02/11/2016

* Ngô Xuân Phúc: Tiến thoái lưỡng nan!

Tác giả: Bien Che viết lúc 02/11/2016 | 2.11.16

Chiềng Chạ

Ngô Xuân Phúc hiện vẫn đang ở Thái Lan mà vẫn chưa thể hoàn tất để sang định cư tại Mỹ như ý đồ ban đầu mặc dù đã xuất ngoại gần 7 tháng. Và tôi nhớ không nhầm thì cách đây tầm 2 tháng đã có người khuyên Phúc là nên quay về đất nước nhưng Phúc đã không bình luận hay trả lời lại lời đề nghị rất đỗi chí tình này và cũng không đưa ra bất cứ một lí do nào. 

Bẵng đi một thời gian, mới đây nhất, Ngô Xuân Phúc đã lên tiếng trở lại và xem chừng tất thảy đối với Phúc đã đến một giới hạn cao nhất của sự chịu đựng mà bản thân anh ta có thể lãnh nhận được. Phúc đã viết trên FB cá nhân như sau: "Có nửa tháng ăn cơm nước mắm, nửa tháng ngày hai con gà chưa nở, trưa một con, tối một con, trưa luộc thì tối rán, ốp lết, ..., và có 3 ngày ăn mì xào, nhưng mì màu của Thái khá ngon. 


Ốm thì khám xong chờ 10 ngày sau uống thuốc vì phát thuốc định kỳ, hihi, cũng may đến đúng hôm phát thuốc bệnh nó mới nặng hơn và không đến nỗi phải nhập viện".

Có lẽ đến mơ Phúc cũng không thể tưởng tượng nổi bản thân mình lại rơi vào một cái tình trạng thảm cảnh như hôm nay. Phúc đã được dẫn dụ đi du lịch sang Thái Lan và trốn ở lại hòng được tiếp tục sang nước thư 3 là Mỹ để hoàn tất quá trình trở thành "công dân hạng 2" tại Mỹ Quốc dân chủ và phồn hoa như Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày) và gần đây là Tạ Phong Tần. Nhưng dường như cái cách để Phúc ra đi ban đầu đã là bất bình thường và không giống cái lộ trình mà những đàn anh, đàn chị dân chủ trước đó đã từng đi!

Phúc không có tiếng tăm, chẳng qua nếu có thì đó cũng chỉ là những bất đồng cỏn con, không đáng kể ra trong quá trình sinh sống của bản thân, gia đình với giới chức. Mà thậm chí, những người quen biết Phúc còn thẳng thắn cho đó là kết quả của sự hoang tưởng mà Phúc đã gặp phải. Phúc cũng chưa hề biết những người sẽ đóng vai trò là "môi giới" để đưa mình sang Mỹ là ai, yếu tố đảm bảo để Phúc thực hiện một cuộc đánh đu với số phận cá nhân mình đơn thuần chỉ là một lời hứa đến từ một nơi xa lạ nào đó.

Cũng khác với Cù Huy Hà Vũ, Hải Điếu Cày hay Tạ Phong Tần, ngay tại Thái Lan Phúc không có lấy cho mình một mối quan hệ được gọi là thân thích. Tất cả với Phúc xuất ngoại như thể đó là một trò chơi, một cuộc đánh cược mà bản thân chủ thể thực hiện không thèm quan tâm tới kết quả có được sẽ ra sao!

Nói như thế để thấy rằng, với việc thiếu chuẩn bị về mặt tâm thế, hành trang trước một biến cố lớn lao của cuộc đời, cho nên những gì mà Phúc đang phải chịu đựng là tất yếu, là phù hợp theo kiểu: Nhân nào thì quả nấy!

Tin chắc rằng, trong hoàn cảnh hiện tại, đã có lúc Phúc nghĩ đến chuyện quay về để làm lại từ đầu, kể cả chấp nhận những xử lý từ các cơ quan chức năng trong nước nếu có. Vậy nhưng, với Phúc điều đó còn khó khăn gấp bội lúc ra đi. Anh ta ra đi vì cảm thấy mình không thể sống tiếp cuộc đời còn lại ở trong nước. Cái tư tưởng của anh ta không thể chịu nổi cái cuộc sống mà anh ta cho là ngột ngạt, là không dân chủ, tình người. Lòng tự trọng khiến anh ta ra đi nhưng, lòng tự trọng cũng khiến anh ta không thể quay về! Quay về lúc này đồng nghĩa với việc thất bại và đương nhiên điều tiếng, dị nghị của những người xung quanh cũng khiến cuộc sống của Phúc thê thảm hơn mà thôi!

Phúc chọn ở lại Thái Lan để chờ đợi vận may dù cho tình cảnh có thê thảm đến mấy đi nữa là vì lẽ thế! Đây cũng là nguyên nhân chính khiến cái niềm lạc quan mà Phúc dành ở đoạn kết của  Stt: "Toàn kinh nghiệm buồn, một vài điều không hay giữa con người với nhau thì thôi, tạm khép lại. Coi như đã qua được chặng khó khăn nhất. Vạn sự khởi đầu nan" dù đã cố gắng thể hiện ra nhưng tránh khỏi cái sự ảm đạm và đượm buồn, tiếc nuối! 

