21/11/2015

Góc khuất 20/11: Khi nghĩa thầy trò chỉ là sự đổi chác

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 21/11/2015 | 21.11.15

Nguyên Khôi 

Có phải tại Việt Nam, tình nghĩa thầy trò bây giờ chỉ còn là sự đổi chác trong trường học, nên khi bước ra ngoài xã hội, chẳng còn mấy học trò nặng tình mang theo hình ảnh người đã dạy mình? Thống kê của trang tin therichest.com cho rằng giáo viên là một trong những nghề hạnh phúc nhất, cùng với các nghề khác như làm tóc, làm vườn, tiếp thị... nhưng ở Việt Nam hiện nay, thực tế lại khác.

Thần tượng của học sinh hiện nay không phải là thầy cô mà là những ngôi sao giải trí

Từ lâu, giáo viên ở Việt Nam bị coi là nghề không làm ra nhiều tiền, thậm chí đó là ngành nghề cần được xã hội hỗ trợ. Trong mắt các phụ huynh, quà cáp thế nào cho thầy cô giáo của con trong những dịp lễ tết là điều họ quan tâm, nhằm giúp cho con họ hưởng được điều kiện học hành tốt nhất.

Còn trong mắt học trò – lứa tuổi học cấp 2, cấp 3 – cứ thầy cô giáo nào khó khăn, hay gọi mình lên bảng thì… ghi danh học thêm với họ là lựa chọn tốt nhất! Và tất nhiên, thần tượng của giới trẻ hiện nay không phải là thầy cô của họ, mà chính là hình ảnh lung linh huyền ảo của giới showbiz nhiều tiền lắm của – trong cũng như ngoài nước - bao gồm cả những hotgirl hay hotboy trạc tuổi.

Vào những năm tôi bước vào đại học (thập niên 80 của thế kỷ trước), học sư phạm là lựa chọn cuối cùng của bạn bè tôi, khi không còn cách khác. Lớp có 52 bạn thì đến hơn phân nửa thi vào đại học y khoa, đại học kinh tế, còn lại chọn trường tài chính kế toán, trường tổng hợp.

Không có ai trong số bạn bè tôi chọn sư phạm, thế mà oái ăm thay, vì không đủ điểm vào đại học, đa số bạn bè tôi phải học cao đẳng sư phạm hay trung học sư phạm – một quyết định của ban tuyển sinh lúc bấy giờ, cứ ai thi đại học thiếu điểm thì chuyển vào hai trường đó, do số thí sinh chọn thi vào sư phạm quá ít.

Để được tiếp tục đi học – vừa có học bổng vừa có gạo, tiêu chuẩn của sinh viên thời đó – nhiều người bạn của tôi bỗng nhiên trở thành thầy cô giáo dạy cấp 1 và cấp 2, và đáng buồn là có rất ít người yêu cái nghề giáo viên của mình.

'Bỏ tiền vào phong bì là tốt nhất'

Tôi còn nhớ một cô bạn của mình sau này trở thành giáo viên cấp 1 ở một huyện ngoại thành có lần than phiền với tôi: “Ngày 20/11 đầu tiên của mình, bọn học trò chỉ toàn mang đến cho mình bún, bánh cuốn, bánh, trái cây, trứng gà…- những thứ nhà chúng bán hoặc tự làm, mà mình có thích những thứ đó đâu. Thế nên vào năm sau, trước ngày 20/11 mình phải nói thẳng với học trò đừng mang những thứ đó cho mình nữa!”.

Tôi hỏi: “Thế bạn thích học trò tặng mình cái gì? – Bỏ tiền vào phong bì là tốt nhất, mình có thể mua thứ mình thích! – Bạn tôi hồn nhiên trả lời.

Kể từ ngày đó cũng gần 40 năm, điều đáng buồn là ý thích của thầy cô giáo ngày nay... dường như cũng chả khác mấy.
Mới đây nhất, một bạn đồng nghiệp than thở với tôi: “Em gửi con trai 2 tuổi vào nhà trẻ. Tháng đầu tiên em mua quà tặng cô, cô nhận và không nói gì cả. Em nghĩ vậy là xong.

