08/08/2016

Việt Nam – “ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾNG”

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 08/08/2016 | 8.8.16

Việt Nam – “ĐẤT NƯỚC CỦA NHỮNG KẺ LƯỜI BIẾNG”


Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Bạn có biết lý do chính dẫn tới việc nước Việt ngày càng sa sút? Câu trả lời là: LƯỜI!

Người ta cứ đang kéo cố gắng đất nước này đi lên. Hàng loạt bài báo được viết nên. Trong đó chỉ ra rằng đất nước này đang bị ô nhiễm hóa, đang bị bóc lột hóa, đang bị bất công hóa, và đang bị căng thẳng hóa… Nhưng rồi các bạn biết được điều gì là quan trọng? Ừ, CHẲNG AI THÈM ĐỌC NHỮNG BÀI BÁO ĐÓ. Nghĩa là người ta không biết chuyện gì đang xảy ra chung quanh họ, không biết được mức độ căng thẳng leo thang của thế giới xung quanh. Tóm lại là, người viết thì cứ viết, người chơi thì cứ chơi, không ai thèm đọc. Dĩ nhiên là ta đang nói đến số đông thôi.

Vậy ra, người ta đang cố gắng thay đổi mọi thứ ở phần ngọn. Nghĩa là kêu gọi những con người đã góp sức gây nên hiện trạng này, hãy thôi đừng phá hủy đất nước nữa, hãy thôi xả rác, hãy thôi chém giết. Đó là một ý tưởng điên rồ. Kêu gọi người từng sát hại đất nước này hãy suy nghĩ lại, rũ chút lòng thương, đừng phá hoại nữa.

Bạn biết vì sao mà đất nước này cứ thụt lùi, thậm chí bây giờ thua cả Lào và Campuchia không? Nếu bạn định trả lời là chính phủ thì hãy tạm gác lại cái ý nghĩ đó. Bởi vì vấn đề là dân chúng ở đây mang một căn bệnh nan y không thể chữa nỗi: LƯỜI!

LƯỜI VẬN ĐỘNG, TẬP THỂ DỤC

So với số người tập thể dục, thì số người không tập chiếm gấp nhiều lần, nếu không muốn nói là áp đảo hoàn toàn. Bạn không tin? Sáng thức dậy 4 giờ sáng chạy bộ. Rất nhiều ông cụ, bà già sẽ chạy cùng bạn. Số trung niên cũng rất nhiều. Còn số thanh niên thì chiếm trên đầu ngón tay thôi nhé.

Mà không tập thể dục thì chẳng đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt thì sẽ nhanh chán, mà nhanh chán thì sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu thường làm mọi việc qua loa. Tin tôi đi. Họ không chịu đựng nỗi bất cứ chuyện gì hết. Đó là khi chúng ta nên nói tiếp các kiểu lười khác là hệ lụy của lười vận động.

LƯỜI HỌC

Cái này thì khỏi nói rồi. Trừ các học sinh trường chuyên và công lập, đa số những trường khác, học sinh rất chi là lười. Khoan hãy nói đến việc kiến thức có hàn lâm hay không, có khó nuốt hay không, có kém thực tiễn hay không. Mà hãy tự hỏi, tại sao lại như vậy? Không ai chịu đựng nỗi 2 3 tiếng học bài ở nhà. Nói trắng ra là họ quá lười chịu đựng. Alan Phan đã từng nói rằng ông không hiểu tại sao một đất nước dân số vàng như Việt Nam lại có vẻ lù khù như các cụ già đến vậy.

Bạn hỏi tại sao? Hãy tạm trách Internet, Smartphone, Karaoke, Nhậu nhẹt, Lotte, Starbuck và các loại ăn chơi thời hiện đại nhé. Bạn lại hỏi tại sao nữa à? Bởi vì đó là thách thức của thời đại này. Thú vui hưởng thụ bao vây xung quanh, nhan nhãn đông tây nam bắc hướng nào cũng có. Tại sao phải chịu đựng học bài khi tụi bạn đi nhậu, đi hẹn hò, đi Lotte? À, quên nữa, đừng ai nói với tôi một câu mà đứa trẻ trâu nào cũng biết: Cái nào cũng có mặt lợi, quan trọng là đừng dùng quá liều lượng. Bởi vì, không có mấy ai biết kiểm soát chính họ ở cái vùng đất này đâu.

LƯỜI LÀM

Tất cả những người chủ ở Việt Nam đều khó tính, họ thường đốc thúc công nhân của mình. Bởi vì họ biết, không đốc thúc, bọn công nhân chỉ ngồi chơi, và làm kiểu đối phó, chủ tới thì luôn tay luôn chân, chủ đi thì phì phèo điếu thuốc, thậm chí là lướt facebook chat chit nữa là đằng khác. Nếu cha mẹ bạn là người trả tiền cho công nhân, chắc bạn sẽ rõ điều đó hơn cả.

