11/11/2015

Nghệ thuật ngoại giao Việt và chuyện biểu tình phản đối Tập Cận Bình

Tác giả: Unknown viết lúc 11/11/2015 | 11.11.15



Nhân việc các nhà “dân chủ”, “nhân quyền” và các hội nhóm gọi là “dân oan” hay “dân tham” gì đó ở xứ An Nam tổ chức biểu tình, đăng đoàn trên các trang mạng xã hội, blogger, mạng Internet… phản đối Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đến thăm Việt Nam, Trưởng bản vốn quen sống ẩn giật, không màng sử đời nhưng nay gặp phải chuyện hài hước chắc cũng chỉ diễn viên hành nghề “biểu tình” Việt Nam mới có cũng dành đôi lời chém gió, có gì không phải mong Trưởng bản quí độc giả lượng thứ và bổ cứu:

Trước hết, Trưởng bản xin được chém về ngoại giao Việt Nam xưa và nay theo vốn hiểu biết của chính mình. Thật vậy, như chúng ta đã biết, mạnh đất xứ An Nam mà nay là Nhà nước CHXHCNVN do Đảng Cộng Sản lãnh đạo, dẫn dắt là một nhà nước có kế thừa truyền thống lâu đời của ông cha để lại. Với lịch sử hơn 4000 năm dựng nước và giữ nước, Việt Nam ngày nay có một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc, vừa phản ánh sự phát triển của nền văn minh tri thức nhân loại thời đại mới, vừa mang đậm dấu ấn văn hóa truyền thống ngàn đời của một đất nước Á Đông, nổi bật hơn cả đó là truyền thống yêu nước nồng nàn, khối đại đoàn kết dân tộc kết hợp nhuần nhuyễn với nghệ thuật bảo vệ Tổ quốc. Trong đó, phải kể đến nghệ thuật ngoại giao góp phần đấu tranh bảo vệ và xây dựng tổ quốc, đặc biệt là trong ngoại giao với nước lớn. Vậy, trong hàng ngàn năm lịch sử ấy, ngoại giao Việt Nam đã hình thành, phát triển với những nét nổi bật và có đóng góp như thế nào đối với vận mệnh dân tộc?

Xin được đưa ra một số dấu ấn ngoại giao phong kiến Việt Nam mà cụ thể là với nước lớn phương Bắc:

- Năm 1075 -1076 Lý Thường Kiệt khi đánh bại quân Tống nhưng lại chủ động đặt vấn đề điều đình để mở cho địch lối rút trong danh dự;

- Nghệ thuật và văn hóa ngoại giao Việt Nam cũng thể hiện rất rõ trong ứng xử của vua quan nhà Trần trong ba lần đánh thắng quân Nguyên – Mông hay của Lê Lợi và Nguyễn Trãi sau khi đánh tan 10 vạn quân Minh tại Chi Lăng năm 1427 đều chủ động cầu hòa, bình thường hóa quan hệ với địch;

- Dưới sự lãnh đạo của Quang Trung, quân Tây Sơn đã đánh bại được cuộc can thiệp mang tính xâm lược của nhà Thanh. Tuy là người chiến thắng, vua Quang Trung vẫn chủ trương hòa đàm để sớm chấm dứt chiến tranh và cũng đã lên kế hoạch bình thường hóa quan hệ Việt - Trung sau chiến tranh. Ngay sau khi đại phá quân Thanh (1789), vua Quang Trung đã chủ động cử sứ sang Yên Kinh đưa thư cầu hòa. Trong thư cầu hòa này, vua Quang Trung khéo léo viết: “Kể ra lấy đường thiên triều so được thua với nước mọi rợ nhỏ mọn, tất phải đánh đến cùng… chắc lòng thánh đế không nỡ thế. Lỡ ra quân đánh triền miên mãi không thôi… thật không phải lòng thần mong muốn”. Vua Quang Trung đã ứng xử linh hoạt, mềm dẻo trên cơ sở một bản lĩnh vững vàng, cứng cỏi.

