21/10/2016

* Bài học từ cuộc đời của Tổng Giám mục Ngô Đình Thục

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 21/10/2016 | 21.10.16

Chiềng Chạ

Đã dấn thân vào con đường của một đấng chân tu thì tốt hơn hết không nên và không được lấm bụi thế sự, đưa bàn tay của mình lấn sang những địa hạt khác để mưu cầu tham vọng kẻo chuốc vào mình những cay đắng trần ai. Đó là  bài học mà Tổng Giám mục Pièrre Martin Ngô Đình Thục (sinh ngày 6-10-1897 tại Phủ Cam, Huế, mất năm 1984, Hoa Kỳ) đã để lại từ chính hành trình cuộc đời nhiều nhiều tham vọng mà cũng nhiều cay đắng của ông với cái kết không thể đau đớn hơn: "Là một người khoác áo nhà tu nhưng Ngô Đình Thục đã có không ít những hành động sai quấy cả trên phương diện đạo đức lẫn chính trị, khiến cho chế độ gia đình trị của hai người em Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu rốt cuộc đã bị xoá sổ mau chóng sau chưa đầy một thập niên làm mưa làm gió trên chính trường Sài Gòn" (Theo Sách hiếm). 

Sinh ra trong một gia đình quan lại cấp cao chế độ Phong kiến Triều Nguyễn theo đạo Công giáo, song cái điều đặc biệt là Ngô Đình Thục (Con thứ của ông Ngô Đình Khả, Quan thượng thư của Triều đình Nhà Nguyễn) đã chọn cho mình một lối đi riêng trong khi đang theo học tại trường tư thục Pellerin ở Huế (năm đó Thục mới 12 tuổi). Bước chân vào con đường của một tu sỹ trọn đời, Ngô Đình Thục lần lượt vào học ở Tiểu Chủng viện An Ninh (Quảng Trị) rồi tới tháng 9/1917, vào học ở Đại Chủng viện Phú Xuân thuộc Giáo phận Huế. Cái chết đột ngột của người anh cả (Ngô Đình Khôi, một viên quan rất có máu mặt và khét tiếng gian ác của chế độ Nam Triều bị nhân dân trừng trị và phải chết bất đắc kỳ tử) đã khiến Thục quyết tâm lựa chọn con đường đã lựa chọn! 

Và cũng bởi xuất thân trong một gia đình quan lại có tư tưởng thân Pháp nên con đường tu học của Thục cũng rất hanh thông, thuận lợi. Thay vì tiếp tục theo học tại các Đại chủng viện trong nước thì lần lượt Thục được gửi ra các địa chỉ có tiếng ở nước ngoài để đào tạo: Trường Truyền giáo Rome (tháng 11/1919) và Thục cũng sớm được gặp gỡ, làm thân với số chức sắc cao cấp của Tòa thánh, nhất là cuộc gặp với Giáo hoàng Piô XI trong chuyến đi cùng Quan thượng thư Nguyễn Hữu Bài! Đây cũng chính là những nền tảng để sau này Thục được học hành tại các trung tâm lớn, tấn phong Giám mục Giám quản tông Tòa Giáo phận Vĩnh Long (năm 1938) và được bổ nhiệm làm Tổng giám mục Giáo phận Huế (ngày 24/11/1960). 

Tuy nhiên, cuộc đời của Thục sẽ trở nên hoàn hảo và sẽ không phải bị cắt chức, sống tha phương cầu thực trong cảnh bần hàn nơi xứ người đến lúc chết (năm 1984, tại Mỹ) nếu như ông ta an phận là một thầy tu, đúng nghĩa là một chức sắc cao cấp của Giáo hội Công giáo. Và tin chắc rằng, nếu giữ cái đời sống trọn tận hiến của mình thì biết đâu Thục sẽ được tấn phong Hồng Y và được Tòa thánh vời sang làm việc tại Roma và giữ những chức vụ cao trong tổ chức giáo hội hoàn vũ này. Nhưng tất cả đã thay đổi từ cái thời khắc Thục lấy cái "quyền huynh thế phụ" của mình (sau khi Ngô Đình Khôi bị giết chết) và tham gia vào cái gọi là "cuộc vận động hành lang cho sự ra đời của một chế độ riêng của gia tộc Ngô Đình" sau thời điểm Thục được  thụ phong Giám mục Giám quản tông Tòa Giáo phận Vĩnh Long (năm 1938). 
Ngô Đình Thục trả lời báo chí Mỹ tại thủ đô Washington (Mỹ) sau cuộc gặp lịch sử với Hồng y Spellman (Nguồn: internet). 

