02/04/2018

* Nguyễn Hoàng Đức: "Trí thức cô đơn" hay một tên khùng?

Tác giả: Bien Che viết lúc 02/04/2018 | 2.4.18

Chiềng Chạ

Chuyện Paul Nguyễn Hoàng Đức, một cựu sỹ quan an ninh, từng công tác tại cục A16 - BCA bỏ ngành Công an để nhập đạo trở thành tín đồ đạo Công giáo có lẽ nhiều người đã biết. Trong bài tự sự về chuyện này, Đức đã nói khá chi tiết, từ việc bị thu hút bởi Giám mục Nguyễn Văn Thuận (say này là Hồng y Nguyễn Văn Thuận, Chủ tịch Ủy ban Công lý & hòa bình trực thuộc Tòa thánh Vatican, người gọi Ngô Đình Diệm bằng cậu ruột), và cả hành trình "làm con Thiên chúa": "Năm 1987, ông có dịp gặp ĐHY F.X Nguyễn Văn Thuận lúc đang bị giam cầm để học tiếng Pháp. Sau gần hai năm học cùng ngài, ông được khai sáng Đức Tin Thiên Chúa. Một thời gian sau khi ĐHY được trả tự do sau 13 năm giam giữ bất công, ông Đức cũng từ bỏ ngành công an và chính thức trở thành con cái Chúa vào dịp lễ phục sinh 2003.


Tôi được ông gửi tặng bản photo viết tay này trong lần gặp ở Hà Nội vào tháng ba vừa rồi. Câu chuyện này đã giúp tôi gia tăng thêm Đức Tin cả về lý trí lẫn linh hồn. Một câu chuyện tuyệt vời, sống động mà tôi muốn đánh máy lại để chia sẻ cùng các bạn, những người yêu mến Chúa như một món quà tặng gửi các bạn trong tuần Thánh và những ngày Phục Sinh sắp tới.

Tôi viết bài này để chia sẻ và hiệp thông cùng cảm ơn Cố Hồng y Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận trong niềm hân hoan còn tươi dấu cuộc khai sinh lần hai, khi sinh làm con Thiên Chúa trong nước rửa tội và thần khí thiêng liêng, đúng dịp lễ Phục sinh, thứ bảy, ngày 19 tháng 4, năm 2003". 
Nguyễn Hoàng Đức và Tánh Linh (Nguồn: FB). 

Mới đây câu chuyện về Đức tiếp tục được xới lại trong một bài viết của một người có tên Tánh Linh trong


Nếu như trong phần tự sự, Nguyễn Hoàng Đức đã hé mở gần như hoàn toàn chân dung con người "quá khứ" của mình thì những điều được Tánh Linh chia sẻ sẽ giúp cho những ai quan tâm về "chân dung một trung úy an ninh của Cộng Sản trở về với Chúa" thấy rõ hơn tính thực tại của một con người. Nhưng cái khó trong lần tiếp cận này là Tánh Linh cùng lúc đề cập đến hai người (một người theo đạo công giáo là Nguyễn Hoàng Đức, còn người theo Phật giáo được dấu tên); sự lẫn lộn trong cách hành văn khiến bất cứ ai theo dõi cũng rất khó để nhận ra đâu là tính cách, là nhân dạng của một trong hai người. 

Nhưng may thay khi phần chú thích cuối bài viết, tác giả có lưu ý một đoạn ngắn riêng về Nguyễn Hoàng Đức: "(*) Tôi gọi anh là “trí thức cô đơn giữa Hà thành”, bởi anh là một người rất khác biệt về cá tính và suy nghĩ so với hầu hết phần còn lại, bởi anh đang sống một mình, bởi anh đang muốn xây dựng một “khung trời tư tưởng riêng”... bằng văn chương và triết học của mình. Tất nhiên không phải cứ muốn là được, nhưng ít nhất thì anh ấy cũng có “một ước mơ”". Và cũng chỉ cần có thể để gợi mở những điều cần nói. 