- Sau khi triều Nguyễn thành lập (1802), trong quan hệ với Trung Hoa, Gia Long rồi Minh Mạng đã cố gắng phát huy truyền thống ngoại giao của dân tộc, tái lập quan hệ ngoại giao và bình thường hóa quan hệ với Trung Hoa để ổn định và phát triển đất nước. Gia Long tiếp tục đường lối “trong xưng đế, ngoài xưng vương” trong quan hệ với nhà Thanh. Tuy khéo nhún nhường, mềm dẽo, nhưng các vua đầu triều Nguyễn vẫn thể hiện vai trò của hoàng đế của một quốc gia độc lập đối với nhà Thanh Trung Hoa. Bên cạnh đó, các vua đầu triều Nguyễn còn tỏ rõ sự cứng rắn và nguyên tắc khi bị động chạm đến độc lập của nước và bản sắc văn hóa của dân tộc trong sự đối sánh với Trung Hoa. Cũng dưới thời Minh Mạng, năm 1831, Trung Hoa đem 600 ngàn quân vượt qua biên giới đòi Việt Nam giao vùng Phong Thu -Hưng Hóa (nay thuộc tỉnh Lai Châu), Minh Mạng đã kiên quyết đấu tranh trên cả hai mặt trận ngoại giao và quân sự, vừa mềm dẻo, vừa kiên quyết khẳng định “đồn Phong Thu nguyên lệ thuộc bản triều”, buộc Trung Quốc phải rút quân và xin lỗi. Dưới thời Thiệu Trị và Tự Đức, mềm dẻo và cứng rắn trong quan hệ với Trung Hoa cũng được thực hiện nhất quán.

Những dấu ấn lịch sử trên cho thấy, nết đặc trưng trong văn hóa ngoại giao của Việt Nam với nước lớn, đặc biệt với Trung Hoa là sự vận dụng linh hoạt, khôn khéo giữa “Cứng rắn”“mềm dẻo”, mặc dù là người chiến thắng, nhưng cách ứng xử của các triều đại Việt Nam vẫn luôn thể hiện sự khôn khéo, “biết người biết ta”, thực hiện mục tiêu "Độc lập thật sự, thần thuộc danh nghĩa", nghĩa là đất nước hòa bình, không có ngoại xâm, phương Nam và phương Bắc cương giới phân định rõ ràng, còn “lệ thuộc” được hiểu là bị mất độc lập, bị ngoại bang xâm chiếm. Đồng thời truyền thống ngoại giao Việt Nam cũng thể hiện khá rõ và khá tập trung bản sắc văn hóa của dân tộc, ở đây là văn hóa ứng xử, vừa tận dụng, vừa đối phó với môi trường xã hội vì sự tồn vong của đất nước. Thực tiễn đã chứng minh rằng, Trong quá trình phát triển lịch sử, mối quan hệ của dân tộc ta với các dân tộc khác không phải lúc nào cũng hòa bình, phẳng lặng, yên tĩnh; trái lại, ta cũng luôn luôn bị dân tộc này, dân tộc khác gây xung đột bằng vũ lực, nhiều khi rất quyết liệt, tàn khốc. Nhưng khi xung đột chấm dứt, ta lại chủ động giao hảo với những dân tộc thù địch để thiết lập lại quan hệ hòa bình hữu nghị, xóa bỏ những hận thù dân tộc, có hại cho cuộc sống và sự phát triển của xã hội loài người.

Quay trở lại với chuyến thăm của Việt Nam của ông Tập Cận Bình và đằng sau câu chuyện biểu tình phản đối của các nhà “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân oan”

Trước hết, cần phải khẳng định rằng: Hoạt động ngoài giao là hoạt động bình thường của bất cứ Nhà nước nào và trong bất cứ thời đại nào, đây là một bộ phận quan trọng có ảnh hưởng tới vận mệnh của cả dân tộc, và là một cuộc đấu tranh của nghệ thuật trị quốc đã được các thế hệ ông cha ta đúc kết hàng ngàn đời nay. Hiện nay trong bối cảnh quan hệ nước ta và Trung Quốc có những thăng trầm, đặc biệt nổi lên là vấn đề tranh chấp chủ quyền hai quần đạo Hoàng Sa, Trường Sa trên Biển Đông thì ngoại giao lại càng đóng vai trò quan trọng trong cuộc đấu tranh bảo vệ chủ quyền, độc lập dân tộc. Việc đón tiếp ông Tập Cận Bình là hoạt động ngoại giao bình thường của một Nhà nước, hoạt động đó hoàn toàn phù hợp với xu thế toàn cầu hóa, hòa bình, hợp tác, phát triển. Vậy, họ - những nhà “trí thức”, “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân oan”, “tù nhân lương tâm”,… tự xưng với khoảng đôi ba chục người tụ tập, gây rối với những khẩu hiệu, băng rôn, cờ áo nào là: “NO XI”, rồi thì “NOU” nhếch nhác giữa các tuyến phố hô hào biểu tình vì ai và mục đích gì?

