02/10/2017

* Tranh luận xung quanh 2 bức thư

Tác giả: Nam Nguyễn viết lúc 02/10/2017 | 2.10.17

Kính Chiếu Yêu

Hôm 1/9/2017 Nhà văn Hữu Thỉnh, Chủ tịch Hội nhà văn VN đã gửi cho nhà văn Nhật Nam ở Mỹ một bức thư mời với lời lẽ rất trân trọng và điềm tĩnh. Ngày 9/9 nhà văn Nhật Nam đã có thư phúc đáp từ chối với những lý do của anh ấy.

Để rộng đường dư luận, Mõ xin đưa lên đây nguyên văn hai bức thư cùng những lời bình trên mạng xã hội.


THƯ CỦA NHÀ THƠ HỮU THỈNH GỬI NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM

Nhà thơ Hữu Thỉnh

Thưa anh,

1- Để đỡ đường đột, xin giới thiệu. Tôi là Hữu Thỉnh, người từng đọc anh đã lâu, hiện nay đang làm việc tại Hội Nhà văn Việt Nam. Tôi mới gặp Thụy Kha vừa ở bên ấy về, cho biết có gặp anh và hai người đã từng cùng nhau uống bia vui vẻ. Đấy quả là một sự kiện bất ngờ thú vị. Với dư âm của các cuộc gặp ấy, tôi viết thư này thăm anh và bày tỏ nguyện vọng “tái bản” cuộc gặp ấy, và di chuyển nó về quê nhà với quy mô rộng hơn, thời gian dài hơn trong khuôn khổ một cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài. Đây là một cuộc hội ngộ mà chúng tôi mong mỏi từ lâu, nay mới có thể thực hiện được. Với ý nghĩa cao cả, góp phần làm giàu các giá trị truyền thống của dân tộc, xứng đáng để chúng ta vượt qua mọi xa cách và trở ngại, cùng ngồi lại với nhau trong tình đồng nghiệp. Tôi chờ đợi được anh chia sẻ điều đó và chân thành mời anh tham gia sự kiện nói trên.

Anh Nam ơi, tôi muốn nói thêm rằng, chúng ta đều không còn trẻ nữa. Tôi hình dung cuộc gặp này là rất có ý nghĩa cho những năm tháng còn lại của mỗi chúng ta. Tôi cũng dự đoán rằng, có thể có những khó khăn. Nhưng từ trong sâu thẳm thiên chức nhà văn, chúng ta cùng chọn Dân Tộc làm mẫu số chung để vượt qua tất cả.

2- Cuộc gặp mặt dự kiến sẽ diễn ra từ 20 đến 25 tháng 10 năm 2017 tại Hà Nội và một số địa phương ở phía Bắc. Trường hợp anh Nam, Ban tổ chức sẽ lo chi phí toàn bộ đi về và thời gian tham gia Cuộc gặp mặt. Vì là lần đầu, còn nhiều bỡ ngỡ, xin anh vui lòng lấy vé giúp và cho biết thời gian chuyến bay để chúng tôi ra đón anh tại sân bay Nội Bài. Quá trình chuẩn bị có gì cần trao đổi, xin anh cho chúng tôi biết sớm.

3- Ngay sau khi được hồi âm của anh, tôi sẽ gửi giấy mời chính thức cùng chương trình của Cuộc gặp mặt. Mùa Thu Hà Nội cùng những giá trị bền vững của tâm hồn Việt đang chờ đón Cuộc gặp mặt của chúng ta.

Chúc anh sức khỏe, may mắn, gia đìnhh hạnh phúc và mong sớm nhận tin tốt lành.

Hà Nội 1/9/2017

Hữu Thỉnh



THƯ PHAN NHẬT NAM HỒI ĐÁP HỮU THỈNH

Nhà văn Phan Nhật Nam

Qua địa chỉ điện thư cô Đào Kim Hoa Phụ Tá Ngoại Vụ Hội Nhà Văn

Tôi, Phan Nhật Nam, nguyên là một sĩ quan cấp Đại Úy Hiện Dịch Thực Thụ thuộc Sư Đoàn Nhẩy Dù/ Quân Lực VNCH gởi đến Ông Hữu Thỉnh, Chủ Tịch Hội Nhà Văn Hà Nội để trả lời thư đề ngày 1 tháng 9, 2017 qua điện thư của cô Đào Kim Hoa.

