15/03/2017

Nguyễn Duy diễn viên chính trong một trò lố bôi nhọ hình tượng Võ Thị Sáu

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 15/03/2017 | 15.3.17

ĐÔNG LA

Trên mạng đang lan truyền bài hạ-bệ-võ-thị-sáu-sự-tởm-lợm-thay-cho-nhóm- “nhân sĩ trí thức” của Nguyễn Biên Cương. Tại quán café Sỏi Đá ở phố Ngô Thời Nhiệm, Quận 3, TP Hồ Chí Minh, Nguyễn Quang A là người trực tiếp quay clip, dẫn dắt câu chuyện cho ông nhà thơ Nguyễn Duy diễn trò trước đám Nguyên Ngọc, Hoàng Hưng, Bùi Chát v.v…

Như vậy, những kẻ quấy rối chống phá đất nước đã không từ một thủ đoạn và trò đểu nào. Tiếp theo những chuyện bịa đặt, từ chuyện ở Hội nghị Thành Đô ta xin làm một tỉnh của Trung Quốc, chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh là lính Trung Quốc “Hồ Quang” do Đảng Cộng sản Trung Quốc dựng lên để “lãnh đạo” nhân dân Việt Nam, đến chuyện Trương Tấn Sang quay cop khi đi thi đã bị cô giáo bắt và đã cho người giết cô giáo đó, lâu đài của bà Bhutto ở Pakistan là nhà ông Nguyễn Tấn Dũng, v.v… và hôm nay là chuyện bôi bẩn hình ảnh Võ Thị Sáu.

Đất nước ta còn nhiều chuyện không tốt, chúng ta cần những người phản biện có tâm trí, như cần bác sĩ chẩn bệnh và kê toa thuốc phù hợp, vậy những kẻ xuyên tạc đấy tính đểu cáng như bọn người trên thử hỏi đất nước cần gì ở họ?

Nguyễn Duy là vai chính của trò diễn lần này. Tôi từng cùng ở khu tập thể của Viện Công nghiệp Dược hơn 10 năm với ông Thái Thăng Long mà Nguyễn Duy khá thân với Thái Thăng Long nên tôi đã gặp nhiều lần. Hồi đó tôi còn trẻ và mới thập thò viết, Nguyễn Duy lớn tuổi hơn và đã nổi tiếng từ hồi ở trong rừng. Tôi hoàn toàn không có một ấn tượng xấu nào về Nguyễn Duy, chỉ lạ là cả từ hai phía giữa tôi và ông này hoàn toàn dửng dưng, đúng là “Vô duyên đối diện bất tương phùng”. Phía tôi, tôi tin là tôi có những tri thức mà Nguyễn Duy có học cả trăm năm cũng không biết nên tôi không việc gì mà phải lụy người dốt hơn mình. Nhưng Nguyễn Duy lại là người đã nổi tiếng mà tôi thì còn vô danh. Có điều với Chế Lan Viên, ông thuộc hàng tổ sư của nền văn chương hiện đại Việt Nam mà danh vị Chế Lan Viên so với Nguyễn Duy thì cũng như trái núi so với bãi cứt trâu, nhưng lần đầu đọc thơ tôi dự thi ông đã đề nghị trao giải, còn khuyên tôi vào Hội Nhà Văn TPHCM và chính ông đã chủ động đứng tên giới thiệu tôi. Có khi đến chơi, tiễn tôi ra cổng, ông còn chuyện trò 5, 10 phút mới cho tôi về. Với anh Hoài Anh cũng vậy, một người trong giới văn chương cho là “Bách khoa toàn thư”, khi tôi đến chỗ nào đó mà anh đang ngồi với mọi người thì anh sẽ bỏ sang ngồi riêng với tôi. Rất lâu về sau thì tôi nhận ra, thì ra những người có tri thức, có tư duy bác học thường quý tôi, còn dạng như Nguyễn Duy, ngoài chút năng khiếu còn đầu óc rỗng không, thì không. Văn chương chữ nghĩa của tôi là loại chữ nghĩa bác học còn thơ Nguyễn Duy là thơ nông dân. Nhưng chính Nguyễn Duy mới là người ăn may và thành đạt. Hồi Nguyễn Duy được giải thơ, rồi từ cái phao đó mà nổi danh, nước ta có đến 95% là nông dân, đến tận hôm nay thì tư duy tiểu nông vẫn còn thấm đẫm trong gen người Việt.