Tất nhiên, là họ không thể đại diễn cho giới “trí thức” như họ tự xưng, bởi trong số người đó giường như chỉ có đôi ba người là xuất thân tri thức như: Nguyễn Lân Thắng - xuất thân trong một gia đình trí thức danh giá dòng họ Nguyễn Lân và giờ là thằng nghịch tử được cộng đồng ví là “siêu nhơn thắng”, Tiến sĩ “giấy” Nguyễn Quang A, tiến sĩ “Háng nôm” Nguyễn Xuân Diễn…, Họ cũng chẳng đại diễn cho bất cứ tầng lớp lao động nào trong xã hội, bởi số người còn lại cũng chỉ là một nhúm ít ỏi không thuộc hàng hám danh, hám lợi thì cũng có xuất thân vô công rồi nghề, thất nghiệp hoặc thất học chủ yếu ăn theo kiếm đôi 3 cắc đồng lẽ từ “ông chủ”… Như vậy, họ chẳng đại diễn cho bất cứ ai ngoài chính họ chứ đừng nói là đại diễn cho nhân dân.

Vậy họ biểu tình phản vì mục đích gì? Có phải như họ nói là “Vì Hoàng Sa, Trường Sa?”. Chắc chắn là không. Theo Trưởng Bản thì về hình thức là vậy, chứ kỳ thực và nói trắng phớ ra họ chỉ chống chính quyền, chống lại nhân dân thì giỏi, tất nhiên, một phần họ cũnag vì dục vọng cá nhân như: có người muốn nổi tiếng, có người vì tiền, có người muốn chia chác quyền lực, có người vì hận thù theo tiếng gọi của “Việt tân” - một tổ chức phản động - khủng bố vừa bị nước Mỹ lên án. 

Trưởng bản nói điều đó vì những lý do sau:

Thứ nhất, họ đi ngược lại với truyền thống hòa hiếu trong văn hóa ứng xử, nghệ thuật ngoại giao trong sự nghiệp trị quốc của ông cha ta ngàn đời. điều này ngay những việc nhỏ nhất trong cuộc sống hàng ngày của nét văn hóa Việt Nam cũng đã thể hiện rõ, đó là khách đến nhà dù sang hay hèn cũng phải đón tiếp đàng hoàng. Trong khi đó, đón tiếp nguyên thủ quốc gia, đặc biệt là nước lớn lại là một vấn đề ảnh hưởng trực tiếp tới vận mệnh của cả một dân tộc, không chỉ dừng lại ở hơn 90 triệu con người mà còn là sự tồn vong cho các đời sau.

Thứ hai, họ không đại diễn cho bất cứ tầng lớp nào trong xã hội chứ đừng nói là đại diễn cho nhân dân (như đã chỉ ra trước đó), thẩm chí còn lợi dụng sự thiếu hiệu biết của một số người dân để phục vụ cho hoạt động của họ (ảnh dưới). Vậy họ chỉ vì lợi ích, tham vọng cá nhân mà làm ra cái trò biểu tình đó.

Thứ ba, Họ không phải đấu tranh gì cho độc lập chủ quyền Hoàng Sa - Trường Sa như họ nói. Bởi nếu chỉ cần đôi ba băng rôn, khẩu hiệu, quần áo nhếch nhác kêu gào trên các tuyến phố mà bảo vệ được chủ quyền Biển Đông thì tại hạ dù có cạp đất ăn cũng ngày ngày đi biểu tình và Nhà nước đã không phải tốn hàng nghìn tỷ để mua tàu ngầm, máy bay, đóng tàu, hiện đại hóa quân đội. Và thực tế thì trong lúc họ đi biểu tình hàng ngàn thanh niên ưu tú trong QĐND đang ôm súng gác đảo, và gia đình họ thì đang hăng say lao động sản xuất xây dựng đất nước.

Thứ tư, Phần lớn số người hô hào, tham gia biểu tình ít nhiều đều là những kẻ có lịch sử chống chính quyền nhân dân hoặc đã từng bị pháp luật trừng trị hoặc bị nhân dân vạch mặt, số khác thì có lịch sử hận thù với Nhà nước, với xã hội, tốt đẹp hơn một chút thì cũng vì tiền.

Thứ năm, họ không hề có một đường hướng hay bất cứ một giải pháp nào để có thể đảm bảo độc lập dân tộc, bảo vệ, giữ vững chủ quyền Biển Đảo. Và quan trọng hơn cả là đảm bảo cho nhân dân được sống trong nền hòa bình, không chiến tranh, loạn lạc.

Cuối cùng, họ biểu tình vì “Việt tân”, theo tiếng gọi “Việt tân”, nhân danh “Việt tân” - một tổ chức khủng bố, phản động đã, đang tìm mọi cách chống phá Việt Nam và bị nhân dân tẩy chay.

Tóm lại, biểu tình phản đối chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình do các nhà “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân oan”, “tù nhân lương tâm”… tự xưng đối với Trưởng bản chỉ là một trò lố về chính trị, một thủ đoạn chống chính quyền lố bịch, thiếu lương thiện chắc chỉ có các nhà khủng bố “Việt tân” mới nghĩ ra.