Diễn tả về vai trò của Thục trong việc điều đình để dẫn đến sự ra đời của "nền Cộng hòa đệ nhất" và đưa Ngô Đình Diệm (em Thục) lên ngôi Tổng thống vượt mặt cựu hoàng Bảo Đại thông qua Hồng y Spellman "người được Giám mục Thục vận động để đở đầu cho “lá bài” Ngô Đình Diệm trong chính giới Mỹ vào đầu thập niên 1950’, Sách hiếm viết như sau: 
"Giám mục Ngô Đình Thục có ảnh hưởng mạnh mẽ tới Ngô Đình Diệm cũng như những người em khác trong gia tộc Ngô Đình. Chính nhà tu này đã có vai trò rất quan trọng trong việc thiết kế những mối quan hệ hữu hảo với phương Tây thông qua Hồng y Giáo chủ Spellman để cuối cùng Washington đã chọn Ngô Đình Diệm làm con bài chống Cộng chủ đạo ở Việt Nam sau khi quân đội viễn chinh Pháp phải thua chạy khỏi đây sau trận Điện Biên Phủ. Cũng chính Ngô Đình Thục đã thúc đẩy mạnh mẽ quá trình lôi Ngô Đình Diệm từ sân sau của chính trường Sài Gòn để giúp ông thu được 98% (?!) số phiếu ủng hộ của các cử tri miền Nam trong cuộc trưng cầu dân ý giả hiệu ngày 23/10/1955 và nhờ thế, Ngô Đình Diệm đã qua mặt được vua Bảo Đại tiến tới ngôi Tổng thống". 
Việc tham gia thế tục của Thục không chỉ  lại ở việc dẫn dắt em trai của mình lên vị trí "vua" mà đổi lại, Thục lại sử dụng cái địa vị của những đứa em của mình để làm giàu cho bản thân, giáo hội: "Một khi em đã làm "vua" thế sự thì anh cũng dễ dàng hơn trong những thăng tiến ở nhà thờ. Ngày 24/11/1960, Ngô Đình Thục đã được bổ nhiệm làm Tổng giám mục Giáo phận Huế. Và ông ta đã tận dụng tối đa ảnh hưởng của ông em Tổng thống để triển khai đủ loại hoạt động kinh tế (thí dụ như khai thác lâm sản, mua thương xá Tax, làm chủ nhà sách Albert Portail...), để kiếm lời bạc tỷ. Thậm chí đã có lúc Ngô Đình Thục dùng lính bộ binh và cả xe bọc thép thực hiện nhiệm vụ bảo vệ và vận chuyển cho các vụ khai thác gỗ rừng trong các tỉnh Biên Hòa, Long Khánh, lấy vật liệu của công và nhân viên chính quyền để xây cư xá Vĩnh Long, tổ chức lễ Ngân khánh (25 năm ngày Ngô Đình Thục được Vatican phong làm Tổng Giám mục) cưỡng ép công chức cao cấp và thương gia nộp tiền… Một vị linh mục ở Sài Gòn thời đó tên là Trần Tam Tỉnh đã thuật lại việc tổ chức mừng lễ Ngân khánh trong quyển biên khảo Thập giá và Lưỡi gươm(Nhà xuất bản Sud - Est Asie, Paris, 1978): "Từ tháng 3/1963, một ủy ban ngân khánh đã được thành lập do chủ tịch quốc hội làm chủ tịch với nhiều vị bộ trưởng và nhân vật tên tuổi làm ủy viên. Người ta tổ chức tại Sài Gòn một bữa tiệc mà mỗi thực khách phải đóng 5.000 đồng. Người ta muốn biến lễ Ngân khánh này thành quốc lễ".

