17/07/2017

Chuyện "nghèo" của nhạc sỹ Nguyễn Văn Tý

Tác giả: Nam Nguyễn viết lúc 17/07/2017 | 17.7.17

Kính Chiếu Yêu

Nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Văn Tý để lại dấu ấn trong lòng công chúng với những ca khúc như "Dư âm", "Dáng đứng bến tre", "Mẹ yêu con", "Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa", "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh"... Dù ở tuổi gần đất xa trời nhưng nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý không sống cùng con cháu mà ở với một người phụ nữ tên Thương. Theo lời nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý chia sẻ hiện tại hai người con không đoái hoài đến người cha bệnh tật, già yếu và không biết còn sống được bao lâu nữa khiến cộng đồng mạng xôn xao.

Tôi cũng nghĩ, đã gần bách niên có thể cái sự "nhớ nhớ, quên quên" khiến ông không ý thức được mình đang nói gì nhưng vẫn mũi lòng bình luận chất vấn Hội tác quyền. Đến hôm nay thì sự thật đã dần phơi bày qua việc lên tiếng của con gái và những người thân thiết với ông.

Về chuyện "nghèo", bà Thái Linh (con gái ông) cho hay, thu nhập của ông mỗi tháng cũng phải trên dưới 20 triệu, đó là tiền lương hưu, tiễn hỗ trợ của Hội Âm nhạc TP.HCM, tiền hỗ trợ từ một đơn vị ngoài Hà Tĩnh, tiền tác quyền âm nhạc, tiền con cái chu cấp...

Theo bà Thái Linh chia sẻ, năm 1985, bà lấy chồng Việt kiều Đức và cùng chồng qua nước ngoài sinh sống. Lúc bà sinh con (1986) thì nhờ mẹ sang chăm sóc ở nước ngoài. Bà Thương (mẹ Thái Linh, vợ của nhạc sĩ) đã nhờ cô cháu dâu cũng tên Thương qua chăm ông và cuối cùng nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý có mối quan hệ gắn kết với người phụ nữ này. Con gái của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đã từng dọn về nhà chăm bố nhưng bị ông đuổi đi để gọi bà Thương cùng con của bà về ở cùng.

Mới đây, con trai của nhà thơ Lưu Trọng Lư là Lưu Trọng Văn - người rất thân thiết, gần gũi với nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý cũng lên tiếng về vụ việc qua bài viết "Chuyện "nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý..." như sau:

Gã muốn im lặng, nhưng thấy báo chí và dân mạng ầm ĩ quá chuyện "nghèo" của nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý, rồi những lời trách móc con gái của nhạc sĩ bỏ rơi nhạc sĩ trong cảnh túng quẫn, già nua, rồi nhạc sĩ nói muốn chết quách cho rồi... gã đành phải lên tiếng.

Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý chính là người bế ẵm gã từ tay bà mụ Lê thị Thịnh, khi gã chào đời. Và ông chính là người hát câu hát ru gã đầu tiên. Gã luôn kính trọng ông. Khi về già, ông thường điện thoại cho gã: Văn ơi có đi chơi đâu khỏi Sài Gòn thì rủ chú đi với. Gã từng rủ ông đi ....phượt ở nhiều vùng quê. Đi với ông sướng lắm vì ăn theo sự ngưỡng mộ của dân quê với ông.Được nghe ông hát Dư Âm, Một khúc tâm tình, Tấm áo mẹ vá năm xưa, Mẹ ru con, Dáng đứng Bến Tre... Và được ngóng tai, tròn mắt thấy ông trổ tài tán các bà các cô tươi xinh.

Ông hơn đứt nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi ở đôi lúm đồng tiền duyên và ánh mắt đa tình. Ông càng hơn đứt nhạc sĩ Nguyễn Đình Thi vốn nổi tiếng là đẹp trai ấy ở chỗ ông chả vướng bận chức tước gì với đảng đóm gì nên cũng chả việc gì phải gồng mình giữ kẽ đạo đức. Vậy thì ông yêu lung tung xòe và được các bà các cô tỏ tình xòe lung tung là do Trời... "đày" chứ đâu phải lỗi của ông. Chả là giai thoại đâu, trong giới nhạc ai chả biết cứ sau mỗi khúc....tâm tình, với... đi mô với... dáng đứng là một cuộc tình.

Khi ông 80 tuổi, gã hỏi, chú thế nào, còn chiến đấu được không? Ông cười rõ roi rói: Phụ thuộc đối tác còn nước nôi hay không.

