29/10/2016

* Mất vị thế địa chính trị vì mải rao giảng dân chủ, nhân quyền.

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 29/10/2016 | 29.10.16

Mõ Làng

Nước Mỹ tuyên bố "xoay trục về châu Á" trong bối cảnh khởi đầu thuận lợi vì có những đồng mình mạnh về kinh tế như Nhật Bản, Hàn Quốc và đồng minh truyền thống như Philippin, Thái Lan, Singapo cùng khối ASEAN đạt được sự trỗi dậy về kinh tế, đồng thuận về chính trị.

Vậy nhưng, sau ngần ấy năm do chính sách đối ngoại kiểu nước đôi và mải rao giảng về dân chủ, nhân quyền hảo huyền kiểu Mỹ (do nền tảng kinh tế, văn hóa xã hội của mỗi nước khác nhau), Mỹ mất dần đồng minh ở châu Á. Các nước Đông Nam á ngả dần về phía Trung Quốc.

Chính sách "nước đôi" hầu như được nước Mỹ vận dụng trên mọi lĩnh vực chính trị, kinh tế, quân sự, văn hóa xã hội. Vừa làm ăn với Trung Quốc (là bạn hàng lớn) nhưng lại muốn kiềm chế Trung Quốc. Vừa ve vãn Việt Nam, Philippin nhưng lại can thiệp sâu vào những vấn đề nội bộ của họ, nhất là vấn đề dân chủ, nhân quyền. Tuyên bố hùng hồn về Biển Đông nhưng lại để Trung Quốc ngang nhiên chiếm đảo, bãi cạn của Việt Nam, Philippin với luận điệu "không đứng về bên nào" trong tranh chấp. Chính sách ấy càng lộ rõ khi Obama tuyên bố trong diễn đàn Đại hội Đảng Dân Chủ "Bất cứ ai đe dọa các giá trị của chúng ta, cho dù là phát xít, cộng sản, những người ủng hộ thánh chiến hoặc kẻ mị dân địa phương, rốt cuộc luôn luôn bị thất bại". Ông ta đã xếp Phát xít, cộng sản và tôn giáo vào một giỏ.




Cho đến bây giờ thì Mỹ đã thua Trung Quốc một hiệp trong cuộc đọ sức tại khu vực châu Á-Thái Bình Dương. Trong lúc Trung Quốc nhẫn nhịn và dưa ra những khoản đầu tư lớn, cho vay vốn làm ăn với Việt Nam, Lào, Campuchia, Mianma, Thái Lan và mới đây là Philippin và luôn tỏ ra ủng hộ chính thể cầm quyền thì Mỹ hầu như chẳng có khoản đầu tư nào đáng kể ngoài việc mở cửa thị trường nhưng luôn can thiệp vào vấn đề chính trị của các nước và mải mê rao giảng đạo lý về vấn đề dân chủ, nhân quyền.

Các nước ở Châu Á, nhất là các nước trong khối ASEAN về công khai hầu như không tỏ thái độ khó chịu với Mỹ, hầu như nước nào cũng chỉ lấy phương châm hòa bình, đa phương trong quan hệ để tạo dựng sự ổn định, tranh thủ phát triển kinh tế, song thực chất họ rất khó chịu với cách ứng xử của Mỹ. Thái Lan, từ chỗ đồng minh trở nên lạnh nhạt vì Mỹ can thiệp sâu vào nội bộ của họ, lên án cuộc đảo chính lật đổ Thủ tướng Yingluck Shinawatra. Việt Nam, tuy vẫn lắng nghe câu đầu môi chót lưỡi của Mỹ về "tôn trọng sự khác biệt về chế độ chính trị" nhưng lại rất khó chịu khi Mỹ chống lưng cho những đối tượng đòi lật đổ cộng sản. Lào luôn phải căng thẳng đối phó với phỉ Vàng Pao do Mỹ nuôi dưỡng. Campuchia, đất nước mới gượng dậy sau nạn diệt chủng lại phải đối mặt với lực lượng đối lập Sam Rainsy do Mỹ hỗ trợ... Chính sách "Rối loạn có kiểm soát" của Mỹ có mặt khắp mọi quốc gia mà Mỹ không ưa thích.