26 nhận xét

17:21 11 tháng 11, 2015 Reply

Vấn đề ngoại giao với các nước từ trước đến nay luôn chứa đựng những phức tạp. Xét trong lịch sử ngoại giao của Việt Nam với TQ từ xưa đến nay cha ông ta đã rất khéo léo, linh hoạt trong xử lí các vấn đề. Thậm chí đã có lúc nhượng bộ. học tập lịch sử các nhà lãnh đạo ta hiện nay cũng có những phương án ngoại giao đúng đắn vì lợi ích dân tộc, Vậy mà các nhà ' dân chủ" lại cố tình xuyên tạc, kích động rồi thì biểu tình. Thật không chấp nhận đc

17:27 11 tháng 11, 2015 Reply

Từ xưa đến nay jét đặc trưng trong văn hóa ngoại giao của Việt Nam với nước lớn, đặc biệt với Trung Hoa là sự vận dụng linh hoạt, khôn khéo giữa “Cứng rắn” và “mềm dẻo”, luôn thực hiện mục tiêu"Độc lập thật sự, thần thuộc danh nghĩa". Bọn phản động Việt Tân lại xuyên tạc ta thế này thế kia nhằm bôi nhọ Đảng và Nhà nước. Bản chất của bọn Việt Tân là lũ bán nước cầu vinh.

18:10 11 tháng 11, 2015 Reply

Nhìn nhận khách quan trong lịch sử thì ngoại giao Việt Nam xứng đáng được công nhận là khôn ngoan và rất hợp tình hợp lý...Chúng ta có lịch sử hào hùng, đất nước đang trên đà phát triển. Vậy mà, cái bọn khốn nạn dân chủ lại thừa chuyến thăm mang ý nghĩa lịch sử của đ/c Tập Cận Bình để biểu tình phản đối. Mục đích thì ai cũng biết nhưng suy nghĩ của bọn chúng thật nông cạn...

19:12 11 tháng 11, 2015 Reply

cái bọn dân chủ chỉ được cái gào to, đứa nào cũng kêu đả đảo Trung Quốc. Giờ bảo cho chúng nó làm lính hải quân đi tiên phong ra chặn dàn khoan xem thằng nào dám đi đầu tiên? cái đám dân chủ mà có đứa nào tình nguyện ra đó chống Tàu thì tôi đi đầu xuống đất. Tập lão đại qua thì cũng bày trò biểu tình, tỏ ra mình nguy hiểm. Nếu giỏi thì xin VISA sang Tử Cấm Thành mà biểu tình, xem có dám không?

19:22 11 tháng 11, 2015 Reply

Cha ông ta đã dạy: "Cứng quá thì gãy, mềm quá thì hư". Vì vậy trong hoạt động ngoại giao chúng ta phải luôn khôn khéo, và cương quyết. Giữ vững mục tiêu. Không bao giờ được cứng nhắc quá. Phải xây dựng sao cho hài hòa giữa lợi ích quốc gia, dân tộc. Chứ không phải lúc nào cũng chỉ có "Đánh", "Đánh" và "Đánh" là xong. Không phải như một số phần tử không biết trước, biết sau chỉ biết ăn rồi ngồi tiêm chọc, Kích động nhân dân tham gia và hoạt động này nọ dưới danh nghĩa Yêu nước nhưng thực chất là phục vụ mục tiêu bẩn thỉu của chúng!

19:31 11 tháng 11, 2015 Reply

Lại nhớ ngày xưa khi quân Minh kéo sang đánh, Mạc Đăng Dung đã phải ra tận biên ải quỳ gối cúi đầu dâng biểu đầu hàng. Nhìn qua thì có thể đánh giá là một hành động nhu nhược của kẻ tiểu nhân nhưng nếu nhìn xa trông rộng thì có bài học ngay thời Hồ Quý Ly, vì chống lại nhà Minh mà bị tiêu diệt, nhân dân lầm than. Mạc Đăng Dung hy sinh danh dự của mình nhưng lại cứu được muôn dân khỏi chiến tranh.

19:47 11 tháng 11, 2015 Reply

vị trí của đất nước trên bản đồ thế giới từ ngàn đời nay không thể thay đổi được thế nên ông cha ta đã phải khéo léo ngoại giao như thế suốt trong chiều dài lịch sử đất nước , ấy thế mà có những kẻ cố tình không hiểu điều ấy để mà hô hào chống phá chính quyền , gây rối ANTT là chính , đó chỉ có thể là hành động của những kẻ không có nhận thức đúng đắn , rõ ràng , những kẻ muốn phá hoại đất nước mà thôi

19:59 11 tháng 11, 2015 Reply

CUỘC BẦU CỬ TỰ DO TẠI MIẾN ĐIỆN - Một thách thức cho Đại Hội Đảng CSVN

Cộng hòa Liên bang Miến Điện (51 triệu dân), một quốc gia thành viên của Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) tiến hành một cuộc bầu cử tự do vào ngày 08.11.2015 đã tạo được sự chú ý của thế giới. Hầu hết các quốc gia dân chủ tây phương đều khen ngợi những nỗ lực của chính quyền, các chính đảng và các Hiệp hội công dân ở Miến Điện đã đặt quyền lợi đất nước trên quyền lợi đảng phái khi hợp tác thực hiện bầu cử mở đầu cho kỷ nguyên xây dựng một nước Miến Điện dân chủ.