Mõ rất thích và rất tâm đắc với cách gọi của Tánh Linh đối với Nguyễn Hoàng Đức: "Trí thức cô đơn giữa Hà thành” và đương nhiên cả cách người này lí giải cho cách gọi của mình: "bởi anh là một người rất khác biệt về cá tính và suy nghĩ so với hầu hết phần còn lại, bởi anh đang sống một mình, bởi anh đang muốn xây dựng một “khung trời tư tưởng riêng”... bằng văn chương và triết học của mình. Tất nhiên không phải cứ muốn là được, nhưng ít nhất thì anh ấy cũng có “một ước mơ”". 

Có thể với riêng Tánh Linh đó là những điểm tích cực, thu hút của Nguyễn Hoàng Đức với cá nhân người này. Đó cũng là lí do Tánh Linh ca ngợi Nguyễn Hoàng Đức. Nhưng với đa số người thì những đặc điểm đó chỉ khiến cho người khác nghĩ và đánh giá Nguyễn Hoàng Đức là một tên khùng, một kẻ thần kinh thực sự. 

Trong bài viết mới đây có tên: "BỊ THU PHỤC BỞI ĐỨC TIN HAY SỰ THA HÓA?", một blog có viết: "Tuy nhiên, ngay từ đầu vị trí công tác này không làm hấp dẫn và kích thích sự say mê trong con người Đức mà sinh ra những phản ứng trái chiều, tiêu cực trong y. Không bằng lòng với công việc nên Đức thường xuyên bỏ vị trí công tác và đắm chìm vào những suy lý bay bổng của những người có thiên hướng nghệ sỹ và chính điều này khiến Đức bị lãnh đạo đơn vị phê bình. 



Trong bối cảnh đó, tuổi trẻ, sự bồng bột và tính ăn thua khiến Đức không có chiều hướng sửa đổi để tiến bộ mà gã tỏ ra ăn thua. Thay vì thực hiện mệnh lệnh của cấp trên, tiếp cận để giám sát và quản lý Giám mục Thuận thì gã lại làm điều ngược lại: Tiếp cận để nghe và tìm kiếm những giá trị từ chính Giám mục Thuận. Hay nói cách khác, xét dưới khía cạnh nào đó thì không phải từ Giám mục Thuận mà chính Đức đã tự mình cám dỗ và tự mình dấn thân, tạo ra những điều kiện để Giám mục Thuận thu phục gã.


Gã vẫn đang phải loay hoay với nghề kiếm cơm bằng con chữ, bằng những tác phẩm, theo nhiều người nó không chỉ hiếm khách đọc, mua mà nó có phần dị dạng và khuyết tật trong đó. Nguyên nhân không ngoài sự bế tắc và cái thói tự ngợi ca mình, tự cho mình là hơn đời và hơn người với những tác phẩm mà theo gã là đậm chất triết học, hùng biện. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến Đức phải động đến lời thề của mình thuở "bỏ ngành, theo đạo". Gã đã phải chống, phải đương đầu lại với đồng chí, đồng đội và thế hệ sau của mình với vai trò của một gã hề "dân chủ" để kiếm cơm". 

Dưới khía cạnh nhân sinh và nhân bản, Mõ không phản đối ước mơ và cách theo đuổi của Nguyễn Hoàng Đức. Tuy nhiên, công bằng để suy xét sẽ thấy, một khi mình không được xã hội, người khác chấp nhận thì thay đổi là lẽ đương nhiên. Cái bế tắc trong điên khùng hiện tại vì thế càng minh chứng cho bước ngoặt năm 2003 của Đức là sai lầm. 

Rằng, việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, "tài năng" của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỷ, vẫn mãi là "gã trí thức cô đơn đất Hà Thành". Khi đó, đức tin Công giáo dù lớn đến mấy cũng không cứu rỗi được tâm hồn gã, bởi ngay từ đầu địa hạt đó không phải là nơi để gã dấn thân vào!

31 nhận xét

16:46 2 tháng 4, 2018 Reply

Việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, "tài năng" của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỷ, vẫn mãi là "gã trí thức cô đơn đất Hà Thành". Khi đó, đức tin Công giáo dù lớn đến mấy cũng không cứu rỗi được tâm hồn gã, bởi ngay từ đầu địa hạt đó không phải là nơi để gã dấn thân vào!

