05/01/2016

Tại sao ông C.Stờ-rê-xe lại “bàng hoàng” ?

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 05/01/2016 | 5.1.16

Hồ Ngọc Thắng (CHLB Đức)

Sau khi Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an Việt Nam khởi tố, bắt tạm giam Nguyễn Văn Đài điều tra về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam”, lập tức trang mạng Đại sứ quán CHLB Đức tại Việt Nam đăng tuyên bố của Đặc ủy Nhân quyền Strässer (C.Stờ-rê-xe) yêu cầu “từ bỏ những buộc tội,… trao trả tự do ngay lập tức” cho Nguyễn Văn Đài! Đây là một ý kiến không thể chấp nhận trong các quan hệ quốc tế ngày nay.

Sinh sống, làm việc ở CHLB Đức, tôi luôn tự hào về những gì mà Chính phủ Đức, nhân dân Đức đã giúp đỡ Việt Nam. Trong cuộc sống, ở nơi làm việc, tôi luôn nhận được sự tôn trọng của người dân Đức khi biết tôi là người Việt Nam, sự chân thành chia sẻ khi biết Việt Nam phải vượt qua khó khăn để phát triển. Tuy nhiên, tôi lại buồn khi biết ở quê hương có một số cá nhân nhân danh dân chủ, nhân quyền để làm những điều vi phạm pháp luật, như: truyền bá các quan điểm đi ngược lợi ích đất nước, kêu gọi lật đổ chế độ,… Tôi buồn hơn khi biết trong một số trường hợp ông C. Strässer - người Đức hiện là Đặc ủy nhân quyền, lại có việc làm như là bao che, bảo vệ mấy người này? Tôi từng hy vọng thái độ khách quan, chính trực vốn có của người Đức sẽ giúp ông nhận chân sự thật để phân biệt đúng - sai. Song tôi đã thất vọng, nhất là sau khi đọc tuyên bố “về việc người bảo vệ nhân quyền ông Nguyễn Văn Đài bị bắt giữ tại Việt Nam” trên trang hanoi.diplo.de.

Trước hết về Nguyễn Văn Đài, tôi ngạc nhiên vì qua tuyên bố thì dường như ông C. Strässer đã không tìm hiểu kỹ. Đến hiện tại, trên internet (in-tơ-nét) vẫn còn lưu nhiều thông tin cho biết trước đây Nguyễn Văn Đài vi phạm pháp luật Việt Nam ra sao, nhất là việc ông ta nhận tiền tài trợ từ nước ngoài như thế nào. Với các tội danh này, năm 2007, Nguyễn Văn Đài bị tòa án Việt Nam tuyên án bốn năm tù. Còn tin tức về hoạt động của Nguyễn Văn Đài sau khi ra tù thì không thiếu, qua đó có thể biết rõ nhân thân và bản chất các hoạt động của Nguyễn Văn Đài. Vậy chỉ sau một lần gặp tại Hà Nội, ông C. Strässer nhận xét ngay đó là người “nỗ lực phấn đấu cho tự do chính kiến trên đất nước của mình” thì quá bất cẩn. Nếu tìm hiểu kỹ về Nguyễn Văn Đài thì trước khi nhận xét, ông C. Strässer nên tự hỏi: Một người nhận tiền từ nước ngoài để “nỗ lực phấn đấu cho tự do chính kiến trên đất nước của mình” thì có phải là người lương thiện? Giả sử một người Đức nào đó nhận tiền từ nước ngoài để hoạt động chống phá Nhà nước CHLB Đức chắc chắn ông sẽ phản đối, lên án chứ không ca ngợi, bảo vệ, vì đó là lẽ phải thông thường. Một câu hỏi nữa thiết nghĩ ông cần đặt ra: Ở Việt Nam mấy ai biết về Nguyễn Văn Đài và “nỗ lực phấn đấu” của anh ta. Rồi nữa, Nguyễn Văn Đài có phải là người tự trọng, có liêm sỉ hay không khi chỉ chầu chực, bấu víu vào mấy cơ quan ngoại giao nước ngoài ở Hà Nội yêu cầu giúp đỡ để chống lại đất nước, chống lại chế độ ?