Vì thế mà “Thơ Duy đậm chất đồng quê/ Cua, ốc, rơm, rạ mang về vinh quang”! Nhưng với tôi bài “Hơi ấm ổ rơm” của Nguyễn Duy không xứng đáng được giải vì cái đoạn kết này:
Hạt gạo nuôi hết thảy chúng ta no
Riêng cái ấm nồng nàn như lửa
Cái mộc mạc lên hương của lúa
Đâu dễ chia cho tất cả mọi người

Ý Nguyễn Duy là ca ngợi tình quân dân như bây giờ bọn xấu gọi là “văn nô” đấy, nhưng khen thế bằng mười chửi nhau, tức chửi cái tính vô cảm, ích kỷ của bà mẹ, bởi cái hơi ấm ổ rơm có gì quý giá đâu mà chỉ dành cho bộ đội lỡ đường thôi, còn người khác lỡ đường thì “đâu dễ chia cho” sao? Thật tiếc, giải nhất của cuộc thi ở báo Văn nghệ, Hội Nhà Văn VN, lại trao cho một bài thơ mà trong nghề văn gọi là “chưa sạch nước cản” như vậy!

Trong ban giám khảo chấm thi hồi đó chắc chắn có Chế Lan Viên. Tôi quen thân và suốt mấy năm cuối đời ông tôi thường đến chơi với ông, trong một lần chuyện trò có ai đó nhắc đến tên Nguyễn Duy, ông chỉ cười không nói đến Nguyễn Duy mà nói ý, ông luôn mở rộng cửa đón các thi sĩ sau ông đến chơi, tiếc là có những tên láu cá trà trộn mà ông không nhận ra. Phải chăng, khi chấm Nguyễn Duy được giải thơ hồi ấy, ông cũng đã mở cánh cửa của đền đài thi ca nhầm lẫn như thế?

Còn hai câu:
Rơm vàng bọc tôi như kén bọc tằm
Tôi thao thức trong hương mật ong của ruộng

Bao “nhà phê bình” xuýt xoa khen trí tưởng tượng của Nguyễn Duy, còn tôi thì thấy Nguyễn Duy tả rất thực chứ có tưởng tượng gì đâu. Bởi thực tế loài trâu bò đúng là nhận thấy rơm rạ có mùi mật ong thật nên chúng mới chén say sưa như thế!

Và hôm nay cũng vậy, chỉ có đầu óc như Châu, bò mới bầy ra những trò nhố nhăng quấy rối như trên mà thôi!

12 nhận xét

15:58 15 tháng 3, 2017 Reply

Xin cười cho cái mác nhà thơ của Nguyễn Duy. Người ta làm thơ để làm đẹp cho đời, làm đẹp cho tâm hồn, làm đẹp cho đất nước. Nhưng kẻ lợi dụng ý bay bổng bóng gió của thơ ca mà bêu rếu, xuyên tạc về lịch sử đất nước thì thật là đáng trừng phạt. Ông ta không xứng được đứng trong hàng ngũ văn nghệ sĩ của Việt Nam

19:53 15 tháng 3, 2017 Reply

thời đi học là tôn trọng ông nhà thơ nguyễn duy lắm.còn nhớ tác phẩm đc học thời lớp 9 là bài thơ ánh trăng thì phải.nhưng bây giờ lớn rồi.dù chưa có bất kì nhìn nhận xấu nào về ông nhà thơ nguyễn duy nhưng xem cái clip kia thì hơi thất vọng về giới văn nghệ sĩ bây giờ quá.từng là những thần tượng trong làn văn chương hiện đại nhưng lại tỏ ra mình ko não khi nói chuyện về võ thị sáu

22:39 15 tháng 3, 2017 Reply

Buồn mất 1 ngày vì đọc tin Nguyên Ngọc, Nguyễn Duy cùng một giuộc với lũ rận 3///. Họ từng dựng nên một tượng đài kháng chiến, một luỹ thép anh hùng. Trong thời bình, họ không chết vì đạn thép mà chết vì viên đạn bọc đường.

10:33 16 tháng 3, 2017 Reply

đó là những hình ảnh xấu xí mà những người mà chúng ta vẫn thường xem trọng họ là nhân sĩ trí thức, có học, hiểu biết rộng nhưng lại có những lời nói và phát ngôn thể hiện độ ngu dốt của mình, mất gì một câu nói, thiếu gì những câu chuyện của các nhà văn nhà thơ mà phải nói sang vấn đề đó rồi lại quya clip tung lên mạng cho mọi người thấy, người ta xem chỉ lắc đầu cười nhạt, thật đáng xấu hổ mà

16:31 16 tháng 3, 2017 Reply

Toàn luận điệu xuyên tạc lịch sử của đám trí thức bất mãn (có thể chúng nghĩ mình có tài sao không được trọng dụng), được các thế lực chống đối hậu thuẫn (hứa hẹn tiền bạc, danh vọng, tung hô...). Chúng đang muốn xóa bỏ những nhân vật anh hùng trong lịch sử chống đế quốc , thực dân của dân tộc. Quả là lũ cơ hội, lưu manh chính trị.

