30/08/2016

Phóng viên hay kích động viên

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 30/08/2016 | 30.8.16

Từ FB Hoàng Trường Giang


Mình vừa từ Gia Lai trở về. Nghe câu chuyện cậu bé ở Ia Der, Ia Grai tự tử do chính những người Gia Lai vừa ở đó nói, có những điều không như báo chí viết. Những ngày qua đọc tin trên báo, trên FB, mình thấy rờn rợn trước tâm lý chửi bới hội đồng của một bộ phận công chúng. Xã Ia Der cũng là nơi mình đã xuống đề nghị giúp đỡ sửa sang trạm xá cách đây mấy tháng…

Đọc báo, thấy phóng viên tả chuyện cậu bé tự tử như một “show truyền hình trực tiếp” với hình ảnh và những diễn biến nội tâm đầy uẩn ức. Cứ như phóng viên chứng kiến toàn bộ sự việc. Bộ quần áo bao nhiêu tiền, vì sao chưa mua, cậu bé tủi hờn thế nào? Phóng viên miêu tả chân thực, chi tiết lắm. Thực tế thì sao? Chẳng ai chứng kiến chuyện đó cả, những kết luận của phóng viên chủ yếu là do nghe người này người kia kể lại. Vậy mà cứ như một bộ phim tài liệu sống động.

Rồi phóng viên mở màn cho cuộc lên đồng tập thể của dư luận khi quy chụp trách nhiệm để cậu bé nghèo tự tử cho ông Giời ? Mình không hiểu ông Giời mà báo chí nhắc đến là Jesu, Thích Ca, A La, Mohamed, Bà La Môn… hay một bậc thượng đế, thành thần nào? Nhưng nếu có các vị ấy thật thì sao vẫn còn hàng tỷ người đói nghèo, bệnh tật, chiến tranh, chết chóc trên khắp thế giới ?

Còn nếu ông Giời của phóng viên muốn ám chỉ là chính quyền, là chế độ thì mình thấy dường như đang có sự bẻ lái “hơi quá”. Phóng viên lôi ra các vụ tham nhũng nghìn tỷ, thất thoát trăm tỷ, tiệc tùng xa hoa lãng phí của quan chức để đổ lỗi cho bộ máy chính quyền… là nguyên nhân khiến cậu bé tự tử?

Phải thừa nhận, tệ nạn tham ô, tham nhũng, xa hoa lãng phí đã, đang làm tiêu tốn một nguồn lực đáng kể quốc gia, cũng tước đi cơ hội tiếp cận các dịch vụ công của rất nhiều người. Nhưng quy chụp, đổ lỗi bất cứ việc gì cũng do hệ thống thì có chủ quan, có duy ý chí không? Nếu đổ lỗi như vậy, nhà báo có lỗi không? tất cả những người khác trong xã hội vô can chứ ?

Có quốc gia nào trên thế giới này không có phân chia giàu nghèo? Mỹ số 1 thế giới có không ? Zimbabwe chót bảng toàn cầu có không? Có chế độ nào không có tích cực, tiêu cực? Có dân tộc nào, tôn giáo nào không có người tự tử ? Một đứa trẻ con nhà giàu, được cha mẹ hết mực quan tâm, chăm sóc nhưng có khi chỉ vì bị điểm 9 hoặc một cảm xúc giận hờn vu vơ cũng có thể tự tử? Một chính khách, một ca sĩ, diễn viên, một doanh nhân, một giáo sư hay một học trò… khi gặp những chuyện u buồn, bế tắc, thất tình… đều có thể tự tử?

