06/11/2015

Thôi em ạ

Tác giả: Unknown viết lúc 06/11/2015 | 6.11.15


















1. Trong FL của chị có non trăm anh chị rất hay đi làm thiện nguyện, chị chứng rằng, điều em nói ra sau đây, đúng tuyệt đối về họ: "Các cô biết kinh nghiệm để nhìn 1 nhà từ thiện chân chính là gì không?

Là họ rất thu mình và kiệm nói. Luôn cực kỳ thận trọng trong những phát ngôn. Đặc biệt phát ngôn liên quan tới người khác." (Huong Vu).

Trên các tuyến đường gian nan đến những vùng héo hắt nghèo khổ, làm sao ko gặp cảnh, chỉ muốn chửi bậy, nhưng, chị tuyệt đối chưa thấy ai phán xét, ai hùng hổ tố cáo thay công an thay tòa án, như chuyện đang diễn ra với một trại bệnh ở Nghệ An.

2. Lớp học trống trước hở sau, bàn ghế cái gẫy cái nát, kinh phí rót cho…hai cái đàn organ điện, lọai đàn dân chuyên nghiệp thấy còn thích.

Chị mở hộp đàn. Thầy cô vây quanh háo hức. Thật lòng khi ấy, chị chỉ muốn khóc thật to. Làm gì có điện mà chơi. Thầy cô vẫn ko thôi háo hức, nghe nói năm sau điện kéo lên đây rồi chị, học đàn này chừng hai tháng (nghỉ hè) chơi được chưa chị ?

Câu chuyện ấy, thêu dệt thêm chút mắm muối thê lương, có lẽ cũng câu like ko ít.

Cả đòan, ko ai nói gì. Vì tất cả đều hiểu rằng, sau cú nhấp chuột của mình chưa biết điều gì sẽ giáng xuống đầu những người ở lại từ nơi cấp phát. Riêng chị nghĩ, giữa vùng cô quạnh ấy, cây đàn giữ được sự háo hức chờ đợi…điện được kéo tới của hơn chục con người. Hạnh phúc của họ là đấy, không được phép mang nhãn- quan- trưởng- phòng- tài chính- thị- thành để tước đi của họ.

Lần khác. Chị thấy một cái TV đặt trang trọng trong đồn biên phòng, đề tặng của một vị bộ trưởng. Thời điểm ông tặng, nơi đây cũng chưa có điện, khi có điện thì do để lâu ẩm thấp hay chuột cắn gì đó, TV hư.

Phê phán bộ trưởng quan liêu vừa hợp thời- trang- số- đông vừa sướng miệng ? Nhưng, chuyến ấy cũng ko ai viết gì vì, ông là cấp lãnh đạo cao nhất duy nhất chịu lặn lội vào tận nơi thâm sơn cùng cốc thăm bà con, tính từ ngày…thống nhất Bắc-Nam.

Lồng cơm trẻ con, đứa khá giả có quả trứng hiếm lắm, tòan cơm với muối, với măng rừng luộc. Đoàn đến, trường ngả nguyên một con heo tiếp đón. Một em buột miệng, mang biếu có tý quà vặt, lại ăn của trường thế này áy náy quá…Cô hiệu phó ghé tai chị, lợn dân bản bán rẻ lắm với lại chúng em hiếm khi có khách. Tiếp đón ko chu đáo, anh chị về chúng em áy náy lâu lắm. Trong tình cảnh thế, nỡ nào mang phản xạ của thanh tra tài chính ra soi mói tiền mua heo từ nguồn nào.

3. Luật bất dung tình. Cốt lõi trong câu chuyện Nghệ an, nằm ở chỗ, ko ai thật sự đóai hòai đến luật cả. Xuất thân thế nào phản ứng thế ấy. Nhà báo, nghe qua một facebooker, phóng thanh lên ăn chặn của người tâm thần. Ông đại biểu quốc hội Dương Trung Quốc, có lẽ đọc mỗi cái tít báo, leo theo căm phẫn. Dư luận, một luồng theo dẫn dắt của báo chí chửi như nhập đồng. Một luồng khác, yếu ớt hơn, đã từng một lần đến trại tâm thần, chia xẻ nỗi khốn khổ của những người làm việc trong môi trường “kịch độc”. Nhưng, suy cho cùng, cũng chỉ là những điều khỏan “khoan hồng”, sau luật.

4 Chị chẳng định bàn chuyện luật. Bởi chị, em hay cô Lan Đàm nào kia, không phải là những người thực thi luật pháp. Lại càng không phải là nữ thần công lý đi bảo vệ kẻ cô yếu. Chúng ta chỉ làm những việc cỏn con, mang dăm vài khỏanh khắc ấm áp cho đồng lọai. Nếu chúng ta để lại sau lưng mình nước mắt, cách chức, tù đày…cho những người vốn ngày ngày đã tận cùng khốn khó, âu cũng là cách tạo nghiệp chướng.

Oan khuất hay không, cũng là nghiệp chướng. Cạnh luật người, còn có luật trời.

Thế nên, bỏ đi. Thôi, em ạ !

P/S: Năm nay, chị đi theo một đòan thiện nguyện sang Libya và Mexico. Họ giao kèo bằng giấy tờ ngay từ đầu: các thành viên tuyệt đối ko đưa lên truyền thông - nhất là mạng xã hội- bất cứ hình ảnh hay thông điệp, thông tin gì.

Sòng phẳng thế, đâm hay.

