01/01/2016

*Cứu trợ Thương phế binh VNCH: Trách nhiệm thuộc về ai?

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 01/01/2016 | 1.1.16



Đã 40 năm từ sau sự kiện 30.4.1975, cái ngày đánh dấu sự chấm hết của một chế độ chính trị vốn được sản sinh ra từ kế hoạch hậu chiến của người Pháp (nhưng lại do chính người Mỹ thực hiện) sau thất bại tại Điện Biên Phủ năm 1954. Trước cái thời khắc đặc biệt, những quan thầy Mỹ cũng đã làm được một vài điều cho những kẻ đã "trót" trung thành với chúng chỉ bởi miếng cơm, manh áo và sự bạc nhược trước lưỡi lê dương của kẻ cướp nước. Những chuyến máy bay mang theo rất nhiều người, hàng hóa trước thời điểm 30.4.1975 và cả sau đó nữa đã được thực hiện và không ít người Việt Nam thời điểm ấy đã tìm được bến đỗ trên đất Mỹ. Và cái hành động mà nhiều người những tưởng là tốt đẹp, là nhân đạo ấy của người Mỹ sau này mới biết đó là một phần trong cái kế hoạch "Hậu chiến" nhằm tạo dựng những hạt nhân có "thâm thù" với chế độ mới hòng tiếp tục các hoạt động chống phá mà một bộ phận người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại đang thực hiện!
Rất nhiều Thương phế binh VNCH đã trở thành người vô gia cư, Vì đâu? (Nguồn: Internet)

Tuy nhiên, không phải tất thảy những ai trung thành với chế độ trong thời điểm đó cũng được di tản và thay vì cố gắng tới mức cao nhất có thể thì người Mỹ đã chủ trương phân họ thành những diện khác nhau để đối xử; diện HO hay diện con lai là hai trong nhiều diện được họ phân định ra và nếu nhìn vào các đối tượng được di tản thì đa phần họ là những người từng giữ các chức vụ cao trong Ngụy Quân hoặc Ngụy Quyền hoặc nếu không thì họ cũng có quan hệ vợ - chồng, con của Sỹ quan Mỹ từng tham chiến tại Việt Nam... Với một cách làm như thế, theo Đài Á Châu Tự Do dẫn nguồn không chính thức của Hội H.O Cứu trợ Thương Phế Binh (TPB) & Quả phụ VNCH: "hiện có khoảng hơn 500 cựu sĩ quan và 15 ngàn hạ sĩ quan cùng binh sĩ TPB VNCH đang sinh sống ở VN". Một con số không thực sự quá lớn đối với một đất nước đông dân như Việt Nam (90 triệu dân) nhưng điều đáng nói là họ đã bị bỏ rơi bởi người Mỹ trong 40 năm qua và dường như người Mỹ đã quên mất rằng chính mình phải có trách nhiệm chứ không thể chờ đợi vào bất cứ nào chủ thể nào quan tâm tới họ?

Và xem chừng ở đây không thể cứ nói rằng họ là công dân Việt Nam thì đương nhiên Nhà nước Việt Nam phải có trách nhiệm hoàn toàn với họ? Đó là chưa nói đến dù đã 40 năm trôi qua nhưng nỗi đau của rất nhiều con người do chế độ Mỹ - Ngụy gây nên vẫn in dấu, vẫn khiến con người ta ghê rợ khi nhắc đến; cho nên, để Nhà nước, cộng đồng tại bản địa quan tâm tới những con người đặc biệt này một cách toàn diện, triệt để thì vấn đề cần nhất vẫn là thời gian. Sự phôi phai do thời gian đem lại sẽ đủ sức chỉ cho họ thấy nên làm gì thay vì có một sự thúc ép nào đó từ bên ngoài...