Ngay tại Việt Nam, cũng có hàng triệu người với mức sống trung bình, dưới trung bình. Vậy họ có tự tử không? Người nghèo người khổ ở đâu chẳng có? Mình sinh ra, lớn lên ở vùng cao và đi nhiều nơi sâu xa, biên giới hải đảo, gặp gỡ, chứng kiến không ít số phận, gia đình, hay có khi cả cộng đồng có cuộc sống nhọc nhằn, chầy chật. Mình đã gặp những đứa trẻ khó khăn hơn cậu bé kia nhiều, quần áo còn không có mà mặc, đến trường chỉ là trong giấc mơ, thế nhưng chúng có tự tử không? Tồn tại là bản năng mạnh mẽ nhất của bất cứ loài sinh vật nào. Nếu cứ đổ cho nghèo là do Nhà nước, tự tử vì thiếu quần áo mới thì chắc trẻ em, đồng bào dân tộc thiểu số nhiều nơi chết vãn cả rồi.

Đúng. Cậu bé tự tử có hoàn cảnh đáng thương. Hành động của cậu ấy có phần do tự ti, tủi hờn vì gia cảnh khó khăn nhưng không thể đổ lỗi hoàn toàn việc chọn cái chết vì đói rách được. Con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội. Hành động đó theo mình nghĩ phần nhiều do tâm lý nông nổi, dễ bức xúc, thiếu bình tĩnh của trẻ con đang lớn chứ không phải tất cả vì một bộ quần áo. Mình cũng đã trải qua tuổi thơ, cũng không dưới đôi ba lần bị bố mẹ mắng mà uất ức và nghĩ đến việc tự tử cho… bõ tức. Nhưng rồi mọi việc qua đi, chúng ta đều lớn lên và nhận thức được những suy nghĩ đó. Hẳn ai trong đời chẳng có.

Quan điểm cá nhân mình không ủng hộ việc phóng viên báo chí cổ vũ cho các cuộc “thi viết tâm thư” của học sinh thi trượt đại học hoặc “đánh đồng”, quy chụp mọi nghèo đói, cực khổ của người dân là do chính quyền. Việc báo chí và dư luận FB đẩy câu chuyện cậu bé nghèo tự tử lên mâu thuẫn đỉnh điểm bằng cách đổ lỗi cho “quan chức” thì có ích gì ? Có giúp những gia đình nghèo biết hăng say sản xuất, quan tâm chăm lo con cái mình hơn? Có giúp những đứa trẻ nghèo biết nỗ lực học hành, vượt qua những mặc cảm tự ti về bộ quần áo mới, chiếc cặp sách hay đôi dép đến trường bằng bạn bằng bè ? Hay những nhận định, phán xét chủ quan đó chỉ góp phần đẩy sự chia rẽ trong xã hội lên tột cùng. Đồng thời với việc đổ lỗi hết cho quan chức, người giàu có thì cũng khiến cho người nghèo càng trở nên chìm lún dưới hố sâu hơn nữa ?

Mình thích triết lý của nhà Phật, đừng tự cường điệu những sai lầm, đừng dung dưỡng những tiêu cực nội tâm để chúng trở thành con quái vật tàn phá mỗi người. Công chúng, dư luận thì khó bàn nhưng người làm nghề viết, ngoài trái tim nóng, cái đầu lạnh, ngòi bút sạch thì càng cần có một trái tim nhân ái !

34 nhận xét

19:14 30 tháng 8, 2016 Reply

Nếu như muốn xã hội này tốt đẹp hơn ấy, thay vì cứ suốt ngày ngồi đó sủa thì mấy con mụ nhà báo nửa mùa nên đi học thêm cái lớp bồi dưỡng nhân cách nghề nghiệp đi! Muốn viết cho người khác đọc, ừ thì viết nhưng viết thế nào để chúng tôi còn cảm ơn vì đã cho biết thêm thông tin, chứ đừng để người đọc chửi vào cái mặt ngu đần đó.