Là luật sư, hẳn ông C.Strässer biết mọi quốc gia trên thế giới đều có quy định luật pháp nhằm bảo đảm ổn định trật tự xã hội, vì thế để đánh giá một sự kiện liên quan luật pháp, trước hết phải đánh giá từ hai phương diện: sự việc bị tố cáo và cơ sở pháp lý. Về việc Nguyễn Văn Đài bị cơ quan bảo vệ luật pháp Việt Nam khởi tố, tạm giam để điều tra đã đề cập ở trên; về cơ sở pháp lý, nếu nghiên cứu cẩn trọng, ông sẽ thấy Điều 88 Bộ luật Hình sự nước CHXHCN Việt Nam có nội dung tương tự pháp luật ở rất nhiều quốc gia. Thí dụ, Bộ luật Hình sự CHLB Đức sử dụng khái niệm luật pháp là “Hành động vi phạm an ninh quốc gia” (Staatsschutzdelikt), và rất nhiều hành động được coi là tội phạm nằm trong nhóm này, như: tội “Phổ biến tài liệu tuyên truyền của những tổ chức vi hiến” (Verbreiten von Propagandamitteln verfassungswidriger Organisationen) được quy định tại Điều 86 có khung hình phạt cao nhất là ba năm tù; tội “Phỉ báng tổng thống CHLB Đức” (Verunglimpfung des Bundespräsidenten) được quy định tại Điều 90 có khung hình phạt cao nhất là năm năm tù; tội “Phỉ báng Nhà nước Đức và các biểu tượng quốc gia” (Verunglimpfung des Staates und seiner Symbole) quy định tại Điều 90A có khung hình phạt cao nhất là năm năm tù; tội “Phỉ báng cơ quan lập hiến với phương châm thù địch chống lại Hiến pháp” (Verfassungsfeindliche Verunglimpfung von Verfassungsorganen) đã được quy định tại Điều 90B có khung hình phạt cao nhất là năm năm tù. Trong nhóm này, tội được coi nặng nhất là tội “Phản bội tổ quốc” (Landesverrat) được quy định tại Điều 94 có khung hình phạt cao nhất là tù chung thân…

Qua đó có thể thấy, Nhà nước CHLB Đức và các nước khác không làm ngơ trước hành động đi ngược lại quy định pháp luật. Là người Đức, chẳng nhẽ ông C.Strässer không biết các vụ án liên quan tội danh “Phổ biến tài liệu tuyên truyền của các tổ chức vi hiến”, như: Tuyên truyền tư tưởng phát-xít, bài xích người nước ngoài, khinh miệt dân tộc khác, ca ngợi bạo lực, hoài nghi sự tồn tại chính đáng của Nhà nước CHLB Đức, cho rằng ngoại bang thống trị nước Đức… Thí dụ một bản án như vậy qua bài Ban nhạc phát-xít mới là một tổ chức tội phạm (Urteil: Neonazi-Band ist kriminelle Vereinigung) đăng trên trang điện tử của tờ Thời gian ngày 16-3-2005. Theo đó, Tòa án tối cao CHLB Đức xác nhận bản án trước đó của Tòa án Berlin (Béc-lin), ca sĩ kiêm người viết lời của ban nhạc Landser - một ban nhạc hoạt động bí mật, nhận hình phạt ba năm bốn tháng tù, vì tội cầm đầu một tổ chức được coi là tổ chức tội phạm xúi giục nổi loạn. Hai thành viên còn lại nhận hình phạt nhẹ hơn. Ban nhạc này gồm ba thành viên, thành lập vào những năm 90 của thế kỷ trước. Ca khúc của ban nhạc này chủ yếu là bài xích người nước ngoài, kích động bạo lực, đề cao tư tưởng phát-xít… Các năm qua, ở CHLB Đức một số tổ chức bị cấm vì hoạt động vi hiến, mặc dù thành viên các tổ chức này luôn tuyên bố họ hoạt động vì mục đích nhân đạo, trong khuôn khổ của tự do tôn giáo, tự do ngôn luận. Mới đây, theo bmi.bund.de (trang mạng của Bộ Nội vụ CHLB Đức), ngày 26-3-2015 Bộ Nội vụ CHLB Đức ra quyết định cấm một tổ chức tên là “Tauhid Germany” hoạt động, vì theo quyết định thì “Tauhid Germany” ra đời là để thay thế một tổ chức bị cấm trước đó là “Millatu Ibrahim” đã hoạt động trái với những nguyên tắc của Hiến pháp. Trang mạng verfassungsschutz.de của Cơ quan Bảo vệ hiến pháp CHLB Đức cũng đăng danh sách các tổ chức bị cấm hoạt động tại CHLB Đức trong những năm qua. Đặc biệt, tổ chức có tên thoạt nghe dễ liên tưởng đến mục đích tốt đẹp cần hoan nghênh là “Tổ chức dự án trẻ em mồ côi Libanon” (Waisenkinderprojekt Libanon e.V.) nhưng theo thông cáo báo chí trên trang mạng của Cơ quan Bảo vệ hiến pháp CHLB Đức ngày 8-4-2014, tổ chức này bị cấm vì hoạt động vi hiến.