Quay trở lại với câu chuyện chăm lo cho thương phế binh VNCH thuộc trách nhiệm của ai? Có lẽ phải sòng phẳng mà nói rằng, trách nhiệm đó không phải của ai ngoài người Mỹ. VNCH là một sản phẩm do chính người Mỹ tạo dựng nên, từ những con người cụ thể vốn chỉ quen với miệt vườn, sông nước họ bỗng chốc bị biến thành những tên đánh thuê, thành những kẻ máu lạnh sẵn sàng xả súng vào đồng loạt của chính mình. Và nếu không có sự xuất hiện của người Mỹ cùng cái sự dung dưỡng, chỉ bày của họ thì đương nhiên sẽ không có sự đau thương, không có sự kiện 30.4.1975 và cũng sẽ không có những thương phế binh VNCH. Họ cũng sẽ tự thân có thể lo cho chính cuộc sống của chính mình thay vì trông đợi vào các hoạt động trợ cấp, lòng thương của cộng đồng dành cho mình, và thậm chí họ còn có thể giúp ích cho cuộc đời, giúp đỡ được những người yếm thế trong xã hội.... Hay cách khác, giữa người Mỹ và thương phế binh VNCH không khác gì mối quan hệ cha - con và trước khi người cha đó yêu cầu cộng đồng, xã hội quan tâm tới đứa con của mình thì chính họ phải biết tự quan tâm trước và xã hội chỉ chung tay, chỉ vào cuộc một khi người "cha" đó bất lực. Và như đã nói ở trên, hãy đừng bắt những con người đang hàng ngày, hàng giờ chịu đựng nỗi đau, quên đi nỗi đau đối xử công bằng, quan tâm tới những kẻ đã từng gây ra nỗi đau cho chính mình. Các nhà chức trách cũng chỉ có thể quan tâm được một phần nào đó những khó khăn mà những con người "đặc biệt" này đang gặp phải bởi tại Việt Nam có những con người mà xét trên nhiều khía cạnh thì mức độ đáng thương, cần sự quan tâm còn lớn hơn nhiều: NHỮNG NẠN NHÂN NHIỄM CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM. 

Và thực sự đáng buồn, 40 năm sau cái ngày họ trở thành Thương phế binh, thành những người cần sự quan tâm, trợ giúp từ xã hội, không phải là chính giới Mỹ mà chỉ có "5 vị Dân Biểu Hoa Kỳ gửi thư kêu gọi Ngoại trưởng John Kerry xem xét để tái định cư cho các cựu sĩ quan Thương Phế Binh (TPB) VNCH còn sót lại ở VN hiện nay" (hôm 17/12/2015). Trên thực tế khả năng để kiến nghị "xem xét để tái định cư cho các cựu sĩ quan Thương Phế Binh (TPB) VNCH còn sót lại ở VN hiện nay" vẫn rất khó có thể diễn ra bởi chính người Mỹ hiện tại đang chịu rất nhiều gánh nặng liên quan việc tiếp nhận người di cư từ Châu Phi, Trung Đông sang. Một khi họ đồng ý tiếp nhận số người này từ Việt Nam sang định cư theo kiến nghị của 5 vị dân biểu này thì đương nhiên EU sẽ có cớ để chỉ trích và khi đó sức ép đặt lên vai nước Mỹ sẽ không nhẹ nhàng như bây giờ?

Tin chắc rằng, kiến nghị của 05 vị dân biểu Mỹ lên ông Ngoại trưởng sẽ ít nhiều khiến không ít người vui, thậm chí họ còn xem đó như một thứ cơ hội để thoát khỏi những cơ cực, bần hàn trong cuộc sống hiện tại. Vậy nhưng, công bằng mà nói thì dù kiến nghị đó được chấp thuận thì xin thưa rằng ý nghĩa tích cực của nó đã giảm đi nhiều bởi đa phần các thương phế binh VNCH tuổi đời đã rất cao và không muốn rời khỏi chính cái nơi họ đã sinh ra, gắn bó gần hết cuộc đời. Cho nên, nếu có thể thì nên chăng chính giới Mỹ nên tìm đến một giải pháp khác thỏa đáng hơn!