Đương nhiên, để dẫn đến cuộc đảo chính đẫm máu diễn ra vào tháng 11/1963, ngoài những chính sách sai lầm do Diệm - Nhu thực hiện thì cách hành xử đánh đồng thần quyền với thế quyền của Ngô Đình Thục "đã gây nên nhiều bê bối trong dư luận" và khiến cho một bộ phận giới ngụy quân, ngụy quyền chán ghét nên đã nảy ra ý định đảo chính! Nhận xét về điều này, Linh mục Trần Tam Tỉnh đã viết như sau: "Là anh của Tổng thống Diệm, Ngô Đình Thục nghĩ rằng ông ta, đã hóa thành trí não tuyệt vời của chế độ. Người ta tìm đến ông để xin xỏ ân huệ, đặc quyền. Giám mục làm như là hiện thân của giáo hội, cũng như ông em là hiện thân của Nhà nước…". Rồi để Thục lên Hồng Y nhằm gia tăng thanh thế, địa vị chính trị của Gia đình Họ Ngô, Ngô Đình Diệm đã nghĩ đến cả những việc như "đã dùng mọi thủ đoạn để gia tăng giáo dân, trong đó có việc cưỡng bách sĩ quan, binh sĩ và dân chúng theo Thiên Chúa giáo, ai không theo bị chúng vu khống là cộng sản rồi bắt bỏ tù. Họ khủng bố Cao Đài, Hòa Hảo, tận diệt Quốc Dân đảng và Đại Việt…". Hành động này vô tình đã vô tình khiến các tôn giáo khác (ngoài đạo Công giáo) đối địch và chán ghét chế độ của Ngô Đình Diệm.

Sự liên hệ mật thiết giữa thần quyền - thế quyền đã đẻ ra một lứa các Linh mục làm tiền, không coi ra gì, họ bắt người của chế độ phải phục tùng họ như thể tất thảy là con chiên của mình! Cái bóng, sự bao quyền của Thục đã dung dưỡng cho điều đó.

Và như một cái kết quả tất yếu, không thể khác được, trước những làn sóng phản đối chế độ do Diệm - Nhu điều hành từ các giới, giai tầng xã hội đang dâng cao và có thể đi đến một cục diện không có lợi cho Mỹ tại Đông Nam Á nói chung, Việt Nam nói riêng. Người Mỹ đã tính đến tình huống loại bỏ chế độ gia đình trị của họ Ngô. Bản thân Thục cũng nhận thức được điều này nên đích thân ông đã có một chuyến đi Vatican để tìm cách vận động, thay đổi suy nghĩ của người Mỹ, Tòa thánh về chế độ Diệm - Nhu trên trường quốc tế nhưng dường như tất cả đã quá muộn! Quyết tâm của người Mỹ phải loại bỏ bằng được chế độ Diệm - Nhu đã khiến cho chuyến đi của Thục trở nên công cốc.

Diệm - Nhu - Cẩn lần lượt bị giết chết bằng những cuộc đảo chính sau đó, bản thân Thục bị tước mọi chức vụ tôn giáo và bắt đầu đời sống lưu vong trên đất Mỹ... là một cái kết không thể cay đắng hơn cho những gì mà Thục đã cố gắng sản sinh ra! Và xin thưa rằng, khi nghĩ lại, vớt vát lại thì đã quá muộn!

