04/10/2016

Bài giảng cho sinh viên lớp báo chí Đại học Vinh về Hồ Bất Khuất

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 04/10/2016 | 4.10.16

Kính Chiếu Yêu


Nhà văn Hồ Bất Khuất sinh năm 1958 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An, từng du học tại Nga và bảo vệ luận án tiến sĩ tại Đại học Tổng hợp Matxcơva. Gần đây đã tuyên bố bỏ đảng và viết bài cho Câu lạc bộ Nhà báo Tự do, Ba Sàm... Nhưng, hiện vẫn là giảng viên môn báo chí Đại học Vinh!

Bài giảng sau đây là dành cho sinh viên khoa báo chí Đại học Vinh.

Xin chào các em, hôm nay với tư cách là một giảng viên cao cấp, tôi sẽ trình bày cho các em về chuyên đề: thế nào là phần tử cơ hội chính trị.

Chuyên đề này giúp các em nhận thức và đứng lên vạch mặt tên chiêu hồi, tên từ bỏ ĐCSVN đã giáo dục nuôi dưỡng nay trở cờ. Bài này giúp các em nhận thức rõ đâu là sự thật và đâu là maphia chính trị để giúp các em trở thành những nhà báo có lý tưởng XHCN, giữ vững ngọn cờ tư tưởng Mác Lê Nin, tư tưởng HCM trong chức năng nền báo chí cách mạng VN.

Trong các đòn tấn công phá hoại về mặt tư tưởng, đả kích, bôi nhọ các quan điểm, đường lối của Đảng Cộng sản Việt Nam, ngoài các thế lực thù địch ra, thì các phần tử cơ hội chính trị trong nước như Hồ Bất Khuất mới là những kẻ hăng hái, ráo riết.

Hồ Bất Khuất phát biểu công khai, phát tán tài liệu, công bố trên các phương tiện thông tin đại chúng, đưa lên mạng Internet những quan điểm sai trái hòng làm tan rã lòng tin, gây chia rẽ nội bộ dân tộc, nhất là chia rẻ giữa Đảng và Nhân dân. 

Nhiều người không khỏi băn khoăn, tại sao trong số họ có cả những cán bộ, đảng viên đã theo Đảng từ lúc còn hoạt động bí mật, đã tham gia cac cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, công lao to lớn bỗng nhiên trở thành người công kích vào đường lối của đảng mạnh mẽ như kiểu Lê Hiếu Đằng, Nguyên Ngọc, Huỳnh Tấn Mẫm... Cùng với đó là một số có học hàm, học vị hẳn hoi được nhà nước đào tạo bỗng dưng trở giáo, kiểu như Hồ Bất Khuất, Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện… Vậy hiện tượng đó diễn ra theo quy luật nào?

Vậy Hồ Bất Khuất là ai? từ đâu ra? Có thật là những phần tử cơ hội chính trị hay không? Cơ hội chính trị là gì? 

Thực ra, hiện tượng cơ hội chính trị đã xuất hiện từ khi lịch sử loài người phân chia giai cấp. trong xã hội phong kiến, bên cạnh những minh quân và quan lại thanh liêm chính trực, thường xuyên xuất hiện những người giành quyền lực bằng những thủ đoạn không chính đáng: bên ngoài họ tỏ ra là trung quân ái quốc, nhưng trong hành động họ là người phản bội, phá hoại lợi ích của dân tộc, cộng đồng. 

Khi chủ nghĩa Mác ra đời, được truyền bá trong giai cấp công nhân và nhân dân lao động ở châu Âu và sau đó trên toàn thế giới, thì cũng xuất hiện chủ nghĩa cơ hội (Opportunism). Họ xây dựng một hệ thống lý luận mới núp dưới chiêu bài phát triển học thuyết cách mạng của Mác, áp dụng vào điều kiện lịch sử cụ thể của châu Âu, nhưng thực chất là đi tìm con đường khác, chống lại học thuyết cách mạng của Mác, thực hiện chủ trưởng cải lương. Kết quả của trào lưu tư tưởng đó là sự cải biến tổ chức của những người cộng sản thành Đệ nhị quốc tế do Becstanh và Cauxki lãnh đạo. Ngoài chủ nghĩa cơ hội có cả hệ thống lý luận và tổ chức, trong phong trào cộng sản quốc tế còn xuất hiện những phần tử cơ hội chính trị. Họ không nêu ra hệ thống lý luận học thuyết, mà chỉ hành động, bề ngoài là chống chủ nghĩa tư bản, chống đế quốc nhưng thực chất là ủng hộ chủ nghĩa tư bản, làm tay sai cho đế quốc phá hoại đất nước. Những phần tử như vậy, như một loạt các nhân vật bung xung kiểu Hồ Bất Khuất, Chênh, Đằng, A, Diện, Thụy, Ngọc, Vinh, Đào… chỉ là một mớ cơ hội dốt nát về mặt lý luận nhưng lại giàu có về các thủ đoạn.