Sau đó thấy bé ngày nào về nhà cũng khóc lóc tỏ vẻ không thích đi học, em dọ hỏi các phụ huynh khác, họ bảo em mua quà cho cô làm gì, đưa tiền ấy. Sau đó tháng nào em cũng gửi phong bì cho cô thì mọi chuyện khác hẳn, con em được săn sóc tốt hơn, không khóc khi đi học nữa.

Học sinh bây giờ có ý niệm về người thầy khác nhiều so với những thế hệ trước

Một lần họp phụ huynh ở trường, một cô giáo đã nói thẳng với em: "Lương giáo viên rất thấp, chúng tôi chỉ sống bằng tiền phụ huynh cho”. Bạn ấy tỏ vẻ thất vọng vì hồi học ở quê nhà (một tỉnh miền Trung) cha mẹ bạn ấy không phải tốn tiền cho thầy cô mà bạn ấy vẫn thích đến lớp đến trường.

Thời tôi đi học, cha mẹ tôi cũng chưa bao giờ phải mua quà tặng thầy cô, chứ đừng nói tặng thầy cô phong bì tiền, thế mà tôi vẫn lên lớp đều đều, năm nào cũng nhận phần thưởng.

Đó là điều may mắn của thế hệ tôi so với các thế hệ bây giờ, vì cho đến khi đầu đã bạc, tôi vẫn còn giữ được ký ức đẹp về những thầy cô của mình và việc rủ bạn bè cùng đến thăm thầy cô vào ngày 20/11 là một trong những niềm vui.

Nhưng con tôi thì không: chả có ai trong số những thầy cô đã từng dạy nó để lại cho nó ấn tượng về sự đam mê, về thiên chức đầy ý nghĩa của nghề giáo.

Trong 12 năm học, dù chưa bao giờ thúc đẩy cha mẹ chuyện mua gì tặng thầy cô giáo vào ngày 20/11 (tôi luôn tự nguyện thu xếp việc đó như một bổn phận nhưng không bao giờ cho con tham gia) nhưng mỗi khi nhắc đến các thầy cô cũ từng học, nó toàn nói với giọng châm chọc: “Ông (hay bà ấy)… không thích đứa nào hỏi nhiều về bài học, cũng không thích đứa nào có ý kiến khác, cứ như bọn con là con vẹt ấy!”.

Những thầy cô nào đam mê thật sự với nghề giáo hiện nay sẽ vô cùng chua xót và cay đắng

Mất dần ánh hào quang

Mỗi khi nhớ đến thầy cô của mình, tôi thường buồn cho con. Suốt thời tiểu học và trung học, thầy cô luôn là thần tượng của tôi. Tôi nhớ năm đầu tiên bước vào trường trung học Lý Thường Kiệt – năm 1973 - ở quê nhà, tôi đã choáng ngợp trước hình ảnh các giáo sư (trước 1975 ở miền Nam: giáo viên dạy trung học được gọi là giáo sư) đi xe hơi đến trường, thầy giáo mặc comple (đồ veston bây giờ), còn cô giáo mặc áo dài thướt tha.

Chọn môn ngoại ngữ là tiếng Anh, bọn học trò lớp 6 chúng tôi mê mẩn cô giáo dạy tiếng Anh mỗi ngày đến trường là mặc một bộ áo dài khác nhau. Bọn tôi thường xì xào với nhau: Chắc cô có cả một tủ đầy áo dài, vì chưa bao giờ thấy cô mặc lại áo cũ.

Liệu có bao nhiêu học trò sau khi ra trường còn nhớ đến người thầy cũ?

Các giáo sư trung học trong mắt chúng tôi thời ấy là những con người thành đạt, có vị trí ngoài xã hội nên rất đáng kính trọng. Cô giáo chủ nhiệm lớp 6 của tôi không chỉ có những giờ lên lớp rất hay về môn văn mà còn dạy bọn học trò cách ứng xử với nhau, cách ứng xử với mọi người khi ở ngoài đường.