1-Từ vị thế một quân nhân thuộc đơn vị tác chiến của Quân Lực Miền Nam như trên vừa kể ra, với tính khách quan, độc lập của người không liên hệ đối với sinh hoạt của giới văn hóa, học thuật trong nước, ở Hà Nội trước, sau 1975. Tôi có thư nầy để trả lời mời gọi mà ông Hữu Thỉnh đã trực tiếp gởi đến cá nhân tôi nhằm thực hiện tiến trình gọi là “Hòa Hợp Hòa Giải”. Câu trả lời trước tiên, dứt khoát là: Tôi xin được hoàn toàn từ chối sự mời gọi vì những lẻ…

2- Là một người sinh trưởng từ thập niên 1940, tiếp sống qua hai cuộc chiến 1945-1954; 1960-1975, thực tế lịch sử, chiến tranh, xã hội Việt Nam trước, sau 1975 đã cho người lính chúng tôi xác chứng: KHÔNG HỀ CÓ CHỦ TRƯƠNG HÒA HỢP HÒA GIẢI từ người/ chủ nghĩa/ chế độ cộng sản trong lý thuyết cũng như qua sách lược hành động.

3-Từ thực tiễn của #2 thêm kinh nghiệm mà bản thân cá nhân là một đối tượng thụ nạn của thành phần gọi là “Ngụy Quân-Ngụy Quyền” thuộc chế độ Quốc Gia Việt Nam (1948-1954); Việt Nam Cộng Hòa (1955-1975) đến hôm nay vẫn tiếp tục bị miệt thị, xuyên tạc, và triệt hạ dẫu chiến tranh đã chấm dứt từ 1975.

4- Trong tình thế chung nhất của #2; #3, chắc chắn rằng không thể nào thực hiện được “Hòa Hợp Hòa Giải” như thư ông Hữu Thỉnh đề nghị! Cũng bởi, giới Nhà Văn chính là đối tượng hàng đầu bị bách hại đối với tất cả chế độ cộng sản Đông-Tây. Lịch sử đẫm máu 100 năm của chế độ cộng sản từ 1917 đến nay như một vũng tối ghê rợn phủ chụp lên lương tri nhân loại. Hỏi thử buổi gặp mặt tháng 10 tại Hà Nội (cho dẫu thực lòng đi nữa) sẽ gây được tác dụng gì? Nhà Văn? Nhà Văn Việt Nam đích thực là những ai? Nhưng đây không phải là vấn đề của cá nhân tôi – Trước sau chỉ là một Người Lính-Viết Văn. Cũng bởi, tôi chưa hề nhận Chứng Chỉ Giải Ngũ của Bộ Quốc Phòng/ VNCH cho dù đã không mặc quân phục từ 1975.

5- Cuối cùng, với bản chất đơn giản, chân thật của một Người Lính, tôi có một đề nghị như sau: Để thực hiện tinh thần và nội dung “Hòa Hợp, Hòa Giải Dân Tộc” như lá thư mời của ông Hữu Thỉnh đã đề cao. Hệ thống cầm quyền, cụ thể thành phần cán bộ làm công tác văn hóa, học thuật, truyền thông, báo chí… dưới chỉ đạo của Bộ Chính Trị Trung Ương Đảng nơi Hà Nội chấm dứt, điều chỉnh MỘT CÁCH THÀNH THỰC danh xưng miệt thị “Ngụy Quân/ Ngụy Quyền” trong tất cả sử liệu, văn khố, tài liệu giáo khoa, văn thư hành chánh, sinh hoạt xã hội… Cụ thể hơn hãy chấm dứt cách biểu tình với lời hô “Đả đảo Thương Phế Binh VNCH!!” như đã xẩy ra nơi Dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn!

Hãy nhìn lại… Thương phế binh VNCH là những lão nhân phế binh, thương trận đã không được sống với dạng Con Người từ 30 Tháng 4, 1975. Hãy để cho Người Lính QLVNCH còn sống sót và gia đình được trở lại Miền Nam sửa sang phần mộ Chiến Hữu nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi giới cầm quyền Hà Nội chủ trương phá bỏ một cách có hệ thống, dẫu người chết gần nửa thế kỷ qua không thể nào đe dọa đối với Chế độ XHCN!