Bạn hỏi vì sao họ lười làm, họ bắt đầu lười từ khi nào? Vì sao? Vì họ chẳng có thích thú gì với công việc. Bởi vì họ từ cái giây phút họ lười học, họ chẳng có kiến thức gì để giải quyết vấn đề nên họ chẳng muốn xảy ra thêm vấn đề gì nữa. Mà đấy, cách hay nhất để không có vấn đề gì để giải quyết là ngồi chơi. Làm việc thì tạo nên vấn đề, giải quyết vấn đề chính là một bước thăng tiến. Nhưng họ lại sợ gặp vấn đề biết bao. Không giải quyết được lại bị chửi, lại bị sỉ nhục, lại quê với người khác. Nên họ thà làm người nhàn rỗi tay chân, áo sạch đồ đẹp, không một vết bẩn còn hơn lấm lem mồ hôi, nhếch nhác không ai thèm dòm.

LƯỜI SUY NGHĨ

Lướt dạo hết vòng facebook là điều bạn có thể làm ngay. Nếu facebook bạn không có gì đáng để xem, không có gì để làm bạn cảm động, làm bạn thấy phải nhìn lại bản thân mình thì bạn chính là một ví dụ. Còn nếu có thông tin gì đó hay, viết về thực trạng của đất nước, về ô nhiễm môi trường, về động vật tuyệt chủng, hay các bài viết học thuật, hãy xem nó được bao nhiêu người like? À, thường thì không có bao nhiêu người like đâu. Không tin lướt ngay facebook là biết.

Chúng ta không có gì để học sao? Hay chúng ta chỉ quan tâm về tự sướng, em nào đẹp, em nào xài camera 360, anh nào GAY, chỗ nào chơi tốt, khu nào ăn ngon, quần áo chỗ nào bán đẹp? Nếu facebook của bạn không có bất cứ cái gì liên quan tới học thuật, kiến thức, thay vào đó là 90% ảnh girl xinh, trai đẹp, hãy yên tâm một cách chắc nịch rằng bạn là một trong những đứa lười suy nghĩ bậc nhất thế giới.

LƯỜI TRANH ĐẤU

Cái này thì khỏi phải nói luôn rồi. Cha chung chả ai khóc mà. Đất nước ngày càng đi xuống thì cũng mặc. Nói thật, chả ai quan tâm cả. Những người có tâm, những người làm báo cứ như những kẻ thui thủi một mình tự kỷ vậy. Bài nào họ viết ra, họ tự đọc, chả mấy ai đọc nói chi đến like và comment. Đi chơi noel xong rác thải đầy đường để phải viết lên báo, cũng chả cần thấy nhục mặt cho bản thân hay cho đất nước này, cứ thế năm nào cũng vậy, cũng lên báo, rồi cũng thôi, vì chẳng ai còn hơi sức để nói nữa.

Thờ ơ là căn bệnh của người Việt. Nếu không tin, search bài báo: “Người Việt vô cảm thứ 13 thế giới” là biết. Họ chẳng muốn tranh đấu. Họ chẳng muốn gì cả ngoài việc hưởng thụ những gì đang có. Tài nguyên chúng ta bán, cây rừng chúng ta cưa, voi rừng chúng ta giết, thú rừng chúng ta ăn, chả còn gì mà chúng ta “tha” cả. Khai thác triệt để cho thế hệ này tận hưởng, có thể đoán là trong vòng 10 năm tới sẽ cạn sạch. Nhưng mọi người thì cứ thờ ơ để mọi thứ ngày càng trở nên tồi tệ hơn. Miễn là họ không ở những vùng hiểm trở, thiên tai; miễn là họ không bị gì hết. Càng ngày, người ta càng rút về thành thị, co cụm, bạn thấy không? Cả đám ăn chơi phè phỡn với nhau, rồi chuốc độc nhau trong từng thớ thịt, dĩa cơm… Nhưng không ai muốn tranh đấu! Chẳng ai muốn cả, vì họ bận phải hưởng thụ sự hiện đại này.

Đấy là những thế hệ đã được đào tạo. Việt Nam thuộc loại khủng của thế giới trong việc chi ngân sách cho giáo dục. Họ đã làm gì, và chúng ta đã tôi luyện bản thân như thế nào? Có khi nào chúng ta thấy nhục nhã, chẳng cần gì cao siêu, mà chỉ bởi vì chúng ta vừa quăng một cục rác xuống đường. Ai đó nhắc nhở, và chúng ta phản bác: TRƯỚC SAU CŨNG CÓ NGƯỜI QUÉT THÔI. Liệu có bao giờ chúng ta thấy nhục mặt vì cái độ lười nó ghê tởm đến nỗi những con chó thông minh, biết đi ị đúng chỗ cũng phải khinh thường?