Chúng tôi rất yêu cô nhưng đến buổi tất niên chia tay vào cuối năm, chúng tôi chả có gì tặng cô ngoài những tấm thiệp tự vẽ bằng tay và mấy cành hoa giấy cùng chia nhau làm. Sau năm 1975, cũng học lại ngôi trường ấy, tôi sửng sốt trước hình ảnh một thầy giáo dạy tiếng Anh của lớp mình tranh thủ ít phút cuối giờ lên tiếng mời chào học trò mua… khoai lang nhà thầy trồng!

Hơn 40 năm sau, hình ảnh thầy cô giáo không chỉ trở nên khốn khổ - một nghề nghiệp cần được xã hội tương trợ - mà còn ngày càng mất dần ánh hào quang với biết bao scandal thầy cô đánh chửi học trò. Bơi giữa luồng cảm xúc coi thường của xã hội và học trò, họ thật sự cô đơn khi tận tâm với học trò mà không cần báo đáp, trong lúc những đồng nghiệp chung quanh họ đang tận thu học trò bằng mọi cách.

Năm nay, nếu tôi không kịp đến thăm thầy chủ nhiệm lớp 12, tôi chắc thầy sẽ gọi điện thoại hỏi thăm tôi. Nhưng con tôi thì không có kế hoạch gì cho ngày này - không có thầy cô giáo nào con tôi muốn đi thăm hay muốn xin ý kiến mỗi khi cần, cũng như chưa bao giờ tôi nghe nói một thầy cô giáo nào gọi điện thoại hỏi thăm nó.

Tình nghĩa thầy trò chỉ còn là sự đổi chác trong trường học, nên khi bước ra ngoài xã hội, chẳng còn mấy học trò nặng tình mang theo hình ảnh người đã dạy mình…

33 nhận xét

16:58 21 tháng 11, 2015 Reply

nhìn thẳng vào thực tế hiện nay thì đúng là học trò chẳng còn tha thiết gì với cái việc đến thăm thầy cô 20-11 như cái thời cách đây độ chục năm về trước nước. Có lẽ đồng tiền vừa là cầu nối mà cũng là rào cản để đến với nhiều thầy cô. Nói ở đây không phải là tất cả những nhiều lắm rồi. Sao lại phải phong bì cho thầy cô vào ngày này, sao k phải là một món quà nhỏ để khi nhìn thấy những người giáo viên sẽ nhớ đến học trò của mình, để hiểu được ngày 20-11 có giá trị và ý nghĩa như thế nào.

17:30 21 tháng 11, 2015 Reply

Đọc bài báo này mà thấy buồn thay ;( Thật sư là mình cũng chẳng để ý đến chuyện này mầy nhưng bây giờ nghĩ lại thì cũng đúng lắm. So với bây giờ thì ngày xưa khác lắm, mình vẫn còn nhớ nhiều thầy cô dạy mình hồi cấp 2, cấp 3 lắm. Dù lớn rồi nhưng cứ đến ngày 20/11 thì mình lại gọi điện nhắn tin chúc thầy cô, nếu có điều kiện về quê thì sang thăm nhà thầy cô. Cái ngày xưa ấy tình thầy trò tình cảm lắm đâu có như bây giờ, mình nhớ cô giáo chủ nhiệm dạy mình cấp 2, cô nóng tính lắm, nhưng cô rất thương học sinh, dù quát mắng nặng đến thế nào rồi sau đó cô lại gọi riêng mình lên chỉ bảo cho mình biết nhận ra lỗi sai, nhiều lúc cô ốm vẫn cố gắng lên lớp vì sợ học sinh của mình phải học bù buổi tối khổ cho các em. Mình nhớ cô lắm, 20/11 năm nay mình không về được, chỉ gọi điện cho cô thôi, nghe giọng cô thấy sức khỏe cô kém đi nhiều so với trước, thương cô lắm.
Biết là thời buổi hiện nay nghề giáo lương bổng không bằng nhiều ngành khác nhưng nhiều thầy cô vẫn bám trụ với nghề, nhất là các thầy cô ở trên vùng sâu vùng xa. Thấy đó là hy vọng cho ước mơ xây dựng mầm non của đất nước ta.
Một chữ cũng là thầy, nửa chứ cũng là thầy. Nghề giáo dù qua nhiều giai đoạn lịch sử vẫn mãi tồn tại, vẫn mãi là một nghề cao quý trong những nghè cao quý. Mong rằng nền giáo dục sẽ dần dần được cải thiện khắc phụ những vấn đề hiện tại.

