29/09/2017

VÔ HẠN VÀ HỮU HẠN

Tác giả: Mõ Làng viết lúc 29/09/2017 | 29.9.17

 
Ngày trước luật pháp đang rất thiếu. Đến những năm 1970 chúng tôi học luật thì vẫn chưa có các bộ luật lớn như Bộ luật Hình sự hay Bộ luật Dân sự. Thậm chí một số hành vi nguy hiểm cho xã hội, nhưng chưa được ghi nhận trong văn bản pháp luật nào, người ta đành phải “xử theo đường lối chính sách”. Vậy mà cũng không sao. Xã hội yên ổn, tội phạm rất ít.

Ngày nay tuy chưa hoàn thiện, nhưng luật pháp đã điều chỉnh mọi ngõ ngách của xã hội, can thiệp từng chân tơ kẽ tóc của con người. Và, mỗi kì họp Quốc Hội lại có một cơ số luật ra đời. Đó là chưa kể các văn bản quy phạm pháp luật, thì nhiều đến nỗi tuần vừa qua Bộ Công thương cắt bỏ đến 675 giấy phép con mà cũng chẳng nhằm nhò gì! Ấy vậy mà, trộm cắp như rươi, tham nhũng thì khỏi nói, lò bát quái cháy quanh năm không thiêu hết các loại “củi khô, củi tươi” rồi củi mục.
 
Nguyên nhân là gì vậy?

Ngày trước nền tảng đạo đức văn hóa của xã hội đang bền vững, và nó không phải là cái xa vời đâu đâu, nó hiện hữu, nó “nhân hóa” bằng xương, bằng thịt là những con người cụ thể quanh ta. Học cấp hai, khi làm điều gì sai, viết nhật kí tôi còn xin lỗi Bác Hồ. Hồi học lớp mười được ông chủ tịch huyện xuống nói chuyện, động viên đi nghĩa vụ quân sự đã sướng râm ran, cả bọn chỉ muốn lao ngay ra mặt trận. Xung quanh ta khi đó, từ thấp lên cao là những nhân cách tốt, cán bộ càng cao nhân cách càng lớn. Và, trong con mắt người dân khi đó đứng đầu đất nước thực sự là những nhân cách văn hóa lớn, những Bác Hồ, Bác Tôn, bác Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp… Một anh lính đào ngũ bị cả làng phỉ nhổ, bị chị em quay mặt. Một cán bộ tham ô, hủ hóa bị cả xã hội nguyền rủa…

Nay thì không thế nữa. Đưa và nhận phong bì đã trở thành “văn hóa”. Động từ “chạy” đã đàng hoàng đi vào Nghị quyết Đảng, với năm, sáu “môn” chạy khác nhau. “Liêm khiết’, “trong sạch” hầu như đã là xa xỉ phẩm, là “tử ngữ” trong đời sống cán bộ, công chức. Cán bộ càng cao càng là đối tượng cho người đời gièm pha, đả kích. “Bộ phận không nhỏ”, “củi khô, củi tươi” đang trở thành những từ khóa nóng nhất trên mạng xã hội và là câu cửa miệng của nhân gian. Số cán bộ có nhân cách và tài năng hầu như đang hiếm dần đi. Muốn tồn tại để giúp đời, họ phải ẩn mình đi, hoặc chua chát hơn là chọn con đường thỏa hiệp với cái xấu, nếu không muốn bị đào thải. Dân thiếu thốn và thèm khát những nhân cách lớn để vịn, để noi. Thậm chí đôi khi, như trường hợp ông Nguyễn Bá Thanh người dân đã phải “hạ bớt tiêu chuẩn”, chấp nhận kẻ “Ăn nồi ba, mần ra nối bảy” để tạo dựng cho mình một thần tượng. Thế mà những thần tượng đó xem ra cũng thật mong manh trước bão tố của sự thật. Chưa bao giờ người ta nói và viết về đạo đức, văn hóa hay như bây giờ, nhưng cũng chưa bao giờ lòng người thiếu hụt niềm tin, đói khát thần tượng như bây giờ! Bế tắc, người ta chỉ còn có cách là vin vào thần linh. Nhà thờ, đền, chùa, miếu mạo đang mọc lên khắp nơi liệu có cứu rỗi và quy tụ được nhân tâm?

Khi nói đến sự suy đồi về đạo đức và văn hóa, người ta cứ đổ tội cho kinh tế thị trường, hay “mặt trái của kinh tế thị trường”. Có thực vậy không? Hãy xem những nước có nền kinh tế thị trường phát triển hoàn hảo nhất, họ có như mình không? Rất có thể chỉ có những “phiên bản lỗi”, những biến thể quái gở của kinh tế thị trường mới đẻ ra những thứ như vậy. 

Chợt nhớ một danh ngôn của một vị nào đó quên rồi, nói đại ý: Đạo đức là cái vô hạn khuyên người ta nên theo, pháp luật là cái hữu hạn buộc người ta thực hiện. Vâng, khi cái vô hạn đang thu hẹp dần thành hữu hạn, thậm chí là rất hữu hạn, thì liệu sự hà khắc của pháp luật có là cứu cánh? Đó là chưa kể pháp luật không phải lúc nào cũng được soạn thảo và thực thi theo công lý.