Cuộc tổng tuyển cử dân chủ đầu tiên trong nhiều thập niên qua đã diễn ra trên cả nước trong bầu không khí tưng bừng. Gần 30 triệu cử tri hân hoan đi bỏ phiếu để bâu 1100 đại biểu cho Quốc Hội và các Nghị viện địa phương... Thành viên của 91 chính đảng và các đoàn thể tham gia ứng cử... Nhưng kết quả bầu Quốc hội (Lưỡng viện) được xem có ý nghĩa chính trị quan trọng nhất. Thượng viện và Hạ viện có tổng số 664 ghế, trong đó, ¼ ghế được dành cho quân đội.

Ngày 9-11, Myanmar qua nhiều cuộc kiểm phiếu cho thấy Liên đoàn quốc gia vì dân chủ (National League for Democracy -NLD) của bà Aung San Suu Kyi, người mang giải Nobel hòa bình chiếm nhiều ghế nhất trong lưỡng viện và Liên minh Đoàn kết phát triển (Union Solidaity and Development Party -USDP) đã nắm quyền từ năm 2011 đã nhìn nhận thất bại. Tổng thống hiện tại Thein Sein và Tổng tư lệnh quân đội Min Aung Hlaing đã lên tiếng chấp nhận "Ý dân" thể hiện qua kết quả bầu cử.

Giới quân nhân đã cai trị Miến Điện gần 50 năm (1962-2011). Đảng của bà Suu Kyi đã thắng trong cuộc bầu cử 1990 nhưng quân đội không công nhận kết quả bâu cử và bà bị quản thúc tại gia 20 năm.

Lưỡng viện sẽ bầu Tổng thống vào tháng 2- 2016 và nhiệm kỳ bắt đầu ngày 30.03.2016. Dân chúng lo ngại bà Suu Kyi khó trở thành Tổng thống vì hiến pháp Myanmar cấm bất cứ ai có con với nước ngoài giữ chức vụ này. Hai con trai của bà với người chồng quá cố đều là người Anh. Dầu vậy Bà Suu Kyi (70 tuổi) cho biết Liên đoàn NLD sẽ có ứng cử viên Tổng thống.

19:59 11 tháng 11, 2015 Reply

Hy vọng và những trở ngại

Một nước Miến Điện giàu có tài nguyên, có vị trí chiến lược thuận lợi giữa Trung Cộng, Ấn Độ và Đông Nam Á đã bị độc tài kìm hãm phát triển hàng chục năm, nay cuộc bầu cử tự do đã khởi sự đưa đất nước vào con đường dân chủ và mang đến nhiều hy vọng cho nhân dân Miến Điện trong tương lai.

Triển vọng phát triển đất nước được các chuyên gia kinh tế ngoại quốc đánh giá rất khả quan... Trong vòng 15 năm tới, Miến Điện cần 650 tỉ USD để đầu tư trong nhiều lãnh vực xây dựng hạ tầng cơ sở (đường xá, hải cảng, điện nước...) Đến năm 2030 Miến Điện sẽ đạt tổng sản lương nội địa hằng năm 200 tỉ USD và tạo thêm 10 triệu chỗ làm. Cách đây 4 năm cựu tướng Thein Sein giữ chức Tổng thống đã mạnh dạn cải cách chính trị và kinh tế. Đầu tư ngoại quốc tăng trong khi mức đầu tư của Trung cộng và Hương Cảng trước chiếm hơn 2/3 nay đã giảm xuống còn 15%. Nhật bản đầu tư xây dựng khu công nghiệp Thilawa gần Rangun tạo hơn 12000 việc làm. Giới chuyên gia kinh tế phỏng định tiến trình hòa giải dân tộc và dân chủ hóa đất nước sẽ tạo thêm sức mạnh cho nền kinh tế Miến Điện có khả năng đạt tăng trưởng 8% mỗi năm và kéo dài 30 năm góp phần giảm thiểu mức độ chênh lệch giàu nghèo giữa các tầng lớp nhân dân.