Xin hãy “Hòa Hợp Hòa Giải” với những người đã chết. Với người đang cố sống sau thảm họa Formosa, Nghệ An. Hãy hoà hợp, hòa giải với “Khúc ruột ở trong nước” trước. Khi ấy không cần mời, chúng tôi “Khúc ruột ngàn dặm” sẽ về. Về rất đông. Người Viết Văn – Lương Tri và Chứng Nhân của Thời Đại sẽ VỀ. TẤT CẢ CÙNG VỀ VIỆT NAM.

Kính thư,

Người Lính-Viết Văn,

Công Dân Mỹ gốc Việt,

Phan Nhật Nam

Washington DC, 9 Tháng 9, 2017

Để bạn đọc tiện theo dõi Mõ xin sơ lược vài nét về nhà văn Phan Nhật Nam:

Ông sinh ra tại Nại Cửu, Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị. Ông tham gia Quân lực Việt Nam Cộng hòa, năm 1963, tốt nghiệp khóa 18 Trường Võ bị Quốc gia Đà Lạt với cấp bậc Thiếu uý và được chọn vào Binh chủng Nhẩy Dù. Trước biến cố 30 tháng 4 năm 1975, ông đã mang cấp bậc Thiếu tá của Binh chủng này.

Sau 1975, ông bị bắt giam vào trại tập trung cải tạo 9 năm (1975-1984). Được trả tự do năm 1984 về sống với gia đình ở Lái Thiêu, Bình Dương.

Tác phẩm đầu tay của ông là cuốn Dấu Binh Lửa (1969). Tiếp theo là các tác phẩm: Dọc Đường Số Một, Ải Trần-gian (1970), Mùa Hè Đỏ Lửa (1972), Dựa Lưng Nỗi Chết (1973) và Tù Binh và Hòa Bình (1974). Những tác phẩm của ông đều lấy Chiến tranh Việt Nam làm bối cảnh.

Năm 1993 ông sang Mỹ định cư theo diện HO và cho ra mắt những tác phẩm: Những Chuyện Cần Được Kể Lại, Đường Trường Xa-xăm (1995), Đêm Tận Thất-thanh và Mùa Đông Giữ Lửa (1997). Năm 2002 cuốn Những Chuyện Cần Được Kể Lại được phát hành với ấn bản tiếng Anh dưới tựa The Stories Must Be Told.

Trước sự việc này, giới văn nghệ trong nước đã nghĩ gì?

Nhà văn Nguyễn Trọng Tạo đã viết trên trang Web của mình bài: NGHĨ VỀ THƯ CỦA NHÀ THƠ HỮU THỈNH VÀ THƯ TRẢ LỜI CỦA NHÀ VĂN PHAN NHẬT NAM.

Câu chuyện này đang gây sự chú ý của giới văn chương cả trong nước và hải ngoại. Lá thư của nhà thơ Hữu Thỉnh với tư cách là Chủ tịch hội Nhà Văn VN mời nhà văn Phan Nhật Nam về nước giao lưu với các nhà văn nhân dịp tổ chức “Cuộc gặp mặt Mùa Thu Hà Nội cùng những giá trị bền vững của tâm hồn Việt… trong khuôn khổ một cuộc gặp mặt của Hội Nhà văn Việt Nam với các nhà văn Việt Nam đang sống và làm việc tại nước ngoài”; và lá thư từ chối lời mời này của nhà văn Phan Nhật Nam.

Theo tôi nghĩ, Hữu Thỉnh (1942) và Phan Nhật Nam (1943) là hai nhà văn lính cùng thời, cùng thế hệ ở 2 trận tuyến đối lập trong chiến tranh. Trong cuộc chiến, tất nhiên là hai bên mang 2 ý thức hệ khác nhau, 2 lý tưởng khác nhau. Và cuộc chiến đẫm máu đã xảy ra. Văn chương cũng vậy, cả 2 văn tài đều viết theo lý tưởng của mình. Và cả 2 người đều nổi tiếng. Chiến tranh kết thúc, cả 2 văn tài này cũng có những số phận khác nhau. Hữu Thỉnh được đi học tiếp và trở thành người lãnh đạo hội Nhà văn VN. Phan Nhật Nam bị cầm tù 9 năm rồi sang Mỹ theo diện HO, thành công dân Mỹ và vẫn tiếp tục viết văn. Mỗi người đều đeo đuổi sự nghiệp văn chương của mình.