Giọt nước tràn ly mới nhất là Philippin, trong chuyến thăm chính thức Bắc Kinh ngày 20/10, Tổng thống Philippin Duterte đã hùng hồn tuyên bố quyết tâm “ly dị với Mỹ” để xích lại gần Trung Quốc. Trước đó không lâu, ông Duterte đã thông báo ngừng các cuộc tập trận chung với Mỹ và đề nghị quân Mỹ rút dần khỏi Philippin, dân Phi xuống đường biểu tình chống Mỹ.

Giới nghiên cứu chính trị đặt câu hỏi rằng, những tuyên bố như vậy của tân Tổng thống Philippines phải chăng đang báo hiệu một sự thay đổi hoàn toàn ván bài địa chính trị ở châu Á?

Thực tế là, đầu thế kỷ 21 này, cuộc đọ sức tranh giành ảnh hưởng địa chính trị ở châu Á, Thái Bình Dương thực ra chỉ là cuộc đọ sức của 2 cường quốc Trung Quốc và Mỹ. Ban đầu Trung Quốc có vẻ thất thế do sự hung hăng của họ trên Biển Đông làm các nước ASEAN lo ngại. Nhưng những diễn biến gần đây trong khu vực cho thấy, lúc này Washington chưa thua cả trận đấu nhưng họ đang thất thế vì chính sách nước đôi của họ.

Philippines từng là thuộc địa của Mỹ trong 48 năm (1898-1946), sau đó trở thành đồng minh của Mỹ trong cuộc đối đầu với Liên Xô, Trung Quốc và cả chiến tranh Việt Nam, mới đây là cuộc chiến chống khủng bố Hồi giáo. Năm 2003, Tổng thống George W.Bush từng xếp Philippines vào danh sách “các đồng minh chủ chốt ngoài NATO”. Đến năm 2012, Tổng thống Barack Obama đánh giá Philippines là trọng tâm của chính sách “xoay trục về châu Á”, một ưu tiên chiến lược của chính quyền Obama.Trong khi đó, Washington công khai chỉ trích chiến dịch bài trừ ma túy của chính quyền Duterte là cuộc chiến đẫm máu, vi phạm nhân quyền, trong lúc nhân dân lại ủng hộ ông.

Chiếc bánh vẽ TPP mà Washington đưa ra vẫn còn nằm trên giấy mà số phận của nó chưa biết ra sao khi hai ứng viên Tổng thống mới đều phản đối nó. Còn BRICS (gồm các nền kinh tế lớn mới nổi Brasil, Nga, Ấn Độ, Trung Quốc và Nam Phi) lại tỏ ra có hiệu quả cho phát triển kinh tế các nước Đông Nam Á với những món đầu tư khổng lồ à sự dễ dãi về nhập khẩu hàng hóa.

Đây có thể sẽ là một trong những bài học đắt giá cho Mỹ khi mà họ cứ mải mê rao giảng dân chủ, nhân quyền mà trên thực tế nước Mỹ cũng đang đối mặt với vấn đề dân chủ, nhân quyền phức tạp của họ. Đói nghèo đâu có phải là điều kiện đảm bào cho dân chủ nhân quyền. Các nước Đông Nam Á đang vật lộn với đói nghèo và họ đang cần ổn định để phát triển kinh tế, "có thực mới vực được đạo".