Miến Điện - Bài học cho Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN)

Cuộc bầu cử dân chủ và tự do với sự tham dự của nhiều chính đảng diễn ra ôn hòa ở Miến Điện đã minh chứng lý luận dân chủ đa đảng tạo ra hỗn loạn chỉ là ngụy biện của ĐCSVN nhằm duy trì chế độ độc tài, độc đảng. Một quốc gia chỉ có một đảng là quốc gia độc tài. Các quốc gia đa đảng dù chưa kiện toàn thể chế dân chủ, và còn có nhiều xáo trộn chính trị như Thái Lan, Mã Lai Á, Nam Dương... nhưng vẫn là các quốc gia có mức phát triển kinh tế cao hơn các quốc gia độc đảng như Triều Tiên, Việt Nam, Lào…

Hiện nay Việt Nam và Lào là hai quốc gia còn kiên trì chủ trương thực hiện xã hội chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa dưới chế độ độc đảng và cũng là hai quốc gia nghèo nhất trong Hiệp hội các quốc gia Đông Nam Á.(ASEAN)

Mức thu nhập GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đạt 2.052 USD chỉ bằng 3/5 của Nam Dương, 2/5 của Thái Lan, 1/5 của Mã Lai Á, và 1/27 của Tân Gia Ba.

Về mặt tệ trạng xã hội: Tham nhũng, kinh tế bè nhóm lợi ích, gia tộc lãng phí của công… thì Việt Nam vượt trội các quốc gia trong vùng.

40 năm dưới chế độ Cộng sản độc đảng - Việt Nam đã không phát triển, thậm chí còn tụt hậu

Những phát biểu hứa hẹn "đổi mới", "nhân dân làm chủ"... mà lãnh đạo đảng và các cơ quan thông tin, báo chí của đảng ra rả đã làm người dân chán ghét.

Quần chúng không còn quan tâm đến những quyết định liên quan đến sự tồn vong của đảng hay những thay đổi nhân sự lãnh đạo đảng.

Nhân dân cả nước hiện đang trông đợi ở một sự cải cách thực sự sâu rộng về mọi mặt có khả năng hồi sinh tự do, dân chủ và phục hưng đất nước.

Trước đại hội đảng lần thứ 12 dự kiến triệu tập vào năm 2016, giới lãnh đạo đảng hãy can đảm nêu ra những trở lực chính kìm hãm sự đoàn kết và sức mạnh của quốc gia: Chủ nghĩa xã hội, chế độ độc đảng, sự tước đoạt quyền làm chủ của nhân dân.

Đã đến lúc phải có những quyết định mang tính chất lịch sử:

- Dứt khoát gạch bỏ cụm từ "Chủ nghĩa xã hội ra khỏi Hiến pháp. Đảng không thể áp đặt Việt Nam mãi chấp nhận một chủ nghĩa lỗi thời và viễn vông.

- Chuyển hóa chế độ độc đảng phi dân chủ qua chế độ đa đảng dân chủ thực hiện nguyên tắc tam quyền phân lập, nhà nước dân chủ pháp trị và nền kinh tế thi trường thật sự...

- Trả lại quyền làm chủ cho nhân dân thể hiện qua bầu cử tự do chọn người lãnh đạo. Chỉ nhân dân là người chủ duy nhất có quyền giao quyền và chia quyền lãnh đạo chứ không phải ĐCSVN.

- Chấp nhận quyền tư do tư tưởng, quyền đối lập chính trị, quyền tự do báo chí và quyền tự do lập hội.

Đại hội 12 sắp đến sẽ là cô hội lịch sử cho ĐCSVN dẹp bỏ chủ nghĩa xã hội Mác-Lênin ra khỏi hiến pháp, kết thúc chế độ một đảng toàn trị tệ hại bao che cho tham nhũng và bất công cũng như cản trở sự nghiệp canh tân đất nước.

11/11/2015

Vũ Ngọc Yên

20:00 11 tháng 11, 2015 Reply

đất nước ta không thể chọn được hàng xóm cho mình , chình vì phải chung sống với người tàu trong suốt chiều dài lịch sử mới hình thành cho chúng ta cả nghệ thuật ngoại giao tuyệt vời như thế này , để mà đời đời con cháu về sau vẫn học hỏi theo , đó đúng là nghệ thuật ngoại giao của cha ông ta

20:05 11 tháng 11, 2015 Reply

Việc một nguyên thủ của một quốc gia đến thăm một quốc gia khác là điều hết sức bình thường nhưng đối với những kẻ đấu tranh vì "dân chủ,nhân quyền" thì đó là điều bất bình thường. Bởi vì sao,bởi vì đây là dịp lớn hiếm có để những kẻ đấy có cớ để kíchđộng,lôi kéo quần chúng nhân dân biểu tình do giữa ta và Trung Quốc đang có nhiều căng thẳng xung quanh vấn đề chủ quyền biển đảo. Thế thì bình thường làm sao được.