Ông không hề giấu gã về các cuộc tình vụng trộm đẩu đâu. Nói chung đã là nhạc sĩ thì luôn đồng nghĩa với đa tình , luôn đồng nghĩa với ngoại...tình. Gã nói vậy, gã thách có bác nhạc sĩ nào dám tuyên bố rằng, thằng Văn mày đừng có đặt điều, tao đây không đa tình, không ngoại tình. He, he, gã nghĩ rồi, người có thể chửi gã là bố láo chắc chỉ có nhạc sĩ Lưu Hữu Phước mà thôi.

Các cuộc tình không để lại hậu quả, mà chỉ để lại các chiến quả thì các bác nhạc sĩ thường khoe. Và các bà vợ, con cái thường dễ dàng tha thứ cho các bác ấy vì lí do...lấy cảm hứng sáng tác.

Nhưng các cuộc tình không có chiến quả là bài hát để đời nào mà chỉ có hậu quả làm phức tạp và rắc rối các mối quan hệ gia đình thì các bà vợ và con cái của họ khó mà cho qua.

Nói gần nói xa là rứa.

Là rứa, xung khắc bố con chú Tý của gã.

Là rứa, bố muốn con hiểu bố, cảm thông với bố, chia sẻ gánh nặng cho bố, con không chịu, vậy thì: Con bị mang tiếng là bỏ rơi bố.

Gã chứng kiến Linh, con gái rượu của chú Tý, lo cho bố thế nào, chăm sóc từng miếng ăn, bước đi, giấc ngủ cho bố ra sao. Linh cứ nhắc đến bố là ứa nước mắt. Hôm ấy Linh bảo gã đến nhà Linh. Gã bất ngờ thấy một căn phòng rất đẹp nhìn ra vườn cây. Anh vào đi, chú ở trong ấy. Linh tỏ ra rất vui khi bố về ở với mình. Nhưng khi chỉ có gã và chú Tý, chú lại rơm rớm nước mắt. Chú bảo, con Linh nó thương chú nhưng nó không hiểu chú cháu à. Chú chỉ muốn ở đằng kia.

Và rồi chỉ ở vài hôm căn phòng đầy đủ tiện nghi và sự chăm sóc tận tình của con gái, cô con gái mà nhạc sĩ từng viết nên ca khúc tuyệt diệu, ru con, me ru con à ới ru hời, miệng con chúm chím...,ông nhạc sĩ bỏ đi.

Ông về lại cái mà ông gọi là ổ chuột nhưng với ông chính là tổ ấm của ông.

Chuyện bắt đầu từ vợ của chú- cô Lê, em gái nhạc sĩ Nguyễn Văn Thương qua Đức ở với Linh, khi đi cô nhờ cháu gái của cô cũng tên Thương chăm sóc cơm nước cho chú Tý. Và rồi, chuyện gì xảy ra...

Chú Tý có lần nói với gã, đó là lỗi do cô, sao cô lại bỏ chú qua Đức để chú ở một mình? Khi cô Lê cùng Linh từ Đức trở về, biết sự tình, cô đã im lặng và sống riêng với Linh cho đến khi cô qua đời. Gã biết cô tuy cứ cười cười nhưng trong lòng thì đớn đau lắm.

Thương là người phụ nữ mê thơ, âm nhạc và dân ca Quảng. Thương chăm sóc hết mình cho chú... Tý. Chú Tý nói với gã, chú đau yếu, bệnh tật, già nua, chú phải luôn biết ơn Thương và con gái của Thương đã hết mình chăm sóc chú. Đấy là cái tình và tình thương. Gia đình của Thương rất nghèo khó, con cái cũng nghèo khó...

Chú Tý có lần khóc với gã: người ta lo cho mình, thương mình làm sao mình bỏ người ta được cháu ơi!

Còn Linh nói với gã trong nước mắt: bao nhiêu tiền bố em cho người ta cả chứ có tiêu pha gì cho mình đâu. Làm sao một ông già có thể gánh cả gánh nặng như thế. Đã thế lại còn cháu của người ta nữa...Em làm sao có thể chấp nhận được điều ấy. Xót quá anh à. Xót đứt ruột anh à.

Gã đến nhà chú Tý thấy một thằng bé rất dễ thương, rất đẹp trai, đó là con trai của con gái của Thương, tức là cháu ngoại của Thương. Gã hỏi bố của bé là ai, chú Tý bảo, không biết. Chú ôm đứa bé, bế đứa bé, gã cảm nhận từng ánh mắt của chú thật kì lạ, cứ sáng rực lên. Chú bảo với gã, đi đâu một lúc nhớ thằng bé không chịu được.