Những thế hệ đi qua, và những bài học của các bậc mẹ cha ngày càng thực dụng. Bạn không thấy xã hội này quá co cụm từ khi bạn chuẩn bị cắp đồ lên thành phố học? 99,9% tôi đảm bảo sẽ được nhắc: Giữ tiền cẩn thận nha con, trộm cắp dữ lắm; Ở ký túc xá coi chừng nhà con, trộm cắp phức tạp lắm; ở Sài Gòn cẩn thận nha con, dân tứ xứ chẳng biết ai là ai đâu…

Bạn đã từng nghe, chắc chắn như vậy, và hãy thừa nhận là lũ người xung quanh bạn thật gớm ghiếc. Và bạn, tôi chỉ đích danh bạn đó, cũng chưa chắc là một trường hợp đặc biệt gì ngoài lũ gớm ghiếc đó đâu. Một lũ tệ hại, cười với nhau những nụ cười giả tạo, đôi tay vịn chắc túi tiền và trôi vào dòng cuộc sống. Chúng ta chắp vá đất nước này, rách chỗ nào vá chỗ đó, nhưng đúng như Lưu Quang Vũ nói:

“Có những cái sai không thể sửa được. Chắp vá, gượng ép chỉ càng sai thêm. Chỉ có cách là đừng bao giờ sai nữa, hoặc phải bù lại bằng một việc làm đúng khác.”

Nhưng chúng ta chẳng quan tâm lời dạy này. Chúng ta chắp vá nhiều hơn là đằng khác. Ai đó đút lót, chúng ta đút lót nhiều hơn. Ai đó đối phó để được điểm cao, chúng ta quyết tâm biết được đề thầy sắp ra giờ kiểm tra. Ai đó quăng rác bừa bãi, chúng ta quăng rác một cách tinh vi. Ai đó lừa đảo ta, ta học cách đó để lừa đảo lại người khác. Và chúng ta có một xã hội như ngày hôm nay. Chẳng ra một cái gì cả.

Một dân tộc ghê tởm nhau, đề phòng nhau đến những chuyện nhỏ nhặt đến như vậy thì làm sao còn đầu óc để đầu tư vào những thứ tiến bộ khác hơn? Một xã hội co cụm, những ánh mắt đầy hoài nghi, ghê tởm thay cho chúng ta!

Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài. Không đối phó bằng cách hối lộ tiền, thì đối phó bằng cách mua bằng cấp giả, nếu không được thì học đại cho xong, và trong lúc học cũng đối phó với thầy cô. Vâng, chúng ta đối phó n+1 các loại. Nhưng điều làm tôi ghê tởm hơn cả tật đối phó, chính là không thèm đối phó nữa mà sẵn sàng thải rác ra đường như không giữa ban ngày ban mặt, buông lời tục tĩu, dâm dục giữa thiên hạ. Số đó không hề ít, xin chớ coi thường.

Chịu đựng! Những người đi ra từ chiến tranh với sức chịu đựng ghê gớm lại nuôi dạy con họ một cách đầy nuông chiều. Quá nhiều người đi ra từ chiến tranh, quá nghèo khổ để nói đến đức hạnh, tất cả những gì họ lo lắng là tiền, là mưu sinh. Đó là lý do chúng ta ở đây. Cả một lũ không được giáo dục tốt. Cả một lũ đang làm đất nước này đi xuống. Đó không phải là lỗi của họ, hãy thông cảm vì điều đó. Họ đã cố phải xây dựng lại mọi thứ từ đống tro tàn. Nhưng còn chúng ta thì sao? Được nuông chiều từ nhỏ tới lớn, chẳng phải chịu đựng bất cứ cái gì, và giờ thì sẵn sàng ngồi quán cafe chém gió suốt ngày.

Bạn biết bọn nhậu nhẹt và ngồi quán cafe chém gió thường nói gì khi gặp nhau? Tao mới xin làm chỗ kia, lương 4 triệu mà toàn ngồi chơi. Liền lập tức, thằng đối diện sẽ bảo: NGON VẬY!

Cái tư duy ở xứ này là: Ngồi chơi và “khỏe”! Nhưng yên tâm đi, vũ trụ rất công bằng. Cái chỏm nhỏ ở chỗ này trước sau gì cũng bị trừng phạt nếu tiếp tục tồn tại theo kiểu đó.

Nếu bạn muốn thay đổi đất nước, nếu bạn đã 18 hay 20 tuổi hoặc hơn, hẳn là bạn cũng sẽ sớm trở thành những ông bố, bà mẹ. Thế nên, hãy chuẩn bị cho thay đổi, không cần biết trước đây bạn được giáo dục như thế nào, hãy chắc rằng, bạn sẽ trở thành hình mẫu mà bạn muốn con cái mình trở thành trong tương lai.

Đừng uống cạn tài nguyên này, đừng ăn mặn để con cháu khát nước. Đừng để thế hệ nối tiếp thế hệ sống cuộc sống như thế này. Và xin cũng đừng, đừng xấu xa cho đã để rồi sau này bắt con mình trở thành một người tốt. Con nít học qua hình ảnh, nó bắt chước tất cả những gì nó thấy. Đừng bao giờ cho phép bản thân tệ hại, và dạy con bằng cái lối nói rằng bạn dù có xấu xa thế nào cũng là hy sinh cho tương lai của nó. Bởi vì, cách đó nhàm quá rồi, một lời biện hộ không có nghĩa gì hết.