21:51 21 tháng 11, 2015 Reply

những kẻ xấu bắt đầu có việc để làm đây . nền giáo dục việt nam có nhiều mặt trái nhưng phải khảng định là người việt nam rất tài giỏi .. tí tuệ của của họ ví như người do thái phương đông .. sự thật biết bao giao sư và học sinh sinh viên đã từ nền giáo dục việt nam mà ghi tên trên khắp giải mục vinh quang tri thức thế giới .. và việc những bệnh giáo dục đẻ ra đang dần dần tìm những giải pháp khắc phục và hoàn thiện

21:57 21 tháng 11, 2015 Reply

Vẫn quan điểm , trong các nghề cao quý thì nghề cao quý nhất vẫn là nghề giáo . Những dạo này nghề này không được có hình ảnh đẹp nữa cho lắm thì phải một phần bởi vì những phụ huynh học sinh đã tạo thói quen xấu cho nhau rồi làm mất đi hình ảnh đẹp đẽ của nghề truyền thống , rồi giới trẻ hiện này đã quá bị ảnh hưởng bởi lối sống ảo trên internet , bỏ bê việc học vậy nên khiến tình trạng này xuất hiện ngày càng phổ biến .

22:02 21 tháng 11, 2015 Reply

Đa số thầy cô bây giờ quá vì đồng tiền mà quên đi cái thiên chức cao đẹp của mình. Nhưng không phải là tất cả. Tôi có một cô giáo dạy lớp 6. Chúng tôi chỉ học với cô duy nhất một năm lớp 6 đó nhưng cho đến tận giờ (17 năm sau) năm nào chúng tôi cũng tụ tập đến thăm cô. Và cô vẫn nhớ tên từng đứa một, vẫn nhớ tính cách từng đứa một. Một người giáo viên mà chắc cả đời lớp chúng tôi không bao giờ quên. Nếu con tôi có cơ hội học cô tôi cũng sẽ cho con tôi học.

22:03 21 tháng 11, 2015 Reply

Đây là bài báo buồn nhất trong tháng 11 mà mình được đọc, mình thấy tiếc vì tình thầy trò bây giờ đã không còn được như xưa nữa, bây giờ nó đã bị thương maị hóa rồi. Trách làm sao được, cũng tại ông, tại ả, tại cả đôi bên thôi. Đầu tiên phải kể đến chính họ sinh và phụ huynh học sinh bây giờ. Các bậc phụ huynh và học sinh đề cao sự nhanh nhạy và năng động, họ bất chấp tất cả để có được kết quả tốt, có một tấm bằng đẹp, có được một tiếng thơm....và việc đi phong bì, chạy điểm được coi là một sự nhanh nhạy, năng động, đáng được khen và được ủng hộ. Thứ hai là chính người giáo viên lại ủng hộ những tư tưởng đó của học sinh, sinh viên và chạy theo lối sống của đồng tiền mà bỏ quên tất cả với một chân lý "không có tiền thì cạp đất mà ăn à"

22:13 21 tháng 11, 2015 Reply

Đó không phải là tất cả. Bố tôi không giống những thầy giáo ở trên. Bố tôi làm quản lý một trường thuộc lực lượng vũ trang. Ngày ngày phải tiếp xúc và chăm lo cuộc sống cho gần 3000 học viên. Mỗi đứa một tính cách, mỗi đứa một hoàn cảnh. Ấy vậy mà đứa nào cũng quý bố tôi. Mấy đứa ở Miền Nam ra học còn gọi bố tôi là bố thay vì thầy. Bố tôi về hưu mà chúng nó vẫn nhớ để đến thăm. Kể vậy để nói rằng, cuộc đời là sự tuần hoàn của luật nhân quả. Hãy sống sao cho người đời yêu quý mình. Những thầy cô kể ở trên bài viết kia sẽ chẳng bao giờ được học sinh của mình nhớ tới nhớ bố tôi cả.