Vào lúc này, tình thế của Mỹ trong khu vực Thái Bình Dương trở nên mong manh hơn bởi sau các cuộc "cách mạng màu" ở Tây Á,Trung Đông, Bắc Phi mà Mỹ đạo diễn đang đẩy các nước ấy từ chỗ ổn định, phồn vinh, hạnh phúc đến chỗ chết chóc, tan hoang, điêu đứng trong cảnh "nồi da xáo thịt". Những quốc gia đang tiếp nhận quan hệ với Mỹ luôn trong tâm trạng nơm nớp lo âu. Họ không ra mặt chống Mỹ vì Mỹ mạnh nhưng bây giờ đã khác, Philippin là một ví dụ.

Tình huống có vẻ như bất lợi hơn khi xuất hiện liên minh Nga -Trung, mà bằng chứng là những cuộc tập trận chung gần đây của hải quân hai nước này. Với Việt Nam, Nga - Trung là ân nhân cũ và họ chẳng bao giờ rót tiền cho đám "xã hội dân sự", họ chẳng bao giờ bảo lãnh cho những kẻ chống đối chế độ, họ chẳng bao giờ "điều trần" về tôn giáo, nhân quyền của Việt Nam trước Quốc hội.

Chiến lược xoay trục của Washington nhằm chặn sự bành trướng của Trung Quốc muốn thực hiện được phải dựa vào mối quan hệ đồng minh tin cậy, không gợn chút nghi ngờ. Nhưng trong cuộc chơi ở châu Á, Thái Bình Dương nước Mỹ chưa chứng tỏ được chính sách ngoại giao kinh tế, dựa trên cơ sở phát triển chung. Đặc biệt, người Mỹ phải từ bỏ việc rao giảng về đạo đức và tập trung vào điều cốt lõi: lợi ích.

24 nhận xét

09:27 30 tháng 10, 2016 Reply

Thời thế thế thời, có lẽ đã đến lúc Mỹ thôi mộng tưởng về cái sức mạnh bành trướng của mình, "vươn tầm toàn địa cầu"trong khi đang là con nợ lớn nhất của TQ. Trong thời điểm hiện tại có lẽ đã không còn phù hợp nữa cái chính sách 2 mặt, trung lập đứng ngoài cuộc chuộc lợi như trong 2 thế chiến trước. Nếu Mỹ vẫn còn giữ nguyên bài giao giảng dân chủ, nhân quyền thì sẽ mất địa vị chính trị của mình ở châu Á nói riêng và trên thế giới nói chung lúc nào không hay

09:48 30 tháng 10, 2016 Reply

Nam Nguyễn nhận xét đánh giá rất chuẩn , không có quốc gia nào là bạn chí cốt của Mỹ được cả , ngay cả Đức , I-xa-ra-en trung thành như vậy mà họ còn nghe lén tình báo huống hồ gì những nước Cộng sản hoặc không thân thiện với họ còn mơ hồ tin Mẽo thi di hỏi Satdam Hudxen , Cadaphi và Ad xad . Đã nói với Mỹ không bao giờ có chuyện bằng vai phải lứa , lá mặt lá trái và lừa lọc thực sự xưa nay vẫn là bản chất của chính quyền nước này .

Nặc danh
10:55 30 tháng 10, 2016 Reply

Với nước Mỹ, không có cái gì gọi là "đồng minh" mà chỉ có "lợi ích". Việc Mỹ vừa muốn quan hệ với Trung Quốc, vừa muốn kiềm chế Trung Quốc là điều hết sức bình thường và dễ hiểu. Ngay cả với Việt Nam, Trung Quốc cũng đã, đang và sẽ làm như vậy.
Con bài dân chủ, nhân quyền của Mỹ thực chất chỉ là để phục vụ lợi ích của nước này. Nhờ có con bài đó, nước Mỹ đã tận dụng để can thiệp bằng cả ngoại giao và quân sự vào những nơi Mỹ thấy cần thiết. Chính sách ngoại giao "carrot and stick" là một minh chứng rất rõ cho điều này.