Tôi biết là Việt Nam vẫn chưa đến lúc có một cuộc cách mạng cải tổ lại tư duy người Việt. Nhưng từ giờ cho tới lúc đó, hy vọng tôi có thể giúp ai đó hiểu rằng, hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…

NẾU BẠN MUỐN TRƯỞNG THÀNH, HÃY CHỊU ĐỰNG

Trong nghĩa của từ chịu đựng, không có lười biếng. Trong nghĩa của từ chịu đựng là sức mạnh. Mỗi một cá nhân có sức mạnh, khỏi cần phải bàn tới chuyện đất nước có đi lên hay không, vì đôi tay của họ thậm chí có thể nhấc bổng cả bầu trời…

(Nếu bạn nào đặt một dấu chấm hỏi vì sao bài trước tôi viết là chẳng có ai lười thì bài này tôi lại đỗ lỗi cho việc người ta lười, thì xin hãy hiểu rõ là trong 2 bài tôi đang đề cập đến 2 chuyện khác nhau. Bài trước là cảm thông với những người chưa tìm ra họ là ai trong cuộc đời. Bài này nói về những con người xung quanh tôi mà đầu óc bị mụ mẫm hóa hết rồi, không còn biết gì ngoài những lạc thú tầm thường nữa.)

Theo vietdesigner.

42 nhận xét

15:41 8 tháng 8, 2016 Reply

Bây giờ có một tình trạng phổ biến, là cuộc sống xã hội đi lên, kèm theo đó là những đứa trẻ sinh ra được cha mẹ bao bọc, bao vệ, lo cho một cuộc sống quá đầy đủ, ấm no, chúng quen với cách được hầu hạ, hưởng thụ. Vì thê chúng sẽ không bao giờ học được cách làm một người cố gắng, phấn đấu đi lên từ những cái nhỏ nhất !

15:56 8 tháng 8, 2016 Reply

Trong thế giới hiện đại, đang biến đổi liên tục từng ngày như hiện nay, nếu chúng ta cứ ỉ lại, lười nhác thì đương nhiên sẽ bị bỏ lại phía sau trong xu hướng phát triển nhanh chóng ấy. Những cám dỗ xung quanh đang khiến con người, đặc biệt là lớp trẻ, bị kéo vào những thú vui vô bổ, mà quên đi những giá trị đích thực của cuộc sống. Giờ đây, lao động dường như không còn được coi là vinh quang nữa, con người không muốn làm mà chỉ thích hưởng thụ. Nó trở thành lối nghĩ điều khiển cử chỉ của chúng ta, khiến con người cứ ngày 1 lười đi, kéo theo sự trì trệ của cả 1 xã hội!!

16:04 8 tháng 8, 2016 Reply

Một đất nước dù có lãnh đạo tài giỏi thế nào mà người dân lười thì cũng vĩnh viễn giậm chân tại chỗ, thậm chí là thụt lùi mà thôi. Người Việt ta thường hay đòi hỏi quá nhiều, thay vì nhìn lại bản thân đã làm tốt chưa, thì lại chỉ đi trách người làm chưa tốt rồi phẩy tay như thể mình chẳng có trách nhiệm gì ở đó cả. Theo tôi thì chính cái thói đấy mới đang khiến Việt Nam đi xuống như bây giờ.

16:06 8 tháng 8, 2016 Reply

Một người thì khó, chứ mỗi người một tí thì có gì là không làm được đâu. Nhớ khi xưa giặc Mỹ xâm chiếm ta, tấn công ta bằng những thứ vũ khí tối tân hiện đại nhất, nhưng với sự đoàn kết, tỉ mẫn của cả dân tộc mà chúng ta vẫn đánh bại được chúng, làm nên những chiến công không tưởng, vẻ vang khắp năm châu bốn bể đó thôi. Đó là minh chứng rõ nhất cho việc không có gì khó, chỉ sợ lòng không bền và chúng ta không đoàn kết mà thôi.

18:05 8 tháng 8, 2016 Reply

một bài viết rất hay, đánh thẳng vào thực tế cuộc sống, nhiều người đang chỉ biết đòi hỏi xã hội phải như thế này thế nọ với mình trong khi bản thân thì lười nhác không chịu làm việc, không chịu cống hiến gì cho xã hội.

19:21 8 tháng 8, 2016 Reply

Chúng ta hãy luyện tập, hãy chịu đựng để bước đi những ngày tháng trưởng thành. Bạn không thể lớn thêm nếu không chịu đựng. Nếu bạn muốn đi lên, bạn phải chịu đựng, dù xung quanh không có ai hỗ trợ bạn, dù xung quanh mọi người đang say ngủ…

19:36 8 tháng 8, 2016 Reply

Nhiều con người khi nào cũng đòi quyền lợi, nhưng họ đâu biết rằng quyền lợi luôn đi liền với nghĩa vụ, không khi nào anh có thể ngồi chơi xơi nước mà ăn bát vàng được! Cho nên là những thanh niên trẻ, chúng ta phải không ngừng phấn đấu nỗ lực vươn lên trong cuộc sống này, không bao giờ từ bỏ đam mê, thành công sẽ theo đuổi bạn!