Trong quá trình đổi mới ở nước ta, trước những thắng lợi to lớn của nhân dân ta dưới sự lãnh đạo của Đảng, xã hội đã có những bước phát triển mới. Đời sống của nhân dân rõ rang là đã được nâng cao. An sinh xã hội được đảm bảo, nhiều chính sách vì dân đã được ban bố và thực hiện. Tuy nhiên, cũng đã có những sai lầm, vấp váp làm nảy sinh những mâu thuẫn, bức xúc trong dân chúng. Trước bối cảnh đó, đã xuất hiện những phần tử cơ hội chính trị. Chúng chỉ ngồi đó vạch lá tìm sâu hoặc nói theo những khuyết điểm mà Đảng, Nhà nước đã chỉ ra, thổi phồng thêm lên hoặc công kích cụ thể vào một nhóm, một vài cá nhân nào đó để đổ lửa thêm dầu vào dân chúng hòng gây bạo loạn và họ là thủ lĩnh.

Vậy tính cơ hội chính trị của họ được thể hiện như thế nào? Có thể khái quát mấy đặc điểm sau đây, được tổng kết thông qua hoạt động của các nhóm người lội ngược dòng trong các tổ chức tự xưng “Xã hội dân sự” như sau:

Thứ nhất, về thái độ chính trị họ không theo một đường lối rõ rệt, không có chính kiến hẳn hoi, có thể ngả bên này hay bên nọ để mưu lợi trước mắt. Khi thấy các nước phương Tây lấy cớ nhân quyền, dân chủ để o ép Việt Nam thì họ cũng hô hào nhân quyền, dân chủ, hăng hái cử người ra nước ngoài để cản trở, vận động nước ngoài đừng ủng hộ, giúp đỡ Việt Nam. Ngu ý của họ là bao vây, cấm vận làm cho cuộc sống trong nước điêu linh, dân chúng loạn lạc để họ đục nước béo cò kiểu cách mạng Cam, cách mạng Xanh, cách mạng Hoa nhài… gây cảnh nồi da xáo thịt. Còn họ sẽ là người nắm chính quyền với sự chống lưng của ông chủ tư bản. Khi thấy phong trào, khí thế toàn dân lên án, chống Trung Quốc xâm lấn biển Đông thì họ cũng làm ra vẻ vì nước, ngả về nhân dân hô hào chống Tàu. Nhưng cái kiểu chống Tàu của họ là chửi bới Đảng, Nhà nước Việt Nam cam chịu, lép vế, nhu nhược, làm tay sai cho Trung Quốc trong lúc từ các nguyên thủ quốc gia đến người chiến sỹ ngoài biển khơi đều tỏ rõ một ý chí kiên quyết bảo vệ từng tấc đất của đất nước.

Thứ hai, dù nấp dưới chiêu bài nào thì họ cũng đều biểu lộ chung một thái độ thù địch với chủ nghĩa Mác Lênin. Họ có thể là cơ hội “hữu khuynh”: sùng bái phong trào tự phát, từ bỏ cách mạng xã hội chủ nghĩa, phủ nhận vai trò giai cấp. Hoặc là, cơ hội “tả khuynh” kết hợp hỗn tạp những phương thức cách mạng cực đoan và phiêu lưu, dựa trên cơ sở những quan niệm duy ý chí về sức mạnh tuyệt đối của bạo lực. Cơ hội hữu khuynh và tả khuynh bề ngoài có vẻ đối lập nhau, song chúng đều giống nhau ở thủ đoạn khi cách mạng thuận lợi thì họ tỏ ra rất “cấp tiến”, khi cách mạng gặp khó khăn thì họ thoái lui, thoả hiệp, công kích vào Đảng Cộng sản Việt Nam. Họ tự nhận là những người “tâm huyết” vì dân tộc, họ đã chiến đấu, hiến dâng sự hy sinh bản thân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Họ cũng là những người muốn đổi mới triệt để, “trọn vẹn”, chứ không đổi mới nửa vời. Song đổi mới theo hướng nào thì họ lại đưa ra những nhận xét mập mờ: “đổi mơi không cần sự lãnh đạo của Đảng hoặc xoá bỏ sự lãnh đạo của Đảng”. Họ đưa ra những nhận định võ đoán “Đảng cai trị phải nhận thức sự kém cỏi, bất lực của mình mà tự đổi mới”; “chấp nhận một thế hệ dân chủ phù hợp với thông lệ dân chủ của thế giới”. Rồi họ kết luận, Đảng Cộng sản Việt Nam có tội với dân tộc. 