19:24 30 tháng 8, 2016 Reply

Khi động đến thì các ông lôi cái tự do báo chí ra mà gào rồi kêu bưng bít thông tin các kiểu. Cái nền báo lá cải Việt Nam giờ lấn át cả những báo chân chính rồi. Đọc báo cứ như đọc chuyện viễn tưởng vậy. Chắc cây bút của mấy ông phóng viên có sức mạnh thần kì cái gì cũng biết rõ được. Đành rằng báo chí là phải cập nhật nhưng tin tức nóng hổi kịp thời nhất . Xong làm cái gì cũng phải có lương tâm. Người đọc cần có những tin chính xác chứ không cần dăm ba cái tờ báo xuyên tạc tự sáng tác

20:11 30 tháng 8, 2016 Reply

làm sao một cậu bé có thể nhận thức được chuyện tham nhũng bao nhiêu nghìn tỉ bao nhiêu thứ của người lớn của chính quyền hay đơn giản chỉ là chuyện tường thuật của tác giả như kiểu ăn sâu vào trong tiềm thức sống trong đó mà miêu tả thì quả là quá điêu toa rồi. nhà báo như vậy không ai chấp nhận được đâu.

20:47 30 tháng 8, 2016 Reply

Là một cậu bé thì làm sao có thể nhận thức được vấn đề này nọ chứ. Trong khi nhân vật mới trải nghiệm thực tế tại địa phương về xong. Đúng là bây giờ đám nhà báo lá cải làm cho mọi người mất niềm tin vào tin tức rồi, đúng là cha ông nói không sai "nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm' mà đây không phải là nói thêm mà là nói sai đi sự thật chứ. Rõ khổ!

21:32 30 tháng 8, 2016 Reply

Cái quần chúng nhân dân muốn biết từ báo chí đó là sự thật, là sự thật khách quan chứ không phải là sự lừa bịp, thổi phồng hay kích động. Những người làm báo hãy thôi làm cái trò bẩn thỉu dắt mũi dư luận ấy đi. Qua lời kể của những người "có chuyện" các anh chị nhà báo lắp ghép rồi thổi cho nó một phép mầu để biến nó trở thành một câu chuyện thực tế như đang truyền hình trực tiếp vậy, như kiểu nhà báo đang ở đó khi cậu bé ấy tự tử. Nói theo ngôn ngữ của các anh chị "Trong khi các anh chị nhà báo được ngồi ô tô, ăn ngủ khách sạn, tiền lương cả chục triệu một tháng mà lại để cậu bé đó tự tử vì nghèo khó như thế, các anh chị có thấy tội lỗi không?"

21:36 30 tháng 8, 2016 Reply

phóng viên mà luôn lấy lợi ích từ bài viết của mình thì có lẽ chỉ là điều gì đó quá tầm thường và giờ đây chính những lợi ích của tiền tệ mà những con người này chỉ có thể là làm cho những điều cho chính cái gọi là vì lợi ích tiền của chúng thôi chứ có đáng gì đâu chứ . và để tìm ra những điều tốt nhất thì tốt hơn là sống đúng trong một xã hội này đi :))

21:45 30 tháng 8, 2016 Reply

Báo chí bây giờ đều đặt lợi nhuận lên hàng đầu mà quên đi cái gọi là một nhà báo chân chính rồi nhỉ. Cho dù không biết được thực sự sự việc đã diễn ra làm sao, chỉ cần được nghe người này đồn người kia đồn mà các anh, các chị nhà báo có thể viết ra được các tác phẩm "kiệt tác" của bị đặt.

21:51 30 tháng 8, 2016 Reply

ý kiến của mình là rất ủng hộ quan điểm cá nhân mình không ủng hộ việc phóng viên báo chí cổ vũ cho các cuộc “thi viết tâm thư” của học sinh thi trượt đại học, việc phóng viên đôi khi viết những bai viết không xác thực với tình hình thực tế, rồi sai cả nội dung cũng như là tính chính xác không đảm bảo thì còn ai tin

21:56 30 tháng 8, 2016 Reply

Báo chí là để định hướng dư luận, là để mang lại những thông tin trung thực chính xác chứ ko phải chạy đua theo số lượng, chạy đua theo kinh tế mà bẻ cong ngòi bút. Cái gì sai thì nói, ko rõ thì ko viết. Chứ đừng ngồi văn phòng đọc báo mạng rồi viết thành bài như người trong cuộc. Một sản phẩm bịa đặt chỉ có thể là tiểu thuyết chứ ko phải là thứ phản ánh cuộc sống.