20:35 8 tháng 8, 2016 Reply

Chả biết người nước ngoài thế nào những người Việt Nam mình phần lớn sống theo lối trung bình chủ nghĩa, có cái ăn là đủ. Nhưng thời đó xưa rồi, đó chỉ là mục tiêu của Bác Hồ khi đất nước đang chìm trong chiến tranh, nhân dân đói khổ mà thôi. Giờ là giai đoạn đất nước đang trên đà phát triển, cạnh tranh trên trường quốc tế. Những con người không biết đấu tranh, an phận, không có chí tiến thủ sớm muộn gì cũng bị thanh trừ khỏi xã hội này

20:43 8 tháng 8, 2016 Reply

Không thể phủ nhận Việt Nam mình có rất nhiều nhân tài, từ thế hệ thanh niên, đạt được những thành tích cao trên đấu trường quốc tế, đem lại vinh quang cho đất nước. Nhưng số đó không thể nào bù đắp được cho số đông người Việt hiện nay, đặc biệt là thế hệ trẻ, những "anh hùng bàn phím", suốt ngày kêu gọi hành động hoa mĩ nhưng bản thân lại không nhấc mông ra khỏi ghế. Tệ hại hơn là những người sống không có mục đích, phụ thuộc, đổ lỗi cho hoàn cảnh, chỉ thích đi cửa sau, muốn thành công nhưng lại lười hành động. Chả còn cách giải quyết nào ngoài việc họ tự nhận thấy sự hổ thẹn đó mà tự giác làm mới mình thôi.

20:58 8 tháng 8, 2016 Reply

http://langnhincuocsong.com/cuoc-song/viet-nam-dat-nuoc-cua-nhung-ke-luoi-bieng-245958.html
Tác giả cóp kinh quá ta.

21:08 8 tháng 8, 2016 Reply

Chúng ta lười mọi thứ. Chúng ta lười vận động, rồi thì sức khỏe chúng ta kém, sức chịu đựng không có nên chúng ta nhác học, lười làm, buồn ngủ khi phải nghĩ và chán ngán khi phải chịu đựng. Tất cả những gì chúng ta có là đối phó, từ trong ra ngoài.

21:40 8 tháng 8, 2016 Reply

Đơn giản nếu hãy tiếp thu những văn hóa tốt đẹp của các nước khác như người Nhật hay Thái Lan, Các bạn trẻ đi du lịch các nước đấy cũng đủ để hiểu những con người ở nước đấy họ văn minh như thế nào, lịch sự như thế nào. Đi ngoài đường không hề có một tiếng còi nào cả, một người đi bộ xin qua đường thì tất cả các xe đều dừng lại đó là một ví dụ nhỏ nhoi thôi cũng đủ hiểu.

21:47 8 tháng 8, 2016 Reply

Các bạn cứ so sánh nước mình với nước khác bảo là nước khác phát triển như thế kia nhưng tại sao nước mình lại cứ lẹt đẹt ở dưới, các bạn đỗ lỗi cho đường lối phát triển hoặc người lãnh đạo không tốt nhưng tại sao các bạn không nhìn lại mình đi nhỉ, chỉ biết chê trách và không làm gì, không phấn đấu, không học tập chỉ biết ăn chơi xa xỉ thì đất nước làm sao phát triển được đây.

21:53 8 tháng 8, 2016 Reply

Tôi biết các bạn tự hào về đất nước mình, ai mà chẳng tự hào về lịch sử của đất nước mình với biết bao trang sử hào hùng như thế, nhưng mỗi tự hào là không đủ, khi mà các bạn vẫn lười biếng, không chịu học, không chịu tìm tòi, học hỏi thì làm sao đất nước sánh ngang với các cường quốc năm châu được đây, Nếu các bạn chịu thay đổi, thì không phải mỗi các bạn yêu mến đất nước mình đâu và các nước trên thế giới sẽ biết đến và yêu mến các bạn.