20:40 2 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức thực sự là một kẻ không có sự chính kiến trong lập trường. Bị bọn dân chủ đểu thối tha lôi kéo bằng những đồng tiền bẩn để quay lại chống đối Đảng và nhà nước ta. Một kẻ như vậy sẽ sớm tự bản thân hắn lụy tàn và không thể sống sót được. Và tôi tin sẽ sớm thôi, hắn sẽ phải trả giá cho những việc làm xấu xa và bẩn thỉu đó!

20:42 2 tháng 4, 2018 Reply

Theo tôi đây không phải là Đức được khai sáng mà là bị tha hóa. Trong quá trình công tác y thường xuyên bỏ bê nhiệm vụ, đắm chìm vào những tư tưởng bay bổng lệch lạc. Y cô đơn vì không tìm được ai điên như y và việc y đến với công giáo không nhằm mục đích tốt nào mà đơn giản chỉ là y muốn thỏa mãn tiếp tục chìm đắm vào nõi u uất ,hằn học mà thôi.

20:47 2 tháng 4, 2018 Reply

Một kẻ như Nguyễn Hoàng Đức tôi tin các cơ quan chức năng sẽ sớm tìm thêm chứng cứ và tống cổ hắn vào tù, sớm bắt hắn phải trả giá cho những việc làm xấu xa của hắn. Không hề oan chút nào về những tội ác mà hắn đã gây ra, không oan chút nào cho những hành vi chống đối của hắn!

21:34 2 tháng 4, 2018 Reply

Một kẻ có vấn đề về tư tưởng nhận thức như nguyễn hoàng đức thì kết cục cuối cùng cũng chẳng có gì tốt đẹp, một kẻ tha hóa biến chất, ảo tưởng sức mạnh lúc nào cũng cho mình là number one thì cũng sớm vỡ mộng mà thôi

21:38 2 tháng 4, 2018 Reply
Nhận xét này đã bị tác giả xóa.
07:49 3 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức có hai con người trong ông: Một thông minh, sắc sảo, hùng biện, tranh luận gắt chói đến tận cùng lý tính, với sống đời sống thường nhật rất đỗi thật thà, xuề xòa, hồn nhiên cảm tính. Hai, là kẻ mộng du, ảo tưởng khoác sau lưng nặng trĩu hành trang nguyên lý sang trọng sục sôi phiêu du đến những khoảng không “chân chẳng bén đất cật chẳng bén trời”. Tôi nghĩ: Chính cái chân trời của lý tính luôn ngự trị trong tư duy và cõi mộng tưởng kỳ vĩ của ông cộng với mặc cảm thân phận không được công nhận danh tính đã làm nên cái đặc sắc mang tên Dị nhân Nguyễn Hoàng Đức – kẻ mộng du giữa đời thường.

08:00 3 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức được ở bên Đức cha Nguyễn Văn Thuận (một trong nhữngngười được đề cử bầu Giáo hoàng) 4 năm. Qua 4 năm, ông Đức từ một cán bộ an ninh trở thành con chiên ngoan đạo của Chúa, được Chúa giao trọng trách khai sáng đám văn nghệ sĩ u mê. Ông Đức bỏ việc nhà nước, bỏ hết cả mọi danh hiệu hư vinh… chỉ làm mỗi một việc học tiếng Anh, tiếng Pháp, đọc các trước tác Triết học,Thần học, Văn chương – Nghệ thuật và… viết. Từ dạo ấy, ông không còn là con người bình thường nữa. Ông nhìn mọi người bằng con mắt thương cảm như một bề trên nhìn chúng sinh đang lầm than, u mê cần phải khai sáng bằng Triết học, Thần học. Trong ông có một kho tàng tri thức của nhân loại được tích hợp từ các vĩ nhân: Aristotle, Descartes, Kant, Hegel, Nietzsche… và Kinh Thánh…Ông luôn lấy các vĩ nhân làm chuẩn và bỗng dưng thấy cái đám nhà văn Việt Nam thấp bé, mỏng manh, lọ mọ.