Trước, trong và sau thời gian tiến hành Đại hội Đảng lần thứ XII và bầu cử đại biểu quốc hội khoá XIV, số đối tượng cơ hội chính trị, chống đối có nhiều hoạt động hung hăng, thách thức hơn trước. Họ cho rằng, “thời cơ đã đến” nên ráo riết thực hiện “công khai hoá, hợp pháp hoá, quốc tế hoá” các tổ chức hoạt động chống đối, đòi đa nguyên, đa đảng, lập nhà xuất bản và ra báo chí tư nhân, tăng cường tuyên truyền, tán phát các tài liệu vu cáo, chia rẽ, gây nghi ngờ nội bộ ta, kích động chống đối về đường lối, quan điểm, tìm cách hình thành tổ chức chính trị đối lập, tạo thế đối trọng với Đảng cộng sản Việt Nam. Họ đã ra tuyên ngôn: “Việc ra đời tổ chức công khai là một bước đột phá”. Họ đả kích vào chủ nghĩa Mác- Lênin, xuyên tạc lịch sử, đòi lật lại một số vụ án, bịa đặt ra cái gọi là phe “cải cách”, phe “bảo thủ” đánh nhau để giành quyền lực. 

Ở nước ta, nét đặc thù của tư tưởng cơ hội chính trị là nó thường gắn liền với chủ nghĩa cá nhân, với động cơ bất mãn cá nhân, kiêu ngạo, không tôn trọng tổ chức coi thường tập thể, đi tới bài xích đường lối của Đảng. Có trường hợp chống đối về tư tưởng đi tới hoạt động bè phái, chống đối có tổ chức. Nếu làm một thống kê nhỏ thì thấy hầu hết những người có tên trong các tổ chức tự xưng là “xã hội dân sự” hiện nay đều có những dấu hiệu đó cả. Họ không là bất mãn vì lí do kinh tế, thu nhập cá nhân thì cũng vì thất sủng trên đường hoạn lộ, hoặc là tư thù vì bị tù tội bởi chống đối nhà nước nhân dân… 

Cũng có thể thấy rõ tư tưởng cơ hội chính trị ở nước ta không có gì là “sáng tạo”. Chẳng qua là “nhai lại” những luận điệu của nước ngoài, một thứ chủ nghĩa giáo điều cũ hoặc mới. Thế nhưng, những luận điệu nhắc lại được các phương tiện thông tin đại chúng phương Tây tâng bốc, thổi phồng lên như là những “phát hiện” ghê gớm, những người dũng cảm dám nêu ra cái mới.

Ở nước ta, cũng có thể thấy rất rõ các nhóm, các cá nhân cơ hội chính trị hoạt động đều dựa vào nguồn tài trợ của nước ngoài thông qua các quỹ trá hình tài trợ cho hoạt động dân chủ. Có thể dễ dàng nhìn thấy những kẻ to mồm đấu tranh “dân chủ, nhân quyền” hiện tại ở Việt Nam đều là những kẻ vô công rồi nghề, nếu không có nguồn tiền tài trợ từ nước ngoài là chết. Vậy nên họ cố quẫy đạp, rùm beng để cố chứng minh về sự tồn tại của mình nhằm kiếm tài trợ mà thôi. Những kẻ ở nước ngoài và những kẻ trong nước đều thừa biết mấy cái tổ chức dân sự cùng với đám nhân sự nhầy nhụa về nhân cách ấy chẳng lừa được ai, chẳng chiêu mộ được người tử tế đứng dưới trướng chúng, nhưng khốn thay, nếu không làm vậy thì không có tài trợ. Vì vậy mà chỉ trong vài tháng chúng lập ra hơn chục tổ chức. Cái này ra đời chưa biết làm gì đã bị lãng quên thì lại thấy ra đời cái khác, cái nào cũng có danh xưng rất kêu, nào là Xã hội dân sự, Văn đoàn độc lập, Nhà báo độc lập, Công đoàn độc lập... Tất cả chúng đều nói một luận điệu giống nhau là không nhận tiền tài trợ nước ngoài, chỉ đến khi chạy ra nước ngoài rồi mới công khai công nhận.