22:06 8 tháng 8, 2016 Reply

Lười biếng nhưng lại đòi hỏi nhiều, lười biếng nhưng lại luôn đứng núi này trông núi nọ. Cứ kêu Việt Nam không phát triển nhưng thử hỏi có những kẻ chây ỳ không chịu làm gì cả, ai cũng thể thì thử hỏi ai làm cho đất nước phát triển đây

22:36 8 tháng 8, 2016 Reply

Ông cha ta đã đổ xương máu trong những cuộc kháng chiến trường kì gian khổ nhất để đánh đổi lại độc lập, tự do cho chúng ta có được như ngày hôm nay nhưng thật đáng buồn 1 số bộ phần không nhỏ người dân chỉ biết bất mãn với hiện thực, không hề cống hiến được gì cho đất nước nhưng lại luôn đòi hỏi quyền lợi cho bản thân. Hi vọng sẽ có rất nhiều người đọc được bài này và cảnh tỉnh

12:08 9 tháng 8, 2016 Reply

Không cần so với đâu, ngay châu Á này hãy học tập cách sống của người Nhật sẽ thấy người Việt mình như thế nào, chỉ ham hưởng thụ. Người Nhật dù già nhưng vẫn có khả năng lao động thì người ta vẫn sẽ lao động chứ không nghỉ, đó là cái mình rất ngưỡng mộ người Nhật là vì như thế. Hình như người Việt mình càng sống trong hòa bình thì lại càng không phát huy được sao thế nhỉ?

18:47 9 tháng 8, 2016 Reply

Quả vậy, muốn xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn, giàu mạnh, văn minh hơn thì yếu tố cốt lõi phải là con người. COn người chính là nền tảng cấu thành xã hội, con người có tốt thì xã hội mới tốt đẹp được. Kêu gọi bảo vệ môi trường, kêu gọi phòng chống tham những, kêu gọi bài trừ tệ nạn xã hội...tất cả chỉ là phần ngọn. Nếu bản thân con người trong xã hội đó chịu vận động, chịu tiếp thu, chịu học hỏi, chịu tiến bộ thì xã hội tất đi lên. Việt Nam có một lực lượng lao động dồi dào vì dân số của chúng ta đang ở trong độ chín, hình mẫu đẹp nhất về biểu đồ kinh tế, nếu như ngay bây giờ những người đang trong độ tuổi lao động ấy không chịu làm việc, không chịu học tập và cố gắng vươn lên thì còn đợi đến bao giờ nữa?

19:55 9 tháng 8, 2016 Reply

Lười và thiếu phong cách làm việc công nghiệp chính là những thứ đang cản bước sự phát triển của nước ta. Đặc biệt là sự lười biếng, trì trệ đang xuất hiện rất nhiều ở giới trẻ

20:13 9 tháng 8, 2016 Reply

Tư duy nông nghiệp lúa nước đã khiến chúng ta lười biếng rất nhiều so với những nước công nghiệp phát triển khác. Thực tế thống kê đã cho thấy thời gian làm việc của người Việt còn rất thấp so với các nước phát triển

20:19 9 tháng 8, 2016 Reply

nhìn nước mình chậm phát triển cũng thấy buồn thật đấy, có thể chỉ ra rất nhiều nguyên nhân mà tác giả vừa chỉ cho chúng ta trên đây là một nguyên nhân cơ bản, chúng ta cần nhìn nhận một sự thật như tác giả đã phân tích nếu muốn phát triển, tìm được nguyên nhân mà giải quyết nó mới thực sự là cách làm tốt hiện nay, hi vọng nhiều bạn trẻ đọc được những dòng văn này

21:12 9 tháng 8, 2016 Reply

Là một người đang trong độ tuổi ngoài đôi mươi, cá nhân tôi thấy xã hội đang thực sự thấy bị thoái hóa, việc mạng internet và điện thoại đã cướp hết đi cả một suy nghĩ của một thế hệ trẻ ngày nay, đúng là xã hội đã sinh ra nhứng lớp trẻ càng ngày càng lười, họ đang hủy hoại thực sự tài năng của mình

Nặc danh
22:04 9 tháng 8, 2016 Reply

nếu như những gì goi là chờ điều gì đó mà không bỏ ra công sức mình thì có lẽ là những con người đó không biết đấy là điều gì đó để cho chúng gọi là làm cái giá trị nào cho đúng và chắc chắn là không có một ai có thể ngồi mà có ăn hay là làm theo ngược lại những cái gọi là lương tâm của mình

22:08 9 tháng 8, 2016 Reply

Nếu hôm nay và bây giờ bạn không cố gắng thì chắc chắn sẽ không bao giờ bạn có thể làm được việc gì hết. Cuộc sống này luôn phải phấn đấu. Tôi đồng ý rằng hầu hết các bạn trẻ đang lười thì vẫn rất nhiều người chăm chỉ đấy thôi. Họ chăm chỉ như những con ong vậy. Tại sao họ chăm chỉ vì họ lo cho tương lai của bản thân. Và tôi cũng chăm chỉ đọc tin tức và đang có những ý kiến này đây. Hãy bắt đầu từ ngày hôm nay không cuộc sống này sẽ trở nên vô nghĩa và nhàm chán.

10:13 10 tháng 8, 2016 Reply

Nói chung bệnh lười biếng không đáng sợ nhưng khó tránh, lại dễ trị, chỉ cần chúng ta quyết tâm sẽ chiến thắng được bệnh lười. Bệnh lười nên trị sớm, đừng kéo dài, càng về sau điều trị rất khó khăn. Nếu bạn muốn hạnh phúc và thành công điều tiên là phải chữa được bệnh lười biếng trước hết phải đổi mới lý tưởng và mục tiêu sống, tăng cường nghị lực, rèn luyện ý chí,...