Tình. Tình thương. Thế thôi. Bi kịch từ đó mà ra. Bi kịch của những người tử tế.

Bây giờ thì ai đó đã phần nào hiểu được và tha thứ cho người nhạc sĩ, cho con gái nhạc sĩ, cho cả gia đình người đàn bà lam lũ nhiều năm nay sống, chịu muôn tủi cực, chua xót miệng lưỡi thế gian hiện đang sống cùng nhạc sĩ.

Than!

Chú Tý nói với gã, chú gần đất xa trời rồi, chú cần gì cho chú nữa đâu cháu ơi, chú chỉ lo chú chết đi thì gia đình của Thương sẽ sống ra sao, thằng bé mà chú rất yêu nó, bao năm sống bên chú sẽ ra sao?

Than. Nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý đâu có than cho ông. Ông hiểu đoạn cuối cuộc hành trình của mình ông chỉ còn vũ khí duy nhất là...than thôi. Ông đâu còn quyền lực và vũ khí nào khác nữa đâu.

Có lần gã hỏi ông, nếu một ngày nào đó chú ra đi, thì điều mong ước cuối cùng để lại là gì?

Ông khóc và bảo: Mọi người hãy hiểu cho chú và tha thứ cho chú.

Lúc này trong gã chỉ còn vang lên khúc ca ấy, dư âm của Dư âm:

Đêm qua mơ dáng em đang ôm đàn dìu muôn tiếng tơ
Không gian trầm lắng như âu yếm ru ai trong giấc mơ
Mái tóc nhẹ rung, trăng vờn làn gió
Yêu ai anh nắn cung đàn đầy vơi đôi mắt xa vời...

Và:

Anh muốn thành mây nương nhờ làn gió
Đưa anh tới cõi mơ hồ nào đây muôn kiếp bên nàng.

Đọc mà vừa thương vừa giận ông!

13 nhận xét

19:23 18 tháng 7, 2017 Reply

Vốn đã mang theo mình cái nghề nhạc sĩ, tâm hồn họ đã không giống với người bình thường thôi. Mình nhìn chiếc lá rơi đơn giản chỉ là chiếc lá rơi. Còn người ta nhìn lá rơi mà ra được cả một bài hát. Cảm xúc là thế, nhạy cảm là thế. Đó cũng là một lí do vì sao chúng ta nên thông cảm cho cuộc đời nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý. Nhu cầu tình cảm có bao giờ là đủ, nhất là với cái vẻ hào hoa phong nhã trời cho đó, có cưỡng lại cũng khó

19:34 18 tháng 7, 2017 Reply

Cuộc đời của người nghệ sĩ có bao giờ là bằng phẳng. Họ định nghĩa hạnh phúc khác với chúng ta. Đó là cái giá phải trả để có được những tác phẩm nghệ thuật để đời. Hãy nghĩ rằng, nhạc sĩ đã hi sinh hạnh phúc của mình để chúng ta được thưởng thức những bản nhạc để đời, đi cùng với thời gian. Không ở vào hoàn cảnh của họ thì đừng vội phán xét

20:12 18 tháng 7, 2017 Reply

Đúng là nghệ sĩ người ta có những phút giây thật sự khác biệt, con người những người nghệ sĩ họ thường có những phút bay bổng và đương nhiên suy nghĩ hồi tưởng cũng không giống ai, Vốn đã mang theo mình cái nghề nhạc sĩ, tâm hồn họ đã không giống với người bình thường thôi. Không thể trách được người ta

22:41 18 tháng 7, 2017 Reply
17:08 19 tháng 7, 2017 Reply

nghĩ rằng đã mang lấy kiếp làm người và du có tài hoặc không, đều không tránh khỏi những khuyết tật trong cuộc đời này. Mình biết chia sẻ, thông cảm hay không thì mình cũng chẳng có quyền hạn gi để phê phán và chỉ giáo cho ai đó phải thế này hay thế kia. Có chăng, là một bài học nào đó cho chính bản thân mình và một lời thầm chúc cho những người bất hạnh trong đời này được giải thoát khỏi sự bất hạnh của họ.

17:09 19 tháng 7, 2017 Reply

Lẽ ra những việc riêng tư như vầy thì báo chí truyền Thông không nên chúi mũi vào vì nó mang tính chất " lá cải" quá, không mang tính định hướng dư luận hay có tính giáo dục. Báo chí lâu nay đói vì những lĩnh vực thiết yếu của xã hội đều có tính " nhạy cảm" còn những chuyện vớ vẩn thì " thả rông" câu view kiếm tiền là chính rồi đến lượt mạng truyền Thông cứ như phát rồ.