22:01 30 tháng 8, 2016 Reply

ngòi bút của những người làm báo có sức ảnh hưởng lớn như thế nào, bởi nó được biết đến với những nội dung phản ánh sự thật nhưng đừng cường điệu hóa những sai lầm hãy luôn giữ trái tim nóng, cái đầu lạnh, một trái tim nhân ái để báo trí thực sự trở thành vũ khí chiến đấu đắc lực như Bác đã từng nói

22:31 30 tháng 8, 2016 Reply

nghèo đói và ko có cái ăn mà tự tử thì trên thế giới này chắc dân số chết đến hàng triệu triệu người rồi.trẻ em đói nghèo thì ở đâu trên thế giới này chả có.vấn đề là chúng đc quan tâm như thế nào thôi.còn việc chúng tự tử mà nhà báo mặc nhiên đổ lỗi cho chính quyền có phải như quy chụp quá ko.hay lại muốn theo logic cái gì cũng đổ lỗi cho cộng sản như cái bầy cơ vàng?
ở trên thế giới này tôi chỉ tin mỗi đất nước cuba trẻ em ko phải ngủ ngoài đường thôi.chứ còn lại quốc gia nào cũng có trẻ em đói khát.nên việc một trẻ em tự tử vì nghèo ở gialai nên coi đó như một tiếng chuông gióng về công tác xã hội đi chứ đừng ngồi đó mà đổ lỗi

23:04 30 tháng 8, 2016 Reply

Chán mấy ông báo chí bây giờ quá, mấy ông đưa sự thật thì ít mà giật tít thì nhiều, cái đếch gì cũng đổ lỗi hết cho chính quyền, buồn cười. Mà nói đi cugx phải nói lại, nước nào chẳng có người nghèo, sao có những người nghèo hơn thế, không có quần áo mà mặc, không được đi học,sao họ không tự tử?

06:37 31 tháng 8, 2016 Reply

Đúng là nhà văn nói láo, nhà báo nói phét. Những điều báo nói bây giờ chỉ 1 phần là thật, 9 phần là thêm bớt. Bây giờ báo chí chỉ coi trọng giật tít để tăng lượt người đọc chứ những thứ khác liên quan đến đạo đức nghề báo thì họ lại bỏ qua. Thật quá thật vọng cho những người làm báo chí bây giờ.

08:33 31 tháng 8, 2016 Reply

Chính những phóng viên vô lương tâm, chỉ vì những bài báo câu khách rẻ tiền mới là những kẻ có lỗi trong việc góp phần đẩy những bi kịch trong mỗi nhân vật của bài báo lên cao trào, không lối thoát.

08:35 31 tháng 8, 2016 Reply

Thời nay không sợ chết dưới hõng súng đạn mà chỉ sợ chết dưới ngòi bút của cánh nhà báo mà thôi. Những điều họ nghĩ ra, những điều họ nghe thấy đề có thể được dệt ra bằng những lời văn sóng sánh, những câu chữ đay nghiến, thậm chí là thâm thúy đến mức khiến người ta phải uất ức mà chết. Viết báo hay là giết người đấy thưa các nhà báo.