10 nhận xét

15:13 29 tháng 9, 2017 Reply

Đúng là đạo đức là cái vô hạn khuyên người ta nên theo, pháp luật là cái hữu hạn buộc người ta thực hiện. Vâng, khi cái vô hạn đang thu hẹp dần thành hữu hạn, thậm chí là rất hữu hạn, thì liệu sự hà khắc của pháp luật có là cứu cánh? Đó là chưa kể pháp luật không phải lúc nào cũng được soạn thảo và thực thi theo công lý.

16:25 29 tháng 9, 2017 Reply

"luật pháp đã điều chỉnh mọi ngõ ngách của xã hội, can thiệp từng chân tơ kẽ tóc của con người" - mỗi một kỳ họp quốc hội là một lần dự thảo luật được đưa ra, nhiều khi nó được đưa ra nhiều quá nên không còn gì để mà đưa ra thành thử có những dự thảo luật chưa kịp ra đời thì bị người ta chửi lên chửi xuống, làm đề tài mà bàn tán mà chế giễu đến xấu hổ thay cho các nhà hoạch định chính sách, pháp luật. Khi mà đạo đức con người xuống cấp thì luật gì rồi cũng không thể nào hoàn hảo

16:52 29 tháng 9, 2017 Reply

Đúng là chúng ta hay nghe đến cái mặt trái của nền kinh tế thị trường, nào là nền kinh tế thị trường chỉ chú trọng đồng tiền, con người bị đồng tiền thao túng làm cho đạo đức sẽ có nguy cơ xuống cấp, thế nọ thế chai, nhưng mà cũng có nhiều nước đi theo nền KTTT thì chỉ có thấy họ rất giàu, chẳng thấy đâu cái sự xuôgs cấp đạo đức, hay đó là mảng tối mà chưa bị phơi bày ra đấy thôi

17:37 29 tháng 9, 2017 Reply

Văn minh Đại Việt, ngắn và gọn.

21:03 30 tháng 9, 2017 Reply

có thể nói, với tình hình nhận thức của người Việt Nam hiện nay thì đất nước ta khó có thể phát triển nhanh được, chúng ta có rất nhiều thuận lợi, từ địa vị, tài nguyên cho đến con người, nhưng chúng mãi không chịu phát triển, đó chính là vì những nhận thức, ý thức của chúng ta trong công việc trên tất cả các lĩnh vực, bảo sao chúng ta có từ ngữ để tả về chính chúng ta, đó chính là khôn lỏi.

21:10 30 tháng 9, 2017 Reply

chúng ta chỉ thấy được bề ngoài nhưng thực chất trong xã hội hiện nay, dần hình thành lợi ích cá nhân, và lợi ích nhóm, sẽ không còn sự đoàn kết vốn có, con người làm việc chỉ vì phục vụ lợi ích cá nhân, cho gia đình mình trước, chứ không hề vì xã hội, vì sự phát triển của đất nước, hoặc có nhưng rất ít.

21:20 30 tháng 9, 2017 Reply

con người ngày càng trở nên thực dụng hơn, mang tính tiêu cực nhiều hơn, nhiều giá trị phẩm chất đạo đức tốt đẹp của con người đã dần phai mờ và biến mất, chúng ta làm việc vì lợi ích trước mắt, không nghĩ đến tương lai, thậm chí vi phạm pháp luật để có thể đạt được mục đích.

22:31 30 tháng 9, 2017 Reply

rong con mắt người dân khi đó đứng đầu đất nước thực sự là những nhân cách văn hóa lớn, những Bác Hồ, Bác Tôn, bác Phạm Văn Đồng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp… Một anh lính đào ngũ bị cả làng phỉ nhổ, bị chị em quay mặt. Một cán bộ tham ô, hủ hóa bị cả xã hội nguyền rủa

22:37 30 tháng 9, 2017 Reply

Chợt nhớ một danh ngôn của một vị nào đó quên rồi, nói đại ý: Đạo đức là cái vô hạn khuyên người ta nên theo, pháp luật là cái hữu hạn buộc người ta thực hiện. Vâng, khi cái vô hạn đang thu hẹp dần thành hữu hạn, thậm chí là rất hữu hạn, thì liệu sự hà khắc của pháp luật có là cứu cánh? Đó là chưa kể pháp luật không phải lúc nào cũng được soạn thảo và thực thi theo công lý.

09:19 2 tháng 10, 2017 Reply

luật pháp có hà khắc đến mấy mà đạo đức đã suy đồi thì khó mà cứu cánh được, vì đâu mà luật pháp phải hà khắc như vậy phải chăng là do tội phạm ngày càng nghiêm trọng khiến mức hình phạt phải tăng lên mới xứng đáng, thay vì vậy sao không giáo dục đạo đức cho mỗi người dân, cán bộ thì liêm khiệt như vậy xã hội có phải văn minh hơn không

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!