16:03 10 tháng 8, 2016 Reply

Người Việt Nam cứ luôn luôn mong muốn có được cuộc sống phát triển như Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc, nhưng lại lười làm việc, thích la cà hàng quán, ngồi nói xấu chính quyền. Thật kì lạ

21:20 11 tháng 8, 2016 Reply

Con người là động lực lớn nhất để thúc đẩy một xã hội phát triển. Nếu người dân Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ vẫn cứ tiếp tục lười biếng như vậy thì khó mong đất nước phát triển sánh vai cuòng quốc năm châu

10:46 14 tháng 8, 2016 Reply

Bác Hồ từng nói: “Phải rèn luyện thân thể cho khỏe mạnh. Khỏe mạnh thì mới có đủ sức để tham gia một cách dẻo dai, bền bỉ những công việc ích nước lợi dân. Mỗi một người dân yếu ớt, tức là cả nước yếu ớt, mỗi một người dân mạnh khỏe, tức là cả nước mạnh khỏe”.Sức khỏe là vốn quý nhất của con người, có sức khỏe là có tất cả và để có sức khỏe thì cần phải tập luyện hằng ngày

10:48 14 tháng 8, 2016 Reply

từ những số liệu thống kê và thực tế xã hội cho thấy một điều rằng, giới trẻ Việt hiện nay quá lười vận động. Không vận động, tập thể dục thì đào đâu ra sức khỏe, không có sức khỏe thì làm cái gì cũng mau mệt, mau mệt dẫn tới nản chí và sẽ sớm bỏ cuộc. Những người có sức khỏe yếu đương nhiên sức chịu đựng cũng yếu nên sẽ dẫn tới nhiều hệ lụy của cái sự lười rèn luyện thân thể

10:52 14 tháng 8, 2016 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
10:55 14 tháng 8, 2016 Reply

Nói về người trẻ trước hết phải nói tới sinh viên. Tình trạng thầy say sưa giảng bài còn sinh viên thì mặc kệ, không quan tâm vì bận đắm chìm trong giấc mộng còn dở dang từ đêm hôm trước có thể bắt gặp tại một giảng đường ở một trường đại học bất kỳ ở Hà Nội. Trước mỗi kỳ thi, thầy giáo nào cũng dặn đọc kỹ giáo trình bài giảng. Tuy nhiên sinh viên thì vẫn cứ ngoan cố không chịu đọc với lý do không có thời gian và giáo trình khô khan, cứng nhắc

11:00 14 tháng 8, 2016 Reply

Truyền thống bao đời nay của người Việt là tính cần cù và nhẫn nại, nhờ vậy mà chúng ta đã làm được rất nhiều việc chủ yếu dựa vào sức lao động. Những nhân chứng chân thật nhất cho phẩm chất yêu lao động của người Việt là thế hệ những người già. Ở nông thôn, không khó để người ta nhìn thấy hình ảnh những ông bà già đã 70-80 tuổi vẫn đi làm đồng, chăn trâu, quét sân, dọn nhà…

11:03 14 tháng 8, 2016 Reply

ôi thấy người Việt Nam thích kiếm tiền nhưng không còn chăm chỉ như 20 năm trước nữa. Một điều có thể thấy là người Việt coi thường những người lao động chân tay.thực trạng thanh niên thích “ngồi mát ăn bát vàng” muốn kiếm tiền nhanh nhưng không muốn làm việc chăm chỉ diễn ra ở nhiều nơi.Chính sự lười đấu tranh trước những bất công của xã hội đã dẫn tới căn bệnh vô cảm của người Việt

22:07 24 tháng 8, 2016 Reply

Sự thật của vấn đề là thế rồi, đất nước đi lên đời sống khá hơn, giới trẻ được bao bọc và sống theo cách tự do và cho riêng mình hơn. Chính điều đó đôi khi nó khiến con người thay đổi về cái nhìn, cũng như hành động về một sự việc nào đó trong xã hội. Cuộc sống cơm áo gạo tiền mà nên đôi khi ai cũng chỉ biết lo cho mình, an phận cái thủ thường đó. Chính vì vậy mà họ trở nên lười biếng không góp phần vào sự nghiệp của đất nước

22:13 27 tháng 8, 2016 Reply

sự lười nhác đã khiến cho nhiều người Việt trở nên trì trệ, thiếu sáng tạo, hăng say trong làm việc. Thế cho nên tỷ lệ người Việt mà có thể ghi dấu trên thế giới bằng sự nỗ lực, chăm chỉ cá nhân như GS Ngô Bảo Châu là quá ít. Trong khi đó, theo cơ quan công an, tội phạm đang trẻ hóa phần nhiều do “nhàn cư vi bất thiện”.