20:10 11 tháng 11, 2015 Reply

Minh •

Một ngày nào đó Miến Điện và Cu Ba sẽ qua mặt Việt Nam , về mọi mặt : kinh tế lẩn chánh trị . Chánh Phủ Việt Nam nên lấy đó mà làm gương , đừng nên " độc tài đảng trị "

20:16 11 tháng 11, 2015 Reply

nghệ thuật ngoại giao của cha ông ta đã có từ ngàn đời nay , trong suốt chiều dài cuộc chiến với ông bạn hàng xóm trung quốc này , thế nhưng những kẻ cố tình không muốn hiểu và cố tình tỏ ra không hiểu vẫn kêu gọi , tổ chức biểu tình cốt nhằm phá hoại ANTT thì rất cần phải xử lí ngay

20:53 11 tháng 11, 2015 Reply

thực cảm thấy tâm đắc với đoạn "...Và thực tế thì trong lúc họ đi biểu tình hàng ngàn thanh niên ưu tú trong QĐND đang ôm súng gác đảo, và gia đình họ thì đang hăng say lao động sản xuất xây dựng đất nước." Đám rân chủ này tuy miệng hô hào đòi TCB rời khỏi VN nhưng hành động của chúng chỉ thể hiện sự vô học, chống đối một cách " chày cối", mượn danh nghĩa trường sa hoàng sa để tụ tập. Dạo này ít việc quá, nay nhờ ông Tập sang Việt Nam, hội rân chủ lại có dịp kiếm thêm chút ít gọi là trang trải cuộc sống, có thêm tiền mà giữ lấy cái "nghề".

23:58 11 tháng 11, 2015 Reply

đất nước chúng ta sông bên ccanhj ông bạn lớn là trung quốc,từ bao đời nay vẫn tồn tại và phát triển chính là nhờ những chính sách khôn ngoan đó.mềm dẻo nhưng cương quyết,bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc.ngày nay,đất nước chúng ta đang kế thhuwaf truyền thống đó,dưới sự lannhx đạo của đang,đất nước ta vừa hợp tác vừa đấu tranh,vừa tranh thủ sự ủng hộ của họ,vừa đấu tranh để bảo vệ chủ quyền của đất nước.đấy là những bước đi rất đúng đắn

23:59 11 tháng 11, 2015 Reply

đất nước chúng ta sông bên ccanhj ông bạn lớn là trung quốc,từ bao đời nay vẫn tồn tại và phát triển chính là nhờ những chính sách khôn ngoan đó.mềm dẻo nhưng cương quyết,bảo vệ từng tấc đất của tổ quốc.ngày nay,đất nước chúng ta đang kế thhuwaf truyền thống đó,dưới sự lannhx đạo của đang,đất nước ta vừa hợp tác vừa đấu tranh,vừa tranh thủ sự ủng hộ của họ,vừa đấu tranh để bảo vệ chủ quyền của đất nước.đấy là những bước đi rất đúng đắn

08:38 12 tháng 11, 2015 Reply

Mịa mấy cái thằng Việt Tân nó lôi kéo thế mà cũng tin nó, bố mấy cái ông dân chủ rởm, vô công rỗi nghề lại quay ra phá hoại. Không hiểu gì về chuyện chính sự và ngoại giao nhưng lại hay nói đến nó, không giúp được gì cho đất nước nhưng lại rất thích phá hoại đất nước. Có bao giờ các ông, các bà đặt tay lên trán mà suy nghĩ rằng, sao thằng Mỹ (tổ tiên của bọn Việt Tân) to đùng như thế mà không dám gây hấn với Trung quốc không, bọn nó chỉ ngồi lẩm bẩm, chửi rửa Trung QUốc chứ có dám động binh gì đâu. Vậy mà các ông bảo VIệt Nam đi gây hấn, động binh với Trung QUốc để tự sát à. Bọn Tôi mà động binh là trúng kế xúi giục, kích động của các ông à, để các ông được hưởng lợi à, các ông bị mỹ mua chuộc rồi bây giờ làm tay sai cho Mỹ rồi. Tôi phải khôn chứ

09:03 12 tháng 11, 2015 Reply

Có bao giờ ai tự hỏi rằng tại sao một nước nhỏ như chúng ta mà vẫn hiên ngang dưới một nước lớn như Trung Quốc không, chắc hẳn chúng ta đều biết rằng chúng ta phải có một nghệ thuật khôn ngoan và khéo léo chứ không thể xồn xồn như mấy cái thằng Mỹ xui bọn dân chủ về phá hoại đất nước được. Có giỏi thì mấy ông sang mà phá hoại Trung Quốc để nó suy yếu đi cho dân mình được nhờ, nếu các ông có hề hấn gì chúng tôi sẽ hương khói cho. Việt Nam là một nước nhỏ và còn đang yếu nên không cần các ông làm cho suy yếu nữa đâu. Các ông hãy để cho dân nước tôi được yên ổn làm ăn sinh sống. Hãy về với nước mẹ "đại Mỹ " của các ông đi

10:50 12 tháng 11, 2015 Reply

Biểu tình phản đối chuyến thăm Việt Nam của ông Tập Cận Bình do các nhà “dân chủ”, “nhân quyền”, “dân oan”, “tù nhân lương tâm”… tự xưng đối với Trưởng bản chỉ là một trò lố về chính trị, một thủ đoạn chống chính quyền lố bịch, thiếu lương thiện chắc chỉ có các nhà khủng bố “Việt tân” mới nghĩ ra.