08:04 3 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức hiên ngang tuyên bố: Ở Việt Nam không có đối thủ triết học để tranh luận cùng ông; có nghĩa là ông đẩy nhà thơ Đỗ Minh Tuấn xuống hàng sau ông và sau bao nhiêu bậc thì ông không nói rõ. Bữa ấy, tôi chêmvào: “Giáo sư Trần Văn Giàu nói rằng: Bản thân mình và đồng nghiệp chỉ là người nghiên cứu, giảng dạy triết học, ở Việt Nam chỉ duy nhất có Trần Đức Thảo là nhà triết học mà thôi”. Tôi dẫn ra các tác phẩm của Trần Đức Thảo tiên sinh như: “Hiện tượng học và chủ nghĩa duy vật bịên chứng” và “Nghiên cứu nguồn gốc ngôn ngữ và ý thức” được phương Tây công nhận đánh giá là kiệt xuất và đưa vào Từ điển triết học thế giới.

08:09 3 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức coi thường ra mặt và chê ỏng chê eo nền thơ Việt Nam: “Thơ Việt có thể nói có đến 80% là giành cho các cụ già, tổ hưu, hay giám đốc đã làm xong công việc kiếm quyền kiếm tiền, giờ quay sang kiếm tí danh thơ”. Ông bảo: “Thơ Việt là lời hát ru à ơi của những hàm răng móm.” Ông mắng các nhà thơ: “Họ không có lý tưởng tự do, bình đẳng bác ái lại chui ra từ tem phiếu. Hơn 90% là vô thần! Tri thức công nông binh về tráng men văn hóa ở trạm cấp cứu Nguyễn Du, còn lại là các cụ tổ hưu đã hết sắc hương!

08:12 3 tháng 4, 2018 Reply

NguyễnHoàng Đức chê văn xuôi Việt không có tư tưởng. Ông bảo: “Tắt đèn, Số đỏ, Chí Phèo, đều là những tác phẩm cóchuyện gay cấn.” Ông đọc Nguyễn HuyThiệp gần hết, nhưng Nguyễn Khải, Nguyễn Minh Châu, Lê Lựu thì chưa. “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh thì ông mới đọc mấy chục trang. Còn tôi, ông hạ mình “ban phước lành” đọc cho một truyện ngắn Dị Hương đã là quá may mắn; tất nhiên đó làviệc làm bất bình thường đối với ông. Tôi bảo: Ông là “nhà lý luận phê bình hàng đầu thế giới” không đọc tác phẩm mà dám cả gan định giá nền văn học hiện đạiViệt Nam. Ông nói tỉnh bơ, chân thành, không có ý cao ngạo: “Nhìn cánh én là biết cả mùa xuân”.

08:42 3 tháng 4, 2018 Reply

NguyễnHoàng Đức viết một chuyên luận về truyện ngắn Nguyễn Huy Thiệp, và theo ông: Sau khi in chuyên luận ấy thì Nguyễn Huy Thiệp xệp như con dán, ông coi như làm xong nhiệm vụ vinh quang thay thời gian là lấp đất chôn xong văn chương Nguyễn Huy Thiệp. Ông Thiệp không còn lý do gì tồn tại trong tư duy của “nhà lý luận văn học hàng đầu thế giới” mang tên Nguyễn Hoàng Đức. Theo Nguyễn Hoàng Đức, ông đã giải huyền thoại Nguyễn Huy Thiệp và ông cũng quả quyết: “Sau bài của tôi, bữa tiệc của Nguyễn Huy Thiệp chỉ còn là bữa ăn tươi”. Tôi bảo: “Truyện ngắn ôngThiệp vẫn in đều đều, còn cái tiểu luận của ông đòi xóa sổ hộ khẩu văn chương ông Thiệp, thì chẳng ai nhớ và chẳng ai in”. Nguyễn Hoàng Đức bảo: “Không phải bây giờ mà sau này lịch sử văn học phải ghi công tôi đã xóa sạch văn chương Nguyễn Huy Thiệp, Trần Đăng Khoa và cả nền văn học mậu dịch tem phiếu”.