22:22 21 tháng 11, 2015 Reply

Thật may mắn cho tôi là suốt thời đi học tôi chưa gặp phải một thầy cô nào đi ăn tiền của học sinh cả. Tôi có một thầy đại học từng nói: "Sinh viên là cái lũ khốn khổ nhất rồi, sống xa nhà một mình, sống bằng tiền hỗ trợ từ gia đình. Giờ lại ăn tiền của chúng nó thì còn gì khốn nạn hơn." Một thầy khác hướng dẫn đồ án của tôi. Thầy sống trong một ngôi nhà cấp 4 "lên đời" mái bằng do trường cấp từ xửa từ xưa. Khi chúng tôi mang quà kèm phong bì đến thầy hỏi ngay cái gì đây. Xong thầy mở túi quà ra rồi trả lại phong bì bảo: "Các cậu là sinh viên lấy đâu ra tiền, đây là tiền của bố mẹ các cậu. Cầm về đi. Tôi chỉ xin hoa quả này thôi". Chỉ một lần đó mà cho đến giờ, sau 6 năm ra trường tôi vẫn đến thăm thầy thường xuyên mỗi ngày lễ tết. Đó mới là những người thầy đúng nghĩa.

22:25 21 tháng 11, 2015 Reply

Giờ tình nghĩa thầy trò có vẻ phai nhạt dần đi rồi,cái quan trọng mà học sinh quan tâm là điểm chác,và đó chính là nguyên nhân của hiện tượng "phong bì" trong giáo dục. Và rồi ngày 20-11 giờ cũng không phải ngày để tri ân công lao của thầy cô nữa mà là ngày để biếu xén.để đổi chác,đáng buồn thay.

23:12 21 tháng 11, 2015 Reply

Sao lại phải phong bì cho thầy cô vào ngày này, sao k phải là một món quà nhỏ để khi nhìn thấy những người giáo viên sẽ nhớ đến học trò của mình, để hiểu được ngày 20-11 có giá trị và ý nghĩa như thế nào.Giờ tình nghĩa thầy trò có vẻ phai nhạt dần đi rồi,cái quan trọng mà học sinh quan tâm là điểm chác,và đó chính là nguyên nhân của hiện tượng "phong bì" trong giáo dục.

Nặc danh
23:42 21 tháng 11, 2015 Reply

Giáo viên là nghề cao quí nhất trong những nghề cao quí. Mỗi thầy, cô là những người gánh vác trên mình nhiệm vụ trồng người. Do đó, trách nhiệm của họ thật sự rất lớn. Thầy giáo không chỉ là người thầy mà con là người cha thứ 2 của mỗi người, là người truyền đạt kiến thức, văn hóa, lỗi sông giúp cho mỗi người lớn lên sẽ trở thành một người có ích cho xã hội.

11:39 22 tháng 11, 2015 Reply

Làm nghề giáo viên cực khổ, gian nan vô cùng. Bở vậy ngày 20.11 là ngày để toàn xã hội tri ân đến những công lao của người làm thầy, làm cô. Bên cạnh những người thầy, cô tận tâm vì công việc của mình, tận tâm không mệt mỏi cho sự nghiệp xây dựng con người, phát triển xã hội thì cũng có nhiều thầy cô bị cuốn vào xã hôi thị trường; không những thế, xã hội kinh tế thị trường đã làm cho những người phụ huynh cho phép mình nghĩ khác về quan hệ thiêng liêng giữa thầy và trò, kéo theo đó là những suy nghĩ của con trẻ.