16 nhận xét

22:27 2 tháng 11, 2016 Reply

Này thì chốn ra nước ngoài

23:03 2 tháng 11, 2016 Reply

Tin chắc rằng, trong hoàn cảnh hiện tại, đã có lúc Phúc nghĩ đến chuyện quay về để làm lại từ đầu, kể cả chấp nhận những xử lý từ các cơ quan chức năng trong nước nếu có. Vậy nhưng, với Phúc điều đó còn khó khăn gấp bội lúc ra đi. Anh ta ra đi vì cảm thấy mình không thể sống tiếp cuộc đời còn lại ở trong nước. Cái tư tưởng của anh ta không thể chịu nổi cái cuộc sống mà anh ta cho là ngột ngạt, là không dân chủ, tình người. Lòng tự trọng khiến anh ta ra đi nhưng, lòng tự trọng cũng khiến anh ta không thể quay về! Quay về lúc này đồng nghĩa với việc thất bại và đương nhiên điều tiếng, dị nghị của những người xung quanh cũng khiến cuộc sống của Phúc thê thảm hơn mà thôi!

08:29 3 tháng 11, 2016 Reply

Hậu quả chung cho những kẻ ngược đường quốc gia dân tộc phản lại đồng bào mình , xưa nay có khác bao giờ ; buồn thay .

10:26 3 tháng 11, 2016 Reply

Đấy. Kết cục xứng đáng cho những kẻ bán nước. Giờ sướng chưa? Gia đình người thân ông xem có tự hào về một tên bán nước phải đi tị nạn như ông ko? Ngày xưa chửi điên cuồng để đc tị nạn giờ thì hối hận cũng ko kịp nhỉ? Chẳng biết Ngô Xuân Phúc hãnh diện vì lĩnh vực gì nhưng tôi thấy cuộc đời ông mạt từ đây rồi. Vốn dĩ nghề dân chủ nhanh giàu nhưng cũng nhanh "Chết" lắm.

20:54 3 tháng 11, 2016 Reply

Sao lúc trước còn mạnh mồm lắm mà, mới trốn đi được có mấy tháng mà lại muốn về rồi à Phúc. Lúc trước bỏ đi có nghĩ đến ngày này không, giờ thì chắc muốn về lắm những mà cũng ko dám về vì sợ nhục. Tâm trạng lúc này chắc rối bời lắm, giờ thì thôi mơ tưởng hão huyễn với cái ảo mộng "dân chủ" kiểu Mỹ đi nhé.

22:16 3 tháng 11, 2016 Reply

Với những kẻ như Ngô Xuân Phúc thì sau khi hết giá trị lợi dụng của các cơ quan đặc biệt nước ngoài thì chúng sẽ không đếm xỉa đến Phúc nữa. Đó là cái kết của những người có mưu đồ chống lại Nhà nước Việt Nam đó là bây giờ sống chui sống lủi nơi đất khách quê người không được về quê hương đoàn tụ với người thân gia đình. Dòng họ thì mang tiếng là có người chống Nhà nước. Một kết quả đau buồn và bi ai cho những người đã, đang và có mưu đồ chống phá Nhà nước.

20:30 4 tháng 11, 2016 Reply

Không phải vạn sự khởi đầu nan đâu Ngô Xuân Phúc ạ. Mà đây là điềm báo trước cho quãng đời lang thang, tiến thoái lưỡng nan, không chốn dung thân của Phúc đấy. Đó là kết quả tất yếu cho hành động phản bội Tổ quốc, cho tư tưởng tôn thờ lợi ích cá nhân rẻ tiền. Không hiểu sao trong status có chút bông đùa của Phúc lại có vị cay đến thế. Đây cũng sẽ là bài học để bầy lũ rận chủ trông vào đó mà xác định cuộc đời của mình

10:45 9 tháng 11, 2016 Reply

Có thể nhận thấy đã tham gia chính trị thì phải chấp nhận bị người khác dèm pha, bị người khác nói ra những việc làm không tốt của mình, đó là cần thiết để làm cho mình tiến bộ hơn. Tham gia chính trị thì cũng là tham gia cuộc cơi công bằng, ai cũng bị phê phán trước nhân dân, nhà dân chủ cũng không là ngoại lệ, đã thua rồi lại còn bày trò vu cáo, tố cáo. Đúng là lũ rận chúng nó đầu óc không bao giờ khá lên được. Mãi vẫn vậy thôi.