22:16 27 tháng 8, 2016 Reply

Lỗ Tấn có câu: “Trên đường thành công không có vết chân của người lười biếng”. người Viêt Nam đa sô hầu như lại dễ dàng bằng lòng với cuộc sống, “an phận thủ thường” với những gì đã có, không có trí tiến thủ! Từ “cơ sự” này mới dẫn đến sự lười nhác, thiếu năng động.như vậy để có những sự thành công lớn là rất khó.

22:20 27 tháng 8, 2016 Reply

Không chỉ con trẻ mà người lớn cũng ngày một lười nhác hơn dưới mọi góc độ. Chính vì thế mà việc dạy dỗ con tre chăm chỉ, siêng là còn rất hạn chế.vì thế dần dà chẳng ai chịu mầy mò, đọc sách “nạp” kiến thức như biết bao thế hệ thanh niên thuở trước, cũng chẳng chịu lao động để rèn luyện ý thức, rèn luyện thể chất nhằm bảo vệ sức khỏe

16:33 7 tháng 9, 2016 Reply

Việt Nam trước giờ luôn được biết đến là một đất nước với những con người cần cù, chăm chỉ, chịu khó. Tuy nhiên, một bộ phận giới trẻ bây giờ có vẻ không còn kế thừa được nhiều đức tính tốt đẹp đấy nữa. Họ giờ lười vận động hơn, lười đọc sách hơn, những cái gắn bó với họ bây giờ là những chiếc điện thoại, những cái máy tính. Họ tìm thấy niềm vui trong thế giới ảo hơn là đối mặt với cuộc sống thực sự. Họ ngại va vấp, họ thờ ơ với những thứ xung quanh. Họ luôn mơ tưởng được trở thành những tỷ phú, những con người giàu có mà họ không hề biết rằng những con người mà họ thầm ngưỡng mộ, thầm ước ao ấy đã có một thời tuổi trẻ không hề dễ chịu, thảnh thơi tí nào. Xã hội càng phát triển thì có vẻ con người càng lười đi. Đó là mặt tiêu cực của xã hội. Tuy nhiên mỗi người trẻ cũng nên nhìn nhận lại bản thân, hay đơn giản chỉ cần ra sân và chạy bộ vài vòng , đọc một cuốn sách thì chắc chắn họ sẽ thấy nhiều cái hay mà cuộc sống mang lại cho mỗi người.

10:03 15 tháng 9, 2016 Reply

Nhiều người nhận ra vấn nạn này.Nhưng tìm ra kế hóa giải nó thì chưa nhiều và không đắc dụng.Đừng vội đỏ cho chế độ.Muốn chữa bệnh lười ngày xưa bố mẹ chúng ta thường phải dùng roi vọt.Ấy là nói trong phạm vi gia đình.Còn ngoai xã hội thì phải xiết chặt kỷ cương.Xin lỗi các người đang đấu tranh cho dân chủ.Các người chỉ chỉ cổ vũ cho thói vô thiên vô pháp mà thôi.Đài Loan khá lên nhờ bàn tay sắt của thống chế Tưởng.Nước Hàn tiến lên một phần cũng nhờ Pắc chung Hi rắn rết.Nước Sinh sạch sẽ bởi luật nó có roi vọt đi kèm...Chẳng thể khá và sạch bệnh lười nếu ra đường chửi bới cánh sát.Về nhà nằm ườn cãi lại bố mẹ,với lí do dân chủ trên hết.

10:04 15 tháng 9, 2016 Reply

Nhiều người nhận ra vấn nạn này.Nhưng tìm ra kế hóa giải nó thì chưa nhiều và không đắc dụng.Đừng vội đỏ cho chế độ.Muốn chữa bệnh lười ngày xưa bố mẹ chúng ta thường phải dùng roi vọt.Ấy là nói trong phạm vi gia đình.Còn ngoai xã hội thì phải xiết chặt kỷ cương.Xin lỗi các người đang đấu tranh cho dân chủ.Các người chỉ chỉ cổ vũ cho thói vô thiên vô pháp mà thôi.Đài Loan khá lên nhờ bàn tay sắt của thống chế Tưởng.Nước Hàn tiến lên một phần cũng nhờ Pắc chung Hi rắn rết.Nước Sinh sạch sẽ bởi luật nó có roi vọt đi kèm...Chẳng thể khá và sạch bệnh lười nếu ra đường chửi bới cánh sát.Về nhà nằm ườn cãi lại bố mẹ,với lí do dân chủ trên hết.

18:39 8 tháng 11, 2016 Reply

Đây không còn là một vấn đề mới, vấn đề này đã được đề cập đến rất nhiều trên báo chí, truyền hình nhưng rồi ai cũng chỉ đọc lướt qua tiêu đề rồi tặc lưỡi cho qua. Đã đến lúc chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật, đối diện với nó và giải quyết tận gốc vấn đề này. Đây không còn là việc của xã hôi hay nhà trường mà mỗi gia đình, mỗi con người đều phải tự giác thay đối cách nghĩ, thay đổi hành động, có vậy thì đất nước Việt Nam ta mới có thể "sánh vai với các cường quốc năm châu" được.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!