Cái đau nhất là sau thống nhất đất nước, dân tộc chưa hòa giải được để lòng người Việt trên khắp thế giới này “qui về một mối”. Lỗi ở đâu, lỗi ở ai, sau hơn 4 thập niên, các nhà văn đều biết. Và dù hận thù có kinh hoàng đến đâu từ cả 2 phía, thì điều lớn hơn là đều mong cho “nước nhà thống nhất lòng người”.

Tôi cho rằng, hệ thống chính trị/thể chế đã quá lạc hậu với thời cuộc và lương tâm dân tộc sau thống nhất, nhưng việc đó không chỉ do hệ thống, mà chính lòng tự ái hay tự trọng quá lớn của bên thắng bên thua sau cuộc chiến đã làm lóa mắt tất cả. Và hận thù lúc này hay lúc khác vẫn chưa lu mờ trong khi các ý thức hệ vẫn còn tồn tại.

Tôi nghĩ, các tài năng văn chương lớn bao giờ cũng vượt qua tất cả những điều đó, để mang tới cho dân tộc Việt Nam những tác phẩm được người Việt và cả thế giới yêu thích – đó là tinh thần nhân văn cao cả.

Chỉ có những nhà văn không cố chấp mới nắm tay nhau đi tới bến bờ mới của tương lai.

Một lời mời là thiện chí. Một lời từ chối cũng không thiếu thiện chí. Nhưng nếu tất cả các nhà văn 2 phía (quá khứ) đều không mời nhau, không bắt tay nhau, thì đó là sự kéo lùi tương lai về hiện tại, thậm chí về quá khứ.

Đã có 11 phi công Mỹ ném bom Việt Nam đã tới Việt Nam gặp gỡ giao lưu đầy thiện chí; và ngược lại, 11 phi công VN đã tới Mỹ trong sự chào mừng hoan hỉ. Họ nói, ngày xưa tìm cách tấn công nhau trên bầu trời, còn giờ đây là những cái bắt tay thân thiện và khâm phục.

Chả lẽ các nhà văn lại từ chối nhìn mặt nhau. Thật xấu hổ với những “giặc lái” đã trở thành bè bạn.

Ngày xưa, chúng ta đã xẻ chiến hào trên chiến trường, trong văn học, giờ đây lại đào thêm hố sâu ngăn cách giữa các nhà văn, thì còn là nhà văn nữa hay không?

Vì thế, tôi không thích lá thư của nhà văn Phan Nhật Nam, dù anh đòi hỏi nhiều điều mà theo tôi, tất cả các nhà văn chúng ta cần phải làm chứ không chỉ hệ thống chính trị/thể chế hiện thời. Vì điều đó không chỉ anh Nam biết và muốn. Chúng tôi cũng vậy thôi, thậm chí đã nghĩ từ rất lâu và đã viết. Nhưng anh là nhà văn thì anh cũng nên coi những nhà văn khác đều có sứ mệnh như mình. Sứ mệnh này đâu phải chỉ riêng anh.

Và tôi biết nhiều nhà văn nổi tiếng hải Ngoại cũng có thể nghĩ như anh, nhưng họ đã vượt qua cái lằn ranh suy nghĩ ấy. Họ sẽ về gặp mặt với các nhà văn trong nước để tận hưởng những ý nguyện của nhau: Văn chương vì con người, vì dân tộc và vì thế giới.

Tôi tôn trọng ý kiến anh Nam, nhưng tôi không nhất trí với anh. Tôi chỉ nhất trí một điều, anh về hay không về, đó là quyền của riêng anh.

Và lời mới của Hữu Thỉnh, theo tôi vẫn là một lời mời có ý nghĩa sâu xa và đáng tôn trọng trong thời điểm lịch sử này.