08:46 31 tháng 8, 2016 Reply

Rất đúng. Bên cạnh những PV và tòa soạn báo làm tốt chức năng của mình, thì hiện này có không ít PV và tòa soạn báo rất cẩu thả trong việc đưa tin bài, không những không trung thực, không định hướng tốt trong dư luận mà lại gây nhiễu thông tin, làm rối loạn tâm trạng xã hội, thậm chí là kích động, cổ vũ cho những suy nghĩ và hành vi sai trái. Những khuyết điểm, hạn chế này đã không được chấn chỉnh, khắc phục mà còn kéo dài. Khi đọc vụ việc về em bé tự tử này mà báo chí và cộng đồng mạng đưa tin, mình đã thấy không ổn, nên mình đã không chia sẻ.

08:46 31 tháng 8, 2016 Reply

Báo chí thời nay cứ phải chém gió, giật tít thì mới hợp xu hướng thì phải. Cứ cái gì cũng đặt lợi nhuận lên hàng đầu thì lương tâm nghề báo ở đâu, hay chỉ cần cầm bút lên là có thể viết cái gì cũng được? thay vì giúp đỡ cho người dân, và đất nước thì các anh các chị đang nhà báo làm cho mọi thứ càng tồi tệ hơn đấy.

08:51 31 tháng 8, 2016 Reply

Phải thừa nhận, tệ nạn tham ô, tham nhũng, xa hoa lãng phí đã, đang làm tiêu tốn một nguồn lực đáng kể quốc gia, cũng tước đi cơ hội tiếp cận các dịch vụ công của rất nhiều người. Nhưng quy chụp, đổ lỗi bất cứ việc gì cũng do hệ thống là chủ quan, có duy ý chí. Báo chí có vai trò hướng lái dư luận do vậy những gì báo chí làm phải khách quan.

08:53 31 tháng 8, 2016 Reply

Các nhà báo ơi. Xin hãy viết báo có tâm một chút được không. Xin đừng để nhiều người phải chết dưới ngòi bút của các ngài nữa được không?. Trách nhiệm của các ngài như thế nào các ngài hiểu rõ chứ. Đừng để người khác phải nghĩ " nhà văn nói láo, nhà báo nói thêm " chứ ạ. Cái tâm người viết báo ở đâu, ông biên tập ở đâu.

09:51 31 tháng 8, 2016 Reply

Cần lên án đối với việc phóng viên báo chí cổ vũ cho các cuộc “thi viết tâm thư” của học sinh thi trượt đại học hoặc “đánh đồng”, quy chụp mọi nghèo đói, cực khổ của người dân là do chính quyền. Việc báo chí và dư luận FB đẩy câu chuyện cậu bé nghèo tự tử lên mâu thuẫn đỉnh điểm bằng cách đổ lỗi cho “quan chức” thì có ích gì ? Có giúp những gia đình nghèo biết hăng say sản xuất, quan tâm chăm lo con cái mình hơn? Có giúp những đứa trẻ nghèo biết nỗ lực học hành, vượt qua những mặc cảm tự ti về bộ quần áo mới, chiếc cặp sách hay đôi dép đến trường bằng bạn bằng bè ? Hay những nhận định, phán xét chủ quan đó chỉ góp phần đẩy sự chia rẽ trong xã hội lên tột cùng. Như thế là đi ngược với sự phát triển của đất nước

13:12 31 tháng 8, 2016 Reply

Phải có sự phân hóa giàu nghèo, có sự khác biệt về tiêu chuẩn sống mới là một xã hội. Mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, không ai giống ai vì thế mà nhu cầu sống của họ cũng khác nhau. Những người giàu không tự nhiên mà họ có tiền cả, tất cả đều phải đánh đổi bằng công sức, bằng chất xám của họ. Do đó họ có quyền mơ đến nhà lầu xe hơi, đến kho bạc cả tỉ. Còn những người trung lưu, nếu biết thỏa mãn với những đồng tiền mình kiếm ra, biết đáp ứng nhu cầu của mình hợp với ví tiền thì cuộc sống vẫn rất dễ dàng và hạnh phúc. Còn những người nghèo khó hơn, vùng sâu vùng sa, thay vì suốt ngày kêu gọi ủng hộ quyên góp này nọ nên bày cho họ cách làm ăn, canh tác nâng cao năng suất và chất lượng sống cho họ