Và có vẻ như, sau tất cả những cái kết cay đắng này gia tộc hộ Ngô vẫn còn nhiều người chưa thực sự tỉnh ngộ. Cái cách thức hành đạo - đời lẫn lộn của Nguyễn Văn Thuận (người gọi Thục - Diệm - Nhu - Cẩn là cậu ruột, Hồng y đẳng phó tế nhà thờ Santa Maria della Scala(2001–2002), Phó Chủ tịch Hội đồng Giáo hoàng Công lý và Hòa bình (1994–1998), Tổng giám mục Phó Sài Gòn(1975–1994), Giám mục chính tòa Nha Trang (1967–1975)) là ví dụ. Có chăng, nếu như Thục - Diệm - Nhu - Cẩn bị người Mỹ tận diệt vì đã đi quá giới hạn cho phép thì Nguyễn Văn Thuận lại bị chế độ mới "chiếu tướng" vì thái độ chống đối, bất chấp pháp luật của mình trong quá trình mục vụ! 

Trong bối cảnh hiện tại, dù đã không ít những bài học như thế, những lời dẫn dụ như thế nhưng xem chừng không phải vị Giám mục, Linh mục nào cũng hiểu và điều chỉnh cách ứng xử cho phù hợp, nhất là một bộ phận chức sắc tại Giáo phận Vinh. Nhưng, thiết nghĩ rằng, để cung cách hành đạo không ảnh hưởng tới bản thân, gia đình và đàn chiên của mình thì nên chăng bài học từ Tổng Giám mục Ngô Đình Thục, Hồng y Nguyễn Văn Thuận nên được phổ biến với những giá trị hiện sinh của nó. Có như vậy, giáo hội Công giáo mới có những sự phát triển thực sự bền vững và như ý. 

20 nhận xét

14:55 21 tháng 10, 2016 Reply

Thân đã mang danh Linh mục - người đại diện cho Chúa để chỉ dạy các con chiên. Vậy mà lại đi làm những việc làm bất chính như vậy thì ắt sẽ phải chịu cái kết đắng. Đây là một bài học ý nghĩa về cuộc sống cho tất cả chúng ta

15:01 21 tháng 10, 2016 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
15:05 21 tháng 10, 2016 Reply

Chúa luôn hướng mỗi chúng ta tới chân thiện mĩ, đặc biệt đã được quyền thay mặt chúa thì cần phải hiểu hơn ai hết vấn đề sống tốt đời đẹp đạo. Nhưng Ngô Đình Thục đã làm ngược lại và bị thảm hại trên đất Mỹ. Mong rằg các Linh mục Việt Nam sẽ không đi lại vết xe đổ của Ngô Đình Thục nữa

16:50 21 tháng 10, 2016 Reply

Cứ tưởng rằng niềm tin tôn giáo là cái gì đó thuần tiễn, tin khôi lắm cơ, Nhưng ở VIệt Nam thì lại khác những đứa con được xem là tinh tú nhất của Chúa là lợi dụng cái niềm tin đó vào phục vụ cho lợi ích cá nhân của mình. Đáng xấu hổi, niềm tin của chúa đừng sao lại méo mó thế cơ chứ.

19:16 21 tháng 10, 2016 Reply

Sinh lão bệnh tử là quy luật tất yếu của cuộc đời mỗi con người. Nhưng sống thế nào để cái chết của mình có ý nghĩa, thậm chí được người đời nhớ đến thì không phải ai cũng làm được. Và để đến mức những thế hệ sau nhìn vào sự ra đi của mình với một thái độ khinh bỉ thì thật đáng xấu hổ. Những vị linh mục như Nguyễn Thái Hợp hiện nay không chỉ phải xấu hổ với nhân cách của mình mà còn phải đối mặt với sự nhục nhã khi bước tới cái kết của con đường phản bội Tổ quốc

19:51 21 tháng 10, 2016 Reply

Lịch sử cho đến hiện tại đã chứng minh bất kì kẻ nào phản bội lại đức tin cao đẹp của tôn giáo, tệ hại hơn là lợi dụng tôn giáo vào mục đích chính trị đều có kết cục không mấy tốt đẹp. Nếu hắn không bị nhân dân, bị chính quyền trừng phạt thì ắt sẽ bị chính Chúa trời trừng phạt, một sự trừng phạt đau đớn hơn bất kì hình thức nào. Có lẽ những bài học của thế hệ trước như linh mục Ngô Đình Thục không đủ sức răn đe cho thế hệ của Nguyễn Thái Hợp, hoặc có thể chính ông Hợp cũng không coi ông Thục là đấng bề trên, đáng được tôn trọng nên mới bất cháp làm càn như bây giờ