Nhớ cách đây 2 năm, trong lễ đón Xuân của Hội Nhà Văn VN, tôi có phát biểu, nên có một/nhiều cuộc gặp gỡ giữa các nhà văn trong nước và hải ngoại, đặc biệt là các nhà văn trước đây từng là “đối phương” của nhau, và tôi đã đọc hai câu thơ cười ra nước mắt của nhà thơ Anh Ngọc (một người lính Bắc Việt tham chiến Quảng Trị):

“Ta già, địch cũng già rồi
Dắt nhau đến trước ông Trời phân bua
Trời cười đã biết hay chưa
Thắng thua thì cũng đều thua ông Trời”.

Trên FB Tan Dinh, một Đại tá cựu binh của QĐNDVN, sau khi dẫn lại hai bức thư nói trên anh ấy đã viết mấy dòng: ĐANG NGHĨ VỀ "HÒA HỢP HÒA GIẢI"

Sao mà khó thế.

Tôi muốn nói với anh Nam, nếu đúng ở anh có "cửa sổ tâm hồn" thì người đầu tiên mà anh nhìn thấy sẽ là Mẹ Việt Nam chứ chẳng là ai khác, anh Nam ạ. Hãy đừng cố chấp mới nói đến hòa hợp được!

Hãy như em bé trong bài hát mà lại là lớn khôn. "Em ở miền Nam ra thăm Lăng Bác", và em đã thấy những gì? "Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát. Ôi hàng tre, xanh xanh Việt Nam, bão táp mưa sa đứng thẳng hàng...".

Hay hãy như anh chàng phi công người Mỹ đã quay lại Hà Tĩnh, Việt Nam để gặp lại "O du kích nhỏ". Người Mỹ người ta làm được, sao mình gốc Việt lại không làm được!

Nhiều bạn bè của Tan Dinh đã bình luận như sau:

Hoang Hung Nên thông cảm. Một dạng thương phế binh tâm hồn. Cái này không dễ chữa.

Dung Quy Người MỸ còn biết tự thiêu vì nhân dân ViệtNam . Còn những người bám gót giầy của họ lại ra vẻ biết chữ mà không biết hỗ thẹn

Lê Thế Bình Hình như ông PNN nói đúng, chính quyền nên có những động thái BAO DUNG với tất cả những đứa con của người mẹ VN , tất nhiên , lúc ấy những kẻ cuồng tín thì có khi phải cấm cửa không cho về ! 

Nguyễn Văn Diễn Hậu quả của sự ích kỹ , bảo thủ, hẹp hòi về nhận thức, đã ăn sâu trong võ não quá lâu , 

Xem như là Một căn bệnh mãn tính , có vẻ hơi khó chữa !

Tại sao từ bên kia chiến tuyến, Mỹ đã thả hai quả bom Nguyên tử trong Thế chiến thứ hai, Nước Nhật đầu hàng. Hành động này đã gây hậu quả rất lớn cho Nhật bản. 

Ngày nay ,Nhật bản và Hoa kỳ đã trở thành Đồng minh chiến lược ?

Nhiều ngươi xem Nhật bản là nước Mỹ thứ hai ở châu Á ?

Hưng Quốc Nguyễn Thằng công dân Mẽo gốc việt này còn nặng hận thù thì sao hòa giải với hòa hợp được. Chỉ hòa giải hòa hơp với những ai từ bỏ hận thù...

Phan Hồng Chương hoà hợp, hoà giải không nhất thiết phải chờ chủ trương của chính quyền. Hoà hợp hoà giải phải bắt đầu từ người dân, từ suy nghĩ và mong muốn của chính những người dân trong cộng đồng Việt. Sự cảm thông với hoàn cảnh lịch sử, với nhau phải có từ hai phía. chứ cứ khư khư cho rằng chỉ mình tôi chịu bất công, chịu thiệt... thì có mà vài thế hệ nữa 

Thanh Nguyen Huu Bận thể dục bảo vệ sức khỏe nên giờ mới góp đôi lời với anh Tan Dinh.

Rằng anh ủy mị quá. Chứ như tôi, thì tôi nói ngay rằng làm gì có vấn đề hòa giải hòa hợp giữa những con dân Việt. Ngay khi chiến tranh kết thúc với mỗi số phận, mỗi người đều trở thành dân và hưởng/(hoặc) chịu cái gọi là số phận. Tới giờ, lịch sử nó là như thế, không thể đổi thay.