13:37 31 tháng 8, 2016 Reply

Mấy tay nhà bào bây giờ không biết đạo đức vứt cho con gì nó gặm hết rồi. Cái ngày xuất hiện một xã hội bình đẳng còn xa lắm, thậm chí còn chẳng có đâu, muốn thế thì chỉ có lên mặt trăng mà ở. Phải có sự khác biệt mới có sự phấn đấu, làm ít ăn ít làm nhiều ăn nhiều. Những người giàu tiền họ từ trên trời rơi xuống chắc. Toàn những kẻ lười lao động ở đấy mà đòi bình đẳng. Còn những người họ hài lòng với cuộc sống của mình, chi tiêu hợp lí, tinh thần thoài mái thì chả sướng gấp vạn lần mấy nhà tỉ phú kia.

14:34 31 tháng 8, 2016 Reply

Gần đay có không ít những nhà báo có sự đi xuống trầm trọng về mặt đạo đức nghề nghiệp. Không thiếu những bài báo giật tít, câu view mà thiếu đi cái yêu cầu quan trọng nhất của nó là tính chính xác, đúng đắn. Nếu chỉ là câu chuyện về cậu bé ở Gia Lai tự tử có lẽ cũng sẽ không được nhiều quá người quan tâm, thế nên người viết bắt đầu thêm nếm, suy diễn mà quên đi lương tâm nghề nghiệp. Họ bất chấp đúng sai, miễn sao có nhiều người đọc là được. Mỗi 1 bài báo có thể gây ra những dòng dư luận trái chiều, thậm chí là mâu thuân, chia rẽ gay gắt trong xã hội. Vì thế, trước 1 thực trạng như vậy, các cơ quan chức năng cần có sự quản lý chặt chẽ hơn nữa, cũng như có biện pháp xư lý mạnh mẽ, nghiêm minh với những nhà báo, phóng viên có bài viết xấu, sai trái, tránh để tình trạng này kéo dài.

15:12 31 tháng 8, 2016 Reply

Không nói theo kiểu vơ đũa cả nắm nhưng phải công nhận một thực tế rằng : Nghề báo hiện nay bên cạnh những nhà báo rất tâm huyết, yêu nghề thì đã xuất hiện những nhà báo viết bài chạy theo lợi nhuận, theo xu hướng thị trường mà không quan tâm đến chất lượng bài viết. Đặc biệt điều này xảy ra với các trang báo mạng, nơi mà thông tin cứ nhan nhản từng giờ nhưng chẳng được kiểm chứng.

15:14 31 tháng 8, 2016 Reply

Đúng là nhà văn nói láo, nhà báo nói phét. Những điều báo nói bây giờ chỉ 1 phần là thật, 9 phần là thêm bớt.gần như họ chỉ nghe qua vụ việc là họ viết được một bài viết hoàn chỉnh rồi mà chả có tìm hiểu quái gì! Bây giờ báo chí chỉ coi trọng giật tít để tăng lượt người đọc chứ còn cái vấn đề đạo đức nghề báo thì chả là cái gì nữa rồi!

15:27 31 tháng 8, 2016 Reply

Nghề báo hiện nay bên cạnh những nhà báo rất tâm huyết, yêu nghề thì đã xuất hiện những nhà báo viết bài chạy theo lợi nhuận, theo xu hướng thị trường mà không quan tâm đến chất lượng bài viết, họ chỉ cố tìm ra cách giật tít làm sao để bài viết của mình có nhiều người đọc! Điều đó ảnh hưởng rất xấu tới dư luận, những kẻ thế này cần phải hủy tư cách của một nhà báo đi!