22:08 22 tháng 11, 2015 Reply

nhớ ngày xưa.đi ngày 20 tháng 11 cả lũ đi bộ.mỗi đứa mỗi gói kẹo chanh gọp lại.đến nhà cô đánh chén no nên rồi về,vui thật.còn bây giờ,đi thầy cô thì phải có phong bì,phong bì càng dày thì thầy cô càng thích.xã hội càng phát triển thì giá trị truyền thồng càng mất đi,thật khó để cân bằng.thiết nghĩ đảng và nhà nuwocs cần phải làm nhanh,giáo dục lại giá trị truyền thống tốt đẹp ngày xưa ngay từ khi còn mẫu giáo,lớp một.cha mẹ phụ huynh cũng cần phải thay đổi tư duy,như vậy ms có thể níu giữ đc những giá trị truyền thống đã đánh mất

22:12 22 tháng 11, 2015 Reply

nhớ ngày xưa.đi ngày 20 tháng 11 cả lũ đi bộ.mỗi đứa mỗi gói kẹo chanh gọp lại.đến nhà cô đánh chén no nên rồi về,vui thật.còn bây giờ,đi thầy cô thì phải có phong bì,phong bì càng dày thì thầy cô càng thích.xã hội càng phát triển thì giá trị truyền thồng càng mất đi,thật khó để cân bằng.thiết nghĩ đảng và nhà nuwocs cần phải làm nhanh,giáo dục lại giá trị truyền thống tốt đẹp ngày xưa ngay từ khi còn mẫu giáo,lớp một.cha mẹ phụ huynh cũng cần phải thay đổi tư duy,như vậy ms có thể níu giữ đc những giá trị truyền thống đã đánh mất

22:45 22 tháng 11, 2015 Reply

"Có phải tại Việt Nam, tình nghĩa thầy trò bây giờ chỉ còn là sự đổi chác trong trường học, nên khi bước ra ngoài xã hội, chẳng còn mấy học trò nặng tình mang theo hình ảnh người đã dạy mình?" - ad nói vậy là quy chụp lại chung chung rồi, cũng tùy xem người giáo viên đó là như thế nào nữa, bản thân tôi, có những người thầy, cô dạy tôi từ những ngày cấp 2, đến giờ mỗi khi về thăm quê, tôi đều giành một chút thời gian về chơi lại nhà thầy cô đó.

22:53 22 tháng 11, 2015 Reply

Thầy cô thì cũng có đến 5,7 loại thầy cô, học sinh thì cũng vậy...những ngày đi học, có những người thầy, cô chỉ đi lướt qua đời tôi bằng những tiết học đơn giản thì là việc "thực hiện trách nhiệm", nhưng cũng có những người thầy, người cô đã khiến chúng tôi rớt nước mắt bằng sự quan tâm, lòng nhiệt tình và sự thương yêu đối với học sinh, kể cả những học sinh cá biệt của mình.

22:54 22 tháng 11, 2015 Reply

Với cái hình ảnh nhiều giáo viên hiện nay chỉ chú trọng vào vật chất, chỉ chú ý nâng đỡ vài học sinh giỏi, vài học sinh được "gửi gắm", hay những giáo viên mà "nếu không đi học thêm nhà cô thì đừng mong điểm vượt quá 5", thì có lẽ học sinh có đi 20/11 cũng chỉ vì nể sợ, đổi chắchay nhờ vả...là chuyện không phải bàn cãi nữa. Tôi không đánh đồng tất cả nhưng cũng không thể phủ nhận hiện tượng đó

22:56 22 tháng 11, 2015 Reply

Đồng ý với bạn, trước đây khi còn đi học mình đã gặp những người giáo viên hết lòng với học sinh, luôn coi tất cả như con như vậy, kể cả những học sinh yếu kém, hay học sinh cá biệt trong lớp cô vẫn luôn hết mình chỉ bảo cho dù có những lúc học sinh đó chẳng biết vô tình hay cố ý làm cô phiền lòng. Cho đến giờ, cả lớp chúng tôi vẫn coi cô như một người mẹ chung của lớp vậy

23:01 22 tháng 11, 2015 Reply

Càng đọc nhiều về những hiện tượng giáo dục hiện nay, cho dù nó đến từ phía học sinh, hay giáo viên...thì mình vẫn tự thấy, cách đây gần hai hục năm....cái thế hệ mình thời còn cắp sách đến trường thật sự may mắn hơn cái thế hệ hiện tại biết bao nhiêu bởi vì mình có các thầy cô giáo xem học sinh như con vậy. Mỗi ngày đến trường là mỗi ngày tràn ngập niềm vui, việc học ở trường đối với thế hệ mình ngày đó chưa bao giờ được coi là chán cả