20:25 21 tháng 10, 2016 Reply

Đây chính là bài học sâu sắc nhất cho những kẻ đang mang danh là những giám mục, linh mục những lại lợi dụng chức vị của mình để tiến hành các hoạt động xâm phạn an ninh, chống đối chính quyền Việt Nam. Dù cho những con người này có tài năng như thế nào nhưng việc họ đi ngược lại lợi ích của quốc gia, của dân tộc như vậy là một điều không thể chấp nhận được.

10:52 22 tháng 10, 2016 Reply

Thư Ngô Đình Thục gửi toàn quyền Pháp nói rõ công lao dòng họ "tam đại Việt Gian"
Tòa Truyền Giáo Vĩnh Long ngày 21/8/1944



Thưa Đô Đốc,

Một linh mục từ bổn Tòa được phái đi Sài Gòn để lo việc cho chủng viện vừa cho tôi biết rằng hai người em của tôi đang bị truy tố tại Huế. Vì đã lâu không nhận được tin tức gì từ Huế, tôi không biết là điều tôi vừa được báo cáo có đúng sự thực hay không.

Tuy nhiên, nghĩ đến nỗi đau đớn và sự bất nhẫn rất đúng mà chắc là Đô Đốc đã cảm thấy – nếu sự truy tố các em tôi là có thật, tôi vội viết thư này để bày tỏ với Đô Đốc nỗi đau đớn lớn lao của tôi về việc này.

Nếu hoạt động của hai em tôi được chứng tỏ là có hại cho quyền lợi nước Pháp thì – với tư cách của một Giám mục, của một người An-nam, và với tư cách là người con của một gia đình mà thân phụ tôi đã phục vụ nước Pháp ngay từ khi Pháp mới đến An-nam, và đã nhiều lần đưa mạng sống cho nước Pháp trong các cuộc hành quân mà cha tôi cầm đầu, dưới quyền Nguyễn Thân, chống lại các kẻ nổi loạn do Phan Đình Phùng chỉ huy, tại Nghệ-an và Hà-tịnh – tôi, tự đáy lòng, không chấp nhận [hoạt động của các em tôi].

Thưa Đô Đốc, tôi tuyên bố như vậy không phải với mục đích bảo toàn địa vị cá nhân của tôi: bởi vì nếu xét rằng cá nhân hèn mọn của tôi có thể phương hại đến quyền lợi của đạo [Thiên Chúa], tôi sẽ vui vẻ rời khỏi Tòa Giám mục nầy ngay.

Lời tuyên bố của tôi chỉ có mục đích là tỏ cho Đô Đốc thấy rằng lòng tin tưởng trìu mến của Đô Đốc [đối với tôi] đã không bị đặt vào một kẻ bất xứng hay vô ơn.

Thưa Đô Đốc, tôi chưa bao giờ tiếc là đã xa Huế như thế nầy. Giá có mặt ở đấy thì tôi đã có thể khuyên răn các em tôi tốt hơn, và khi chuyện xẩy đến tôi đã có thể chống lại các chủ đích của các em tôi, nếu quả thật các em tôi có nghĩ đến những dự định có thể gây hại cho quyền lợi nước Pháp.

Có thể tôi lầm, tuy nhiên, thưa Đô Đốc, tôi xin thú thực là không tin – cho đến khi được chứng minh ngược lại – rằng các em tôi đã phản lại truyền thống của gia đình chúng tôi đến như thế, một gia đình đã tự mình gắn liền với nước Pháp từ lúc ban đầu, trong khi ông cha của những quan lại bây giờ hầu hết đều chống lại Pháp và chỉ quyết định thiên về Pháp khi thấy có lợi.