Người dân, dù là bộ đội Bắc, quân Giải Phóng Nam hay lính VNCH, họ đã chung sống với nhau từ lâu, ngay sau hết chiến tranh buông bỏ vũ khí trong một đất nước không còn chia rẽ về lãnh thổ và chính quyền. 

Có vấn đề hòa hợp hòa giải chẳng qua là vì cái hư danh của một số ít người bên thua cuộc, muốn rằng là "bên thua cuộc" trong chính danh. Chuyện này phải nói ngay rằng chính thì không có đâu, dù rằng danh vẫn là một thực thể lịch sử. Cái chính danh trong quá khứ mà họ theo đuổi thực chất là phủ nhận thực tế hiện hành, thực chất là họ bất cần cái bên ngoài bản thân mình. Sẽ không thể nói lí với họ, mà thời gian sẽ có câu trả lời cho họ

Thanh Nguyen Huu Mấy ông cơ hội chơi trò hòa giải. Lỗi lầm thì có, không thể đền bù, không từ một phía mà nhiều phía kể cả với Hoa Kỳ, Hàn, Úc,... Hòa giải là sự tha thứ, cho qua như một giai đoạn chiến tranh không tiếng súng, như một tai nạn thời cuộc, như trời định,... Rồi một khi ngộ ra...

Thay cho lời bình, Mõ chỉ xin dẫn lại bức ảnh của hai cựu thù đã từng sống mái trên không - Anh hùng Nguyễn Văn Bảy và cựu phi công Mỹ trong cuộc gặp mới đây.



Còn về câu nói của nhà văn Phan Nhật Nam rằng: "Hãy để cho Người Lính QLVNCH còn sống sót và gia đình được trở lại Miền Nam sửa sang phần mộ Chiến Hữu nơi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa là nơi giới cầm quyền Hà Nội chủ trương phá bỏ một cách có hệ thống, dẫu người chết gần nửa thế kỷ qua không thể nào đe dọa đối với Chế độ XHCN!" thì xin thưa với anh Phan Nhật Nam:

Năm 2007, ông Nguyễn Trung, Tham tán chính trị của Tòa Đại Sứ Việt Nam tại Mỹ đã nói rằng "Nghĩa Trang Biên Hòa không bị phá hủy như tin đồn mà sẽ được cho thăm viếng, cho chăm sóc kỹ lưỡng". Người Việt vốn có truyền thống nghĩa tử là nghĩa tận.

Thứ trưởng Bộ Ngoại giao VN Nguyễn Thanh Sơn và ông Nguyễn Đạc Thành, người khởi xướng Sáng Hội Việt Mỹ VAF đã viếng thăm Nghĩa trang Quân đội Biên Hoà từ ngày 1 tháng 3 năm 2013.

Tại đó, ông Nguyễn Thanh Sơn đã nói với ông Nguyễn Đạc Thành rằng "Bác Thành cứ nói với anh em yên tâm tu bổ nghĩa trang, đừng làm lập dập mà mang tai tiếng". "Thủ tướng chính phủ đã chỉ thị và chấp thuận cho tu bổ Nghĩa Trang Biên Hòa, vậy thì bác thấy hổm nay Bình Dương người ta đã tu bổ, bây giờ bác Thành cần những gì xin nói rõ ràng để có sự chấp thuận cho bác Thành tiếp tục". Và còn yêu cầu địa phương: "đây là những mục tiêu bên bác Thành muốn tiếp tục thì nên cố gắng có giấy tờ cho bác Thành tiếp tục".



          Cuộc viếng thăm năm 2013 của ông Nguyễn Thanh Sơn ở Nghĩa Trang Biên Hòa

































9 nhận xét

08:03 2 tháng 10, 2017 Reply

Dù chỉ là một lời mời, từ chối cũng được, nhận lời thì quá tốt, nhưng nó thể hiện được tấm lòng của người mời, đó là lời mời xuất phát từ thiện chí, ở họ đều là những lời mời và lời từ chối mang tính nhẹ nhàng thiện chí, xứng tầm là những nhà văn lớn.