Chúng tôi nêu một số thí dụ không phải để phê phán các nước - trong đó có CHLB Đức, thiếu chừng mực khi duy trì luật pháp; tôi dẫn lại để khẳng định việc sử dụng luật pháp để bảo đảm an ninh xã hội là việc cần thiết của mọi quốc gia, và qua đó đặt câu hỏi: Tại sao ông C. Strässer “bàng hoàng” (chữ ông sử dụng) khi Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an Việt Nam khởi tố, tạm giam điều tra Nguyễn Văn Đài về hành vi “Tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam” mà ông lại không “bàng hoàng” khi một số người Đức bị phạt tù vì tội danh tương tự hay các tổ chức như “Tauhid Germany”, “Waisenkinderprojekt Libanon e.V.” bị cấm hoạt động? Nếu có lòng nhân ái, ông nên dành tâm sức đấu tranh cho hàng vạn nạn nhân chất độc da cam (Agent Orange) tại Việt Nam đang phải vật vã với bệnh tật. Và ông nên cùng Chính phủ Việt Nam đến với người dân vùng sâu, vùng xa đang cần giúp xóa đói, giảm nghèo,… không nên về hùa với mấy người ngày ngày lên internet “đấu tranh” cho thứ “nhân quyền, dân chủ” mô phỏng nước ngoài.

Nhân đây mong ông C. Strässer đọc bài Chính trị đạo đức - Ai xuất khẩu dân chủ, sẽ gieo hỗn loạn (Moralpolitik - Wer Demokratie exportiert, sät Anarchie) của H. Theisen (Thây-xen) đăng ngày 18-3-2014 trên tạp chí CICERO ở Berlin. Bài viết có đoạn: “Chính sách đối ngoại của phương Tây dựa trên niềm tin vào tính phổ quát về dân chủ, nhân quyền. Nhưng giữa mong muốn và thực tế thường bị nhầm lẫn. Các nền văn hóa khác nhau xác định cho nó hệ thống giá trị khác nhau, trong đó có quyền và nghĩa vụ, cá nhân và tập thể, con người và Chúa trong các bảng xếp hạng khác nhau. Do đó, chủ nghĩa phổ quát phương Tây được các hệ thống giá trị khác cảm nhận như khiêu khích… Từ thời chiến tranh lạnh, các hệ tư tưởng của thế kỷ 20 có thể học hỏi, làm thế nào gìn giữ hòa bình, bất chấp sự không tương thích về ý thức hệ: không phổ quát cũng không hòa nhập, không can thiệp mà qua chính sách cùng chung sống… Quy tắc ứng xử giúp xây dựng quá trình xích lại gần nhau bất chấp các khác biệt chính trị. Thậm chí ngày nay, chung sống chính trị giữa những nền văn hóa không tương thích và cạnh tranh quyền lực còn cho phép hợp tác nhiều hơn về giáo dục, khoa học, công nghệ, kinh tế…”. Thiết nghĩ, đó là quan niệm nên tham khảo để điều chỉnh chính sách, để hợp tác cùng phát triển chứ không phải thô bạo can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Hy vọng ông C. Strässer sẽ quan tâm, từ đó làm nhiều việc hữu ích cho nhân loại, cho nước Đức, cho Việt Nam.