22 nhận xét

10:47 2 tháng 1, 2016 Reply

Chúng nó kêu gào đòi quyền lợi cho những thương phế binh đó là hình như là quên để ý đến lý do vì sao mà họ bị như vậy thì phải nhỉ :3
Mà đưa những thương phế binh đó ra thì chẳng khác nào cũng cố thêm bằng chứng cho tội ác của bố Mỹ chúng nó hay sao :v
Lũ này đúng là phản phúc mà, quả này không khéo mấy bé lại bị bố mẽo cắt lương tháng cũng lên ý chứ :3 lúc đấy có khi lại quay ra bênh chính quyền, chửi Mỹ thì lại có kịch hay để xem :3

21:30 2 tháng 1, 2016 Reply

Chúng ta đúng là thấp cổ bé họng. Cựu binh Mỹ bị nhiễm chất độc màu da cam đều đòi được quyền lợi thành công còn chúng ta thì vẫn cứ kiện lên kiện xuống. Cái kẻ đem quân đi xâm lược thì được bồi thường, trong khi kẻ bị xâm lược chả ai quan tâm. Vậy mà chúng nó vẫn cứ rêu rao đi khai sáng rồi đi giải thoát dân tộc khác.

21:44 2 tháng 1, 2016 Reply

Vết thương chiến tranh sau 40 năm vẫn còn dai dẳng mãi. Nền kinh tế Việt Nam phải gồng mình hàng mấy chục năm để thực hiện chính sách đối với những thương bệnh binh, những người có công với tổ quốc. Đất nước nghèo lại càng nghèo trong khi Mỹ thì vẫn cứ ra rả nhân quyền với cả chả dân quyền.

21:51 2 tháng 1, 2016 Reply

Tôi đã có dịp đi tình nguyện nhiều lần ở làng Hữu Nghị, Hà Nội. Thật sự rất thương tâm khi chứng kiến những cảnh đời ở đó. Ở làng Hữu Nghị có rất nhiều thương bệnh binh và những em bé bị nhiễm chất độc màu da cam. Họ là những người may mắn được chăm sóc ở đó. Ngoài kia còn biết bao nhiêu người như vậy. Họ không phải bị lãng quên mà bởi nền kinh tế của ta còn quá nhỏ để có thể chăm lo hết cho tất cả mọi người. Trách ai đây?

23:30 2 tháng 1, 2016 Reply

đó là những nhân chứng sống đê chứng minh cho cái goi là tốt đẹp mà Mỹ đem lại cho Việt Nam, cứ nhìn vào đấy thì sẽ hiểu bản chất của thằng Mỹ là như thế nào, tất cả bọn họ chỉ là công cụ để thực hiện cho con bài xâm lược của Mỹ, và khi không còn tác dụng thì quên đi nhé, chúng mà có trách nhiệm ư. Không có đâu. chúng còn chưa giải quyết được những mâu thuẫn ở đất nước chúng mà, và việc thực hiện trách nhiệm nếu có thì đã có từ nhiều năm nay rồi. chúng là một thằng giàu, nhưng lại ki bo, bủn xỉn trong việc thực hiện công tác bồi thường, khắc phục hậu quả do chúng gây ra.

00:02 3 tháng 1, 2016 Reply

Đó là những vết thương chiến tranh mà bao năm qua vẫn chưa thể nào lành được. Nhìn những người như thế thật không thể kìm lòng được trước tội ác mà Mỹ đã gây ra cho Việt Nam. Nhà nước chúng ta vẫn đã, đang và sẽ hỗ trợ cho các cựu sỹ quan kia như một chính sách nhân đạo thời hậu chiến,nhưng vẫn cần lắm sự hỗ trợ từ phía người Mỹ.