11:02 12 tháng 11, 2015 Reply

Đường lỗi đấu tranh ngoại giao của Đảng và Nhà nước ta là đúng đắn, phù hợp với lịch sử và truyền thống văn hóa của dân tộc.

11:08 12 tháng 11, 2015 Reply

Chúng là những kẻ lợi dụng vấn đề Biển Đông để chống chính quyền, chống lại nhân dân vì dục vọng cá nhân như: có người muốn nổi tiếng, có người vì tiền, có người muốn chia chác quyền lực, có người vì hận thù theo tiếng gọi của “Việt tân” - một tổ chức phản động - khủng bố vừa bị nước Mỹ lên án.

23:06 12 tháng 11, 2015 Reply

Nói theo mấy cha dân chủ này, hóa ra đấu tranh là cứ phải vỗ mặt bồm bộp à?
Hay vỗ mặt khách thì có thể mang lại cơm no áo ấm cho nhân dân? Chắc chúng chưa bao giờ xem lại lịch sử mấy ngàn năm của cha ông từ trước, chắc cũng quen rồi ông cha ta đã ôn nhu, khôn khéo ra sao để lấy nhu thắng cương, lấy đại nghĩa thắng hung tàn, dưỡng binh dưỡng dân vì đại cục à? Một lũ khốn nạn, ăn cơm có bã của ngoại bang vứt cho, chỉ biết xúi giục, chia bè kết cánh, gây hoang mang lòng dân mà dám nói là vì dân vì nước à? Đùa chứ, có ăn cơm không mà ngu dốt ấu trĩ mãi thế? Vì một miếng cơm nhất thời mà quên đi lợi ích dân tộc dài lâu, bà chống mắt xem lũ chúng mày sống thế nào!

23:47 12 tháng 11, 2015 Reply

Những mặt tệ trạng xã hội: Tham nhũng, kinh tế bè nhóm lợi ích, gia tộc lãng phí của công… bạn nói như thể nó chỉ xảy ra ở Việt Nam vậy. Xin nhắc với bạn rằng chìa khóa để phát triển đất nước nằm ở chính con người các bạn, những bất cập rồi sẽ đổi thay, nhưng nhìn vào có vẻ như con người chúng ta còn thay đổi chậm hơn tốc độ đổi thay của xã hội. Còn bạn bảo từ bỏ ư, nhìn sang Nga đi, đến bây h kích cỡ nền kinh tế Nga mới bằng Liên Xô những năm 89, thì bạn biết xã hội nào cũng có bất cập rồi chứ ? Vấn đề nằm ở chính mỗi người dân thôi.

22:48 13 tháng 11, 2015 Reply

Nghệ thuật ngoại giao của Việt Nam từ xưa đến nay có thể nói là tuyệt vời, trong mọi hoàn cảnh, mọi tình huống đều có những chính sách ngoại giao phù hợp và đúng đắn. Nhìn lại việc đón tiếp chủ tịch Tập Cận Bình của TQ chúng ta cần hiểu rõ sự đúng đắn và khôn khéo của nhà nước ta. Không nên chỉ có cái nhìn phiến diện một chiều mà hiểu sai nó.

10:37 14 tháng 11, 2015 Reply

Hoạt động ngoài giao là hoạt động bình thường của bất cứ Nhà nước nào và trong bất cứ thời đại nào, đây là một bộ phận quan trọng có ảnh hưởng tới vận mệnh của cả dân tộc, và là một cuộc đấu tranh của nghệ thuật trị quốc đã được các thế hệ ông cha ta đúc kết hàng ngàn đời nay. Tuy vậy vẫn có đám rận vì những đồng tiền mà thực hiện những hành động phản đối phá hoại.

15:20 22 tháng 11, 2015 Reply

Nét đặc trưng trong văn hóa ngoại giao của Việt Nam với nước lớn, đặc biệt với Trung Hoa là sự vận dụng linh hoạt, khôn khéo giữa “Cứng rắn” và “mềm dẻo”. Chứ cứ ầm ầm như lũ rận đang cố tình bày ra thì muôn đời không khá được.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!