10 nhận xét

12:05 6 tháng 11, 2015 Reply

Trước khi hành động bất cứ điều gì cũng phải tính toán đến cả cái tình nữa.

12:14 6 tháng 11, 2015 Reply

Dư luận bây giờ hay ăn theo, nói leo rồi tự cho mình có quyền phán xét chẳng cần kết luận của cơ quan quản lý hay tiếng nói của người trong cuộc nào cả.

19:05 6 tháng 11, 2015 Reply

Vụ này ai nói cũng có lý của người ta hết. Xét về mặt lý thì chỉ căn cứ vào bằng chứng, vào giấy trắng mực đen. Giấy tờ không đủ thì có nghĩa là tham ô. Trách thì trách người trong cuộc không thông thạo về nghiệp vụ hoặc luật pháp. Về tình thì tất cả đều rất đáng thương. Họ là những người làm những công việc lương lậu thấp mà môi trường lại chả ai muốn làm. Có thể vì chưa biết quản lý mà ra nông nỗi này.

19:08 6 tháng 11, 2015 Reply

Ôi cũng chả biết được đâu. Những cán bộ công nhân viên làm việc trong trại thì đúng là những con người cùng khổ. Còn các vị lãnh đạo - những người chịu trách nhiệm trong vụ này thì chưa chắc. Tôi đã từng đi huy động bạn bè gom được một đống quần áo và sách vở cũ đến làng Hữu Nghị. Khác với những mẹ chăm các bé chất độc màu da cam. Vị này béo tốt, khệ nệ. Đến nói thẳng với chúng tôi luôn là làng giờ có rất nhiều nguồn tài trợ, không cần quần áo cũ nữa. Tiền mặt thì nhận. Lúc đó dù hơi choáng nhưng tôi vẫn vui vẻ xách đống đồ ra về.

19:57 6 tháng 11, 2015 Reply

Thôi là thôi thế nào. Giới chức trách đang điều tra và người chịu trách nhiệm là GĐ và PGĐ trung tâm. Còn những cán bộ ở trung tâm có ai nói gì đâu. Họ đều là những người làm công ăn lương và sống đức độ (chấp nhận làm việc ở môi trường khó khăn như vậy). Ai đúng ai sai đã có pháp luật thực thi. Không thể để chuyện tình cảm xen vào công việc được.

20:25 6 tháng 11, 2015 Reply

Đi làm từ thiện là từ cái tâm là chính, chứ nếu đi làm từ thiện mà để khoe mẽ rồi lăng xê cho hình ảnh của mình là những kẻ từ thiện dỏm. Giúp người là giúp từ cái tâm, chứ không phải vì cái danh hão.

23:20 6 tháng 11, 2015 Reply

Giúp góp gì đâu. Cái kiểu đi thiện nguyện xong rồi chụp ảnh câu view thì có gì mà xứng danh đâu. Lấy cái sự khổ của người ta làm hình ảnh thích thú của mình, lấy cái hoàn cảnh của người ta để khoe mẽ, câu like kiếm tiền. Đồng ý là chúng ta đi thiện nguyện nhưng trước khi có những hành động dại dột, không mang lại hạnh phúc mà chỉ mang lại tác hại cho người khác thì nên suy nghĩ cho thật kỹ. Đừng vì một vài chi tiết vui vẻ, không suy nghĩ thấu đáo mà lại mang bất hạnh cho người khác và đem lại cho người khác những nỗi buồn. Thế thì không gọi là thiện nguyện mà gọi là "ác nguyện"

09:52 7 tháng 11, 2015 Reply

Đi từ thiện mà như thế thì ở nhà nghỉ đi cho khỏe. Mang tiếng đi từ thiện mà lại thành đi với mưu đồ chính trị thì cũng chẳng có tác dụng và lương tâm cũng chẳng bao giờ thanh thản cả. Chúng ta thương cảm những hoàn cảnh khó khăn thì chúng ta đến từ thiện chứ không phải đến đó rồi khoe khoang, đăng ảnh câu like kiếm tiền hoặc nổi tiếng. Đi tình nguyện như vậy chính là đang gieo rắc thêm tội lỗi và đau thương thôi, tốt nhất là ở nhà lên tum sóc lọ

23:50 7 tháng 11, 2015 Reply

nếu có người chịu trách nhiệm chính ở đây thì sẽ là giám đốc với phó giám đốc trung tâm chú nhân viên thì có tội tình gì? làm ở một nơi như thế với điều kiện vật chất như thế và những con người như thế, lại nhận được cái đồng lương chết đói thì mình không thể tưởng tượng nổi tại sao họ lại có thể tiếp tục duy trì công việc, động lực nào khiến họ vẫn bám trụ? mình nghĩ chỉ có một lý do du nhất thôi đó là cái tâm của mỗi người, vậy nên đừng chửi họ mà tội nghiệp.

23:05 8 tháng 11, 2015 Reply

Dẫu có câu " luật bất dung tình " nhưng cũng có câu " hợp tình hợp lý "...Luật pháp là do con người tạo ra, luật pháp thứ thứ khô cứng nhưng thi hành luật pháp là do con người...Thiết nghĩ không phải trong mọi câu chuyện, chúng ta cứ cứng nhắc áp dụng luật pháp mà không hề quan tâm tới khía cạnh tình cảm...Hãy làm sao để luật pháp vừa được thực hiện 1 cách nghiêm minh nhưng cũng phải vừa " hợp tình hợp lý ".

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!