08:46 3 tháng 4, 2018 Reply

Nguyễn Hoàng Đức luôn bảo người tranh luận đề xuất một nhà lý luận giỏi nhất Việt Nam để ông thách đấu. Đưa ra người nào ông cũng bác thẳng thừng, coi họ là lọ mọ, lìu tìu. Ông bảo: “Gọi là có máu mặt như Trần Mạnh Hảo và Đông La hùng hổ ở đâu, chứ gặp tôi, tôi lừ mắt một cái là cóm róm ngay. Tung hoành ngang dọc gì cũng chỉ từ vĩ tuyến 17 trở vào, chớ dại có vượt sông bến Hải ra bắc”. Lúc nào ông cũng ngong ngóng mong Trần Mạnh Hảo, Đông La chạm đến ông là ông vác trùyra xới. Ở lĩnh vực triết học, đến như Trần Đức Thảo còn dưới cơ ông thì không còn ai đáng để ông đối thoại. Trong “Ký ức lộn xộn về nhà Triết học số 1 châu Á”, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều viết: “Một lần gặp Trần Mạnh Hảo, nhà phê bình mà theo Nguyễn Hoàng Đức là nhà phê bình “cả vú lấp miệng em” nhất Việt Nam, Nguyễn Hoàng Đức chỉ tay vào mặt Trần Mạnh Hảo, tuyên bố: “Nếu ông bước vào sới triết học thì tôichỉ đập một nhát là nát bét đầu ngay”. Tôi đem chuyện này hỏi Nguyễn Hoàng Đức, ông gật đầu xác nhận với tinh thần bừng bừng thách đấu.

08:51 3 tháng 4, 2018 Reply

rongtư duy của Nguyễn Hoàng Đức, thước đo giá trị văn chương nghệ thuật trước hết là phải dầy dặn, đồ sộ. Sách in là phải có gáy dầy, sách đóng ghim mỏng tang dù hay, ông cũng không thèm để mắt. Hấp dẫn dở hay thế nào tính sau, cứ phải dầy, cứ phải dài, cứ phải đồ sộ đã. Sau đó là tư tưởng, không có tư tưởng chỉ là thứ bèo bọt mua vui ở chốn hề chèo. Gia tài văn học của Nguyễn Hoàng Đức khá đồ sộ, chỉ tính cuốn tiểu thuyết Xứ lưu đầy hơn 2000 trang, tiểu thuyết Ngưỡng cửa làm người 4000 trang chưa in, và sẽ rất khó in; nhưng ông đã nhận phần tiểu thuyết dầy nhất, dài nhất Việt Nam. Có thể nói: Sang nhất, dầy nhất, dài nhất…, cái gì cũng nhất… cũng là nét đặc sắc mang tên dị nhân Nguyễn Hoàng Đức.

15:24 3 tháng 4, 2018 Reply

Những hành động tự nhận mình là một vĩ nhân, là nhất thật là điên khùng và ngạo mạn. Một kẻ mà sau tai nạn giông thông đã bị hoang tưởng đủ đường rồi mà còn trở nên mất chất tha hóa, chìm đắm vào mộng ảo thì sớm muộn gì cũng bị xã hội miệt thị ,ruồng bỏ thôi. Sớm muộn gì bọn rận chủ cũng nhận ra sự vô dụng , mộng tưởng, ất ơ của Đức để rồi không còn mặn mà cưu mang hắn nữa.

20:30 3 tháng 4, 2018 Reply

Nhìn cái cách mà Nguyễn Hoàng Đức trút bỏ bộ cảnh phục để nhập đạo và trở thành một phần từ chống đối một cách nhanh chóng như thế này chứng tỏ hắn ta đã bị ăn mòn tư tưởng từ rất lâu, không rõ là trước đấy hắn ta đã làm biết bao nhiêu điều nguy hại cho nội bộ đây.

22:52 4 tháng 4, 2018 Reply

Lại là một người có tri thức nữa bị đám dân chủ lôi kéo, có thể vì tiền vì tình cái đấy tôi không rõ nhưng rõ ràng anh Đức được học hành đến nơi đến chốn cuối cùng bị tôn giáo hóa theo một hướng tiêu cực.

20:36 10 tháng 4, 2018 Reply

Từ một cán bộ công an-một trong những nghề được kính trọng bậc nhất xã hội, được đào tạo chính quy, bài bản, Nguyễn Hoàng Đức cùng với những suy nghĩ hão huyền, hoang dường đã bị bọn dân chủ đểu thối tha lôi kéo bằng những đồng tiền bẩn.Hắn quay lại chống đối Đảng và nhà nước ta-những thứ thiêng liêng cao quý mà trước đây hắn tôn thờ. Một kẻ vô ơn,mất chất như vậy sẽ sớm tự bản thân hắn lụy tàn và không thể sống sót được. Rồi sẽ có ngày, hắn sẽ không thể ngóc đầu lên được mà nhìn đời sau sự lựa chọn sai lầm mà hắn gây ra.