09:26 2 tháng 10, 2017 Reply

Cái tư tưởng bên thắng bên thua, nhất là cái tôi cá nhân của những nhà văn nhà thơ là quá cao khiến cho nhà văn Phan Nhật Nam từ chối lời mời giao lưu với Hội nhà văn Việt Nam của nhà thơ Hữu Thỉnh. Thiết nghĩ chiến tranh đã qua đi, những con người trước ở hai bên chiến tuyến đều đã cùng chung sống dưới một màu cờ thống nhất thì giờ đây cái quan trọng nhất là phải cùng nhau đoàn kết để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn. Mặc dù ông Nam không chấp nhận lời mời của ông Thỉnh nhưng tôi tin chắc rằng với tất cả thiện chí, thân tình mà ông Thịnh gửi gắm đã hóa giải phần nào những mặc cảm, thúc đẩy tình cảm quê hương đất nước trong tâm mỗi người.

10:41 2 tháng 10, 2017 Reply

Đơn giản là dân "Chó Cha" là khác với dân Việt, Nguyễn Cao Kỳ không theo "Chó cha , chó con và các chó thánh thần" nên dễ dàng hòa giải còn đám "nửa tây nửa ta, phaolo, maria,. . ." thì thôi rồi.

15:25 2 tháng 10, 2017 Reply

Trong các truyện của PNN còn có quyển "Bò sữa gặp cỏ cháy". Riêng về PNN, thư trả lời như vậy cũng đúng thôi. Bởi vì PNN coi người cha tập kết trở về Nam là ông Phan văn Trình còn tệ hơn con chó ghẻ thì với quê hương cũng chỉ vậy thôi.

18:14 2 tháng 10, 2017 Reply

Xin hãy “Hòa Hợp Hòa Giải” với những người đã chết. Với người đang cố sống sau thảm họa Formosa, Nghệ An. Hãy hoà hợp, hòa giải với “Khúc ruột ở trong nước” trước. Khi ấy không cần mời, chúng tôi “Khúc ruột ngàn dặm” sẽ về. Về rất đông. Người Viết Văn – Lương Tri và Chứng Nhân của Thời Đại sẽ VỀ. TẤT CẢ CÙNG VỀ VIỆT NAM.

09:30 6 tháng 10, 2017 Reply

Lại vấn đề hòa hợp dân tộc,một vấn đề khó khăn và nhậy cảm.Ông thiếu tá VNCH Nhật Nam hoan nghênh hòa hợp,nhưng ông có những điều kiện,mà khi xưa ông và bạn Mỹ của ông không làm được.Đó là các ông phải chính danh,các ông phải không sai,và đòi du di chế độ.Gần đây ở VN cũng có phong trào này,các nhà văn cũng hiểu như anh Tạo nói là chế độ đã quá lạc hậu...các anh muốn thay đi(ý này hẳn rất hòa hợp với anh Nam)Nhưng nếu vậy thì hàng triệu con người lớp chúng tôi hy sinh,cống hiến cũng trở thành vô ích.Theo tôi nghĩ thì đây là vấn đề đòi hỏi việc thực lòng.Người chỉ muốn chiếu trên ngồi,dưới lá cờ ngoại bang phủ,thì không thể có hòa giải.Ông Hữu Thỉnh đã giơ tay hơi vội vàng.Đó cũng là bài học ngoại giao sâu sắc.

09:39 16 tháng 10, 2017 Reply

đúng vậy

19:56 17 tháng 10, 2017 Reply

Có vấn đề hòa hợp hòa giải chẳng qua là vì cái hư danh của một số ít người bên thua cuộc, muốn rằng là "bên thua cuộc" trong chính danh. Chuyện này phải nói ngay rằng chính thì không có đâu, dù rằng danh vẫn là một thực thể lịch sử. Cái chính danh trong quá khứ mà họ theo đuổi thực chất là phủ nhận thực tế hiện hành, thực chất là họ bất cần cái bên ngoài bản thân mình. Sẽ không thể nói lí với họ, mà thời gian sẽ có câu trả lời cho họ

18:43 30 tháng 10, 2017 Reply

Cái tư tưởng bên thắng bên thua, nhất là cái tôi cá nhân của những nhà văn nhà thơ là quá cao khiến cho nhà văn Phan Nhật Nam từ chối lời mời giao lưu với Hội nhà văn Việt Nam của nhà thơ Hữu Thỉnh. Thực ra tôi cũng thấy giới văn nghệ sĩ chao ôi mà phức tạp quá

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!