Ngày nay, tăng cường cuộc đấu tranh đẩy lùi và khắc phục tư tưởng cơ hội với mọi biểu hiện của nó là vấn đề đang đặt ra một cách cấp thiết.

Cuộc đấu tranh chống tư tưởng cơ hội phải gắn liền với cuộc đấu tranh kiên quyết đập tan các luận điệu thù địch xảo trá mưu toan xoá bỏ chủ nghĩa Mác – Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, xuyên tạc chủ nghĩa xã hội và vai trò lãnh đạo của Đảng, cổ vũ “dân chủ, nhân quyền” tư sản.

Trong cuộc đấu tranh này, không lúc nào được phép buông lỏng đấu tranh, vạch trần bản chất sai trái, nguy hại của chủ nghĩa cơ hội, xét lại, chủ nghĩa giáo điều cũ và mới, của mọi biểu hiện mơ hồ, dao động về chính trị cũng như lối sống cơ hội thực dụng.

Các em SV lớp báo chí Đại học Vinh thân yêu, thật sự chúng tôi sốc khi biết một người như Hồ Bất Khuất công khai từ bỏ ĐCSVN năm kia mà vẩn đủ tư cách làm giảng viên hàng ngày nhả nọc độc tư tưởng vào các em.

Trách nhiệm của Tỉnh ủy Nghệ An, của đảng ủy Đại Học Vinh, ban giám hiệu, phòng công tác chính trị và quản lý sinh viên của ĐHV chẳng lẽ không biết???

Bác Hồ nói: vì lợi ích 19 năm trồng cây, 100 năm trồng người mà các đồng chí để 1 kẻ có tư tưởng Giu Đa phản chúa ngàng nhiên đứng giữa giảng đường XHCN để dạy làm báo theo nguye6nn lý XHCN, Mác Lê Nin, tư tưởng HCM.

Chúng tôi đề nghị Bộ GD và ĐT, Bộ Thông tin và Truyền thông phải làm rõ vụ này.

14 nhận xét

13:50 4 tháng 10, 2016 Reply

Sẽ thật là nguy hiểm nếu như tiếp tục để một con người đã bị suy thoái về đạo đức lối sống, tư tưởng bất mãn đứng trên bục giảng truyền thụ kiến thức cho sinh viên, cho dù người đó có kiến thức đi chăng nữa thì việc truyền thụ những tư tưởng sai trái của mình trong bài giảng là việc làm nguy hiểm.

15:48 4 tháng 10, 2016 Reply

Con người ta che giấu bản chất thật là ghê gớm, cổ nhân có câu, biết mặt khó biết lòng. Lòng người khó đoán vậy đó, như những thằng cơ hội chính trị, ngoài mặt thì một đăng nhưng trong lòng lại là khác, khi có điều kiện, chúng mới bộc lộ rõ bản chất lưu manh mà chúng giấu trong người. Với Hồ Bất Khuất, thiết nghĩ rằng ông ta không xứng đáng đứng trên bục giảng đường để giảng dạy cho sinh viên, hơn nữa đây là sinh viên báo chí. Thử nghĩ xem nếu như những sv báo chí được ông ta đầu độc tư tưởng thoái hóa, biến chất thì sau này sẽ trở thành người như thế nào?

18:20 4 tháng 10, 2016 Reply

Bộ GD và ĐT, Bộ Thông tin và Truyền thông phải làm rõ vụ này ngay. Tỉnh ủy Nghệ An, Đảng ủy Đại Học Vinh, Ban giám hiệu, Phòng công tác chính trị và quản lý sinh viên của ĐHV có vấn đề rồi, TW Đảng phải kiểm tra ngay.

18:57 4 tháng 10, 2016 Reply

Nhà văn Hồ Bất Khuất là một người có chuyên môn nhưng liệu khi nhắc đến chuyện chính trị thì ông có tư cách gì đây, đối với một người tuyên bố bỏ đảng như ông liệu có xứng đứng trên bục giảng để nhắc đến chính trị hay không? Chưa kể những thông tin của ông ta đưa ra là hoàn toàn sai trái, nhằm kích động, chia rẽ nội bộ của đất nước, làm giảm lòng tin của quần chúng nhân dân vào Đảng, nhà nước.

