn hóa,chính vì những sai lầm đó dẫn đến những hành động không đúng mực.họ sùng bái và tham gia vào các thủ tục mê tín dị đoan gây tốn kém và lãng phí cho bản thân và xã hội.chính vì vậy cần phải có sự tuyên truyền để họ có được thái độ đúng đắn.

00:34 25 tháng 10, 2015 Reply

Hiện nay có rất nhiều tôn giáo và hình thức tín ngưỡng lạ du nhập vào Việt Nam nên dễ làm đảo lộn tục thờ cúng và làm biến tướng đi tục thờ cúng của dân tộc Việt Nam. Làm một phật tử thì ngoài việc chấp hành các quy tắc của nhà phật các phật tử cần phải sống tốt đời đẹp đạo. Sống để làm một phật tử gương mẫu mới là một điều đáng làm.

10:41 6 tháng 11, 2015 Reply

Mình rất xúc động khi đọc bài viết này. bài viết nói rất đúng những trăn trở và suy nghĩ của mình. Phật, Chúa, là những nhà Đạo Đức, không phải thần linh mà con người nhờ ban phước và trừ họa. Mọi thứ đều có quy luật của nó. Bản thân tôi trước đây cũng tin thờ Phật, nhưng rồi khi trưởng thành, nhìn thấy cảnh Chúng Tăng lợi dụng để kiếm lời cho bản thân thì đâm ra bất mãn, không muốn đến Chùa nữa. Có một người cũng theo Phật, bác dạy tôi không nhất thiết lúc nào cũng phải làm như người khác, không nhất thiết phải có tượng Phật trong nhà. Bác nói: "Nhìn theo Phật mà học và sống. Nhưng phải nhớ, khi cùng hoạn nạn, việc cần thiết không phải là cùng quỳ xuốc van xin, mà phải đứng lên để dìu người khác đi cùng ra nơi an toàn. Thờ Phật không phải quyên tiền xây chùa hay cúng bái rầm rộ. Cái chính là phải biết làm những việc nhỏ bé nhất để giúp người khác thoát nạn. Chỉ cần nhấc hòn đá nhỏ khỏi đường là cứu được một người ngã xe."

09:23 30 tháng 11, 2015 Reply

Bản chất của Phật giáo không hề xấu và bi quan như chúng ta vẫn nghĩ. Nhưng vấn đề là cách truyền giáo cho các phật tử, cách hình thành nhận thức cho họ về thần mà họ đang tôn sùng. Truyền giáo không giống như học văn hóa, tri thức đơn thuần mà nó tốt hay xấu, thiện hay ác, nó phụ thuộc rất nhiều vào tư tưởng của người truyền giáo. Hiện nay Phật giáo nổi lên nhiều bất cập như vậy chẳng qua bởi những phật tử bậc trên vô trách nhiệm, bóp méo giá trị chân chính của phật giáo, tiêm nhiễm vào phật tử của mình những tư tưởng cực đoan.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!