17:11 19 tháng 7, 2017 Reply

Đúng ra thì cái tuổi ngoài cửu tuần thì chẳng ai có thể nói điều gì hơn được nếu không liệt giường bán thân bất toại thì cũng khi nhớ nhớ quên quên. Âu cũng là một bài học răn đời cho những ai làm chồng, làm vợ, làm con làm cháu, làm ông làm bà hãy làm chủ bản thân khi còn có thể.Về vấn đề sức khỏe tâm sinh lý cũng là một khía cạnh cần lưu ý : xã hội xưa tuy vậy cũng cũng có cách ứng xử tốt hơn xã hội hiện nay. Thông thường người phụ nữ bắt đầu chu kỳ " menopause" khi chớm 50 còn người đàn ông thì " women-pause" chậm hơn có thể ở những tuổi 70-80 và thậm chí 90. Vậy giải pháp của vấn đề là gì cho các cụ ông: 1. Bỏ vợ đi lấy vợ mới; 2. Đi cặp bồ với các bà sồn sồn; 3. Đi " ăn bánh trả tiền" mì ăn liền; 4. Hiếp dâm trẻ em; 5. Tự sướng; 6. Đi tu ?

17:12 19 tháng 7, 2017 Reply

Không một cách nào trong các cách trên ồn cả nhất là những cụ " ăn chắc mặc bền" vậy lối thoát của vấn đề mang tính xã hội này là gì? Không có nhà nghiên cứu xã hội học nào đả động tới mà chỉ có khuyên " người cao tuổi hãy làm gương cho tuổi trẻ" và đem ra toà, phơi họ lên mặt báo để làm nhục họ.

17:15 19 tháng 7, 2017 Reply

Nhưng dù sao đi nữa, với bất cứ lý do gì, chọn cái cách không gần bố, không thăm viếng bố cũng đã là sự lựa chọn sai. Tiền không phải là tất cả. Sự cô đơn đáng sợ hơn nhiều.Tôi không thể đồng tinh với cách ứng xử của con gái ông Tý ấy được. Nhất là với những người có học, có danh phận như các cô ấy. Các cô cần tỉnh ngộ và thay đổi. Đó là cách duy nhất để nói rằng con yêu bố và hóa giải mọi mâu thuẩn nếu có.

17:17 19 tháng 7, 2017 Reply

Một người cha và là một nhạc sĩ rất đáng tự hào. Cảm giác như có một điều gì đó "lấn cấn" mà người ta chưa hiểu rõ đã vội vàng viết lên những điều không tốt đẹp!Thiết nghĩ, cho dù đó là sự thật cũng không nên viết. Hãy âm thầm giúp đỡ để người nhạc sĩ tài hoa kia vẫn đẹp mãi trong lòng bao công chúng yêu âm nhạc.

14:09 29 tháng 7, 2017 Reply

Người nghệ sĩ hay có cái tâm đa tình là thế. Bây giờ thì ai đó đã phần nào hiểu được và tha thứ cho người nhạc sĩ, cho con gái nhạc sĩ, cho cả gia đình người đàn bà lam lũ nhiều năm nay sống, chịu muôn tủi cực, chua xót miệng lưỡi thế gian hiện đang sống cùng nhạc sĩ.

15:50 31 tháng 7, 2017 Reply

Nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Văn Tý để lại dấu ấn trong lòng công chúng với những ca khúc như "Dư âm", "Dáng đứng bến tre", "Mẹ yêu con", "Tấm áo chiến sĩ mẹ vá năm xưa", "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh"... Dù ở tuổi gần đất xa trời nhưng nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý không sống cùng con cháu mà ở với một người phụ nữ tên Thương. Theo lời nhạc sĩ Nguyễn Văn Tý chia sẻ hiện tại hai người con không đoái hoài đến người cha bệnh tật, già yếu và không biết còn sống được bao lâu nữa khiến cộng đồng mạng xôn xao.

17:15 31 tháng 7, 2017 Reply

thu nhập của ông mỗi tháng cũng phải trên dưới 20 triệu, đó là tiền lương hưu, tiễn hỗ trợ của Hội Âm nhạc TP.HCM, tiền hỗ trợ từ một đơn vị ngoài Hà Tĩnh, tiền tác quyền âm nhạc, tiền con cái chu cấp... nói về chuyện nghèo thì khó lắm. nhưng so với mức trung bình của người dân Việt Nam thì đó không phải là một con số nhỏ

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!