10:47 9 tháng 11, 2016 Reply

Đến cái việc xấu của mình còn chẳng che đậy được và hàng xóm cũng không ngửi được của các nhà chính trị tài năng như thế này thì không biết nhỡ các ông ấy mà trúng cử không biết việc nước sẽ thành ra như thế nào nữa?
Nhiều khi không biết người ta còn ủng hộ, nhưng đây chẳng phải ai bóc mẽ mà chính những người mà đáng lẽ ra sẽ là người ủng hộ nhất vạch trần thì chẳng ai còn thiết tha gì những loại người đó. Có câu sống cho chật đất cũng từ đó mà ra thì phải.

10:54 9 tháng 11, 2016 Reply

Chính nghĩa, công lý sẽ luôn tồn tại mãi và chiến thắng bất kì thế lực xấu nào, đấy là quy luật muôn đời nay vẫn thế. Và sự chống phá của rận cũng không nằm ngoài quy luật ấy.
Thất bại, nhục nhã cũng là cái kết xứng đáng cho những kẻ bất tài vô dụng này thôi. Và đây đâu phải lần đầu tiên chúng nó nếm mùi vị của sự thất bại đâu, bất kì kế hoạch, chiến dịch, phong trào nào của cái đám này cũng đều được nếm qua cái vị cay đắng ấy rồi!

10:59 9 tháng 11, 2016 Reply

Những kẻ như vậy không thất bại mới là lạ ấy. Những con người chỉ biết suốt ngày làm những việc có hại cho đất nước, suốt ngày chỉ biết kích động nhân dân đứng lên chống Đảng và Nhà nước ta thì chắc chắn là không có ai ủng hộ rồi. Những con người ấy ắt sẽ thất bại. Thế nhưng thất bại mà không biết sửa lại đi nói xuyên tạc này nọ thì không thể chấp nhận được

11:01 9 tháng 11, 2016 Reply

Người ta có câu gần mực thì đen gần đèn thì rạng. Những kẻ nhận tiền của Mỹ và chơi thân với lũ giẻ vàng thì làm sao biết được cái gọi là chấp nhận với sự thật. hơn 40 năm nay bọn giẻ vàng đã biết hối cải về tội ác của chúng gây ra với đất nước đâu mà đòi là mấy thằng dân chủ này chấp nhận với sự thật là chúng nó không được bất kì ai tin tưởng để bầu chúng vào đại biểu quốc hội

11:03 9 tháng 11, 2016 Reply

Bọn rận chủ này chắc đến chết chúng cũng không thể thôi cái trò phá hoại ,xuyên tạc đi được đâu.Để chúng dùng lại khó lắm chắc chỉ có cách chúng ta phải dùng những biện pháp xử lí thật nghiêm những hành vi phá hoại đó thì chúng mới hết đất để làm trò .Việc chúng thất bại trong ứng cử đại biểu quốc hội là kết quả đã được dự đoán từ trước và chắc rằng chúng cũng biết điều đó vậy mà khi thất bại chúng lại quay ra dùng trò vu vạ ,tẩy chay bầu cử.Nhưng cũng kệ thôi ai quan tâm đâu.

11:05 9 tháng 11, 2016 Reply

mục tiêu thì hợm hĩnh, trình độ chuyên môn không có. tài không có tâm cũng không có. thế mà vẫn có thể đứng ra ứng cử. và hậu quả thì đã rõ ràng. tất cả đều bị loại từ vòng gửi xe. thật nhục nhã và xấu hổ. không biết các nhà dân chủ có cảm thấy như thế không. thời gian trước càng to loa to tiếng bao nhiêu thì bây giờ khi công tác nhân sự của đảng quốc hội đã ổn định thì chẳng thấy ai lên tiếng mấy. chắc cũng cảm thấy hành vi của bản thân trong thời gian qua hợm hĩnh quá rồi

10:56 28 tháng 11, 2016 Reply

Anh ta ra đi vì cảm thấy mình không thể sống tiếp cuộc đời còn lại ở trong nước. Cái tư tưởng của anh ta không thể chịu nổi cái cuộc sống mà anh ta cho là ngột ngạt, là không dân chủ, tình người. Lòng tự trọng khiến anh ta ra đi nhưng, lòng tự trọng cũng khiến anh ta không thể quay về! Quay về lúc này đồng nghĩa với việc thất bại và đương nhiên điều tiếng, dị nghị của những người xung quanh cũng khiến cuộc sống của Phúc thê thảm hơn mà thôi!

10:57 28 tháng 11, 2016 Reply

Kết cục xứng đáng cho những kẻ bán nước. Giờ sướng chưa? Gia đình người thân ông xem có tự hào về một tên bán nước phải đi tị nạn như ông ko? Ngày xưa chửi điên cuồng để đc tị nạn giờ thì hối hận cũng ko kịp nhỉ? Chẳng biết Ngô Xuân Phúc hãnh diện vì lĩnh vực gì nhưng tôi thấy cuộc đời ông mạt từ đây rồi. Vốn dĩ nghề dân chủ nhanh giàu nhưng cũng nhanh "Chết" lắm.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!