12:58 3 tháng 1, 2016 Reply

Người Mỹ đã tạo nên những sản phẩm của họ trên đất Việt Nam và giờ họ không đươc sử dụng nữa thì chính người Mỹ lại bỏ rơi sản phẩm đó như một kẻ thiếu trách nhiệm. Nhà nước VN đã trợ giúp những gì có thể cho Thương phế binh VNCH, các nhà chức trách cũng chỉ có thể quan tâm được một phần nào đó những khó khăn mà những con người "đặc biệt" này đang gặp phải bởi tại Việt Nam có những con người mà xét trên nhiều khía cạnh thì mức độ đáng thương, cần sự quan tâm còn lớn hơn nhiều: NHỮNG NẠN NHÂN NHIỄM CHẤT ĐỘC MÀU DA CAM.

22:59 3 tháng 1, 2016 Reply

Mình gặp những người này cũng nhiều rồi. Trước đây đều là những tên tay sai đắc lục cho Mỹ, có nhiều người trong số này bây giờ chạy sang mỸ để hoạt động cho Mỹ và Việt Tân. Mặc dù những người từng theo Ngụy quân VNCH đã từng gây ra bao đau thương cho đất nước, cho đồng bào mình nhưng giờ đây khi họ đã trở thành những người không lành lặn thì họ đã phải trả giá cho chính những sai lầm của bản thân và họ cũng đã bị chính những kẻ mà họ trung thành bỏ rơi...Chỉ những kẻ như Hoa Kì đã gây ra chiến tranh, đau thương lên các dân tộc khác mới là những kẻ phải bị nguyền rủa.

23:26 3 tháng 1, 2016 Reply

VNCH là một sản phẩm do chính người Mỹ tạo dựng nên, từ những con người cụ thể vốn chỉ quen với miệt vườn, sông nước họ bỗng chốc bị biến thành những tên đánh thuê, thành những kẻ máu lạnh sẵn sàng xả súng vào đồng loạt của chính mình. Vào một ngày đẹp trời giặc Mỹ giày xéo nhân dân ta và những người này đã cầm súng đứng lên để giết hại anh em và dân tộc mình. Tuy nhiên, khi về nước thì Mỹ đã để lại những con người này ở lại và mặc kệ họ. đó là những nhân chứng sống đê chứng minh cho cái goi là tốt đẹp mà Mỹ đem lại cho Việt Nam, cứ nhìn vào đấy thì sẽ hiểu bản chất của thằng Mỹ là như thế nào

08:08 4 tháng 1, 2016 Reply

VNCH là một sản phẩm do chính người Mỹ tạo dựng nên, từ những con người cụ thể vốn chỉ quen với miệt vườn, sông nước họ bỗng chốc bị biến thành những tên đánh thuê, thành những kẻ máu lạnh sẵn sàng xả súng vào đồng loạt của chính mình. Đây là kết quả dành cho những kẻ bán nước, hại dân và nếu có hỏi trách nhiệm thì họ nên hỏi người Mỹ. Chính Mỹ mới là người phải chịu trách nhiệm cho hậu quả này

08:20 4 tháng 1, 2016 Reply

Việt Nam cộng hoà đã có ân nghĩa gì với nhân dân Việt Nam để phải “tri ân” thương phế binh của họ? Chiến tranh đã đi qua và chính nghĩa đã chiến thắng. Vậy những kẻ bên thua trận chắc chắn là phi chính nghĩa, đã phi chính nghĩa thì hẳn nhiên đã không mang lại ân nghĩa gì cho nhân dân Việt Nam. Điều này đám "dân chủ" đưa ra lý lẽ thật hết sức nực cười vầ không có gì thuyết phục