16:33 30 tháng 10, 2016 Reply

Dân chủ nhân quyền là 1, phòng chống khủng bố là 2. Đây là 2 mũi nhọn mà Mỹ lợi dụng để can thiệp sâu rộng vào nội bộ của các quốc gia khác. Chả biết từ lúc nào lời nói của Mỹ chả có trọng lượng nữa. Bảo là sẽ kiềm chế Trung quốc trên biển, bảo là sẽ tôn trọng thể chế chính trị của Việt Nam nhưng đằng sau đó vẫn là cả 1 tấn mưu đồ và ko hề muốn giúp ai cả. Những thứ giá trị ảo mà Mỹ mang lại đã khiến rất nhiều quốc gia thức tỉnh. Và liệu rằng, vị trí siêu cường trên Thế Giới có thể duy trì mãi chỉ với những giá trị dân chủ, nhân quyền ko có thật ko?

17:38 30 tháng 10, 2016 Reply

Mỹ luôn đi rao giảng về dân chủ nhân quyền cho người khác nhưng trong bản thân nước Mỹ vẫn luôn tồn tại những vẫn đề thực sự về dân chủ và nhân quyền. Ông cha ta vẫn thường dậy: Mình phải làm được thì người ta mới theo mình.Mỹ đã không đảm bảo được vấn đề dân chủ nhân quyền thì đừng có mà bắt nước khác phải làm theo mình.

17:49 30 tháng 10, 2016 Reply

Đối với Mỹ vấn đề dân chủ nhân quyền thực ra là công cụ Mỹ lợi dụng để tiến hành các biện pháp khống chế nước khác. Mỹ luôn nói nước này vi phạm nhân quyền, nước kia vi phạm nhân quyền sau đó lấy lý do bảo vệ nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của nước khác. Tất cả đối với Mỹ đều là vì lợi ích của Mỹ chứ không phải vì lợi ích của nước khác.

19:13 30 tháng 10, 2016 Reply

Với sự phát triển mạnh mẽ về kinh tế cũng như sức mạnh quân sự của một số quốc gia, đăc biết là Trung Quốc, thực sự thì Mỹ đã không còn độc tài được như xưa, tất cả lợi ích ở các khu vực mà Mỹ hướng tới giờ này cần phải e dè chứ không như trước. Mỹ luôn đứng lên nói là bảo vệ nhân quyền nhưng đó chỉ là lí do.

19:29 30 tháng 10, 2016 Reply

Gã không lồ đang bị mất dần đồng bọn rồi. Kể cả từ Trung Đông, Châu Phi cho đên châu Á. Chính sách chuyển trục của Mỹ là gì mà sao dần dân đồng mình khăn gói ra hết thế này. Những trớ trêu, những giá trị mà Mỹ mang tới rao giảng Châu Á không đúng sự thật hay sao. Hay là những gì họ nói đều là giả dối

21:28 30 tháng 10, 2016 Reply

Hiện nay trên thế giới người đứng đầu thể giới thể hiện rằng ai càng kiểm được quyền kiểm soát nhiều thì càng chứng tỏ được vị thế của mình trên trường quốc tế. Hiện nay Trung Quốc đang nổi lên vơi sự phát triển vượt bậc nhưng Mỹ thì không muốn mất vị thế của mình. Nhưng họ lại đang mất dần vì những hành động của họ vì họ nhưng đang ra lệnh cho người khác.

21:54 30 tháng 10, 2016 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
22:08 30 tháng 10, 2016 Reply

Cái gì cũng muốn muốn kiểm soát tất cả của người ta nhưng lợi ích thì chẳng tỉ lệ thuận với lòng tham của bọn chúng. Muốn kiểm soát hết những cái này đến cái khác. Nhưng mục đích của bọn chúng chẳng bao giờ thay đổi muốn phá bỏ sự kiểm soát của Đảng Cộng sản Việt Nam đưa tư bản vào nước ta nhưng với những sự việc hiện tại thì có lẽ đó chỉ là giấc mơ mà thôi

Nặc danh
22:31 30 tháng 10, 2016 Reply

Mỹ đã làm ngơ trước các sự kiện thực sự đúng với tội phân biệt chủng tộc, còn các chuyên gia của các tổ chức nhân đạo phi chính phủ ở Mỹ khẳng định rằng Washington làm ngơ trước tình hình thực tế trong nước với những vụ giết người vì lý do chủng tộc.