22:32 16 tháng 3, 2017 Reply

Đúng là các nhà văn nhà thơ thì hay có những cái được gọi là máu điên trong người, mà thường thì cứ hứng đến nghệ thuật nên là không dùng lý tính để xét vấn đề mà chỉ dùng cảm tính để đưa ra nhận định

23:37 18 tháng 3, 2017 Reply

Đúng là bọn văn nghệ sĩ cực đoan làm vấy đục giới văn nghệ sĩ Việt Nam. Chúng đã quá tự cao tự đại khi dám bôi nhọ hình ảnh của các anh hùng liệt sỹ mà mỗi người dân Việt Nam đời đời nhớ ơn. Chúng ta phải kịch liệt lên án những hành vi này để giữ gìn sự thiêng liêng của các anh hùng liệt sỹ đã hy sinh thân mình bảo vệ Tổ quốc.

13:30 29 tháng 3, 2017 Reply

Những kẻ quấy rối chống phá đất nước đã không từ một thủ đoạn và trò đểu nào. Tiếp theo những chuyện bịa đặt, từ chuyện ở Hội nghị Thành Đô ta xin làm một tỉnh của Trung Quốc, chuyện Chủ tịch Hồ Chí Minh là lính Trung Quốc “Hồ Quang” do Đảng Cộng sản Trung Quốc dựng lên để “lãnh đạo” nhân dân Việt Nam, đến chuyện Trương Tấn Sang quay cop khi đi thi đã bị cô giáo bắt và đã cho người giết cô giáo đó, lâu đài của bà Bhutto ở Pakistan là nhà ông Nguyễn Tấn Dũng, v.v… và hôm nay là chuyện bôi bẩn hình ảnh Võ Thị Sáu.

13:31 29 tháng 3, 2017 Reply

Bao “nhà phê bình” xuýt xoa khen trí tưởng tượng của Nguyễn Duy, còn tôi thì thấy Nguyễn Duy tả rất thực chứ có tưởng tượng gì đâu. Bởi thực tế loài trâu bò đúng là nhận thấy rơm rạ có mùi mật ong thật nên chúng mới chén say sưa như thế! Và hôm nay cũng vậy, chỉ có đầu óc như Châu, bò mới bầy ra những trò nhố nhăng quấy rối như trên mà thôi!

00:10 8 tháng 5, 2017 Reply

Ý Nguyễn Duy là ca ngợi tình quân dân như bây giờ bọn xấu gọi là “văn nô” đấy, nhưng khen thế bằng mười chửi nhau, tức chửi cái tính vô cảm, ích kỷ của bà mẹ, bởi cái hơi ấm ổ rơm có gì quý giá đâu mà chỉ dành cho bộ đội lỡ đường thôi, còn người khác lỡ đường thì “đâu dễ chia cho” sao? Thật tiếc, giải nhất của cuộc thi ở báo Văn nghệ, Hội Nhà Văn VN, lại trao cho một bài thơ mà trong nghề văn gọi là “chưa sạch nước cản” như vậy!

07:41 8 tháng 5, 2017 Reply

Bao “nhà phê bình” xuýt xoa khen trí tưởng tượng của Nguyễn Duy, còn tôi thì thấy Nguyễn Duy tả rất thực chứ có tưởng tượng gì đâu. Bởi thực tế loài trâu bò đúng là nhận thấy rơm rạ có mùi mật ong thật nên chúng mới chén say sưa như thế!
Và hôm nay cũng vậy, chỉ có đầu óc như Châu, bò mới bầy ra những trò nhố nhăng quấy rối như trên mà thôi!

15:02 8 tháng 5, 2017 Reply

Chắc cũng vì cơm áo gạo tiền thôi. Nghe nói bác Nguyên Ngọc là dỗi không được giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật nên đâm ra nghĩ quẩn. Thực ra Nguyễn Duy hay Nguyên Ngọc cũng chỉ là tấm poster cho cái gọi là "hội nhà văn độc lập" gì gì đó của lũ 3/// chứ có vai trò gì đâu. Mấy bài viết nhố nhăng sao? Giới trẻ ai thèm đọc, có chăng vài con rận ngồi tự vuốt đuôi nhau vào xuýt xoa "cứt Mỹ thơm hơn cứt Tàu" thế thôi.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!