Ngay chính các em tôi đã từng liên tục đưa mạng sống ra vì nước Pháp, trong cuộc nổi loạn của Cộng Sản. Diệm, người em kế tôi, suýt đã phải ngã gục dưới những phát súng của một Hoa kiều Chợ Lớn được phái đến Phan-rang với mục đích hại Diệm, Phan-rang là nơi mà Diệm đã mãnh liệt chống giữ lối xâm nhập vào An-nam của các cán bộ Cộng Sản từ Nam Kỳ phái đến.

Lẽ tất nhiên, sự tận tụy của các em tôi trong quá khứ không phải là điều nêu ra để làm cớ mà biện hộ cho hoạt động bất cẩn của họ ngày hôm nay, nếu sự bất cẩn nầy được chứng tỏ là điều đã gây nên tội. Tuy nhiên, tôi không nghĩ là tôi đã làm chuyện vô ích khi kêu gọi đến sự khoan hồng đầy xót thương của Đô Đốc hầu xét với hảo ý trường hợp các em tôi. Đô Đốc không phải là người chỉ xét đến hiện tại mà lại bỏ quên đi quá khứ. Tôi nêu ra điều nầy khi xét thấy rằng thân phụ tôi là Ngô Đình Khả đã từng được vinh dự phục vụ nước Pháp dù sinh mạng bị hiểm nguy, và khi xét đến quá trình lâu dài của các em tôi, một quá trình được hình thành bằng lòng tận tụy vô bờ của các em tôi đối với nước Pháp, mà không sợ phải hy sinh mạng sống của mình cho nước Pháp.

Thưa Đô Đốc, một lần nữa bày tỏ với Đô Đốc tất cả niềm đau đớn của tôi trong vụ nầy, tôi xin Đô Đốc vui lòng nhận nơi đây lời kính chào trân trọng nhất của tôi.



NGÔ ĐÌNH THỤC

14:55 22 tháng 10, 2016 Reply

Ngô đình thục là một trong những người có quyền lớn ở thời ngô đình diệm và chính cái quyền uy đó đã tạo nên những bê bối trong chính quyền ngô đình diệm, đấy cũng là một phần nguyên nhân tại sao ngô đình diệm bị người dân trở mặt và sớm bị thất bại trong tay chính quyền cộng sản

15:13 22 tháng 10, 2016 Reply

Thiết nghĩ, một bài học lịch sử như thế sao những người theo đạo hiện tại không chịu thay đổi chứ nhỉ, họ cứ thích chống phá chính quyền để làm cía gì, rồi ai sẽ là người hưởng lợi, ai sẽ là người bị hại đây, tôi cho rằng cái gì cũng có hai mặt nhưng phải hài hòa

15:17 22 tháng 10, 2016 Reply

Mong là nhưng bài học hay ,những bài học có hữu ích sẽ được công đồng người Việt Nam tiếp thu và thực hiện một cách có hiệu quả, chứ không chịu học hỏi lịch sử thì sẽ gặp những sai lầm không đáng có
Đồng thời cần phải chống những kẻ đang lợi dụng tôn giáo để kiếm cơm

15:44 22 tháng 10, 2016 Reply

Ngô Đình Thục là một linh mục nhưng dấn thân quá sâu vào con đường chính trị, có mưu đồ chính trị lớn, muốn trở thành tổng giám mục. Vì vậy mà ông Thục không từ bỏ thủ đoạn để mua chính trị, đưa em lên Tổng thống, dùng quyền lực đàn áp tôn giáo để đạt mục tiêu

15:58 22 tháng 10, 2016 Reply

Sự thất bại ê chề và đẫm máu của Linh mục Ngô Đình Thục chính là bài học lớn dành cho linh mục Nguyễn Thái Hợp. Làm linh mục thì nên chuyên tâm vào công việc truyền đạo, đừng dấn sân sang chính trị rồi có kết cục chẳng tốt đẹp gì

22:56 22 tháng 10, 2016 Reply

Lợi dụng tôn giáo để làm chính trị thì cái kết sẽ không có gì tốt đẹp, đó là bài học của hàng ngàn năm nay rồi. Hiện tại, vẫn có những kẻ mang danh tôn giáo để làm những việc sai trái, chắc hẳn chúng chưa học được bài học đó. Cái kết được báo trước cho chúng rất rõ ràng là chẳng có gì tốt đệp đang đợi chúng.