08:30 4 tháng 1, 2016 Reply

Trong chiến tranh những tội ác của VNCH với con người còn đó, và cùng với quan thầy đế quốc Mỹ đã gây ra bao thảm cảnh cho nhân dân Việt Nam, và ngày nay là những vết thương chưa lành như: các vùng nguy hiểm có bom mìn, vùng nhiễm chất độc Dioxin và hàng trăm ngàn người nhiễm chất độc này phải tàn tật suốt đời, những người bị tra tấn đến thân tàn phế. VÌ vậy, việc tri ân thương phế binh VNCH là một hành vi kích động và khơi dậy thù hận, chia rẽ dân tộc hay mong muốn khơi dậy cuộc chiến trong quá khứ mà bao năm qua dân tộc chúng ta vẫn chưa thể hàn gắn được

10:29 4 tháng 1, 2016 Reply

Bài viết có nói mối quan hệ giữa Mỹ-thương binh VNCH là mối quan hệ cha con. Nhưng mà liệu có người cha nào lại biến chính đứa con của mình trở thành nạn nhân, gánh chịu hậu quả để rồi khi người cha mất đi lại để đứa con đó bơ vơ không nơi nương tựa? Tôi thấy những binh lính của VNCH đúng hơn chỉ đơn giản là những con bài trong ván cờ xâm lược của đế quốc, không còn sử dụng được thì đành bỏ đi thôi. Nói đến nỗ lực di cư cho thương binh VNCH sang Mỹ, so sanh với khủng hoảng di cư từ các nước Trung ĐÔng và Châu Phi thì đối với Mỹ cũng chưa phải vấn đề to tát, chẳng qua họ có thực sự muốn hay không thôi hay chỉ để diễn màn kịch cảm thông xoa dịu phần nào tinh thần của những phần tử phản động còn lại trong nước? Giải pháp tốt nhất cho những thương binh VNCH có lẽ là chính họ tự phấn đấu vươn lên, đừng trông chờ sự cầu cứu nào nữa. Tuy nhân dân ta vẫn chưa thể hoàn toàn tha thứ nhưng Đảng và Nhà nước vẫn luôn tạo điêu kiện để họ làm lại cuộc đời của mình :)

17:26 4 tháng 1, 2016 Reply

Trách nhiệm quan tâm đến những người lính VNCH này đáng ra phải thuộc về những nơi mà đã mua chuộc, và lôi kéo họ chống lại tổ quốc Việt Nam nhưng không chắc bây giờ nơi đó chỉ chiêu dụng những người có thể dùng được mà thôi. Với những cựu binh VNCH còn sử dụng được đang bị Mỹ sử dụng như những công cụ đắc lực để chống phá Việt Nam chúng ta thì ai cũng biết những những thương phế binh VNCH thì không thấy gì?

19:43 4 tháng 1, 2016 Reply

Khi xưa những đứa con VNCH đã bị đế quốc Mỹ cho vào bàn cờ với những con tốt thí mạng để bây giờ khi chiến tranh đã đi xa rồi mà hậu quả vẫn còn lại đó. Làm lính cho Mỹ để rồi khi thua cuộc Mỹ vứt bỏ trách nhiệm lại cho VN. Bây giờ dù sao họ vẫn là con dân Việt Nam ta nên Nhà nước ta cũng có chính sách đối với họ để cưu mang những mảnh đời đau khổ để tiếp tục cuộc sống này mặc dù quá khứ họ là một màu đen và đã phản bội lại Tổ quốc ta.

20:01 4 tháng 1, 2016 Reply

Mỹ bỏ mặc đã đành. Vì chúng nó cũng chỉ lợi dung xong rồi bỏ đi mà thôi. Điều đáng nói là sao tụi CCCĐ cứ mở mồm ra là nhân từ, là đại diện cho chính nghĩa mà ngay cả chính những người anh em trước đây của chúng chúng cũng đâu có thèm để tâm. Đúng là lũ cặn bã, sống hưởng thụ quen rồi nên chỉ tìm cách ăn bám bọn ngoại bang rồi quay lại Việt Nam mà chống phá.