13:54 23 tháng 4, 2018 Reply

Công bằng để suy xét sẽ thấy, một khi mình không được xã hội, người khác chấp nhận thì thay đổi là lẽ đương nhiên. Cái bế tắc trong điên khùng hiện tại vì thế càng minh chứng cho bước ngoặt năm 2003 của Đức là sai lầm. Rằng, việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, “tài năng” của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỉ, vẫn mãi là “gã trí thức cô đơn đất Hà Thành”. Khi đó, đức tin Công giáo dù lớn đến mấy cũng không cứu rỗi được tâm hồn gã, bởi ngay từ đầu địa hạt đó không phải là nơi để gã dấn thân vào.

21:37 23 tháng 4, 2018 Reply

Sự lẫn lộn trong cách hành văn khiến bất cứ ai theo dõi cũng rất khó để nhận ra đâu là tính cách, là nhân dạng của một trong hai người. Nguyễn Hoàng Đức dường như trở thành một kẻ điên, hay một kẻ lạc loài giữa dòng đời vậy. Việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, “tài năng” của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỉ, vẫn mãi là “gã trí thức cô đơn đất Hà Thành”

20:21 24 tháng 4, 2018 Reply

Xuất thân của tên Đức này cũng đâu phải dạng vừa, nhưng do nhiều yếu tố tác động, cùng với bản lĩnh chính trị kém vững vàng, sự ảo tưởng sức mạnh khiến nguyễn hoàng đức đang đi vào một con đường có thể coi là trai ngược với sự phát triển chung của xã hội. Và cái gì đến cũng sẽ đến, nếu không biết sửa chữa thì hậu quả cũng sẽ như những kẻ chống đối, cơ hội khác mà thôi

11:42 25 tháng 4, 2018 Reply

So với các đối tượng khác cũng bị xét xử, tuyên án trong thời gian gần đây như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm), Trần Thị Nga, Cấn Thị Thêu, Nguyễn Thị Xuân,… thì Hoàng Đức Bình nhận án phạt nặng nhất: 14 năm tù, gần gấp rưỡi so với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (10 năm tù), Trần Thị Nga (9 năm tù). Đây là cũng là lời cảnh tỉnh cho những người đang lộng hành đứng trên pháp luật, đừng có coi thường pháp luật để hành động chống phá chỉ là pháp luật chưa sờ đến gáy của những kẻ phá hoại mà thôi

23:27 26 tháng 4, 2018 Reply

Đúng là một kẻ tâm thần, bao nhiêu người muốn dứt ra khỏi cái thứ đạo phản khoa học đó vậy mà hắn ta lại lao đầu vào. Rồi lại thêm cả những hoạt động chống đối chính quyền nữa nên càng ngày hắn càng u mê, lao vào chống đối một cách điên cuồng và không cần biết đúng sai để giờ đây nhận lại cái kết đắng.

00:01 27 tháng 4, 2018 Reply

Những kẻ như Nguyễn Hoàng Đức là những con người rất tài giỏi, nhưng lại không đi đúng hướng. Không đem tài năng của mình ra cống hiến cho đất nước mà lại dùng nó vào mục đích chống đối và phá hoại sự phát triển của đất nước,thật tiếc cho những con người như vậy.

07:58 27 tháng 4, 2018 Reply

Sớm muộn gì nó cũng sẽ bị bắt và bị xử lí thôi, với cả đống hành vi chống đối của mình thì việc hắn bị pháp luật sờ gáy dường như là điều tất yếu, và không thể tranh khỏi đối với cả núi hành vi đó.

16:12 30 tháng 4, 2018 Reply

Việc Nguyễn Hoàng Đức từ bỏ Nghành , nghề nghiệp của mình để trở về với thánh đường thì không thể hoàn toàn trách với con người này được. Tất nhiên ai cũng quyền tự do , quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo thì Đức quyết định như vậy chắc chắn có nhiều lý do . Thế nhưng việc Nguyễn Hoàng Đức với những sự hiểu biết của mình , kiến thức muốn thay đổi một điều mà lâu nay nó vẫn diễn ra như thông lệ thì thật là không bao giờ có được. Một nhân tài khi được sống trong môi trường trong sáng thì sẽ trở thành những con người có ích cho đất nước nhưng ngược lại nếu sống trong u tối thì cũng sẽ dẫn đến con người không những không thể hiện được cái tài năng của mình mà còn có thể khiến người đó mất đi hết những gì mà người đó đang có!