17 nhận xét

14:07 5 tháng 1, 2016 Reply

Tôi rất mong ông C. Strässer đọc bài Chính trị đạo đức - Ai xuất khẩu dân chủ, sẽ gieo hỗn loạn (Moralpolitik - Wer Demokratie exportiert, sät Anarchie) của H. Theisen (Thây-xen) đăng ngày 18-3-2014 trên tạp chí CICERO ở Berlin. Bài viết có đoạn: “Chính sách đối ngoại của phương Tây dựa trên niềm tin vào tính phổ quát về dân chủ, nhân quyền. Nhưng giữa mong muốn và thực tế thường bị nhầm lẫn. Các nền văn hóa khác nhau xác định cho nó hệ thống giá trị khác nhau, trong đó có quyền và nghĩa vụ, cá nhân và tập thể, con người và Chúa trong các bảng xếp hạng khác nhau. Do đó, chủ nghĩa phổ quát phương Tây được các hệ thống giá trị khác cảm nhận như khiêu khích… Từ thời chiến tranh lạnh, các hệ tư tưởng của thế kỷ 20 có thể học hỏi, làm thế nào gìn giữ hòa bình, bất chấp sự không tương thích về ý thức hệ: không phổ quát cũng không hòa nhập, không can thiệp mà qua chính sách cùng chung sống… Quy tắc ứng xử giúp xây dựng quá trình xích lại gần nhau bất chấp các khác biệt chính trị. Thậm chí ngày nay, chung sống chính trị giữa những nền văn hóa không tương thích và cạnh tranh quyền lực còn cho phép hợp tác nhiều hơn về giáo dục, khoa học, công nghệ, kinh tế…”. Thiết nghĩ, đó là quan niệm nên tham khảo để điều chỉnh chính sách, để hợp tác cùng phát triển chứ không phải thô bạo can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Hy vọng ông C. Strässer sẽ quan tâm, từ đó làm nhiều việc hữu ích cho nhân loại, cho nước Đức, cho Việt Nam.

17:20 5 tháng 1, 2016 Reply

Buồn cho nước Đức và cả Bà Thủ tướng Đức nổi tiếng cả thế giới sao lại có công dân Đức điên điê3n, khùng khùng như cáo ông C. Strässer này không biết. Những phát biểu, bài viết kiểu như ông này rõ ràng làm xấu hình ảnh nước Đức trong lòng bạn bè thế giới.

17:47 5 tháng 1, 2016 Reply

ông C.Strässer đã không hiểu hết và hiểu đúng sự thật về Nguyễn Văn Đài cùng những hành vi vi phạm pháp luật Việt Nam của ông ta. ông C.Strässer đang can thiệp sâu vào công việc nội bộ của Việt Nam và ông cũng quên rằng Việt Nam cũng có pháp luật của Việt Nam và ông C.Strässer không thể coi Việt Nam là nước Đức của mình được.

18:24 5 tháng 1, 2016 Reply

Việc của Nguyễn Văn Đài thì ai cũng đã rõ rồi! Không hiểu ông C.Strässer không hiểu hết về hắn hay là cố tình không hiểu về hắn để rồi lại có những cái phát ngôn mang đầy tính khiêu khích như thế nữa! Thực sự thì trước giờ tôi rất ngưỡng mộ con người nước Đức, nhưng chính những thành phần như ông C.Strässer đang làm xấu đi hình ảnh của nước Đức trước mắt bạn bè quốc tế!

19:04 5 tháng 1, 2016 Reply

Về việc dân chủ nhân quyền như thế này , thì chúng ta càng nhận thấy rõ âm mưu thủ đoạn của Mỹ khi chúng muốn lợi dụng vấn đề này đề can thiệp sâu vào nội bộ của nước chúng ta . Chúng muốn biến nước chúng ta thành một con rối , một con tốt cho nước chúng để trở thành một tấm bia đỡ đạn !

19:56 5 tháng 1, 2016 Reply

Có lẽ ông ấy đã không thể hiểu hết được ngọn ngành câu chuyện và sự thật về Nguyễn văn Đài nên đã có những nhìn nhận chưa thật chính xác về trường hợp này, hắn đã làm những việc vượt quá sức chịu đựng và đã vi phạm nghiêm trọng luật pháp của nước Việt Nam, hắn đã vi phạm vào điều 88 bộ luật hình sự Việt Nam và việc hắn phải chịu trách nhiệm là điều đương nhiên

21:28 5 tháng 1, 2016 Reply

Chưa hiểu được mục đích của cái ông Strasser này là gì. Cũng có thể khi ông là người ở vị trí Đặc uỷ nhân quyền nên buộc ông ta phải lên tiếng. Cũng dễ hiểu thôi, ông ta được trả tiền để làm những việc như thế. Còn mục đích của cái uỷ ban, tổ chức đó có thực sự vì nhân quyền không thì còn phải xem xét. Điều đáng nói ở đây là không hiểu sao Đại sứ quán Đức tại Việt Nam lại đăng bài của ông này. Chẳng phải thế làm phương hại đến quan hệ hai nước sao?