21:20 4 tháng 1, 2016 Reply

tất cả đều do chiến tranh.do họ đã nahamf đường lạc lối.khi đất nước hòa bình,họ tỉnh ngộ rở thành 1 công dân bình thường.thế nhưng vết thuwong trên thân thể họ,họ không biết bấu vứi vào đâu.khi tất cả đã quay lưng.kẻ trước đây đã nuôi họ nghoảnh mặt làm ngơ,để mặc họ.thật xót xa xho 1 kiếp người.cũng là những người lính vào sinh ra tử nhuwnh vì họ đã chọn sai đường,giờ đây họ chẵng những không đc tôn vinh mà trái lại trở tahnhf tội đồ của dân tộc

23:35 6 tháng 1, 2016 Reply

Những chuyến máy bay mang theo rất nhiều người, hàng hóa trước thời điểm 30.4.1975 và cả sau đó đã được thực hiện, không ít người Việt Nam thời điểm ấy đã tìm được bến đỗ trên đất Mỹ. Và cái hành động mà nhiều người những tưởng là tốt đẹp, là nhân đạo ấy của người Mỹ sau này mới biết đó là một phần trong cái kế hoạch "Hậu chiến" nhằm tạo dựng những hạt nhân có "thâm thù" với chế độ mới hòng tiếp tục các hoạt động chống phá mà một bộ phận người Việt chống cộng cực đoan ở hải ngoại đang thực hiện. Nhưng thế vẫn chưa đủ chúng đã nhẫn tâm bỏ rơi những người cựu sĩ quan hạ sĩ quan của VNCH trong suốt 40 năm qua.

23:38 6 tháng 1, 2016 Reply

Nếu không có sự xuất hiện của người Mỹ cùng cái sự dung dưỡng, chỉ bày của họ thì sẽ không có sự đau thương, không có sự kiện 30.4.1975 và cũng sẽ không có những thương phế binh VNCH. Họ cũng sẽ tự thân có thể lo cho chính cuộc sống của chính mình thay vì trông đợi vào các hoạt động trợ cấp, lòng thương của cộng đồng dành cho mình, và thậm chí họ còn có thể giúp ích cho cuộc đời, giúp đỡ được những người yếu thế trong xã hội.

23:37 12 tháng 1, 2016 Reply

Trong chờ vào Mỹ chăm lo cho những thương phế binh Việt Nam cộng hòa ư, điều này có lẽ quá xa vời. Hãy nhìn xem họ đối xử thế nào với những người bị nhiễm chất độc màu da cam do chính họ rải trên đất nước Việt Nam. Từ đó có thể thấy khó có thể trông mong được điều gì từ họ.

23:38 12 tháng 1, 2016 Reply

Đối với Mỹ thì những thương phế binh này chẳng khác nào những con tốt, là những người bị Mỹ lợi dụng, vắt chanh bỏ vỏ trong cuộc chiến tại Việt Nam. Mỹ còn đang lo cho những người di cư từ Trung Đông và Châu Phi tới thì thời gian đâu mà lo cho những kẻ mà chúng đã vứt bỏ trong quá khứ chứ.

08:19 3 tháng 2, 2016 Reply

không ai khác chính nước Mỹ phải có trách nhiệm với họ, chứ không phải là ai khác. nếu nước Mỹ không vì tham vọng của mình, nếu nước Mỹ không vì lợi ích của mình mà quên đi cái quyền được sống của con người Việt Nam, quên đi cái quyền được độc lập, thống nhất của đất nước Việt Nam thì đâu đến nỗi nhân dân Việt Nam phải trải qua hơn 20 năm chiến tranh khốc liệt, thì đâu có những con người được gọi là thương phế binh kia. nước Mỹ hãy làm tròn trách nhiệm của mình đối với những con người đã hy sinh vì lợi ích nước Mỹ đi.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!