15:35 31 tháng 8, 2016 Reply

Tôi có nhận xét riêng, là các ông bà nhà báo bây giừ cái quái gì cũng giỏi, trừ chính nghề báo là họ kém. Học báo chí và hành nghề đúng chuyên môn đào tạo, nhưng lúc thì họ phán như luật sư, lúc thì viết như cảnh sát, lúc lại phán như một nhà chính trị, lúc trổ tài như nhà hóa học, vật lý hoc,..., nói chung việc gì họ cũng giỏi. Xem vụ hôm nay hay vụ thí nghiệm cá chết,..., mới biết nhà báo VN là ĐẠI TÀI. Bện hoạn khó điều trị cái lũ ngu siêu đẳng này.

15:41 31 tháng 8, 2016 Reply

Với cánh nhà báo lá ngón thời nay thì có chuyện gì đâu mà chúng nó không viết ra được. Đấy là nó còn nghe người này, người kia kể lại đấy. Thậm chí nó có lúc còn lôi ảnh từ cái đời thủa nào ra rồi dựng lên câu chuyện cũng sinh động, hấp dẫn không kém cơ mà. Lũ này cứ phải kỷ luật, thu hồi thẻ nhà báo, phóng viên các kiểu đi thì báo chí nước ta mới không đục ngầu như hiện giờ.

17:14 31 tháng 8, 2016 Reply

điều này chứng tỏ nhà báo kém trong công tác và suy nghĩ theo kiểu áp đặt. ngòi bút của họ không phục vụ quần chúng nữa mà chỉ có những hành động mang tính cá nhân, lồng ghép những ý kiến cá nhân vào trong bài báo của mình, có thể nói họ đang lợi dụng ngòi bút để hoạt động , đó là điều sai trái và cấm kị

22:26 31 tháng 8, 2016 Reply

Báo chí cứ hay có cái tư tưởng giật tít thôi, mà cũng hay nhé, không giật tít thì người đọc quay lưng lại với báo à, mà cứ chuyện bé giật lên thành to đùng, đến người đọc cũng phải sợ

16:06 1 tháng 9, 2016 Reply

Bé trai 13 tuổi kia rất có thể đã tự tử do mắc chứng bệnh trầm cảm. Trước khi tự tử bé này cũng chuẩn bị mọi thứ, dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, rất bình tĩnh tự tử chứ không giống như bị một nguyên nhân cao trào nào đó bùng lên dẫn đến ý định tự tử

15:28 2 tháng 9, 2016 Reply

những kẻ như vậy nếu là nhà báo thì thật sự chúng không xứng đáng với cái nghề đó , mà nếu chúng không phải là nhà báo mà chỉ là những tên viết bài lá cải thì chúng là những kẻ vô liêm sỉ , không bằng loại xúc vật . chúng có thể đem sự đau xót , cái chết của người khác ra để kiếm lợi thì chúng đâu còn là người . chúng có nghĩ một ngày chúng sẽ bị người khác đưa ra là trò cho thiên hạ đọc không.

20:54 2 tháng 9, 2016 Reply

Giờ để tìm được một nhà báo có tâm thực sự khó hơn cả mò kim đáy bể =)) Ai cũng chạy theo lợi nhuận mà bán rẻ lương tâm cả rồi. Tất cả chỉ vì tiền, vì lượt view mà có quan tâm đến chất lượng đâu. Chỉ vì để đảm bảo số lượng bài người ta thậm chí còn xuyên tạc trắng trợn được kia mà. Làm thì đơn giản, nhưng hậu quả nó để lại thì thật khôn lường. Thiết nghĩ nhà nước cần quản lý chặt chẽ hơn nữa với phía báo chí, tránh để đến lúc mất kiểm soát thì hậu quả thật tôi không dám tưởng tượng.

19:28 3 tháng 9, 2016 Reply

Phóng viên của những bài viết này thực sự là kích động viên rồi. Họ xoáy sâu vào những chi tiết không có thực về gia cảnh của em bé, và câu chuyện những chiếc áo 130 ngàn như để dư luận hướng vào đó, chửi rủa tiêu cực

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!