08:07 5 tháng 10, 2016 Reply

Thế này thì loạn mất. Bộ Giáo dục – đào tạo và các cơ quan chức năng to ở Trung ương ơi.

20:19 5 tháng 10, 2016 Reply

Nghệ An, Hà Tĩnh đang ngày càng xuất hiện thêm nhiều giáo viên, giảng viên có biểu hiện lệch lạc về tư tưởng chính trị, trở cờ quay sang chống phá Đảng. Đất Nghệ-Tĩnh cũng là đất anh hùng địa linh nhân kiệt tại sao lại sinh ra những người cơ hội chính trị như vậy

20:44 5 tháng 10, 2016 Reply

Một người có sự lệch lạc và chuệch choạc về tư tưởng chính trị và phẩm chất cá nhân như thế thì cho dù ông có trình độ nhưng cũng không thể đứng trên bục giảng để làm công tác trồng người được. Và đây còn là một thế hệ chuẩn bị là nòng cốt của đất nước mà bị tiêm nhiễm những tư tưởng có tính chính trị lệch lạc như thế thì các em đó sẽ ra sao đây?

09:04 6 tháng 10, 2016 Reply

Hồ Bất Khuất dường như không chịu nhìn vào tấm gương của những kẻ bất mãn như Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện ... Ông ta không chịu thấy tất cả những kẻ cơ hội chính trị đó bây giờ đều chẳng còn chút danh tiếng nào, sống vật vờ bằng những bài viết chửi chế độ

14:11 28 tháng 10, 2016 Reply

Nhiều người không khỏi băn khoăn, tại sao trong số họ có cả những cán bộ, đảng viên đã theo Đảng từ lúc còn hoạt động bí mật, đã tham gia cac cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, bảo vệ Tổ quốc, công lao to lớn bỗng nhiên trở thành người công kích vào đường lối của đảng mạnh mẽ như kiểu Lê Hiếu Đằng, Nguyên Ngọc, Huỳnh Tấn Mẫm... Cùng với đó là một số có học hàm, học vị hẳn hoi được nhà nước đào tạo bỗng dưng trở giáo, kiểu như Hồ Bất Khuất, Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện…

14:17 28 tháng 10, 2016 Reply

hiện tượng cơ hội chính trị đã xuất hiện từ khi lịch sử loài người phân chia giai cấp. trong xã hội phong kiến, bên cạnh những minh quân và quan lại thanh liêm chính trực, thường xuyên xuất hiện những người giành quyền lực bằng những thủ đoạn không chính đáng: bên ngoài họ tỏ ra là trung quân ái quốc, nhưng trong hành động họ là người phản bội, phá hoại lợi ích của dân tộc, cộng đồng.

19:56 30 tháng 10, 2016 Reply

Lỗi này do ai, do ai, tại sao cả một thống quản lí như thế mà để một con rắn độc hắn vào thả cạn bã vào đầu các em sinh viên như thế. Tôn trọng tài năng của mỗi người nhưng trong cái tài mà không đức, không có tâm thì vứt đi chữ giữ lại để làm gì. Chắc đây là lý do tại sao nhà báo thời nay bất khuất đến vậy

22:24 4 tháng 11, 2016 Reply

Một kẻ như Hồ Bất Khuất không xứng đáng đứng trên giảng đường mà rao giảng. Vì những kẻ như thế còn đứng trên giảng đường sẽ làm thui chột và gây thoái hóa suy nghĩ của sinh viên. Cần phải loại bỏ những kẻ này ra khỏi môi trường giáo dục nếu không sẽ không biết bao nhiêu thế hệ học sinh bị hắn tiêm nhiễm cho cái xấu.

01:29 6 tháng 11, 2016 Reply

Phản đối việc Hồ Bất Khuất còn được đứng lớp. Loại người như hắn còn đứng trên bục giảng ngày nào không biết còn bao nhiêu sinh viên bị hắn nhồi sọ. Cần loại bỏ con người này ra khỏi giảng đường để làm sạch môi trường giáo dục

23:18 28 tháng 6, 2018 Reply

Vậy là cũng được ba năm kể từ ngày hội anh em dân chủ được thành lập, và cũng từng ấy năm cũng đủ chứng minh sự thất bại thảm hải của một trong những hội nhóm vớ vẩn nhất trong diễn đàn xã hội dân sự, đây là một trong những tổ chức con cưng của Việt Tân (nhóm phản động lưu vong) ở Việt Nam.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!