23:06 22 tháng 11, 2015 Reply

Mình không phủ nhận những điều tác giả nói, vì hiện tượng đó nó xảy ra khá nhiều trong cuộc sống rồi, ông nào cố gắng phủ nhận điều đó, hóa ra ông ấy dở hơi. Nhưng nói qua cũng phải nói lại, nếu quy chụp tất cả lại như vậy thì là có lỗi với những giáo viên vẫn đang ngày đêm tâm huyết vì học sinh của mình,xem học sinh như con mình vậy.

23:10 22 tháng 11, 2015 Reply

Đúng rồi bạn ạ, mình vẫn biết những người giáo viên tận tụy như mẹ hiền đối với học sinh của mình, những người giáo viên vừa ra trường đã xung phong đi tới những bản làng vùng sâu, vùng xa để mang con chữ đến cho trẻ em nơi đây, mình dám cá là đối với những giáo viên này, 20/11 của họ sẽ chẳng có gì ngoài một bó hoa rừng mà học sinh tự hái. Thật hết lòng trân trọng những tấm lòng đó

23:27 22 tháng 11, 2015 Reply

Những kỷ niệm buồn về ngày nhà giáo Việt Nam như thế này thì mình gặp suốt mấy năm nay rồi. Hôm qua đi là ở công ty, có bà chị làm cùng xin xếp về trước có chút việc, tưởng là việc gì. Hóa ra là ra chợ Nghĩa tân làm một bó hoa và cho vào đấy cái phong bì 500k. Mình chưa có con nhưng nhìn thấy thế tự dưng thấy cũng ái ngại. Hỏi chị ấy, chị ấy nói: phải đi tết cô để còn giữ chức lớp trưởng và để cô quan tâm tới con mình hơn. Đúng là trong các nghề cao quý thì nghề cao quý nhất vẫn là nghề giáo. Không cần phải lên tiếng mà người ta cũng lườm lượp kéo tới nhà tặng quà. Qua đây cũng xin nhắc các bạn học sinh và phụ huynh đừng làm hư thầy cô giáo nhé.

23:36 22 tháng 11, 2015 Reply

Chỉ 10 năm trước thôi so với bây giờ cũng khác xa nhiều lắm. Cũng chính bởi sự "đổi chác" này mà học trò khi ra trường chẳng còn nặng tình với người đã dạy dỗ mình. Học càng lên cao thì điều đó càng trở lên phổ biến hơn nữa. Điều này cũng một phần bởi người đi học mang sẵn tư tưởng "đổi chác" trong mình rồi.

23:47 22 tháng 11, 2015 Reply

Thực sư thì bây giờ một có một bộ phận thầy cô giáo đã bị thoái hóa về tư tưởng đạo đức. trước kia còn nhớ ngày 20-11 nó hồn nhiên trong sáng lắm, học trò đến thăm thầy cô, tri ân thầy cô một cách thật lòng. Nhưng bây giờ có vẻ như việc thăm thầy cô đặc biệt là ở cấp 1 cấp 2 thường là việc của phụ huynh thì đúng hơn, và mỗi khi 20-11 vẫn thương nghe người ta hỏi nhau là " đi bao nhiêu nhỉ ?". Cảm thấy thích được như ngày xưa hơn.

23:52 22 tháng 11, 2015 Reply

điều này đúng với một số người thôi bạn ơi. Có những người giáo viên mà cách dạy đỗ cũng như tính cách của họ in sâu vào trong tâm trí học trò, trở thành hình tượng và chuẩn mực của nhiều thế hệ. Bây giờ tất nhiên những người đó vẫn còn nhưng đang ít dần đi vì họ đã có tuổi rồi. Lớp trẻ ngày nay đa phần không mặn mà lắm với nghề giáo bởi chỉ những người có đam mê mới làm được nghề giáo.