21:35 5 tháng 1, 2016 Reply

Mấy cái vị đại sứ Đức này chả được bằng một góc của ông Đại sứ Mỹ. Ông Đại sứ Mỹ thẳng thừng từ chối chụp ảnh với cờ vàng bởi ông ta là đại diện cho chính phủ Mỹ ở Việt Nam. Lẽ đương nhiên là người Mỹ hợp tác với đại đa số người dân Việt Nam chứ không phải một nhúm kẻ chống phá. Ấy vậy mà không hiểu sao Đại sứ quán Đức tại Việt Nam lại đăng bài của ông Strasser gì gì đó. Nói như vậy khác nào phủ định luật pháp Việt Nam, phụ định sự hợp tác với chính phủ Việt Nam?

22:02 5 tháng 1, 2016 Reply

Cái ông già Strasser này cứ làm trò. Bàng hoàng với cả chả giật mình. Chính các ông tư bản phương Tây đang gây hỗn loạn ở Trung Đông chứ không phải IS. Chính các ông đẩy người dân vào cảnh nồi da xáo thịt bằng sự bất ổn. Giờ lại muốn xuất khẩu sang Việt Nam tiếp nữa chắc?

22:53 5 tháng 1, 2016 Reply

Ông phải lên nhớ rằng rằng Việt Nam cũng có pháp luật của Việt Nam và ông C.Strässer không thể coi Việt Nam là nước Đức của mình được. Những phát biểu, bài viết kiểu như ông này rõ ràng làm xấu hình ảnh nước Đức trong lòng bạn bè thế giới. Có lẽ ông ấy đã không thể hiểu hết được ngọn ngành câu chuyện và sự thật về Nguyễn văn Đài nên đã có những nhìn nhận chưa thật chính xác về trường hợp này.

23:02 5 tháng 1, 2016 Reply

Ở bất kì một quốc gia nào thì cũng đều có những quy định luật pháp khác nhau. Muốn đất nước phát triển thì trước hết phải làm sao để mọi người sống và làm việc tuân thủ theo quy định của pháp luật. Và đất nước chúng tôi cũng vậy, có những quy định riêng mà bắt buộc mọi công dân phải thực hiện theo, bằng không sẽ bị xử lí thật nghiêm minh. Không hiểu bản thân ông là nhà ngoại giao Đức ông sẽ làm gì nếu như đất nước ông có một kẻ vi phạm pháp luật, chống phá nhà nước thì ông sẽ làm gì? Còn chúng tôi việc tống hắn vào tù, trừng phát đó là điều tất yếu. Ông hãy làm gì cho đất nước ông phát triển đừng có ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng đó, mất hết cả hình tượng.

23:32 5 tháng 1, 2016 Reply

Ông này bàng hoàng. Liệu có gì liên hệ giữa ông với Nguyễn Văn Đài không? Hay hành động của Nguyễn Văn Đài có liên quan đến trách nhiệm của ông?

23:36 5 tháng 1, 2016 Reply

Thấy Đài bị bắt thì chột dạ hay sao?
Bày đặt nhưng diễn kém quá ông tây lông kia ơi!

23:55 5 tháng 1, 2016 Reply

Nguyễn Văn Đài vi phạm luật pháp Việt Nam nên bị bắt, éo có gì, không ai cho phép xía vô chuyện nhà người khác. He?

23:58 5 tháng 1, 2016 Reply

Tưởng mang danh đặc ủy nhân quyền là có thể làm gì can thiệp gì cũng được hay sao? Xin lỗi, ông chỉ là một người đứng ngoài, không có tư cách can thiệp.

21:36 6 tháng 1, 2016 Reply

Ông C.Strässer, không biết ông đang bị hiểu sai về sự việc hay ông cố tình đang biện minh và ủng hộ tên Nguyễn Văn Đài? Tôi mong là trường hợp thứ nhất xảy ra. ông cũng là luật sư, nước Đức cũng có những quy định về hình phạt cho các tội tương tự các tôi xâm phạm ANQG như ở Việt Nam. Tôi rất buồn và thất vọng về người như ông

22:54 6 tháng 1, 2016 Reply

Nguyễn Văn Đài là kẻ có tội nhưng tại sao lại có người cứ kêu oan vấn đề dân chủ cho y. Chứng tỏ y là một người quan trọng đấy, ngay tại nước Đức xa xôi cũng có người lên tiếng cho y. Nhưng thật ra thì cho dù là Đức chứ Mỹ hay gì gì đó cũng thế thôi, phạm tội thì chịu tội. Không thể thoát được.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!