Nặc danh
22:36 30 tháng 10, 2016 Reply

Mãi tới đầu năm 2016, Ông Obama mới đệ trình lên Quốc hội kế hoạch chi tiết đóng cửa nhà tù trên vịnh Guantanamo của Cuba tuy nhiên đây không phải bước chuẩn bị cho việc trả lại căn cứ trên cho La Habana. Washington cũng từ chối tham gia vào Công ước Liên Hợp Quốc về bảo vệ quyền trẻ em, ngược đãi tù nhân và những người di cư, không coi trọng ý kiến của người dân bản địa.

22:53 30 tháng 10, 2016 Reply

thế kỉ 20 mỹ dùng chiến tranh để xâm lược các nước và đưa về nguồn lợi lớn cho quốc gia từ chiến tranh xâm lược.thế kỉ 21 mỹ lại đổi sang kiểu xâm lược mới.là lợi dụng chiêu bài chống khủng bố,chiêu bài dân chủ nhân quyền để đi can thiệp nội bộ các nước khác và tiến tới bòn rút lợi ích của mình.vì vậy dù là mỹ mất vị trí chính trị gì thì nó cũng là 1 thằng rất nguy hiểm

06:30 31 tháng 10, 2016 Reply

Nền kinh tế lớn nhất thế giới đang mang trên mình khoản nợ khổng lồ lên đến hơn 19.200 tỷ USD.

Hiện tại, chủ nợ lớn nhất của Mỹ là công dân và các tổ chức của nước này với tỷ trọng hơn 67%. Phần còn lại thuộc về các chủ nợ nước ngoài trong đó Trung Quốc và Nhật Bản là hai nước dẫn đầu.

06:42 31 tháng 10, 2016 Reply

Chính xác hơn Mỹ nợ Trung Quốc Đại lục - 1.244 tỷ USD, Nhật Bản - 1.137 tỷ USD. Đáng chú ý, khoảng giữa năm 2015, Trung Quốc bán trái phiếu kho bạc Mỹ (Trung Quốc mua trái phiếu này, và khoản tiền đó Mỹ nợ Trung Quốc).
Ngoài ra Mỹ còn nợ Liên Bang Nga trong khi vẫn duy trì chính sách tiêu cực với nước này. Điều này càng làm cho mối liên hệ giữa Liên Bang Nga và Trung Quốc ngày càng chặt chẽ hơn. Có lẽ, ngôi vị nền kinh tế số 1 thế giới không còn nằm trong tay Mỹ lâu nữa.

12:42 31 tháng 10, 2016 Reply

Thằng tàu mới là kẻ thù nguy hiểm trước mắt và lâu dài. Bọn chúng cứ bô bô rao giảng 16 chữ vàng và bốn tốt. Chúng nó gặm nhấm dần nước ta,bao vây nước ta từ phía tây gồm lào, cam về kinh tế chúng tuồn hàng hóa độc hại, kém chất lượng. Thu mua các mặt hàng bá vơ rồi bỏ. Làm cho chúng ta càng ngày càng lệ thuộc vào họ.bọn chúng ru ngủ bằng ý thức hệ cong sản lỗi thời để trói chặt ta vào họ. Rao giảng dân chủ nhân quyền dù sao cũng tốt hơn là giọng lưỡi của bọn bá quyền trung quốc

13:10 31 tháng 10, 2016 Reply

Nếu như Mỹ càng có những đường hướng ngoại giao không chính xác thì cái vị trí số một thế giới của Mỹ sẽ mất dần vào tay Trung Quốc. Ngay tại Việt Nam những việc làm của Mỹ can thiệp vào nội bộ của Việt Nam sẽ càng làm cho quan hệ Việt - Mỹ khó mà có thể tiến xa hơn được.