13:51 23 tháng 11, 2015 Reply

Haiz...Đối với thầy cô, ta luôn có một tấm chân tình, những tình cảm trong sáng, hồn nhiên. Tôi không nghĩ ngày nay tình thầy trò chỉ là phong bì hay được hiểu theo nghĩa khác mà vẫn vậy thôi. Chỉ là mỗi thời mỗi khác nhưng bản chất bên trong thì không bao giờ thay đổi...

15:38 23 tháng 11, 2015 Reply

Tình cảm của học trò đối với thầy cô luôn là 1 thứ tình cảm thiêng liêng với lòng biết ơn vô hạn...nhưng ngày nay, dường như cùng với sự phát triển của xã hội cùng với nền kinh tế thị trường thì tình cảm của học trò với thầy cô cũng được đong đếm bằng vật chất " phong bì" dày hay mỏng...1 sự thật đáng buồn thay.

20:00 24 tháng 11, 2015 Reply

Liệu có mấy ai nhớ về thầy cô cũ của mình nữa đâu, các ngày lễ nếu chúng ta không gặp được thì hãy gọi điện hỏi thăm 1 lần cũng đủ cho họ vui lắm rồi. Nhưng cũng phải nhìn vào sự thật bây giờ cũng thấy đau lòng, cứ dịp đến dịp về thì điều đầu tiên là chuẩn bị phong bì càng "dày" càng tốt. Cuộc sống thay đổi cho nên nghề trồng người cũng đã bị thay đổi không còn như xưa nữa. Bây giờ cần nên xem xét tư cách rồi mới cho phép được làm thầy, làm cô hay không. Điều mình mong muốn là tìm lại tình nghĩa thầy trò chứ không phải là vì tiền rồi quên nhau đi như chưa hề gặp nhau>

21:59 27 tháng 11, 2015 Reply

Vấn đề này thực sự đang diễn ra thường xuyên và phổ biến, nguyên nhân đến từ cả 2 phía. Cần phải xem lại và có hướng khắc phục tích cực.

22:04 27 tháng 11, 2015 Reply

Tôi đính chính lại bài viết này, sau năm 75 thời tôi học vẫn thấy đến thăm thầy cô vào ngày 20/11 là một trong những niềm vui. Chỉ đến sau này khi hội nhập kinh tế thị trường thì những giá trị nhân cách mất dần đi và những quan hệ xã hội trở nên thực dụng như vậy.

22:29 27 tháng 11, 2015 Reply

Nhưng thầy cô có tâm, dạy học bằng cả cái tâm của mình thì dù học sinh có "nghịch"đến mấy thì sau khi ra trường chắc chắn vẫn nhớ đến người thầy, cô đó.

22:40 27 tháng 11, 2015 Reply

Khi nghĩa thầy trò chỉ là sự đổi trác thì cũng là lúc nền giáo dục cũng sẽ tụt hậu mà nguyên nhân không phải xuất phát ở sách, giáo trình mà ở nhân cách của những lứa học trò khi mà soi vào những tấm gương thầy cô bây giờ.

15:14 28 tháng 11, 2015 Reply

Mọi điều xảy ra đều có nguyên nhân của nó. Ngày xưa mọi người cho rằng thầy cô tận tâm, nhiệt tình tâm huyết, thân thiết với học trò hơn bởi nhu cầu sống ở thời thời điểm đó khác. Cô giáo tôi cũng kể có một thời gian trường sư phạm là một trong những trường "hot" nhất đấy thôi. Tất cả mọi chuyện đều có 2 mặt của nó. Thử hỏi những em học sinh giỏi, thâm chí đạt nhiều giải quốc tế mang lại niềm tự hào cho nền giáo dục nước nhà được đào tạo từ đâu. Chẳng phải là nhờ có sự dìu dắt, truyền đạt kiến thức của các thầy cô giáo tài năng sao. Nếu Nhà nước coi trọng nghề giáo hơn, có nhiều chính sách đãi ngộ đối với nghề này hơn thì chắc chắn sẽ hạn chế được rất nhiều hiện tượng đổi trác như hiện nay.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!