16:12 30 tháng 4, 2018 Reply

Nếu như trong phần tự sự, Nguyễn Hoàng Đức đã hé mở gần như hoàn toàn chân dung con người “quá khứ” của mình thì những điều được Tánh Linh chia sẻ sẽ giúp cho những ai quan tâm về “chân dung một trung úy an ninh của Cộng Sản trở về với Chúa” thấy rõ hơn tính thực tại của một con người. Nhưng cái khó trong lần tiếp cận này là Tánh Linh cùng lúc đề cập đến hai người (một người theo đạo công giáo là Nguyễn Hoàng Đức, còn người theo Phật giáo được dấu tên); sự lẫn lộn trong cách hành văn khiến bất cứ ai theo dõi cũng rất khó để nhận ra đâu là tính cách, là nhân dạng của một trong hai người.

16:12 30 tháng 4, 2018 Reply

Công bằng để suy xét sẽ thấy, một khi mình không được xã hội, người khác chấp nhận thì thay đổi là lẽ đương nhiên. Cái bế tắc trong điên khùng hiện tại vì thế càng minh chứng cho bước ngoặt năm 2003 của Đức là sai lầm. Rằng, việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, “tài năng” của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỉ, vẫn mãi là “gã trí thức cô đơn đất Hà Thành”. Khi đó, đức tin Công giáo dù lớn đến mấy cũng không cứu rỗi được tâm hồn gã, bởi ngay từ đầu địa hạt đó không phải là nơi để gã dấn thân vào.

03:57 2 tháng 5, 2018 Reply

Đức vẫn đang phải loay hoay với nghề kiếm cơm bằng con chữ, bằng những tác phẩm, theo nhiều người nó không chỉ hiếm khách đọc, mua mà nó có phần dị dạng và khuyết tật trong đó. Nguyên nhân không ngoài sự bế tắc và cái thói tự ngợi ca mình, tự cho mình là hơn đời và hơn người với những tác phẩm mà theo gã là đậm chất triết học, hùng biện.

14:07 2 tháng 5, 2018 Reply

Việc bị tôn giáo hóa cá nhân mình không làm cho tâm hồn, "tài năng" của Đức được thăng hoa, phát triển. Mà nó càng làm cho nỗi u uất, hằn học trong gã càng ngày càng cao hơn. Và nếu tiếp tục giữ những điều này thì đến khi hóa kiếp, Đức sẽ vẫn mãi không có được tri kỷ, vẫn mãi là "gã trí thức cô đơn đất Hà Thành". Khi đó, đức tin Công giáo dù lớn đến mấy cũng không cứu rỗi được tâm hồn gã, bởi ngay từ đầu địa hạt đó không phải là nơi để gã dấn thân vào!

21:17 4 tháng 5, 2018 Reply

Hoàng Đức Bình là kẻ mộng du, ảo tưởng khoác sau lưng nặng trĩu hành trang nguyên lý sang trọng sục sôi phiêu du đến những khoảng không “chân chẳng bén đất cật chẳng bén trời”. Tôi nghĩ: Chính cái chân trời của lý tính luôn ngự trị trong tư duy và cõi mộng tưởng kỳ vĩ của ông cộng với mặc cảm thân phận không được công nhận danh tính đã làm nên cái đặc sắc mang tên Dị nhân Nguyễn Hoàng Đức – kẻ mộng du giữa đời thường.

Đăng nhận xét

Cám ơn đã đọc bài viết!
- Mọi thắc mắc, gợi ý hoặc bình luận xin chia sẻ bên dưới hoặc Gửi thư hay Báo lỗi
- Hãy viết bằng tiếng Việt có dấu để mọi người dễ đọc hơn!
- Chèn link bằng thẻ: <a href="Link" rel="nofollow">Tên</a>
- Tạo chữ <b>đậm</b> <i>Ngiêng</i>
Thank You!