13:16 31 tháng 10, 2016 Reply

Mỹ luôn dùng sức mạnh quân sự để gây chiến tranh với các nước tư bản khác để tranh giành sự ảnh hưởng.
Khống chế nền kinh tế các nước Mĩ Latinh bằng cách áp dụng chính sách "cái gậy lớn" và "ngoại giao đồng đô la" để tiến tới khống chế về chính trị.
Mĩ từng bước biến khu vực Mĩ Latinh thành cái "sân sau" của mình, và bây giờ là đẩy mạnh vào châu Á TBD.

13:17 31 tháng 10, 2016 Reply

Chắc ai cũng hiểu là tại sao Philippin từ một đồng minh thân cận của Mỹ lại quay ngoắt sang bắt tay với Trung Quốc. Chẳng có một nước nào mà lại để cho nước khác can thiệp sâu vào vấn đề chính trị của nước đấy đâu. Còn rao giảng vấn đề dân chủ, nhân quyền thì ngay cả nước Mỹ còn chưa thực hiện đúng dân chủ nhân quyền thì há có nói gì thì cũng chả ai nghe.

14:19 31 tháng 10, 2016 Reply

Chiến lược xoay trục của Washington nhằm chặn sự bành trướng của Trung Quốc muốn thực hiện được phải dựa vào mối quan hệ đồng minh tin cậy, không gợn chút nghi ngờ. Nhưng trong cuộc chơi ở châu Á, Thái Bình Dương nước Mỹ chưa chứng tỏ được chính sách ngoại giao kinh tế, dựa trên cơ sở phát triển chung. Đặc biệt, người Mỹ phải từ bỏ việc rao giảng về đạo đức và tập trung vào điều cốt lõi: lợi ích.

18:53 31 tháng 10, 2016 Reply

Nếu như Mỹ xoay trục về châu Á thì chắc chắn Mỹ cũng biết được sự ảnh hưởng không hề nhỏ của Trung Quốc ở khu vực này, dù như thế nào thì Mỹ vẫn luôn đặt lợi ích của mình lên trên hết, thế nên Mỹ cũng cân nhắc rất chắc về quan hệ của mình. Chỉ tiếc cú tát của Phi vào mặt Mỹ hơi nặng, có lẽ là bài học lớn của Mỹ.
Khi Mỹ muốn mở rộng vị thế hay sức ảnh hưởng của mình ở Châu Á - Thái Bình Dương, việc đặt lợi ích của mình lên hết tôi nghĩ chẳng những không có lợi cho Mỹ mà còn có hại...

19:10 1 tháng 11, 2016 Reply

Phi đang chia tay Mỹ rồi. Tất nhiên lợi cũng có mà hại cũng có. Tuy nhiên việc Phi tuyên bố cắt đứt quan hệ đồng minh ( thật ra là quan hệ chư hầu ) được xác lập hàng chục năm qua vơi Mỹ chỉ chứng tỏ Mỹ đã mất đi nhiều ảnh hưởng của mình đối với các nước đồng minh. Liệu rằng sẽ còn bao nhiêu nước từ bỏ sự bảo trợ của Mỹ để độc lập vươn mình trong những năm tiếp theo. Khó đoán đấy! Nhưng chắc chắn Mỹ không thể một tay che trời như xưa!

14:28 4 tháng 11, 2016 Reply

Mỹ, một đất nước luôn đặt lợi ích của chính mình lên hàng đầu, không từ thủ đoạn ra tay với các nước khác để trục lợi. Thực tế chỉ vì mải rêu rao cái nhân quyền Mỹ mà Phi tuyên bố cắt đứt quan hệ với Mỹ để bắt tay với Trung Quốc cũng cho thấy địa vi chính trị của Mỹ đã suy giảm đến thế nào.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!