00:07 23 tháng 10, 2016 Reply

Lợi dụng đức tin của quần chúng để làm những việc sai trái, đi ngược lại những tôn chỉ cao đẹp của tôn giáo, đó là tội lỗi rất lớn của 1 linh mục. Bài học lịch sử cũng vẫn còn đó, nhưng nhiều kẻ vẫn không chịu tỉnh ngộ. Gieo nhân nào thì gặt quả đấy, gieo gió ắt gặp bão. Đó chỉ là vấn đề thời gian mà thôi!!

23:01 23 tháng 10, 2016 Reply

Bài học trong quá khứ la sự thất bại, và hiện nay nếu như đạo giáo còn có những tư tưởng lật đổ chính quyền nữa thì lại tiếp tục thất bại, bởi đó không thuộc lòng dân và ý dân

14:21 25 tháng 10, 2016 Reply

Giáo hội Công giáo có mặt tại Việt Nam từ thế kỷ 16 khi các nhà truyền giáo châu Âu tới giảng đạo. Trải qua nhiều thăng trầm và biến đổi lịch sử, cho đến năm 2010, Công giáo tại Việt Nam có hơn 6 triệu tín hữu, trong tổng số dân hơn 90 triệu, với 3.100 linh mục, 14.400 tu sĩ, 1.249 đại chủng sinh và 53.800 giáo lý viên. Tới năm 2016, theo thống kê của Giáo hội, số lượng tín hữu Công giáo Việt Nam là hơn 6,18 triệu người, chiếm tỉ lệ 7,18% tổng dân số.
Số lượng về công giáo ở nước ta đứng thứ năm ở Châu Á, thế mới biết vai trò to lớn của hội người công giáo trong quá trình ổn định xã hội phát triển đất nước. Cho nên những người quản lý giáo hội, giáo phận là các linh mục và giám mục ở nước ta phải thật sự đúng đắn nếu không sẽ đi chệch hướng và cản trở trong quá trình phát triển đất nước.

10:08 1 tháng 11, 2016 Reply

Đã là người theo đạo thì tốt nhất hãy sống sao cho đúng với tôn chỉ con người theo đạo: Sống tốt đời đẹp đạo. Hiện nay một bộ phận nhưng vị cha, vi linh mục đã và đang có những hành động lợi dụng hoạt động của tôn giáo nhằm thực hiện mưu đồ chính trị bẩn thỉu của mình. Không sớm thì muộn những kẻ đó cũng sẽ phải chịu hậu quả do nhưng việc mình đã làm. Giống như tổng giám mục Ngô Đình Thục.

10:17 1 tháng 11, 2016 Reply

Có lẽ bài học từ cuộc đời Tổng Giám Mục Nguyễn Đình Thục là một bài học sâu sắc cho nhưng kẻ đã và đang lợi dụng hoạt động tôn giáo để thực hiện âm mưu, mục đích chính trị bẩn thỉu của mình như Đặng Hữu Nam, Nguyễn Thái Hợp... Tất cả những người lợi đụng hoạt động tôn giáo sẽ có 1 kết thúc cay đắng.

15:33 4 tháng 11, 2016 Reply

Tất cả những kẻ đang chống phá nhà nước phải lấy cuộc đời của Ngô Đình Thục làm gương. Từ đó rút ra bài học mà cha ông chúng đã để lại chứ không phải tiếp tục chống phá nhà nước, tiếp tục cắn càn như hiện nay

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!